Truyện:Thuốc Lá Và Dâu Tây - Chương 07

Thuốc Lá Và Dâu Tây
Trọn bộ 63 chương
Chương 07
0.00
(0 votes)


Chương (1-63)

Buổi kiểm tra đầu tiên của kỳ nhập học đã đến theo đúng kế hoạch.

Tối thứ năm, các lớp học vang lên tiếng kéo bàn đẩy ghế, các vị trí đều được sắp xếp xong xuôi. Tiết tự học buổi tối không có giáo viên quấy rầy, mọi người tự mình ôn tập.

Khi sắp tan học danh sách phòng thi mới được dán lên.

Thành tích học tập của Hạ Huân thuộc hàng khá nhưng không quá xuất sắc. Cô được xếp vào phòng thi số hai, còn Bạch Tiền ở phòng thi số một, hai phòng ngay sát nhau.

Hạ Huân bước ra khỏi lớp học, đúng lúc gặp Bạch Tiền. Cứ tưởng sẽ chỉ lướt qua nhau, ai ngờ Bạch Tiền lại chủ động lên tiếng: "Đi cùng không?"

Người trong lớp ra ra vào vào, tất cả đều nhìn hai người họ.

Hạ Huân không muốn gây thêm rắc rối cho mình, cũng không muốn làm phiền người khác nên cô tìm một cái cớ: "Cậu đi trước đi, mình muốn đi vệ sinh trước."

Bạch Tiền mím chặt môi, lặng lẽ nhìn cô.

"Tránh ra, tránh ra nào." Trong lớp có hai người đi ra, người đi trước tự động nhường đường cho người đi sau, "Đừng chắn ở cửa nữa, ra vào như thế này rất bất tiện."

Bọn họ chen qua người Hạ Huân và Bạch Tiền, vừa đi vừa nói chuyện như thể đang cố ý gây sự.

Hạ Huân kín đáo liếc nhìn người đi phía sau một cái, thấy cậu ta không nhìn mình, cô bèn thu lại ánh mắt, thừa cơ rời đi: "Lớp trưởng, mình đi vệ sinh trước đây."

Nói xong, cô nhanh chóng rời đi.

Bạch Tiền nhìn cô một cách nặng nề, mãi đến khi bóng dáng cô khuất dần ở góc lang, cậu ấy mới thôi không nhìn nữa, chuẩn bị đến phòng thi.

"Lớp trưởng, cậu thi phòng nào vậy?" Nam sinh vừa bước ra khỏi lớp hỏi.

"Phòng thi số một."

"Hạ Huân thi phòng nào?"

"Phòng hai." Bạch Tiền không muốn nói nhiều, dáng vẻ như muốn rời đi.

"Chậc, lớp trưởng biết rõ thế cơ à!"Nam sinh vừa nói vừa định khoác tay lên vai Bạch Tiền.

Bạch Tiền lách người tránh: "Thương Thiên Đông, cậu muốn biết thì tự đi mà xem."

Trịnh trọng gọi cả tên lẫn họ người khác như thế thường mang hàm ý cảnh cáo.

Nói xong, Bạch Tiền đi luôn

Thương Thiên Đông có cảm giác như mình bị một tạt gáo nước lạnh, tức giận không thể nào nguôi: "Mẹ kiếp, chỉ được cái học giỏi mà thôi, làm bộ làm tịch cái quái gì."

"Có bản lĩnh thì cậu cũng làm bộ đi?" Chu Lưu Quang châm chọc.

"Anh à, anh nghĩ cho kĩ đi, cậu ta là tình địch của anh chứ không phải của em." Trên mặt Thương Thiên Đông như viết rõ mấy chữ "Anh đừng có mà không biết điều".

"Tình địch?" Chu Lưu Quang cười, "Ai nói với cậu là tôi thích cậu ấy?"

"Không phải sao?" Thương Thiên Đông thắc mắc.

Vừa rồi rõ ràng là đã đến gần cửa sau, ai là người quay ngược lại đẩy cậu ấy đi cửa trước?

"Không phải." Chu Lưu Quang đưa ra một câu trả lời rõ ràng.

"Hả?" Thương Thiên Đông không hiểu nổi, "Vậy anh chỉ đơn thuần là thấy cậu ấy đáng thương nên muốn giúp đỡ cậu ấy à?"

"Cũng không phải."

Cậu chỉ cảm thấy cô quá yếu đuối.

Yếu đến nỗ cậu thậm chí không có chút hứng thú nào để làm tổn thương cô.

"Vậy vì cái gì?" Thương Thiên Đông cảm thấy đầu mình sắp ռ-ổ 🌴ц-n-🌀.

"..." Chu Lưu Quang không muốn nói nhiều, cậu quay người rời đi.

Cậu là người mới, không có thành tích để tham khảo nên tất nhiên sẽ bị xếp vào phòng thi cuối cùng.

Phòng thi đó tập hợp toàn các học sinh không tập trung học hành, chẳng có chút không khí thi cử nào, chưa bước vào đã nghe thấy bên trong như cái chợ, mọi người đang trò chuyện rôm rả.

Lúc Chu Lưu Quang bước vào, tất cả đồng loạt im bặt.

Cậu mới quét mắt một vòng đã nhận ra mấy khuôn mặt quen thuộc, có người là đám chặn đường Hạ Huân hôm trước, cũng có cả đám gây sự với cậu.

Cậu cúi đầu nhìn thoáng qua số báo danh trên bàn gần mình nhất, xác định vị trí của mình.

Chỗ của cậu là chỗ trống cuối cùng sát tường.

Người ngồi phía trước cậu chính là Ân Ô Thiến.

Hôm nay cô ta trang điểm, tô môi màu hồng phấn, có điều sắc mặt của cô ta không có chút gì gọi là ngọt ngào dễ thương cả.

Cô ta nhìn chằm chằm Chu Lưu Quang bước vào rồi ngồi xuống.

Thế nhưng Chu Lưu Quang không hề liếc nhìn cô ta lấy một lần.

Kỳ thi nhanh chóng bắt đầu. Môn đầu tiên là môn Ngữ Văn, đây là buổi thi mà phòng này có tỉ lệ học sinh tham gia đầy đủ nhất. Đến buổi thi Tiếng Anh vào chiều hôm sau, một nửa số học sinh trong phòng không đến dự thi.

Sau khi nộp bài Tiếng Anh, Ân Ô Thiến quay đầu, chống tay lên bàn Chu Lưu Quang, cười nói: "Anh bạn đẹp trai, làm quen chút đi."

Cô gái này có một đôi mắt rất sáng.

Chu Lưu Quang cực kỳ không thích điều đó.

Ở tuổi mười bảy, mười tám, sự khôn khéo quá mức chỉ khiến con người ta trông có vẻ giả dối mà thôi.

Cậu hoàn toàn phớt lờ cô ta, đứng dậy bước đi.

Ân Ô Thiến sững người một giây, không tin nổi lại có người không nể mặt cô ta như vậy, lòng tự trọng bị tổn thương, cô ta bật dậy: "Cậu từ chối tôi?"

Cô ta cười nhưng rõ ràng là đang tức giận: "Cậu nghĩ kỹ đi, tôi không phải là Triệu Lan đâu."

Đe doạ cậu?

Chu Lưu Quang cười nhạt, cả người trông có vẻ lười biếng, song lại toát ra một khí thế không nói thành lời.

Có lẽ những người thật sự có khí chất thường không cần cố làm ra vẻ, dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào cũng luôn giữ được sự bình tĩnh.

Chu Lưu Quang đáp lại Ân Ô Thiến bằng giọng điệu vô cùng bình thản, như thể đó là điều hiển nhiên: "Cậu còn không bằng cậu ta."

Sắc mặt Ân Ô Thiến không thay đổi, chỉ hơi ngừng lại một chút, sau đó trong mắt lóe lên sự hận thù.

Xung quanh có khá nhiều người quen biết cô ta đang nhìn qua phía này. Cô ta cố giữ bình tĩnh, không để mình sụp đổ, cố gắng nhếch môi và nhếch môi, nở một nụ cười tỏ vẻ không quan tâm: "Hạ Huân cho cậu uống bùa mê thuốc lú gì rồi à?"

"Cậu bảo vệ cậu ta như thế, liệu có thật sự biết cậu ta là người thế nào không?" Ân Ô Thiến cười mỉa mai.

Chu Lưu Quang không nói gì, đây là lần đầu tiên cậu nghiêm túc nhìn thẳng vào gương mặt của Ân Ô Thiến.

Lưng Ân Ô Thiến vô thức thẳng lên, nói: "Dù cậu từ chối tôi, tôi vẫn tốt bụng nhắc nhở cậu, cậu ta không còn trong trắng đâu, đã bị nhiều người..."

"Cậu ấy đẹp hơn cậu."

Chu Lưu Quang cắt ngang lời cô ta bằng năm chữ ngắn gọn.

Ân Ô Thiến như bị sét đánh trúng.

Tuy nhiên cô ta chỉ sững sờ khoảng chừng hai giây, thấy Chu Lưu Quang quay người đi sắp đến cửa, cô ta hét lớn: "Hôm nay tan học có người muốn gặp cậu, giờ cậu thu dọn rời đi vẫn còn kịp, đừng trách tôi không nhắc trước."

Chỉ vì muốn khoe khoang mình có mối 🍳u🔼_п h_ệ rộng mà cô ta không nhận ra rằng, sự kiêu ngạo của mình đã biến thành sự phù phiếm.

Chu Lưu Quang bật cười, lúm đồng tiền bên má trái lộ ra: "Được thôi, lát nữa tôi chơi bóng, cậu bảo người đó đến tìm tôi."

Nói xong, cậu ung dung bước ra khỏi cửa.

Khi không còn ai nhìn nữa, Ân Ô Thiến tức giận đến mức tay gần như 💰●𝖎ế●✞ c♓●ặ●✞.

***

Người muốn gặp Chu Lưu Quang là Quý Thiên Nhai.

Cậu ta dẫn theo một đám người hùng hổ kéo đến sân bóng rổ, đúng lúc trận đấu của Chu Lưu Quang sắp sửa kết thúc, chỉ còn lại tầm một phút.

Hai mắt Thương Thiên Đông đỏ ngầu, cậu ấy gào lên: "Chặn cậu ấy lại, chặn cậu ấy lại".

Giọng nói khàn đặc, còn bóng thì bị Chu Lưu Quang khống chế trong tay.

Chu Lưu Quang dẫn bóng từ khung rổ phía bắc về phía nam, ba, bốn người ra sức ngăn cản. Cậu chạy được nửa sân bèn nhảy lên từ giữa sân bóng, quả bóng vẽ một đường vòng cung đẹp mắt trong không trung rồi rơi mạnh vào rổ.

Cuối cùng trận bóng này, Chu Lưu Quang giành chiến thắng.

Thương Thiên Đông thua đến mức quỳ xuống xé áo, suýt chút nữa thì phát điên, mấy người tham gia trận đấu cười không ngớt.

Đang cười, người bọn họ chợt cứng đơ.

Thương Thiên Đông cảm thấy không ổn, quay đầu nhìn lại thì thấy một đám người khí thế hừng hực đứng ở phía sau.

Người cầm đầu khiến lòng cậu ấy trầm xuống.

Chu Lưu Quang vẫn như không hề hay biết, cậu vặn mở nắp chai nước khoáng, ngửa đầu uống ừng ực. Ánh hoàng ♓*ô*ռ buổi chiều chiếu lên những giọt mồ hôi trên cằm cậu, khiến nó lấp lánh rực rỡ.

Cậu mặc đồng phục bóng rổ màu đen, đầu đeo băng đô màu trắng, cơ bắp không quá to nhưng lại vô cùng rắn chắc.

Ấn tượng đầu tiên của Quý Thiên Nhai khi nhìn thấy Chu Lưu Quang là trông cậu rất khoẻ.

"Anh Nhai, đã lâu không gặp." Thấy Quý Thiên Nhai, Thương Thiên Đông nghiêm túc hẳn lên.

"Gần đây tôi không tới trường." Quý Thiên Nhai đáp, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào Chu Lưu Quang.

Nhận ra ánh nhìn của cậu ta, Thương Thiên Đông cười nói: "Lát nữa bận gì không? Đi uống rượu chứ?"

Quý Thiên Nhai không đáp lại.

Cậu ta đi thẳng đến trước mặt Chu Lưu Quang: "Nghe nói cậu bảo tôi đến gặp cậu?"

Lúc này Chu Lưu Quang mới nghiêng đầu, nhìn Quý Thiên Nhai một cái.

Người này thấp hơn cậu một chút, dáng người cũng gầy hơn, khuôn mặt không tệ, đặc biệt là đôi mắt, đúng chuẩn mắt hồ ly, mí mắt hai mí rất đẹp. Cậu ta để đầu đinh mà lại toát lên vẻ gian trá, nhìn thế nào cũng thấy gian xảo.

"Hai người quen nhau à?" Thương Thiên Đông bước đến khoác vai Chu Lưu Quang, "Vậy thì hay quá, đỡ phải giới thiệu."

"Anh Đông."

Người lên tiếng là một đàn em của Quý Thiên Nhai tên là A Bố: "Chuyện này không liên quan đến anh."

Ở trường, Thương Thiên Đông không phải là người tập trung học hành. Cậu ấy có một đám anh em, gia đình cũng có chút tiền của, hai thứ đó đủ để cậu ấy sống thoải mái ở trường.

Cậu ấy và Quý Thiên Nhai là bạn học từ tiểu học, hai người không có mâu thuẫn nhưng cũng không gọi là thân thiết. Tuy nhiên do quen biết đã lâu nên đôi khi gặp nhau vẫn có thể hàn huyên vài câu.

Vừa nhìn thấy Quý Thiên Nhai, cậu ấy đã biết cậu ta đến đây là vì Chu Lưu Quang.

Ai cũng biết Quý Thiên Nhai là đại ca của trường, việc cậu ta có thể giữ vững vị trí này không hoàn toàn là do bản thân, mà phần nhiều là vì cha cậu ta là ông trùm của khu vực này.

Loại người như thế không phải là dạng một người mới chuyển trường đến như Chu Lưu Quang có thể động vào.

Thương Thiên Đông muốn đứng ra hòa giải, song lại không hề có tác dụng.

"Mày muốn tao đến tìm mày là để đánh nhau hay đánh bóng?" Quý Thiên Nhai nhìn Chu Lưu Quang.

Chu Lưu Quang vốn định đáp "Tùy mày"thì thoáng nhìn thấy một người.

Sau khi thi xong, Hạ Huân quay về lớp, ai dè bị người ta chặn lại ở cửa.

Ân Ô Thiến không nói không rằng tát cô hai cái trước mặt mọi người không có lý do, dường như chỉ để trút giận.

Sau đó cô ta kêu người ép Hạ Huân đến sân bóng rổ.

Hạ Huân bị đẩy mạnh đến trước đám đông, loạng choạng một cái rồi bị ai đó nắm tóc kéo trở lại: "Lát nữa mày mở to mắt nhìn xem cái thằng mà mày dựa dẫm sẽ gục ngã như thế nào."

Nụ cười của Ân Ô Thiến trong mắt Hạ Huân trở nên méo mó.

Cô ⓡ𝐮-𝓃 𝓇-ẩ-ÿ quay đầu, ánh mắt chạm vào ánh mắt Chu Lưu Quang.

Chu Lưu Quang nhìn cô một cái mới nói với Quý Thiên Nhai: "Đến sân bóng tất nhiên là đánh bóng."

Quý Thiên Nhai nhìn cậu chăm chú trong hai giây, tiếp đó vỗ tay cười: "Mày thú vị thật đấy."

Cậu ta quay đầu gọi: "A Bố, lấy bóng."

Quả bóng vừa rồi Chu Lưu Quang ném vào rổ vẫn chưa nhặt về, A Bố sải bước định đi nhặt.

Quý Thiên Nhai nhìn thấy Hạ Huân, một ý tưởng thú vị lóe lên trong đầu: "A Bố, quay lại."

Tay của A Bố gần như đã chạm đến bóng, cậu ta không khỏi thắc mắc: "Hả?"

Quý Thiên Nhai giơ tay chỉ vào Hạ Huân trong đám đông: "Để cậu ấy đi nhặt."

Trông thấy Hạ Huân, A Bố lập tức hiểu ra, kéo dài âm điệu "Ồ~" một tiếng rồi cười bước trở lại.

Tất cả mọi người đều nhìn về phía Hạ Huân, thậm chí có người còn huýt sáo trêu chọc.

Bị Quý Thiên Nhai gọi tên, sao có thể không thu hút ánh nhìn của cả sân chứ?

Huống hồ đó lại là cô.

Người mà lời đồn nói là "đã bị cậu ta ngủ qua".

"Ngẩn ra làm gì?" Thấy Hạ Huân không động đậy, Ân Ô Thiến đưa tay đẩy cô một cái.

Lực đẩy rất mạnh, Hạ Huân bị đẩy thẳng ra ngoài.

Trước ánh nhìn của tất cả mọi người, cô đứng vững, gió thổi quanh người cô, mấy lọn tóc con lay động trong gió. Cô ngẩng đầu nhìn hai chàng trai đang đứng đối diện nhau trước mặt.

Không do dự quá lâu, cô quay người bình tĩnh bước đến bên quả bóng, cúi người nhặt nó lên. Sau đó bước về, đứng giữa Kỷ Thiên Nhai và Chu Lưu Quang.

Cô chỉ có thể đưa bóng cho một trong hai người họ.

Cô liếc nhìn Châu Lưu Quang, đôi mắt cậu đen láy, thâm sâu như lần đầu gặp. Còn Quý Thiên Nhai thì trông có vẻ ngạo nghễ, trong mắt chỉ toàn ý cười giễu cợt.

Cô không thể đưa tay ra.

Đưa bóng ra so với nhặt bóng lên còn khó hơn nhiều.

Hàng mi của Chu Lưu Quang khẽ rung, cậu đã nhìn thấy bờ vai đang 𝖗⛎-n r-ẩ-𝓎 của Hạ Huân.

Chỉ khi đứng gần mới nhận ra được là cô đang run, nỗi sợ hãi của cô không mãnh liệt nhưng lại rất rõ ràng.

Cậu đột nhiên cảm thấy bực bội, giơ tay lấy quả bóng trong lòng Hạ Huân, không nói một lời ném thẳng về phía Quý Thiên Nhai.

Không ai kịp phản ứng, bao gồm cả Quý Thiên Nhai.

Quả bóng rổ ném thẳng vào mặt khiến Quý Thiên Nhai phải lùi lại vài bước, đau đến mức không mở nổi mắt.

Trong khi đó, Chu Lưu Quang ra tay nhanh cực kì mạnh, ngay lập tức lao tới.

Cả một đám người ùa lên, bên mặc đồng phục bóng rổ là người của phe Chu Lưu Quang, còn bên mặc đồng phục học sinh là đám của Quý Thiên Nhai. Hai bên lao vào đánh nhau túi bụi.

Hạ Huân bị xô đẩy văng ra khỏi đám hỗn loạn.

Có người va vào vai cô, có người đấm trúng cánh tay cô, nhưng cô không hề cảm thấy đau đớn, chỉ thấy mờ mịt.

Bên cạnh vang lên tiếng hét chói tai của Khúc Tiểu Ninh: "Thằng mới chuyển đến này điên rồi à, nó không biết gia thế của anh Nhai nên mới dám ra tay như vậy?!"

Mọi người xung quanh đều bảo: "Chắc chắn là thế."

Chỉ có Hạ Huân biết là không phải vậy.

Đây là lần đầu tiên cô cảm nhận được rõ sức mạnh của Chu Lưu Quang.

Cô hiểu, người này không sợ Quý Thiên Nhai.

Thậm chí cũng chẳng sợ 𝖈.𝒽ế.✞.

Có lẽ vì cậu không ↪️ⓗế·🌴 được nên mới sống dai dẳng như thế này.

Cậu có thể thắng, bởi vì cậu không sợ gì cả. Đôi khi giữa con người với nhau chỉ cần so xem ai liều hơn ai.

Cậu ra tay tàn nhẫn, không chỉ tàn nhẫn với đối thủ, mà còn tàn nhẫn với chính mình. Trong cú đấm của cậu ẩn chứa sự buông bỏ chính bản thân mình.

***

Cuối cùng trận đánh này cũng kết thúc khi Chu Lưu Quang sⓘ*ế*т 𝖈♓ặ*t cổ Quý Thiên Nhai.

Tất cả những người chứng kiến đều không khỏi xuýt xoa.

Bởi vì hai năm trước, khi còn là học sinh mới vào lớp 10, Quý Thiên Nhai cũng đã bóp cổ kẻ cầm đầu trường tương tự như vậy. Sau ngày hôm đó, thế lực trong trường thay đổi, giang hồ đổi chủ.

Hạ Huân rời mắt, vô tình chạm phải ánh nhìn của Ân Ô Thiến, thấy cô ta đang nhìn cô với ánh mắt nóng như lửa chứa đầy căm hận, cùng với một chút thất vọng phải tinh tế lắm mới nhận ra được.

Hạ Huân biết, đó là do cô ta vừa chứng kiến "chỗ dựa" của mình gục ngã ngay trước mắt.

Buồn cười không?

Những người này mặc đồng phục học sinh, tuy nhiên nếu lột lớp vỏ được pháp luật bảo vệ ấy ra, thì bên trong đã mục nát từ lâu.

Đời người chỉ có vài năm ngắn ngủi được cắp sách tới trường, thế mà những người này lại thích làm anh lớn, chị lớn, làm anh em của ai đó, chị em của ai đó, quyết không chịu làm học sinh.

Có biết bao nhiêu người trong thời thanh xuân lại khát vọng thế giới giang hồ, song khi bước vào rồi lại chẳng thể buông bỏ tuổi trẻ.

Xương gãy còn có thể nối lại, nhưng khi tuổi tác và tâm lý đã không còn khớp nhau, sẽ không bao giờ tìm lại được điểm xuất phát ban đầu nữa.

***

Cuối cùng Chu Lưu Quang cũng buông tay, để mặc Quý Thiên Nhai nằm sõng soài trên đất như một con chó 𝒸h.ế.т. Cậu quay đầu nhổ ra một ngụm 𝐦á*𝐮, dùng mu bàn tay lau khóe miệng rồi đứng dậy bỏ đi.

Khi lướt qua bên cạnh Hạ Huân, cậu liếc nhìn cô một cái.

Hạ Huân hiểu ý, 𝐬●𝖎●ế●𝐭 𝖈●ⓗặ●𝖙 vạt áo, loạng choạng đuổi theo.

Mãi đến khi đi đến chỗ bồn hoa bên cạnh khu phòng học, Chu Lưu Quang mới dừng lại.

Hạ Huân không theo kịp bước chân cậu, phải chạy nhỏ mới có thể đuổi kịp. Lúc cậu đột ngột dừng lại, cô không phanh kịp nên đâ●ɱ thẳng vào lưng cậu.

"A—" Cậu hít một hơi.

Có lẽ là do vết thương trên người.

Hạ Huân vội nói: "Xin lỗi."

Chu Lưu Quang quay đầu nhìn cô: "Thử rồi, chỉ như vậy thôi."

Cậu nói vậy khiến cô bỗng nhớ đến câu cô từng nói vào hôm Triệu Lan đến gây chuyện: "Tuy hôm có khá nhiều người đến chặn vậu, nhưng người quan trọng nhất lại không đến."

Còn giờ cậu nói, chỉ như vậy thôi.

Người mà các cậu đều cho là đáng sợ kia, chỉ có vậy thôi.

Hạ Huân lặng lẽ nhìn cậu.

Mặt trời sắp lặn, hơn nửa bầu trời đã được nhuộm thành màu cam đỏ, ánh nắng tựa như lớp sơn phủ loang ra khắp nơi. Thông qua cửa sổ lớp học có thể nhìn thấy bàn học cùng với bảng đen, tán lá cây rậm rạp đung đưa trong gió, hương hoa ngào ngạt len lỏi qua bóng cây in đầy trên mặt đất. Những nam, nữ sinh mặc đồng phục, đeo cặp đi lại trên đường.

Lâu lắm rồi cô mới cảm nhận được vẻ đẹp của khuôn viên trường học.

Vì vậy, cô bỗng nảy ra một suy nghĩ, nếu cậu thật sự có thể trở thành chỗ dựa của cô thì tốt biết bao.

Chương (1-63)