Chỉ có ngươi, không ai có thể thể bảo ta buông bỏ
| ← Ch.204 | Ch.206 → |
Câu nói ấy như một bàn tay vô hình, 💲·𝖎·ế·ⓣ c𝒽·ặ·𝐭 trái tim yếu đuối của Tống Bình, khiến sắc mặt hắn trở nên méo mó dữ tợn.
"Những lời nàng nói... đều là thật sao?".
Hạ Trạm Anh không lên tiếng, chỉ lặng lẽ nhìn hắn. Lúc này đây, lời thề hay lời nói đều trở nên vô nghĩa. Nàng không muốn dựa vào lời thề trời đất để đổi lấy lòng tin của một người. Nàng chỉ bình thản nhìn hắn như thế, như một tội nhân đang chờ lưỡi d. a. o 🌴·ử ⓗì·п·𝒽 rơi xuống. Cái c. h. ế. t là đích đến của nàng, nàng còn cần khéo miệng làm chi, còn cần tính toán làm gì?
Tống Bình đối diện với ánh mắt như vậy, đầu óc hoàn toàn trống rỗng. Không thể nào. Nhất định nàng đang nói dối. Nàng vẫn đang diễn, cố khiến ta buông bỏ chấp niệm, để nàng sớm được chuyển sinh.
Tống Bình trợn tròn mắt, nhìn chằm chằm gương mặt trước mặt, muốn tìm ra sơ hở, dù chỉ một chút thôi cũng được. Nhưng không có.
Trên gương mặt ấy không có vui, không có giận, không có áy náy, không có bất an, dường như những sóng gió năm xưa đều đã lặng lẽ chìm xuống cùng thời gian. Còn lại chỉ là: tin ta cũng được, không tin ta cũng chẳng sao.
Thế nhưng Tống Bình vẫn thấy không cam lòng. Hắn gần như không kìm được mà hỏi: "Thế còn miếng bánh Trạng nguyên kia? Ngươi thật sự không biết trong đó có trộn thứ gì sao?".
"Miếng bánh Trạng nguyên đó là mẹ ta tự mình đến Trạng Nguyên lâu đoạt lấy, đoạt được hai miếng. Ta nghe nói thì mặt dày đến xin một miếng".
Giọng Hạ Trạm Anh rất bình thản.
"Mẹ hỏi ta, miếng bánh Trạng nguyên ấy định cho ai, ta nói là cho Tống Bình, dù gì cũng là tình thầy trò, ta muốn chúc hắn đỗ trạng nguyên, đề tên bảng vàng. Mẹ bảo ta âm thầm đưa cho ngươi, tránh đừng để Đại ca, Đại tẩu biết. Vốn hai miếng đó là để dành cho Đại ca ta. Lúc ấy ta vui lắm, cả đời lần đầu tiên ôm mẹ một cái, còn thật lòng nói một câu: mẹ, người thật tốt".
"Giờ nghĩ lại, ta đúng là ngốc. Từ khi ta có ký ức, mẹ ta chuyện gì cũng xem trọng Đại ca nhất, Đại ca là trời, là đất của bà ấy. Chuyện quan trọng như kỳ thi xuân, lại là bánh Trạng nguyên khó lắm mới cướp được hai miếng, sao bà ấy nỡ lòng chia một miếng ra? Bà hận không thể gom hết bánh Trạng nguyên trong thiên hạ lại cho một mình con trai bà ăn mới yên lòng".
Tống Bình ⓝ-ℊ-♓ℹ️-ế-𝖓 гă-ⓝ-g: "Miếng bánh Trạng nguyên đó vốn không phải từ Trạng Nguyên lâu, mà là do nhà Lữ Nhị bắt chước cách làm của Trạng Nguyên lâu".
Quả nhiên. Hạ Trạm Anh hít sâu một hơi.
"Năm đó thứ của nhà Lữ Nhị không phải từ bếp chính, mà là từ nhà bếp nhỏ. Sau này, Đại ca ta thi đỗ tiến sĩ, mẹ bèn điều người của bà ấy từ bếp nhỏ lên bếp chính. Đó là vị trí béo bở nhất, lo chuyện ăn uống cả phủ. Người nhà Lữ Nhị còn chen lên được, đuổi cả đầu bếp cũ xuống, ai cũng lấy làm kỳ lạ. Lúc ấy ta vì chuyện ngươi bỏ đi mà đau lòng quá, chẳng hề để tâm có điều gì bất ổn".
Nàng nói là thật sao? Thật sao?
Tống Bình bước lên một bước, ánh mắt sắc lạnh ép tới: "Vậy ngươi cũng bị che giấu ư?".
Nàng mỉm cười: "Phải".
Vẫn không tin. Tống Bình run giọng thở dài: "Ngươi thật sự không biết gì cả".
"Phải".
Hạ Trạm Anh đột nhiên quát lớn, trong mắt bốc lên ngọn lửa dữ dội.
"Nếu ta sớm biết bọn họ đối xử với ngươi như vậy, Tống Bình, ta sẽ không làm kẻ bỏ trốn nhảy giếng tự vẫn, ta sẽ cùng họ liều đến cùng, tan xương nát thịt cũng không tiếc".
Sắc mặt Tống Bình chợt thay đổi, nhìn nàng không dám tin: "Ngươi... muốn vì ta mà...".
"Không phải chỉ vì ngươi".
Hạ Trạm Anh dứt khoát nhắm mắt lại, n. g. ự. c phập phồng, rồi dùng giọng nói kiên định nhất, từng chữ một: "Là vì ta không thể để trời đất sáng trong này rơi vào tay bọn đê tiện vô sỉ kia".
Một câu nói khiến m. á. u trong người Tống Bình cũng sôi sục. Còn cần phải nghi ngờ nữa sao? Không cần. Đây mới là Hạ Trạm Anh trong ký ức của hắn, một nữ tử tay trái cầm gậy tay phải cầm đao, một con ngựa hoang không ai có thể thuần phục. Không ai có thể điều khiển nàng. Nàng chỉ tuân theo lý lẽ của riêng mình.
Tới khoảnh khắc này, Tống Bình cuối cùng cũng hiểu vì sao mình phát điên.
Ánh mắt thiếu nữ trong ký ức thuần khiết đến thế, tình cảm chân thành đến vậy, lời nói kiên quyết, một cái nhăn mày hay nụ cười đều không có kẽ hở, đến mức mỗi lần hắn hoài nghi nàng, đều thấy bản thân mình đang xúc phạm.
Nhưng sự thật lại rành rành trước mắt. Miếng bánh Trạng nguyên đó đúng là do nàng đưa. Cả thời gian mỗi ngày uống một chén trà cũng là nàng đề ra. Nhất định là diễn xuất của nàng quá xuất sắc, xuất sắc đến vô khuyết, khiến hắn sập bẫy.
Hai bên dằn vặt lẫn nhau, đốt tim đốt phổi, hơn mười năm qua, trái tim hắn đã sớm bị những d. a. o kéo vô hình cắt nát thành từng mảnh vụn. Hắn chưa từng nhận ra, cũng chưa từng vá lại trái tim đó. Đến tận sau này, khi nghe tin Hạ Trạm Anh đã c. h. ế. t, trái tim vốn đã tan vỡ kia bèn lập tức vỡ vụn. Người đã c. h. ế. t, bí mật cũng chôn sâu dưới lòng đất. Hắn biết tìm sự thật ở đâu? Biết hận ai? Biết tưởng nhớ ai?
Lại thêm cha mẹ mất sớm, trung bộc c. h. ế. t thảm, điền sản bị cướp, ba lần thi rớt, cùng những kẻ trong bóng tối... cuối cùng hắn điên thật rồi.
Ta điên... thật sự là vì nàng.
Sau khi kết luận ấy hiện lên trong đầu, Tống Bình loạng choạng lùi lại nửa bước.
Không chỉ Tống Bình kinh ngạc, Ninh Phương Sinh và Vệ Đông Quân nghe xong những lời này cũng đồng loạt biến sắc. Nhất là Vệ Đông Quân, nàng thậm chí quay người đi, lặng lẽ lau nước mắt.
Lạ thật, nước mắt ấy không biết từ khi nào đã rơi, cũng không rõ là vì ai trong số bọn họ mà rơi nữa?
Giữa một khoảng lặng dày đặc, Ninh Phương Sinh lên tiếng.
"Về â.ⓜ 𝐦ư.u trong lần thi xuân thứ hai của Tống Bình, theo điều tra của chúng ta, là Nhậm Trung Kỳ chủ động tìm đến Cố thị, chỉ cần một chút ám chỉ, đã bày ra kế 'bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình sau lưng'".
"Chuyện đó, sẽ không thể chỉ có một mình mẹ ta".
Hạ Trạm Anh hết sức bình tĩnh: "Trong Hạ gia, mẹ ta lúc nào cũng bị đẩy ra làm tiên phong xung trận, còn người giấu phía sau là cha ta".
Vệ Đông Quân cười nhạt: "Ngoài cha ngươi, nhất định còn có cả Đại ca ngươi. Hắn là kẻ được lợi nhất trong chuyện này, không chừng còn là chủ mưu đấy".
Hạ Trạm Anh liếc nhìn sang Vệ Đông Quân, hai tay thiếu nữ ấy ⓢï·ế·t 𝐜·ⓗặ·✝️ thành quyền, ánh mắt rắn rỏi, trong đó như bốc lên hai ngọn lửa. Quả thật giống hệt nàng khi còn trẻ.
Nàng khẽ gật đầu.
Ninh Phương Sinh thấy Hạ Trạm Anh gật đầu, bèn nói tiếp: "Chuyện đã rõ ràng, Nhậm Trung Kỳ và Hạ Đại gia vì lợi ích riêng, cấu kết lẫn nhau, lợi dụng tình cảm giữa hai ngươi để thực hiện â·m Ⓜ️ư·ц. Nghĩ kỹ lại, thực ra chỗ nào cũng có sơ hở. Ngươi dù là Hạ tam tiểu thư, nhưng dù sao cũng là tiểu thư khuê các. Một tiểu thư mỗi ngày hẹn hò với nam tử trong vườn, người nhà Hạ gia sao có thể không biết gì? Tất cả đều nằm trong tính toán của bọn họ".
Nói đến đây, Ninh Phương Sinh dừng lại một chút: "Thế gian này, chỉ có tình cảm mới có thể khiến hai kẻ thông minh trở nên mù quáng".
Chỉ có tình cảm... Tống Bình nhìn về phía Hạ Trạm Anh, nàng cũng ngẩng đầu nhìn lại hắn. Ánh mắt giao nhau, không ai lên tiếng.
"Tống Bình". Ninh Phương Sinh nhẹ giọng gọi: "Giờ trong lòng ngươi, khúc mắc ấy... đã vượt qua được chưa?".
| ← Ch. 204 | Ch. 206 → |
