Truyện:Trảm Trần Duyên - Chương 275

Trảm Trần Duyên
Hiện có 400 chương (chưa hoàn)
Chương 275
Tấm chân tình
0.00
(0 votes)


Chương (1-400 )

Sao chỉ là quen biết. Hồi còn nhỏ, ta còn gặp mấy lần kia kìa.

Nam nhân của Lữ thị tên là Tiền Trác Dương, là trưởng tử của Nhị phòng nhà họ Tiền, đồng thời cũng là đường huynh thứ tư của Tiền Nguyệt Hoa.

Tiền Trác Dương sau khi thành thân chưa đầy ba năm thì đột ngột qua đời vì bạo bệnh. Lữ thị không có con, nhưng tiểu thiếp của chồng lại sinh được một bé gái, về sau được nhận làm con nuôi dưới danh nghĩa của nàng. Hai mẹ con góa bụa sống trong cùng một viện, nghe nói cuộc sống cũng chẳng đến nỗi quá tệ, nhưng chắc chắn chẳng dễ dàng gì. Gia đình nhà mẹ đẻ của Lữ thị cũng là quan lại, nhưng cụ thể là ở đâu, làm quan to hay nhỏ thì Vệ Đông Quân không rõ lắm.

Chỉ là ấn tượng về phụ nhân này, nàng nhớ rất sâu.

Một phụ nhân cực kỳ đoan trang, ăn mặc mộc mạc, tóc tai chải chuốt gọn gàng, lời nói không nhiều, lúc nào cũng ngồi im lặng một bên, vô cùng trầm lặng. Một người an phận thủ thường như vậy, sao có thể nảy sinh ý định bỏ trốn cùng nam nhân? Chuyện này có khi lại là Hứa Tận Hoan bịa đặt bậy bạ?

Vệ Đông Quân dẹp lại vẻ mặt ngạc nhiên, hỏi: "Tại sao nàng ta lại có chấp niệm với ngươi?".

Hứa Tận Hoan nhìn vào mắt nàng, nhẹ giọng nói: "Con người ta đối với thứ mình không thể có được, thường sinh ra chấp niệm. Theo ta được biết, nàng âm thầm sưu tầm tranh của ta suốt bao năm qua".

Nếu không phải người trước mặt là ân nhân cứu mạng của Hạ Trạm Anh, nếu không phải vì Hạ Trạm Anh đã đi vào lòng nàng thì nàng thực sự muốn bước lên nhổ vào mặt hắn một cái.

Một góa phụ sống dựa vào khoản trợ cấp hàng tháng từ công quỹ, có bao nhiêu bạc để mà mua tranh của Hứa Tận Hoan? Một bức tranh của hắn, ít nhất cũng phải ngàn lượng bạc trắng. Lữ thị phải nhịn ăn nhịn mặc bao nhiêu năm mới mua nổi một bức?

Huống chi... Nhà họ Tiền với gia phong như thế, có cho phép nàng cất giữ mấy thứ đó không? Thậm chí nàng còn không được bước chân ra khỏi đại môn Tiền phủ.

Vệ Đông Quân không biết phải nói gì, chỉ 𝐧ɢⓗⓘ●ế●п 𝐫●ă●𝖓●🌀 bảo: "Ta có quen biết Lữ Đại nãi nãi, nhưng nàng có phải người như vậy hay không thì ta không dám chắc, cần phải điều tra rõ".

Hứa Tận Hoan nở nụ cười sâu hơn mấy phần: "Vậy thì làm phiền cô nương giúp ta điều tra cho kỹ".

Giọng hắn không cứng rắn, nhưng từng lời từng chữ đều mang áp lực vô hình.

Vệ Đông Quân ռg♓*ℹ️*ế*п г*ă*𝖓*ⓖ: "Trời sáng sẽ điều tra ngay".

Hứa Tận Hoan bỗng tiến thêm một bước, ánh mắt nhìn thẳng vào nàng: "Cô nương là muốn điều tra ra chân tướng, hay không muốn điều tra ra chân tướng?".

"Hả?". Vệ Đông Quân sững người.

Bỗng một bàn tay to kéo nàng ra phía sau.

Ninh Phương Sinh nhìn Hứa Tận Hoan, giọng hờ hững: "Mọi chuyện đợi điều tra rõ rồi nói tiếp, đừng lãng phí thời gian nữa. Còn người thứ ba không?".

"Có!".

Hứa Tận Hoan khoanh tay trước ռ-ⓖ-ự-𝖈, thân mình hơi ngả ra sau, ánh mắt đảo một vòng giữa Ninh Phương Sinh và Vệ Đông Quân: "Người thứ ba là Hạng Diễm".

"Hạng Diễm?".

Trần Khí quay đầu nhìn Vệ Đông Quân: "Cái tên nghe quen quen".

Vệ Đông Quân cũng cảm thấy quen tai, nhưng nhất thời không nhớ ra.

"Tứ tiểu thư của Hạng phủ, nhà họ chuyên làm nghề mộc rất nổi tiếng. Tòa nhà mà ta đốt cháy hôm trước, toàn bộ phần gỗ đều do người nhà họ Hạng thi công".

Nghề mộc... Nhà họ Hạng...

Trần Khí đập tay lên trán: "Nhớ ra rồi! Có phải là người giỏi khắc ấn tín đó không?".

Vệ Đông Quân cũng bừng tỉnh. Cái tên này nàng từng nghe Tứ thúc nhắc đến. Tứ thúc nói muốn xin một con dấu, nhưng phải đợi hai năm sau mới được. Lúc đó nàng còn nhỏ, bèn hỏi tại sao phải đợi lâu như vậy?

Tứ thúc nói, tiểu thư họ Hạng mỗi năm chỉ khắc mười hai chiếc ấn, người muốn xin con dấu của nàng xếp hàng từ nhà họ Vệ đến tận cổng thành bắc, hai năm là nhờ có người giúp đỡ mới được ưu tiên đó.

Làm sao lại là nàng ấy được? Vệ Đông Quân vô cùng kinh ngạc.

Cái tên Hạng Diễm, vừa nghe thì tưởng là nam tử. Huống gì, một tiểu thư khuê các lại đi khắc ấn, còn khắc nổi danh như vậy?

Tứ thúc khẽ búng trán nàng một cái: "Lớn lên con sẽ hiểu".

Lớn rồi... vẫn chẳng hiểu.

Vệ Đông Quân suốt ngày hoặc làm nũng bên cha mẹ, hoặc lêu lổng với Trần Thập Nhị, sống sung ⓢướռ.🌀 quen rồi, đâu còn nhớ gì đến người tên Hạng Diễm nữa.

Lúc này, chỉ nghe Trần Khí nói: "Ta nghe nói người này đã tách khỏi nhà họ Hạng, tự lập môn hộ, mở cửa hàng buôn bán riêng".

Tự lập môn hộ? Vệ Đông Quân lại bị bất ngờ thêm lần nữa.

Ninh Phương Sinh tiếp lời: "Nàng ấy vì sao lại có chấp niệm với ngươi?".

Hứa Tận Hoan bỗng rơi vào trầm mặc, mãi lâu sau mới khẽ cười: "Nàng ấy yêu ta, cho nên có chấp niệm".

Trong mắt Ninh Phương Sinh hiện lên chút kinh ngạc, người này sao tự nhiên lại trở nên văn vẻ thế, bèn hỏi ngược lại: "Vậy còn ngươi?".

"Ta...".

Hứa Tận Hoan nhìn làn khói mù mịt xung quanh, mỉm cười: "Ta tất nhiên là đi qua vạn đóa hoa, nhưng chẳng vương một cánh".

Hừ, nam nhân!

Vệ Đông Quân n𝐠_𝐡iế_𝐧 răп_ⓖ trong lòng. Đi đến đâu cũng gieo tình vãi ý, nhưng lại chẳng chịu trách nhiệm với ai. Ta còn tưởng ngươi là người tử tế.

"Cô nương đang mắng ta trong lòng à?".

Vệ Đông Quân không ngờ Hứa Tận Hoan lại để ý, nghĩ bụng người này là hồn ma, cũng chẳng tiện nói dối, bèn thành thật đáp: "Mắng một câu".

Hứa Tận Hoan nhìn gương mặt đỏ bừng của nàng, cười nói: "Sao vậy? Cô nương bất bình thay nàng à?".

Vệ Đông Quân nhướng mày: "Chứ còn sao nữa?".

"Nếu ta cưới nàng, nàng sẽ trở thành một oán phụ trong nội trạch của ta. Nay nàng có thể tự lập, ta có tội ở chỗ nào?".

Vệ Đông Quân lại nghẹn họng.

Hứa Tận Hoan thở dài: "Nếu tuấn tú là tội, vậy thì ta nhận".

Vệ Đông Quân: "..."

Thôi được rồi, ta chịu thua.

Vệ Đông Quân cười xòa, nịnh nọt nói: "Họa sư tuấn tú à, xin đừng lãng phí thời gian quý báu của ngài lên người ta nữa, mời tiếp tục đi".

"Dành chút thời gian cho một tiểu cô nương xinh đẹp, cũng là xứng đáng".

Hứa Tận Hoan mỉm cười: "Cho dù kết cục cuối cùng của ta, là hồn bay phách tán".

Ầm... Mặt Vệ Đông Quân đỏ bừng như m. ô. n. g khỉ.

Trần Khí 𝐧🌀𝐡_ⓘế_ռ 𝓇_ă_𝓃_ɢ: "Bảo sao nam nhân người nào cũng ghét hắn, ta giờ cũng bắt đầu ghét rồi".

Ninh Phương Sinh nhìn nụ cười trên mặt Hứa Tận Hoan, luôn cảm thấy có chút 🍳.цá.❗ d.ị, nhưng kỳ lạ ở đâu thì không nói được.

"Nhắc nhở ngươi, thời gian còn lại không nhiều đâu".

"Nhanh vậy sao?".

Hứa Tận Hoan rõ ràng có chút kinh ngạc, giọng nói cũng nhanh hơn: "Về phía nữ nhân, ta nghĩ chắc chỉ có bấy nhiêu. Nếu cả ba người bọn họ đều không phải thì phiền người chặt duyên tra tiếp những người khác".

Hắn đã nói đến nữ thì hẳn là còn có nam.

Người chặt duyên rất muốn nói mình không có ba đầu sáu tay, nhưng trong tình cảnh hiện tại, hắn vẫn rất có trách nhiệm hỏi tiếp: "Nam nhân thì có mấy người?".

"Hai người".

Vậy tổng cộng là năm. Một ngày điều tra một người, cố gắng một chút thì vẫn làm được, chỉ là phải chạy đua với thời gian.

Ninh Phương Sinh: "Người đầu tiên là ai?".

Hứa Tận Hoan dứt khoát đáp: "Ngô Toan".

Lại là hắn?

Trần Khí theo phản xạ quay sang nhìn Vệ Đông Quân.

Vệ Đông Quân hỏi bằng ánh mắt: Ai vậy?

Trần Khí vừa định trả lời thì Ninh Phương Sinh quay sang nhìn hắn: "Ngươi quen sao?".

Thật ra cũng không gọi là quen, chỉ là ông ấy có giao tình với cha ta. Ta nhiều nhất cũng chỉ là nhờ phúc của cha.

Nhưng trước mặt Hứa Tận Hoan, Trần Khí cần giữ thể diện, bèn gật đầu: "Tổng chỉ huy Ngũ thành Binh Mã ti, ta từng nhờ ông ấy làm giúp vài việc".

Ninh Phương Sinh lại nhìn sang Hứa Tận Hoan: "Ngươi và ông ta có զ·u·@·ռ 𝖍·ệ gì? Tại sao ông ta lại có chấp niệm với ngươi?".

"Ta từng cứu mạng ông ấy. Đối với ân nhân cứu mạng, ta nghĩ ông ấy hẳn là không thể nào quên".

Ninh Phương Sinh không thể không nhắc hắn: "Trên đời này kẻ vong ân bội nghĩa không thiếu, sao ngươi lại chắc chắn như vậy?".

Chương (1-400 )