Truyện:Trảm Trần Duyên - Chương 214

Trảm Trần Duyên
Hiện có 400 chương (chưa hoàn)
Chương 214
Người và Ⴓu●ỷ
0.00
(0 votes)


Chương (1-400 )

Bức tranh ấy thật sự quá đẹp. Đẹp đến nỗi, ánh nắng trong tranh dường như vẫn còn đọng lại trên người nàng lúc này, mang theo một thứ ấm áp khó diễn tả thành lời.

Ánh mắt nàng chợt bị thu hút bởi một hàng chữ nhỏ dưới tranh: "Mây lững lờ, gió hờ hững, hoa ngập ngàn, chẳng có gì là nàng, nhưng tất cả đều là nàng".

Không có gì là ta nhưng tất cả đều là ta... Tim Hạ Trạm Anh như mềm đi, không hiểu sao hắn lại có thể nghĩ ra được những lời như thế.

"Bức tranh này... phu nhân thấy hài lòng chứ?".

Hạ Trạm Anh hồi thần, quay người lại.

Nam tử kia tựa vào khung cửa, khoanh tay, vẫn là dáng vẻ ngang tàng bất kham, nhưng đôi mắt đen sâu thẳm ấy lại cuốn hút lạ thường, như thể là pho tượng Bồ Tát cao cao tại thượng trong miếu đường, thấu hiểu mọi điều thế gian.

"Hứa Tận Hoan, chỉ hai chữ 'hài lòng' thôi, vẫn chưa đủ để biểu đạt tâm trạng của ta lúc này".

Hạ Trạm Anh cẩn thận cuộn bức tranh lại, ôm lấy như ôm bảo vật.

"Xem xong bức tranh này rồi, trước kia ngươi có lỗi với ta thế nào, ta đều không thèm nhớ nữa".

Nàng lấy hết ngân phiếu trong người ra, đặt lên bàn. Chưa đủ. Trâm vàng trên đầu, nhẫn ngọc trên tay, vòng vàng trên cổ tay... Tất cả đều tháo xuống.

"Nói gì cũng là giả, chỉ có vàng bạc mới thật. Làm phiền rồi, mong công tử nhận cho".

"Ha ha ha ha...".

Hứa Tận Hoan cười phá lên: "Hạ Trạm Anh, ngươi thật là... vui hay không vui, thích hay không thích, đều hiện hết lên mặt".

Chứ còn gì nữa?

"Làm người thì nên tâm khẩu như một".

"Nhưng từ xưa đến nay, kẻ tâm khẩu như một thì hoặc là sống không nổi, hoặc là sống không lâu".

Hạ Trạm Anh không đồng tình: "Sống dài để làm gì, sống cho 💲_ướ_𝓃_ⓖ mới là đúng. Cả ngày phải đeo mặt nạ, không thấy mệt sao?".

Không hiểu vì sao, Hứa Tận Hoan nghe đến đây thì chợt thu lại vẻ cợt nhả, bước đến trước bàn, từ trên cao nhìn xuống nàng.

Hắn rất cao, Hạ Trạm Anh phải ngẩng đầu mới nhìn được vào mắt hắn.

"Làm người giả dối một chút thì không mệt, mệt là ở chỗ nhìn thấu được sự giả dối của người khác".

Hắn hừ lạnh một tiếng: "Hạ Trạm Anh, nếu mắt không tinh, không phân biệt được người với qu_ỷ thì đừng mơ sống cho 𝐬.ướ.𝐧.ⓖ".

"Ý ngươi là gì?". Hạ Trạm Anh hơi run trong lòng: "Ai là người, ai là ⓠ-ⓤ-ỷ?".

Hắn lại không chịu nói nữa: "Tiễn khách!".

Đúng là đồ điên!

Trên đường về, Hạ Trạm Anh cứ mãi nghĩ đi nghĩ lại câu nói kia của Hứa Tận Hoan, rồi lại nhìn bức tranh không biết bao nhiêu lần, cuối cùng 𝓇ú_t 𝐫_🅰️ một kết luận: Tên này đúng là không chịu thấy nàng sống tốt!

*****

Về đến nhà, Nhậm Trung Kỳ xem tranh xong thì sắc mặt trầm xuống, không nói gì nhiều, chỉ dặn nàng cất kỹ, đừng để người khác thấy.

Hạ Trạm Anh biết, là vì phu nhân của một Bá phủ mà cười rộ trên xích đu như vậy thì có phần không đứng đắn, mà càng vì hàng chữ nhỏ trong tranh kia.

Nam nhân có lúc còn nhỏ nhen hơn cả nữ nhân. Nhưng trong lòng nàng thì quang minh lỗi lạc.

Về sau, nàng không còn gặp lại Hứa Tận Hoan nữa.

Hứa Tận Hoan từ chối làm cầu nối cho Nhậm Trung Kỳ. Mộng tưởng kết giao quyền quý của Nhậm Trung Kỳ tan vỡ, từ đó không còn nhắc đến người này nữa, cũng không cho nàng nhắc đến.

Tan vỡ theo đó, còn có vỏ bọc "vợ chồng tình thâm" mà hắn dày công dựng nên. Hạ Trạm Anh mất mấy năm mới nhìn rõ, người gối đầu kề gối với mình, là một con sói đội lốt người.

Thì ra Hứa Tận Hoan không điên, cũng không phải kẻ không muốn thấy nàng sống tốt. Cặp mắt độc ấy của hắn, trong mười ngày quan sát kia, đã sớm nhìn thấu bản chất của Nhậm Trung Kỳ, còn tốt bụng nhắc nàng một tiếng.

Hạ Trạm Anh chưa từng kể chuyện này với ai, chỉ mỗi lần lấy bức tranh ra ngắm dưới đèn, đều thầm nói một tiếng trong lòng: Đa tạ. Đa tạ ngươi đã nhắc nhở ta. Chỉ tiếc là ta hiểu ra quá muộn.

Nhưng không sao, ta sẽ mở to mắt ra thêm chút nữa, thêm chút nữa, cố gắng nhìn rõ ai là người, ai là q_u_ỷ.

Đúng lúc ấy, "Tam Nhi Hương Chúc" nhận được một vụ làm ăn lớn. Mỗi ba tháng, phải đưa một xe nến đến phủ Hứa Tận Hoan. Điều kiện duy nhất để ký hợp đồng: xe nến ấy phải do đích thân chưởng quầy Hạ Trạm Anh áp tải.

Hạ Trạm Anh không nghĩ ngợi gì, lập tức đồng ý. Trong lòng nàng có một tư tâm, muốn đích thân nói với người ấy một tiếng: đa tạ.

******

Hai ngày sau, vào một ngày tuyết lớn, Hạ Trạm Anh dẫn một xe nến đến Hứa phủ. Lúc tiểu nhị đang dỡ hàng, quản sự Hứa phủ mời nàng vào hoa sảnh sưởi ấm, uống trà.

Hứa phủ rất lớn, bài trí trong hoa sảnh còn xa hoa hơn cả Hạ phủ. Than sưởi là than bạc thượng hạng, trà dâng là hồng trà Kỳ Môn, uống một ngụm hương còn đọng trên đầu lưỡi.

Nàng thầm tấm tắc làm họa sư đúng là kiếm được tiền.

"Hứa họa sư có ở nhà không?".

"Tiên sinh nhà ta vừa ra ngoài, phu nhân có việc cần tìm sao?".

"Không có gì, chỉ buộc miệng hỏi thôi".

Nàng không cảm thấy tiếc nuối, ba tháng một lần, kiểu gì cũng gặp lại.

Chén trà vừa uống xong, tiểu nhị cũng đã dỡ hàng xong, nàng cất kỹ ngân phiếu quản sự đưa rồi đứng dậy cáo từ.

Vừa bước qua cửa hông, nàng đã thấy Hứa Tận Hoan đang ôm một nữ tử lẳng lơ, cả hai say khướt, loạng choạng bước lên thềm.

Ánh mắt giao nhau, hắn ngây người một hồi mới nhận ra nàng: "Thì ra là phu nhân Trường Bình Bá, sao ngươi lại...".

Nàng sao lại tiều tụy đến vậy? Nụ cười trên mặt nàng đâu rồi? Nhìn kìa, nàng sống chẳng vui vẻ gì.

Hạ Trạm Anh không còn là thiếu nữ mười tám, nàng nghe ra phần sau câu nói hắn chưa thốt hết.

Nàng ngẩng cao đầu, nói ra hai chữ đã mắc nghẹn trong lòng nhiều năm: "Đa tạ".

Nói xong, nàng không nhìn biểu cảm kinh ngạc của hắn, từng bước xuống bậc thềm, trèo lên xe ngựa. Màn xe vừa rủ xuống, một bàn tay lớn vén màn lên lần nữa.

Hứa Tận Hoan cười nhếch môi, ý vị sâu xa: "Trong mắt nam nhân, không có thích hay không thích, ai đáp ứng được nhu cầu của hắn thì hắn sẽ ở bên người đó".

Hạ Trạm Anh hơi sững lại: "Ngươi biết tình cảnh gần đây của ta?".

Hắn thờ ơ nhún vai: "Hiện thực của nữ nhân thì luôn bày ra trước mắt, còn hiện thực của nam nhân thì giấu trong lòng. Phu nhân, phân rõ người với 🍳𝖚-ỷ rồi chứ?".

Nàng cố nén kinh ngạc, đáp: "Phân rõ rồi. Ngươi là người".

Ba tháng một lần, xe nến ấy là vì hắn biết nàng túng quẫn, nên lặng lẽ đưa tay giúp đỡ.

Hắn cười nhạt, tay dài rút lại, màn xe lại buông xuống, che đi gió tuyết bên ngoài, cũng che đi gương mặt mang đầy tửu sắc kia.

Xe ngựa lăn bánh, nàng vén một góc màn, thấy người ấy vẫn đứng giữa tuyết, rất lâu không động đậy.

Hứa Tận Hoan, ta lại nợ ngươi một tiếng: đa tạ.

*****

Tiếng "đa tạ" ấy, suốt tám năm, Hạ Trạm Anh vẫn không có cơ hội nói ra.

Ba tháng một lần đưa hàng, bất kể mưa gió. Nàng chưa từng gặp lại Hứa Tận Hoan, chỉ là đã nếm đủ trà ngon lẫn dở trong Hứa phủ.

Nhưng tai nàng thì không thiếu gì tin tức về hắn. Nghe nói tranh của hắn ngày càng đáng giá. Nghe nói bên cạnh hắn đổi hết người này đến người khác, ai cũng vì hắn mà c. h. ế. t đi sống lại. Nghe nói tính tình hắn ngày càng ngông cuồng, chẳng để ai vào mắt... Một họa sư mà có thể ngông cuồng ở thành Tứ Cửu, chứng tỏ ngày tháng của hắn không tệ.

Còn ngược lại, là Hạ Trạm Anh ngày càng gian nan, dần dần bị người ta gọi là "mụ điên đanh đá". Mỗi lần nàng cảm thấy mình sắp không chống đỡ nổi, nàng sẽ lấy bức tranh ra, đặt dưới ánh đèn ngắm một hồi. Nàng không chỉ xem tranh mà là ngắm chính bản thân mình ngày xưa. Một Hạ Trạm Anh rực rỡ, sống động, yêu hận rõ ràng.

Còn bây giờ, nàng đã mọc ra bộ xương cứng cáp, khoác lên bộ giáp lạnh băng có thể trong mắt người khác là cứng rắn quá mức, là vô tình. Nhưng nếu không có nó, nàng đã không đi đến được ngày hôm nay.

Thế nhưng đôi lúc, đang ngắm tranh, sống mũi nàng lại chợt cay xè. Không thể quay lại được nữa rồi.

Chương (1-400 )