| ← Ch.64 | Ch.66 → |
Lục Quỳnh Cửu khá thích kiểu 𝐡*ô*𝓃 này, mạnh mẽ, triền miên, để cô có thể cảm giác được tình cảm của anh một cách rõ ràng nhất. Đầu lưỡi l**m dọc theo hàm trên và hàm dưới một vòng, ⓠ_⛎_ấ_п ⓠ⛎_ý_t lẫn nhau, ra vào linh hoạt, hút lấy hơi thở của đối phương.
Không khí xung quanh ấm lên, miệng lưỡi khuấy động 🅿️h-á-ⓣ 𝖗-𝒶 â-𝖒 ✝️-♓-𝒶-𝓃-𝐡 hòa cùng tiếng mưa tí tách bên ngoài. Trong miệng càng lúc càng ít dưỡng khí nên lồng ռ-ɢự-c cũng dần phập phồng mãnh liệt hơn. Suy cho cùng người phụ nữ vẫn luôn yếu thế hơn trong phương diện này, chẳng mấy chốc Lục Quỳnh Cửu đã không kiên trì nổi, thở hồng hộc đưa tay đẩy vai anh.
Khi hai người tách ra có vài sợi chỉ bạc nhỏ kéo dài, rơi xuống khóe miệng cô.
Ánh mắt Ôn Nam Tinh sâu xa, giơ ngón cái lau sạch chỉ bạc dính trên khóe miệng cô. Đôi môi ⓜ·ề·m m·ạ·𝖎 bị anh ♓ô●𝓃 mạnh mẽ giờ đây đỏ tươi.
Bị anh miết miết như thế, Lục Quỳnh Cửu vô thức mím chặt môi lại. Đôi mắt anh tựa như một chiếc máy hút lớn, khiến cô vô thức bị hấp dẫn và sa vào, thậm chí cô có thể cảm giác được cái gì đang cộm dưới 𝐦ô_𝖓_ɢ mình, nhiệt độ ⓝ-óռ-🌀 ⓑ-ỏ-п-🌀 kề sát da thịt, mạnh mẽ có lực. Đầu óc cô ứ ⓜá_⛎, hai má vốn trắng nõn đỏ bừng bừng. Cô ho nhẹ mấy cái, muốn đứng dậy khỏi người anh, thuận tiện đưa tay chuẩn bị lấy hộp mặt nạ môi: "Anh buông em ra trước đã..."
Đang nói thì cơ thể bất thình lình lắc lư tròng trành. Khoảnh khắc cô còn chưa kịp hiểu chuyện gì, cả người đã bị nhấc bổng lên. Lục Quỳnh Cửu hoảng sợ hét lên, vội ôm cổ Ôn Nam Tinh theo bản năng, ngước lên nhìn anh: "Em vẫn chưa bôi mặt nạ môi."
Ôn Nam Tinh cụp mắt ngó cô, lúc này hai người ở rất gần nhau. Trong đôi mắt cô ánh một tầng hơi nước mong mỏng, lông mi dày đen, trên môi vẫn còn dấu vết anh để lại trước đó. Giây tiếp theo, ánh mắt anh trầm xuống, bước nhanh về phía giường.
Lưng cô chạm đến chiếc đệm 〽️-ề-m ɱạ-ⓘ trên giường, sau đó đột nhiên nghe thấy hai tiếng "cạch", một là bật ngọn đèn màu ấm ở đầu giường lên, một là tắt ngọn đèn sáng rực trên trần nhà đi. Căn phòng vốn sáng trưng nay đã tối xuống khiến trái tim cô hồi hộp. Lục Quỳnh Cửu mở hé mắt ra, ánh đèn màu quýt điểm tô hai gò má anh dịu dàng vô cùng, nhưng vẫn toát ra một sự mập và và nguy hiểm vô cùng.
"Ôn..." Chưa kịp nói gì thì người đàn ông bỗng ép sát đến.
Lục Quỳnh Cửu cảm thấy hôm nay anh hơi khác thường, đang mãi nghĩ suy thì có một bàn tay ấm áp tiến vào thăm dò.
Lòng bàn tay nhẵn nhụi bóng loáng,
Lục Quỳnh Cửu giật mình nhìn anh, muốn cất tiếng hỏi nhưng anh không hề cho cô cơ hội này. Bàn tay người đàn ông xâm chiếm từng tấc từng tấc khiến cả người cô 𝓇𝐮*ⓝ 𝖗ẩ*𝓎. Lục Quỳnh Cửu thoáng nhận ra gì đó nhưng đồng thời cũng cảm thấy không được chân thực, không dám tin tưởng. Lúc này cổ chợt hơi đau: "Ui..."
Anh cắn cổ cô!
"Không tập trung." Giọng trầm khàn của người đàn ông vang lên.
Lục Quỳnh Cửu quan sát chàng trai đang ở trên mình, đắm mình trong đôi mắt sâu thẳm mênh mang của anh.
Bỗng nhiên Ôn Nam Tinh cúi đầu xuống ⓗô·𝖓 lên đôi mắt cô.
Lại là nụ ⓗô●ռ mang tính trấn an như bao lần trước làm lòng cô không khỏi cảm giác mất mát. Lục Quỳnh Cửu đang định buông cánh tay khi nãy vô thức ôm cổ anh ra, nhưng ai ngờ cô chưa kịp buông thì lưng lại bị nhấc lên một lần nữa, môi tiếp tục bị anh ngậm lấy.
Đến khi rời đi, anh lại cất giọng khản đặc: "Cho anh."
Lục Quỳnh Cửu tức khắc sửng sốt không thôi, thật ra cô vẫn luôn muốn cho anh nhưng anh cứ mãi lùi về sau. Vậy mà hôm nay anh lại chủ động lên tiếng, Lục Quỳnh Cửu không biết lý do tại sao anh đột nhiên thay đổi, mà cô cũng không muốn tốn thời gian hỏi rõ làm gì, dù sao nghĩ về việc này cũng không phải ngày một ngày hai.
Mấy giây trước, cô những tưởng cái 𝐡·ô·𝓃 lên mắt ấy là đã kết thúc nhưng không ngờ đó mới chỉ là sự khởi đầu.
Lục Quỳnh Cửu mất hết sức nằm trên giường, không chịu đựng nổi sự tấn công mãnh liệt của anh. Từ miệng lưỡi đến bàn tay, không một bộ phận nào không khiến cô tan vỡ, 𝐫_ⓤ_п rẩ_🍸.
Tất cả tiếng rên khóc đều bị anh nuốt vào bụng.
Cô muốn giãy giụa nhưng không thế thoát ra, sau đó được anh dịu dàng an ủi nên đành th* d*c và khóc thút tha thút thít không ngừng. Trên cơ thể anh có vết móng tay cào của cô, hơi thở mát lạnh nam tính từ người người đàn ông bao trùm lấy cô, cơn k*ch th*ch sung ş·ư·ớ·ռ·ℊ ùn ùn kéo đến nhấn chìm cô.
***
Sau khi kết thúc, trên người hai người đầy mồ hôi nhớp nháp, hòa quyện với hơi thở trên cơ thể của mỗi người tạo nên một mùi thơm làm người ta say mê. Lục Quỳnh Cửu co người nằm trong lòng anh, sau trận kịch liệt này, xương cốt cô như nhũn ra, tay chân như không còn là của mình nữa. Dù hiện tại đã гú●✝️ 𝐫●@ nhưng cảm giác tràn đầy mơ hồ kia vẫn tồn tại, cô khép chặt hai chân theo bản năng.
Ôn Nam tinh cúi đầu h*n l*n ch*p m** xinh đẹp của cô một cái: "Đau không em?"
Hai má Lục Quỳnh Cửu đỏ lên, cô vùi mặt vào lồng 𝐧_ℊ_ự_c anh, nói với giọng ồm ồm: "Không đau, người hơi nhớp nháp."
Cánh tay đang ngang hông cô của anh ⓢ_ℹ️ế_🌴 ↪️_ⓗ_ặ_🌴: "Vậy mình đi tắm nhé?"
Lục Quỳnh Cửu "ừ" một tiếng.
Ôn Nam Tinh bế cô vào phòng tắm, vốn dĩ anh muốn tắm giúp cô nhưng Lục Quỳnh Cửu không muốn. Dù rằng họ vừa mới 🌴●♓●â●ռ Ⓜ️●ậ●✞ với nhau, nhưng cô vẫn cảm thấy không quá quen, cuối cùng vẫn kiên quyết đẩy anh ra.
Ngâm mình trong bồn tắm, nước ấm tràn ngập cơ thể, cơn mệt mỏi và đau nhức trên cơ thể đều được xoa dịu. Sau một hồi sờ sờ cẩn thận, trong đầu cô bỗng nhớ đến hình ảnh của cảnh tượng ban nãy, người bình thường trông điềm đạm nhã nhặn như thế sao trong phương diện này lại... Cô không dám nghĩ sâu hơn nữa. Bảo sao những lúc Khương Lai Lai nói về chuyện này với cô, cô bạn luôn bảo đây là một chuyện vô cùng vui 💰·ướ·ⓝ·g, kiểu xúc cảm thoải mái đến độ làm ⓛ-ⓘ-ռ-𝒽 ♓-ồ-п 𝐫.υ.ⓝ 𝖗.ẩ.𝐲 ấy có thể thể hiện một cách sâu sắc trong chuyện này.
Lúc Lục Quỳnh Cửu trùm khăn tắm đi ra, Ôn Nam Tinh đã thay bộ ga giường bị họ làm bẩn đi. Cô mím môi, ánh mắt tập trung vào vị trí đậm màu trên ga trải, sau đó cô vội rời mắt đi nhưng giây tiếp theo đã đối diện với ánh nhìn của người đàn ông.
Ánh mắt ⓝ_ó_𝓃_ℊ 𝒷ỏⓝ_𝐠 khiến suy nghĩ cô dần bắt đầu rã rời ra.
Ôn Nam Tinh bước về phía cô.
Nhìn thấy anh bày ra tư thế muốn ôm mình, cô lập tức tránh đi: "Anh chưa tắm đấy."
Ôn Nam Tinh xoa xoa đầu cô: "Vậy anh đi tắm, em ngủ trước đi."
Lục Quỳnh Cửu nắm chặt một góc khăn tắm, gật gật đầu.
Anh đang đi về phía phòng tắm thì đột nhiên dừng lại như thể nghĩ đến gì đó rồi xoay người ôm đống chăn ga trải nệm trên thảm dưới sàn lên.
Lục Quỳnh Cửu thấy tay anh vừa khéo đụng vào vị trí ướt nước kia, gò má đỏ bừng cả lên.
Ôn Nam Tinh cũng chú ý đến, cúi đầu cười khẽ.
Lục Quỳnh Cửu hơi lúng túng: "Anh cười cái gì?"
Ôn Nam Tinh lắc đầu: "Không có gì."
"Không phải do anh làm à?" Lời này bật thốt ra gần như không hề nghĩ suy.
Dứt lời, cả hai người đều sửng sốt.
Lục Quỳnh Cửu nhỏ giọng kêu một tiếng, sau đó chạy như bay 𝖑ê*𝐧 𝐠*ıư*ờ*𝓃*🌀 và kéo chăn đắp mình kín mít.
Lần này Ôn Nam Tinh mới thật sự cười thành tiếng, cách lớp chăn cô đã có thể nghe thấy tiếng cười của anh, nghe có vẻ rất vui sướ𝖓●🌀.
Lục Quỳnh Cửu nghe thấy tiếng bước chân đến gần mình của anh, bèn cất giọng nói lớn ở bên trong chăn: "Anh đừng tới đây, nhanh đi tắm đi! Nhanh lên!"
Quả nhiên Ôn Nam Tinh dừng bước, đành thỏa hiệp với cô: "Được, anh đi ngay, em đừng nhốt mình bên trong đó."
"Em biết rồi, anh đi tắm là em ra ngoài liền."
Ôn Nam Tinh bất đắc dĩ lắc đầu, ôm bộ ga giường vừa thay ra đi vào phòng tắm.
Sau khi nghe thấy tiếng đóng cửa ở phòng tắm, Lục Quỳnh Cửu mới vén chăn ló đầu ra ngoài. Vừa nãy cô bị gì thế hả trời? Sao lại nói ra một câu xấu hổ như vậy? Bây giờ nghĩ lại thôi mà cô cũng xấu hổ đến nỗi muốn bốc khói rồi. Lục Quỳnh Cửu buồn phiền lăn mấy vòng trên giường, cuối cùng chạy đi thay đồ ngủ sạch sẽ trước khi anh tắm xong.
Mới nằm lên lại giường không bao lâu thì anh cũng tắm rửa xong đi ra.
Ôn Nam Tinh bật cười khi thấy cục nho nhỏ trên giường.
Nệm hơi lún xuống, sau đó anh vén chăn lên.
Lục Quỳnh Cửu vốn đang đưa lưng về phía anh nhưng Ôn Nam Tinh duỗi cánh tay dài của mình ra, kéo cô vào lòng anh, lưng áp sát lồng nⓖ*ự*↪️ anh.
"Sao anh không mặc đồ ngủ?" Lục Quỳnh Cửu cảm nhận được.
"Không mang vào."
"Thế lúc ra mặc là được mà?"
"Không muốn mặc."
Lục Quỳnh Cửu: "..."
Môi anh ghé sát đến bên tai, hơi thở ấm áp ập đến: "Em không thích à?"
Người Lục Quỳnh Cửu run run, sau đó cô xoay người lại nói: "Em không thích cái gì? Với cả anh không mặc đồ ngủ là thiệt cho anh, có phải cho em đâu?" Những lời này đều toát lên sự khiêu khích rõ mồn một.
Đúng như dự đoán, Ôn Nam Tinh nhướn mày hỏi: "Ừ, hình như vậy thật, thế thì có phải không công bằng không?"
Lục Quỳnh Cửu: "???"
Giây tiếp theo, bàn tay anh di chuyển đến nút áo trên áo ngủ của cô.
Lục Quỳnh Cửu hiểu ý đồ của anh, lập tức túm chặt cổ áo mình: "Anh làm gì vậy? Sao lại thế được?"
"Thế gì?"
"Thì... Thì..."
Ôn Nam Tinh áp sát cơ thể đến, bắt đầu mở nút áo từ dưới lên: "Vậy à?"
Lục Quỳnh Cửu chỉ ước có thể nắm hết tất cả nút áo trong tay, vừa tránh né vừa cười bảo: "Đừng mà, đừng mà."
Ôn Nam Tinh cũng không nghĩ như vậy thật, vì vậy anh bỏ qua cho đống nút áo của cô rồi ôm chặt eo cô, để cô nằm trên người mình: "Không muốn cũng được, ngủ thế này đi."
"Ngủ kiểu này anh không sợ nặng hả?"
"Cơ thể nhỏ bé của em nặng bao nhiêu, vừa rồi ở giữa..."
"A, im miệng ngay!" Lục Quỳnh Cửu lập tức giơ tay che miệng anh, hai má đỏ ửng. Sao mà sau khi làm chuyện này anh cứ như được giải phong ấn ấy nhỉ??
Ánh mắt Ôn Nam Tinh chan chứa ý cười, hô*ռ nhẹ một cái trong lòng bàn tay cô rồi kéo tay cô ra: "Được rồi, không nói nữa, ngủ đi em."
Lục Quỳnh Cửu cầu mà không được đấy, thế là cô lập tức nhắm mắt lại: "Bắt đầu từ bây giờ không được phép nói câu nào, em muốn ngủ."
Bàn tay đặt sau lưng cô vỗ về nhẹ nhàng, lẳng lặng đáp lại lời cô vừa nói.
| ← Ch. 64 | Ch. 66 → |
