Truyện:Trảm Trần Duyên - Chương 294

Trảm Trần Duyên
Hiện có 400 chương (chưa hoàn)
Chương 294
Vũ kỹ
0.00
(0 votes)


Chương (1-400 )

Hắn một ngày chưa c. h. ế. t, A Mãn sẽ chờ hắn một ngày. Đó là câu A Mãn viết trong thư gửi cho Hứa Tận Hoan, sau khi hắn không còn quay lại ngõ Cẩu Vỹ nữa. Nàng có mục đích rất đơn giản, chỉ muốn giữ nam tử ấy lại. Lời này, sẽ không có người thứ ba nào biết. Trừ phi Hứa Tận Hoan chính miệng nói ra.

A Mãn nhìn ngân phiếu trong tay, sát khí giữa đôi mày dần tan đi, hồi lâu vẫn chưa thốt nổi một lời.

Một nghìn lượng. Nếu là sáu năm trước, nàng còn chẳng buồn chớp mắt. Nhưng bây giờ, đừng nói một nghìn lượng, dù chỉ mười lượng bạc, với nàng cũng là khoản lớn đủ cứu mạng.

Nàng chưa từng nghĩ tới, ngay cả khi đã c. h. ế. t rồi, nam tử ấy vẫn có thể kéo nàng ra khỏi địa ngục.

"Cất đi đi, nhiệm vụ của ta xem như cũng hoàn thành trọn vẹn, bằng không cứ canh cánh mãi trong lòng".

Ninh Phương Sinh cố tình nhướn mày, nhìn A Mãn từ trên xuống dưới.

"Nói thật lòng, ta thực sự không hiểu, một người như Hứa Tận Hoan, vì sao lại chẳng thể buông bỏ ngươi?".

Trên mái nhà, lặng lẽ như c. h. ế. t.

Gió nhẹ lướt qua, hất mớ tóc bên tai A Mãn, nàng như nghe thấy, từ rất lâu, rất lâu trước kia, cũng từng có người dùng giọng điệu đầy khinh miệt ấy, nói với nàng: "A Mãn à, ta thật sự không hiểu, Hứa Tận Hoan kiểu gì lại vừa mắt một con tiện nhân như ngươi".

Người nói câu đó là Trưởng công chúa. Vị nữ nhân cao quý ấy, bên khóe miệng vĩnh viễn giữ nụ cười nhạt nhẽo.

A Mãn 𝓃·g𝒽·𝐢ế·𝐧 𝖗·ă𝖓·𝐠 hàm dưới, hỏi: "Ngươi thật muốn biết vì sao ư?".

Ninh Phương Sinh không đáp, thu lại toàn bộ biểu cảm, nghiêm túc nói: "Thật ra chuyến này ta vào kinh, không chỉ để thăm ngươi đưa chút tiền, mà còn muốn...".

"Còn muốn gì?".

"Muốn điều tra vì sao hắn lại phóng hỏa tự vẫn". Giọng Ninh Phương Sinh trầm thấp mà mạnh mẽ: "Ta cứ thấy, hắn không đáng phải c. h. ế. t".

Đúng vậy. Hắn không đáng c. h. ế. t. Hắn lẽ ra phải còn sống.

Nỗi phẫn uất đè nén trong lòng A Mãn suốt năm năm ròng, như ngựa hoang đứt cương, cuồn cuộn trào lên.

Vì vậy, nàng cố chấp hỏi lại: "Ngươi thật sự muốn biết, vì sao hắn không thể buông bỏ ta sao?".

"Muốn!".

Ninh Phương Sinh vỗ vỗ chỗ ngồi bên cạnh, ra hiệu bảo nàng ngồi xuống mà kể.

A Mãn không động đậy. Nàng không phải chưa từng thấy qua thế sự. Năm xưa trong cung, ở trong phủ công chúa, nàng gặp quá nhiều người cao quý, thân phận địa vị đều như mây trên trời. Cho nên, ngay từ ánh mắt đầu tiên khi gặp Ninh Phương Sinh, nàng đã biết người này vừa giàu vừa sang, chắc chắn xuất thân danh môn thế gia.

Ấy vậy mà hắn lại trèo lên mái nhà, ngồi bệt xuống đất, không hề bận tâm đến việc nàng ăn mặc rách rưới, tóc tai bù xù, vẫn ngồi bên cạnh nàng như thể chẳng có gì đáng kể.

A Mãn nghe rõ tiếng thở của mình nặng dần, cổ họng cũng bắt đầu ngứa ngáy. Nàng có một cảm giác. Rằng đây có lẽ là người duy nhất trong đời, sẵn sàng nghe nàng kể trọn đoạn quá khứ ấy.

A Mãn rón rén ngồi xuống, nhìn đôi bàn tay chai sạn, thô ráp của mình, trong lòng tràn đầy xót xa.

"Ta trước kia, không phải thế này...".

******

Nhà nàng có bốn con gái, bốn đóa kim hoa, mà từ nhỏ nàng đã là người xinh đẹp, dịu dàng, ⓜề.ⓜ ɱ.ạ.𝒾 nhất trong bọn. Mẹ nàng sinh liền bốn đứa con gái, không chỉ không ngẩng đầu nổi trong nhà, mà còn bị xem thường ngoài làng. Phận con gái, bị gọi là thứ không đáng giá, là thứ hàng lỗ. Những đứa "hàng lỗ" thì chẳng cần tên gọi. Nàng sinh đúng ngày trăng tròn, tổ mẫu bèn đặt tên là A Mãn.

Nhưng thứ "hàng lỗ" thì có thể bán được. Tổ mẫu bán đại tỷ đi làm dâu nuôi từ nhỏ, được ba lượng bạc. Nhị tỷ vì sức vóc khá, làm việc giỏi, nên được giữ lại. Tam tỷ bán cho gánh hát dưới miền Nam, được năm lượng bạc. Còn nàng, vì từ bé đã là búp bê xinh đẹp, tổ mẫu nói phải đợi lớn thêm một chút, sắc vóc nảy nở rồi mới bán, sẽ được giá cao.

Đứa con thứ năm mẹ sinh ra vẫn là gái, tổ mẫu lần này lười nuôi, lập tức dìm c. h. ế. t trong chậu tiêu.

Có lẽ trời cũng thương nàng, hôm ấy có quan nhạc ghé làng tuyển người, vừa nhìn đã chọn trúng nàng, lúc đó vừa tròn bảy tuổi.

Quan nhạc nói với cha mẹ nàng rằng: "Đứa nhỏ này tay chân mảnh dẻ, ɱề-〽️ 𝖒ạ-ℹ️, đúng là mầm tốt để học múa. Nhà các ngươi sinh được con gái thế này, về sau khỏi phải lo cơm ăn áo mặc".

Thế là nàng trở thành nhạc hộ. Nhạc hộ là người thuộc hộ tịch chuyên làm nhạc. Có người múa, người ca, người diễn tuồng, người tạp kỹ, cũng có người hiểu nhạc lý, biết chơi đủ loại nhạc cụ.

Tuy nhạc hộ bị thiên hạ coi rẻ nhưng ít ra vẫn ăn cơm 𝐭.r.𝖎.ề.𝐮 đ.ì𝓃.♓, mỗi tháng lĩnh lương như quan lại, có hẳn hai lượng bạc.

Cha mẹ thấy con được tuyển chọn, vui mừng đến mức đốt pháo ngay trước cửa. Hàng xóm lân cận kéo nhau tới chúc mừng, đều nói gà mái nhà họ hóa thành phượng hoàng rồi.

Nàng cũng vui mừng. Nàng mừng vì dù sau này mẹ còn sinh con gái, cũng có thể đứng thẳng lưng trong nhà, trong làng, không còn phải tự ti, xấu hổ.

Từ lúc được chọn, đến khi chính thức trở thành nhạc hộ là cả một chặng đường dài đằng đẵng. Quan nhạc nói, kiếm tiền khó như ăn phân vậy. Hai lượng bạc đó có kiếm được hay không phải xem ngươi chịu đòn nhiều đến đâu, đổ bao nhiêu mồ hôi và nước mắt. Nhiều thì kiếm được. Ít thì từ đâu tới, quay về đó.

Vũ đội cũng phân đẳng cấp. Kẻ có nhan sắc, nhảy giỏi, có 𝐪*⛎*@*𝖓 𝖍*ệ, có thể được múa trước mặt Hoàng thượng, múa cho quý nhân. Số may mắn hơn nữa, được quý nhân chuộc về, đ●ư●𝒶 ✅à●⭕ nội phủ, là phúc phận tốt. Còn những kẻ số khổ, chỉ đành đến Giáo phường bán nghệ, mặc sa y mỏng manh, múa trước đủ hạng nam nhân. Nếu có người nào để ý, bạc đưa đủ thì được vui vẻ một đêm, chẳng khác gì kỹ nữ, chỉ là giá cao hơn, và thỉnh thoảng còn được lựa chọn khách làng chơi.

A Mãn không muốn quay về, cũng không muốn bản thân sau này rơi vào Giáo phường bán nghệ hầu nam nhân.

Mới bảy tuổi, nàng đã ngầm thề trong lòng: nhất định phải nhảy ra được chút danh phận. Đó là con đường duy nhất của nàng. Muốn ngoi lên thì thật sự phải lấy mạng mà đ. á. n. h đổi.

Người ta luyện năm canh giờ, nàng luyện sáu, bảy canh. Người ta ăn no bảy phần, nàng ăn năm phần. Người ta mệt rồi ngả mình xuống giường, ngủ vùi. Nàng không ngủ, lén suy tính cách ăn mặc thế nào, trang điểm ra sao, phải liếc mắt thế nào cho т*ì*ռ*h ✝️*ứ, làm sao khiến nam nhân sinh lòng thương xót.

Mười năm. Trọn vẹn mười năm. Nàng cuối cùng cũng như nguyện được tiến cung, trở thành vũ kỹ trong lễ nhạc 🌴𝐫.ℹ️.ề.⛎ đ.ì.𝖓.ⓗ. Năm ấy nàng mười bảy.

A Mãn mười bảy tuổi tham vọng ngút trời. Nàng không có thế lực, không có chỗ dựa, chỉ có một 🌴-♓â-𝐧 𝐭♓-ể trẻ trung, đầy sức sống. Ⓣⓗâ.𝐧 ✝️.♓.ể ấy có thể bật cao múa lượn, cũng có thể uốn cong như cành liễu, theo mọi dáng hình nam nhân thích. Nàng quyết dùng ✝️𝖍â●𝓃 𝖙ⓗ●ể này để tranh lấy tiền đồ cho mình.

Mục tiêu của nàng là Hoàng đế. Tham vọng của một người là thứ không giấu được, nó sẽ từ trong lòng len ra theo đủ mọi cách. Một ánh mắt, một tiếng thở dài, thậm chí là một cử chỉ.

Mà trong thâm cung, nữ nhân không có xuất thân, chỉ biết múa, điều tối kỵ nhất là có dã tâm. Chỉ vì múa một điệu cho Hoàng đế, chỉ vì khi múa nàng liếc nhìn Hoàng đế thêm hai lần, mà quan nhạc đã điều nàng từ hàng đầu ra hàng sau. Nàng không cam lòng, nên hỏi tại sao?

Quan nhạc nhìn nàng, cười nhạt: "Có những tâm tư ngươi không được phép động vào. Chỉ cần động một chút thì đừng nói ngươi, ngay cả ta cũng chỉ có một con đường c. h. ế. t".

Về sau nàng mới hiểu. Chốn hậu cung ba ngàn m_ỹ п_ữ, ai cũng mài sắc đầu ngón tay để tranh sủng, sao có thể dung thứ cho một vũ kỹ ti tiện như nàng mơ mộng viển vông? Tại sao năm nào trong cung cũng tuyển vũ kỹ mới? Người cũ đâu? Đều hóa thành oan hồn trong chốn cung sâu ấy rồi...

Chương (1-400 )