| ← Ch.07 | Ch.09 → |
"Mặt cậu bị ai đánh thế?"
Chu Lưu Quang dùng mu bàn tay lau vết m●á●⛎ trên môi, ánh mắt tình cờ nhìn thấy dấu đỏ rõ ràng trên má Hạ Huân.
Hạ Huân đưa tay chạm vào mặt, nếu không có sự nhắc nhở của cậu, có lẽ cô đã quên mất nửa tiếng trước mình vừa bị tát hai cái.
Không rõ là do cô đã quen, đã chai lì hay là đã xem nhẹ mọi chuyện.
Cô cười: "Còn có thể là ai nữa."
Chu Lưu Quang nhíu mày: "Là cậu ta?"
Phải mất một giây Hạ Huân mới hiểu cậu đang nhắc đến Ân Ôn Thiến. Cô gật đầu, miệng vẫn cười: "Ừ, không sao đâu, không đau lắm."
Nụ cười của cô khá gượng gạo, mặc dù cô đã cố gắng điều khiển toàn bộ cơ thể để diễn đạt, khóe miệng hơi nhếch lên nhưng trong mắt lại chứa đựng một nỗi buồn sâu thẳm.
Chỉ cần nhìn thoáng qua, Chu Lưu Quang đã cảm nhận được điều gì đó.
Cô không giỏi che giấu cảm xúc.
Cậu tiếp lời theo ý cô: "Cậu nên tát lại cậu ta, khi bàn tay rơi xuống mặt, nếu cậu ta nói không đau, tôi mới tin cậu cũng không đau."
Người này đúng là có những quy tắc riêng của mình.
Hạ Huân mím môi không biết phải nói gì, muốn mở miệng nhưng lại không biết nên nói thế nào.
May mắn là cậu đã nhanh chóng hỏi tiếp: "Cậu và cậu ta có thù oán gì?"
Vấn đề này Hạ Huân có thể trả lời.
Chuyện cũ quá dài, chỉ nghĩ đến việc kể lại từ đầu đã thấy kiệt sức, cô dùng bốn chữ để tóm gọn: "Trở mặt thành thù."
Cô nói: "Trước đây bọn tôi là bạn. Tuy nhiên có lẽ từ đầu chữ 'bạn' đã phải đặt trong dấu ngoặc kép."
Nỗi buồn trong câu nói này không phải giả tạo.
Chu Lưu Quang không ngờ đến điều này, nhưng cậu cũng không quá ngạc nhiên. Lời cô nói khiến cậu nhớ lại điều gì đó, ánh mắt cậu dần trở nên trầm lặng, không muốn tiếp tục đề tài này nữa.
Khi quay lại lớp, mọi người đang sắp xếp bàn ghế, tiếng kéo bàn kéo ghế vang lên ồn ào.
Bàn của Chu Lưu Quang đã được ai đó sắp xếp sẵn, cậu không quan tâm, chỉ lấy cặp sách rồi rời đi.
Chu Lưu Quang vừa mới đánh nhau xong, trên người vẫn còn dấu vết của trận chiến. Cậu đeo balo trên vai, người mặc áo hoodie xám, mũ trùm kín đầu, tai nghe trắng lộ ra khỏi cổ áo. Cậu cúi đầu không nói một lời, đi xuyên qua hành lang đông đúc, ra khỏi trường trong ánh mắt dò xét và lời bàn tán của mọi người.
Trong lòng cậu dâng lên cảm giác khó chịu, nhiều chuyện như một bộ phim tua nhanh hiện lên trong đầu.
Cậu không thể nào quên được vẻ ghét bỏ của Tào Thần khi nói với cậu: "Tại sao mày không ⓒ-hế-𝐭 đi?"
Không thể quên được sự chế nhạo của Tào Thần khi nói: "Ai coi mày là anh em chứ?"
Cũng không thể quên được cái khoảnh khắc Tào Thần nhảy xuống ngay trước mặt cậu.
Có những chuyện giống như một vết sẹo.
Mỗi khi nghĩ lại là một lần cào xé lớp vảy trên da, nỗi đau lại không ngừng tái diễn.
***
Mùa hè thường mưa nhiều.
Hai ngày liên tục lúc thì trời mưa rào rào, lúc lại tạnh, cuối cùng vào ngày có kết quả thi, trời đã trong xanh trở lại.
Vận mệnh của trường Hoa Hạ cũng thay đổi.
Gần đây mọi điều tốt lành dường như đều rơi vào tay Chu Lưu Quang.
Sau khi dập tắt khí thế của Quý Thiên Nhai, cậu lại giành vị trí đứng đầu danh sách thi cử của trường.
705 điểm, cao hơn người đứng thứ hai tận 30 điểm, đúng thật là "ăn trọn cả hai đường".
Vị trí đứng đầu toàn trường xưa nay luôn do Bạch Tiền nắm giữ, chưa từng có ai vượt qua.
Sau khi bảng điểm được công bố, chỗ ngồi của Bạch Tiền trống không.
Tiết học đó là tiết tiếng Anh, ngay sau đó là tiết Toán, Hạ Huân vào văn phòng của Vưu Tường để lấy bài kiểm tra. Cánh cửa văn phòng không đóng hẳn, trước khi gõ cửa cô nghe thấy Vưu Tường nói: "Em ấy xuất sắc không có nghĩa là em không xuất sắc. Em ấy đến từ thành phố lớn, từ nhỏ đã học ở trường quốc tế, sinh ra đã có điều kiện giáo dục tốt hơn chúng ta, em không nên so sánh với em ấy."
Bóng dáng Bạch Tiền ở trước mắt có vẻ không được chân thật, giọng nói mang sức mạnh xuyên thấu màng tai: "Em không hiểu, nếu ngay từ đầu đã không công bằng, vậy tại sao lại bị kéo vào cùng một đường đua?"
Vưu Tường thở dài một tiếng rồi lại than thở: "Lớp trưởng của thầy à, em đừng nghĩ như vậy, cuộc đời là thế đấy, lớn lên em sẽ hiểu thôi."
"Em không hiểu." Bạch Tiền ngoan cố như một tảng đá, "Khi người lớn không còn gì để nói, người lớn chỉ biết nói 'cuộc đời là thế đấy', nhưng thật ra mọi người thừa biết đó chỉ là lời tự an ủi bản thân mà thôi. Em biết em không bằng cậu ấy, em chấp nhận điều đó, nhưng em sẽ không bao giờ hiểu."
Nói xong cậu ấy quay người bỏ đi, vừa mở cửa ra lập tức bắt gặp Hạ Huân đứng bên ngoài.
Cả hai người đều khựng lại.
Hạ Huân nhìn thấy cả người Bạch Tiền đang căng cứng, cậu ấy cắn chặt răng, trong mắt ngập tràn sự nhẫn nhịn và bất cam.
Cô bỗng nhiên cảm thấy sống mũi cay cay, cậu ấy nhanh chóng chạy đi.
Vưu Tường ngồi trong phòng thở dài, các giáo viên giàu kinh nghiệm khác góp lời: "Những đứa trẻ như vậy rất bướng bỉnh, thầy phải để chúng tự nghĩ thông suốt."
Vưu Tường không nghe lọt tai lời nào, vẻ lo lắng hiện rõ trên mặt.
Đúng lúc thấy Hạ Huân đứng đó, thầy nói với cô: "Hay em thử khuyên em ấy đi, có lẽ những người cùng tuổi với nhau sẽ dễ khuyên hơn, còn bài tập để thầy cầm cho."
Hạ Huân suy nghĩ một chút rồi đồng ý: "Vâng ạ."
Cô tìm thấy Bạch Tiền ở sân thể dục.
Trời tháng bảy nóng bức, đứng yên cũng đã đổ mồ hôi, vậy mà Bạch Tiền cứ chạy hết vòng này đến vòng khác.
Dưới bóng râm bên khán đài, một nhóm nam sinh đang uống lon nước lạnh, vừa uống vừa cười nhạo Bạch Tiền.
Người cầm đầu là Thương Thiên Đông trong lớp, Hạ Huân không biết Bạch Tiền đã làm gì khiến cậu ấy ghét, miệng cậu ấy không ngừng lải nhải: "Xem cậu ta còn dám kiêu ngạo nữa không!"
Bên cạnh cậu ấy là một người cao ráo, đẹp trai, khí thế áp đảo, người đó không ai khác chính là Chu Lưu Quang.
Cô không biết cậu có tham gia vào màn chế nhạo này không, nhưng trực giác bảo cô là không. Chu Lưu Quang giống kiểu người không quan tâm đến cuộc sống của ai, cũng lười xen vào chuyện của người khác.
Cô tiến lại gần khán đài, ánh mắt của cậu vô tình nhìn cô.
Hạ Huân cảm nhận được ánh nhìn của cậu nhưng vẫn giả vờ như không nhận ra, cô âm thầm hít sâu một hơi.
Thật ra cô hồi hộp không nghĩ ra mình nên an ủi Bạch Tiền thế nào, nhưng vẫn cứng đầu bước thẳng tới trước mặt cậu ấy.
Bạch Tiền không ngờ cô lại đi theo, cậu ấy liếc nhìn cô một cái, có điều vẫn không dừng lại.
Cô nghĩ ngợi một lúc rồi chạy theo bên cạnh cậu ấy.
"Lớp trưởng, nếu cậu muốn xả ra, mình sẽ chạy cùng cậu." Hạ Huân vừa chạy vừa nói, giọng nói ngắt quãng vì th* d*c.
Bạch Tiền nhìn thẳng về phía trước: "Mình không cần."
Hạ Huân nhìn cậu ấy, cảm thấy cậu ấy vừa kiên cường lại vừa mơ hồ.
Ở một nơi nhỏ bé như huyện Lưu Vân, trường Hoa Hạ là trường trung học phổ thông tốt nhất, chỉ có người đứng đầu mới có cơ hội vào Thanh Hoa hoặc Bắc Đại. Đối với Bạch Tiền, vị trí đứng đầu không chỉ là một thứ hạng mà còn là niềm tin của cậu ấy. Và khi niềm tin sụp đổ, điều đó thật sự rất tàn nhẫn.
Hạ Huân có thể hiểu được cậu ấy. Cô biết lúc này khuyên cậu ấy cũng chẳng có ích gì, thà im lặng tiếp tục chạy cùng cậu còn hơn.
Dưới bóng râm, đám nam sinh kia nhìn họ, biểu cảm trên mặt ngày càng phong phú.
Đặc biệt là Thương Thiên Đông, cậu ấy nhướng mày hỏi Chu Lưu Quang: "Chuyện gì thế này, hai người đó có chuyện gì à?"
Chu Lưu Quang dõi theo hướng sân thể dục.
Lớp trưởng này, từ ngày nhập học đến giờ ngày nào cũng đi đôi giày vải cũ, đeo kính gọng đen đã trầy xước. Da cậu ấy trắng trẻo, trên má có vài nốt mụn dễ thấy, hiếm khi cười, dáng người không cao không thấp, không gầy không béo.
Cậu ấy là một nam sinh vô cùng bình thường.
Có điều cậu ấy học rất giỏi, là kiểu người ngay cả giờ giải lao mười phút cũng không rời khỏi sách vở. Bình thường không hay nói chuyện với người khác, ngoài học hành chỉ có học hành.
Chu Lưu Quang trả lời một cách lạnh nhạt: "Liên quan gì đến tôi?"
Thương Thiên Đông đầy thắc mắc: "Không phải chứ, anh không thể thờ ơ như vậy được."
Chu Lưu Quang thu hồi ánh mắt, cười khẩy: "Liên quan đếch gì đến cậu."
Thương Thiên Đông: "???"
Chu Lưu Quang đá nhẹ vào ɱôռ-ɢ Thương Thiên Đông: "Đi thôi."
Thương Thiên Đông không tình nguyện. Mấy nam sinh bên cạnh hiểu ý, nói: "Vừa nãy anh Đông nói cậu ta anh không cho anh ấy nói. Bây giờ nhìn lại mới thấy anh Đông nói đúng."
Bước chân của Chu Lưu Quang lập tức dừng lại.
Những người khác cũng dừng theo, im lặng nhìn bóng lưng cậu.
Cậu biết đám người này vẫn đứng về phía Thương Thiên Đông.
Thực tế, câu chưa bao giờ nghĩ đến việc kết bè kết phái, chỉ là tình cờ đi cùng đám người này, cũng tình cờ nói vài câu mà thôi.
"Chó chê mèo lắm lông, chưa thấy ai chạy một trăm bước mà cười người chạy năm mươi bước cả. Ở trường này, chỉ có tôi mới có tư cách cười nhạo cậu ta. Nhớ chưa."
Chu Lưu Quang đứng ở bậc thềm cao nhất, đúng chỗ ánh nắng không bị bóng cây che khuất. Ánh sáng chiếu xuống, khuôn mặt cậu không có biểu cảm, lời nói ra cũng không thể phản bác.
Nghe xong lời cậu nói, mọi người không ai bảo ai đều gật đầu.
Cùng lúc đó, Hạ Huân và Bạch Tiền cũng dừng lại trên sân thể dục.
Hạ Huân không có năng khiếu thể thao, ban đầu còn theo kịp, song càng lúc cô càng không thể nhấc chân nổi.
Nghe thấy tiếng th* d*c của cô ngày càng nặng, cuối cùng Bạch Tiền cũng chậm rãi dừng lại.
Hạ Huân hỏi: "Cậu thấy khá hơn chưa?"
Dứt lời, Bạch Tiền hỏi: "Cậu muốn khuyên mình điều gì?"
Hạ Huân ôm 𝓃🌀ự_𝖈, điều chỉnh lại hơi thở: "Không có gì khuyên cả, mình còn thi không bằng cậu."
Cô thật kỳ lạ, rõ ràng mệt đến nỗi th* d*c nhưng trông lại rất bình tĩnh.
Bạch Tiền cười khổ: "Cậu là con gái, không đậu đại học vẫn còn đường là đi lấy chồng, còn mình thì không, cậu không thể hiểu được cảm giác của mình."
Nghe câu đó, Hạ Huân sững người, khựng lại vài giây mới nói: "Nhưng trong chính sách cộng điểm không có mục nào cộng điểm vì là con gái cả."
Bạch Tiền im lặng.
Hạ Huân mỉm cười với cậu ấy: "Cậu biết không, trong tất cả các câu văn cổ mà mình đã học từ nhỏ đến lớn, mình thích nhất là câu 'Thiên hành kiện, quân tử dĩ tự cường bất tức'." [*]
[*] Dịch nghĩa: Trời vận động mạnh mẽ, người quân tử nên cố gắng không ngừng.
Ngẩng đầu nhìn trời cao trong xanh, nắng rực rỡ.
Nhìn xuống mặt đất rộng lớn, gió đông thổi mạnh.
Cô luôn tin rằng ngày mai sẽ tốt đẹp hơn.
Chính vì hôm nay chưa tốt nên niềm tin vào ngày mai càng phải kiên định hơn.
Chuông vào lớp vang lên.
Bạch Tiền nói muốn yên tĩnh một mình, Hạ Huân rời khỏi sân thể dục, phát hiện không biết nhóm của Chu Lưu Quang đã biến mất từ lúc nào.
Trước khi về lớp, cô ghé qua căn-tin của trường mua một chai nước.
Cô rất ít khi tiêu tiền ở căn-tin, lần sự vì quá nóng nực nên mới phải mua. Lớp học ở tầng năm, cô vừa uống nước vừa leo cầu thang, đến chỗ rẽ ở tầng ba, chai nước trong tay đột nhiên bị ai đó giật mất.
Nửa chai nước cô đang uống dở văng tung tóe khắp nơi, cô bị sặc một ngụm, vừa ho vừa nhìn người đứng trước mặt.
"Chu Lưu Quang?"
Giờ này rõ ràng là đã vào học, tại sao cậu lại ở đây?
Cô hỏi thẳng: "Cậu làm gì vậy?"
Chu Lưu Quang nhìn chai nước trong tay: "Nước Ice Dew?"
"..." Hạ Huân càng thêm khó hiểu, ngẩng đầu nhìn cậu.
Cậu liếc cô một cái, thấy dáng vẻ ấm ức mà chính cô cũng không nhận ra, bỗng dưng cảm thấy không có gì thú vị. Cậu ném chai nước trả lại cho cô: "Khó uống."
Nói xong, cậu quay người bỏ đi.
Hạ Huân ngây người nghi ngờ nhân sinh.
Khi Hạ Huân về lớp, Vưu Tường đang gọi học sinh lên bảng làm bài, thấy cô vào, thầy hỏi: "Bạch Tiền đâu?"
Hạ Huân đáp: "Lớp trưởng ổn hơn rồi, chắc một lát nữa sẽ trở lại ạ."
Vưu Tường yên tâm hơn: "Được rồi, em mau về chỗ đi."
Hạ Huân gật đầu, ngoan ngoãn đi xuống.
Khi cô đi đến hàng ghế của mình, Chu Lưu Quang đang chống tay lên bàn làm bài, tất cả sách vở của cậu đều dồn sang chỗ cô, chỉ để lại cho cô một khoảng nhỏ đủ ngồi.
Cô dừng lại, không hiểu cậu muốn gì.
Nhưng cũng không dám hỏi, suốt buổi học cô đều khép chặt khuỷu tay để viết bài.
Bạch Tiền quay lại lớp học trước giờ ra chơi mười phút.
Khi cậu ấy bước vào, cả lớp đồng loạt vỗ tay hoan nghênh.
Chuyện này không phải được sắp xếp từ trước, đây là sự động viên cả lớp dành cho cậu ấy. Bạch Tiền vốn là người ít thể hiện cảm xúc, chỉ lẳng lặng trở về chỗ ngồi, giữ thẳng lưng.
Còn Vưu Tường thì bị cảm động bởi hành động của các học sinh, thầy dừng giảng bài và bắt đầu nói ra những lời chân thành của một giáo viên chủ nhiệm.
Hạ Huân nghe mà buồn ngủ, không thể nào đồng cảm được.
Con người luôn có nhiều mặt.
Hôm nay cả lớp tự phát động viên một bạn thi kém, quả thật là một sự gắn kết đầy cảm động về tinh thần đoàn kết. Song khi nghĩ đến việc chính những người này cũng là những kẻ đã từng bàn tán và cô lập cô, Hạ Huân chẳng thể nở nụ cười.
Cả khích lệ lẫn cô lập đều là thật.
Chính vì vậy, khi chúng xảy ra cùng một lúc, điều đó mới thật sự là tàn nhẫn.
Một sự việc rõ ràng có ranh giới đen trắng, tuy nhiên con người mãi mãi không chỉ có đen và trắng.
Điều này thật sự khiến con người ta cảm thấy buồn.
| ← Ch. 07 | Ch. 09 → |
