Truyện:Thuốc Lá Và Dâu Tây - Chương 63 (cuối)

Thuốc Lá Và Dâu Tây
Trọn bộ 63 chương
Chương 63 (cuối)
0.00
(0 votes)


Chương (1-63)

Tiễn Hoàng Chỉ Ninh xong, Chu Lưu Quang và Hạ Huân đến nhà hàng Xuân Sơn.

Hôm nay hai gia đình sẽ dùng bữa ở đây.

Đi được nửa đường, Đinh Tước gọi video cho Hạ Huân.

Hạ Huân mở video, thấy sau lưng Đinh Tước là những đóa hoa hợp hoan như lông chim màu hồng, những đợt sóng lớn của sông Y và chiếc xích đu đan bằng mây tre. Bấy giờ cô mới nhận ra cô ấy vẫn chưa rời khỏi trấn Hợp Hoan.

Trước đây khi Hạ Huân đi, Đinh Tước nói muốn ở lại vài ngày để tìm cảm hứng sáng tác.

Người nói biết đó là giả, người nghe đương nhiên cũng biết.

Hạ Huân hỏi: "Cảm hứng thế nào rồi?"

Đinh Tước cười: "Cũng kha khá."

Hạ Huân lại hỏi: "Vậy khi nào cậu định về?"

Đinh Tước vuốt mái tóc dài óng mượt như lụa, vẻ mặt suy tư xa xăm: "Không về nữa được không?"

Vẻ mặt Hạ Huân khựng lại: "..."

Đinh Tước cười sảng khoái: "Mình yêu Quý Thiên Nhai rồi."

Hạ Huân không hề bất ngờ về điều này, nhưng khi nghe Đinh Tước nói thẳng ra, cô vẫn không biết nên nói gì.

Đinh Tước lại rất tự nhiên: "Các cuốn sách tự lực thường nói, cuộc đời là thảo nguyên chứ không phải đường ray, mình thấy vô cùng tâm đắc." Cô ấy đu đưa chầm chậm trên xích đu, "Bây giờ mình chỉ muốn sống tự do, yêu thì yêu, đợi hết yêu mình sẽ rời đi."

"Rời đi?" Giọng Quý Thiên Nhai đột nhiên truyền đến từ xa, "Em nghĩ anh có thể để em rời đi à?"

Ống kính rung lên, Đinh Tước ngoảnh người nhìn lại, mới thấy Quý Thiên Nhai đang bước đến từ con đường rải sỏi.

Rồi giây tiếp theo, màn hình tối đen, chỉ nghe thấy Đinh Tước phản đối: "Sao anh lại nghe lén."

Quý Thiên Nhai không trả lời, cầm lấy điện thoại của cô, giây tiếp theo màn hình đã chuyển thành cảnh Quý Thiên Nhai ôm Đinh Tước.

Quý Thiên Nhai hỏi cô ấy: "Mới bắt đầu thôi mà đã muốn đá anh rồi à?"

"Em chỉ đang nói sự thật mà thôi, tình yêu đánh quý bởi vì nó không kéo dài mãi mãi." Đinh Tước xưa nay là một người rất thấu đáo.

"Không dài lâu thì cứ kéo dài nó ra thôi. Giống như Đại Đông ấy, chẳng phải nó lại quay lại với bạn gái rồi sao? Hợp hợp tan tan vài lần, cứ như nối thời gian lại với nhau, chẳng phải cũng dài lâu rồi sao?" Quý Thiên Nhai tỏ vẻ lơ đãng.

Hạ Huân cười: "Thương Thiên Đông giỏi thật, lại quay lại rồi."

Đinh Tước không trả lời lời Quý Thiên Nhai.

Cô gái này giống như cơn gió, từng mãnh liệt,

từng 🍳*𝖚ấ*𝓃 𝐪*⛎ý*𝐭, nhiệt tình cho đi, lạnh lùng thu về.

Hạ Huân cũng không biết có ai có thể thực sự khiến cô ấy dừng chân lại không.

Thấy vậy, Quý Thiên Nhai đột nhiên gọi: "Chu Lưu Quang."

Chu Lưu Quang vẫn luôn im lặng lái xe bên cạnh "Hả" một tiếng. Hạ Huân quay điện thoại về phía anh, nghe thấy Quý Thiên Nhai lại hỏi: "Mày nhìn nhận vấn đề này thế nào?"

Chu Lưu Quang cười nhạt: "Yêu đều do ý trời."

Quý Thiên Nhai lập tức cảm thấy thông suốt: "Trước đây khi anh sa đọa, bạn anh nói phải đi con đường chân chính, nên anh đã đi con đường chân chính. Bây giờ anh yêu một người, bạn anh lại nói, yêu do ý trời, nên anh tin điều đó.

Anh ta cười, lại trở về dáng vẻ ⓠ*⛎*ÿế*𝓃 𝓇*ũ phóng túng năm nào: "Nếu em không còn tình cảm với anh, em có thể rời đi bất cứ lúc nào. Còn điều anh phải làm là khiến em yêu mãi, yêu đến phát điên, yêu đến 🌜●hế●†."

Nói xong, anh ta cúi đầu ⓗ.ô.ռ lên môi Đinh Tước.

Cùng với hành động զ⛎ấ*п 🍳*𝖚ý*т, điện thoại trượt xuống đất.

Hạ Huân cảm thấy lần này Đinh Tước nhất định đã sa lưới, bởi vì cô ấy tình cờ gặp phải một cơn gió, một cơn gió dữ dội hơn.

Sau khi tắt điện thoại, Hạ Huân đột nhiên quyết định một chuyện: "Em muốn chọn 'Thuốc Lá Và Dâu Tây' làm ca khúc chủ đề cho album lần này của em."

Chu Lưu Quang quay đầu nhìn cô.

Cô cười: "Hát bản có lời anh thêm vào."

Mí mắt Chu Lưu Quang 𝓇*ⓤ*ⓝ ⓡẩ*𝐲, sau đó anh không nói gì, chỉ dùng bàn tay đeo chiếc vòng tay Tỳ Hưu 𝐬.❗.ế.✝️ ↪️♓.ặ.† tay cô.

Chúng ta cam tâm tình nguyện nếm thử điếu thuốc lá gây nghiện, cũng không sợ hãi lựa chọn quả dâu tây cuối cùng sẽ thối rữa.

Bởi vì tình yêu vốn không hề an toàn tuyệt đối, nhưng dù vậy, chúng ta vẫn cam tâm tình nguyện để hương vị của nó vương vấn.

Dâu tây sẽ thối, nhưng rồi sẽ có những quả dâu tây mới mọc ra. Thứ chúng ta nếm luôn là vị ngọt, và thứ chúng ta nhớ cũng luôn là vị ngọt.

Vậy nên đã yêu rồi thì cứ yêu thôi.

Nếu tình yêu là một chuyến hành hương, điều anh cần làm chỉ là đứng dậy lên đường.

Trong bài hát có câu, tình yêu chỉ là giả thuyết dịu dàng, đức tin sinh ra đã mang thương tích.

Nhưng chúng ta đều phải chịu đựng sự trưởng thành, nắm chặt sự biến động.

Có lẽ mỗi người chúng ta đều nhỏ bé như con kiến, bận rộn và phải dựa vào người khác, cô đơn yếu ớt, không đáng nhắc tới.

Nhưng chỉ cần ôm chặt lấy nhau, chúng ta sẽ bách chiến bách thắng, dũng cảm vô địch.

Chu Lưu Quang đến nhà hàng Xuân Sơn vào đúng 6 giờ tối.

Lúc đó, các bậc phụ huynh đã đến đông đủ.

Hạ Huân ngồi ở vị trí trong cùng gần cửa, Chu Tu Thụy và Chu Tu Phúc ngồi cạnh nhau bên trái Hạ Huỳnh.

Thấy các con đến, Chu Tu Thụy và Hạ Huỳnh đều đứng lên nói "Đến rồi à?", rồi hỏi "Đường có kẹt không?". Chỉ có mình Chu Tu Phúc là đang chăm chú ăn kẹo hồ lô, thấy Chu Lưu Quang, ông cười toe toét: "Lưu Quang, anh đến đây nhanh đi, cái này ngon lắm, em để dành cho anh hai cái đấy!"

Chu Tu Thụy liếc nhìn Chu Tu Phúc, nói: "Anh, trước khi đến em nói với anh thế nào?"

Chu Tu Phúc cụp mắt xuống, vẻ mặt như làm sai chuyện gì đó: "Em không được nói lớn tiếng, em phải nghe lời..."

Hạ Huân thấy lòng se lại, cô nhìn Chu Lưu Quang, chắc chắn là anh cũng không vui.

May mắn là Hạ Huỳnh đứng ra nói: "Không sao đâu, anh ấy muốn làm gì thì làm, không gì quan trọng bằng niềm vui của anh ấy cả."

Chu Tu Thụy hơi khựng lại.

Ông ấy cũng không hề muốn ràng buộc Chu Tu Phúc. Chỉ là lần này là gặp mặt thông gia, ông ấy không muốn Chu Tu Phúc bị mẹ Hạ Huân chê bai, nên mới thể hiện thái độ trước.

May mắn thay, Hạ Huynh là một người rất lương thiện, hiểu lễ nghĩa và không để ý chuyện nhỏ.

Chu Lưu Quang đi đến ngồi cạnh Chu Tu Phúc, cầm lấy cây kẹo hồ lô của ông, nói: "Ba ăn đi, con không thích ăn chua, ăn xong con sẽ mua cho ba cái khác."

Chu Tu Phúc vui mừng được một giây, rồi nét mặt nhanh chóng thay đổi, hỏi: "Thật không?"

Chu Lưu Quang cười: "Đương nhiên là thật rồi, lát nữa con sẽ ăn thêm mấy miếng thịt kho tàu."

Anh giống như đang dỗ dành một đứa trẻ vậy.

Chu Tu Phúc rất thích cách này: "Không thành vấn đề, em sẽ không tranh với anh đâu."

Đến khi thức ăn được dọn lên, đối diện với bàn đầy ắp món ăn, Chu Tu Phúc lại hỏi: "Món nào là thịt kho tàu?"

Hạ Huân chỉ cho ông.

Ông đột nhiên đứng lên, bưng cả đĩa thịt kho tàu đó lên, không nói hai lời đổ hết vào bát của Chu Lưu Quang: "Em giành cho anh này! Tất cả là của anh!"

Mọi người đều sững sờ.

Mắt Chu Thu Thụy trầm xuống, vừa định nói gì đó thì Hạ Huỳnh liếc nhìn, nhanh chóng cười: "Có anh ấy ở đây, mọi người ăn cơm vui vẻ biết bao."

Bà ấy nhìn Chu Tu Thụy, "Người ta nói trong nhà có một người già như có một bảo bối. Người nhà anh còn chưa già, nhưng đúng là một bảo bối."

Chu Tu Thụy biết Hạ Huỳnh đang nói với ông ấy rằng bà ấy không bận tâm đến biểu hiện của Chu Tu Phúc. Ông ấy mỉm cười nói: "Ăn cơm cùng anh ấy đúng là ồn ào hơn."

Hạ Huân gật đầu, rồi nhìn Chu Lưu Quang: "Ba anh thương anh thật đấy, vậy sau này nếu em cũng muốn ăn thịt kho tàu mà ba anh không cho thì sao."

Đó là một câu nói đùa.

Chu Lưu Quang hiểu ý, cũng cười: "Sẽ không đâu." Anh nhìn Chu Tu Phúc, hỏi: "Con muốn chia thịt kho tàu cho cô ấy ăn, ba có đồng ý không?"

Chu Tu Phúc suy nghĩ một lát mới nói: "Em không đồng ý."

Hạ Huân cười: "Tại sao vậy?"

Chu Tu Phúc nói một cách nghiêm túc: "Trừ khi chị lấy anh ấy, em mới đồng ý."

Hạ Huân dở khóc dở cười: "Chú có biết cưới anh ấy là gì không?"

"Đương nhiên là em biết rồi, giống như Sói Xám và Sói Đỏ vậy." Chu Tu Phúc nói: "Cùng ăn, cùng ngủ, cùng nuôi con."

"Hahaha..." Câu nói này khiến Hạ Huỳnh cười lớn.

Hạ Huân và Chu Lưu Quang nhìn nhau cười theo trong sự bất lực xen lẫn sự an nhiên và bình lặng của năm tháng êm đềm.

Chu Tu Thụy nâng ly rượu nói với Hạ Huân: "Nếu anh trai tôi đã nhắc tới, vậy tôi cũng nên nói một lời. Gia đình chúng tôi vô cùng hoan nghênh Hạ Huân gả vào, cũng mong cô xem xét kỹ lưỡng chuyện này."

Hạ Huỳnh nhìn Hạ Huân rồi mới nâng ly rượu: "Hai nhà chúng ta, dù là người lớn hay con cái, đều đã từng trải qua khổ sở. Tôi cũng mong hai đứa nó đều hạnh phúc."

"..."

Người lớn hai bên đã bày tỏ thái độ.

Câu chuyện này vô cùng tự nhiên dừng lại trên người Chu Lưu Quang và Hạ Huân.

Chu Lưu Quang và Hạ Huân nhìn nhau, anh khựng lại một lát nhưng không nói gì, chỉ đứng dậy nâng ly, nói với Hạ Huỳnh: "Dì, con không muốn hứa hẹn gì cả, vì dù có hứa cũng nên hứa với Hạ Huân. Con chỉ muốn cảm ơn dì, cảm ơn dì đã sinh ra em ấy, yêu thương và nuôi dưỡng em ấy. Và càng cảm ơn dì vì đã không phản đối cọ và em ấy ở bên nhau..."

Nói đến đây, anh dừng rất lâu, mới tiếp tục: "Con mất mẹ từ rất sớm, sau này con sẽ hiếu thảo với dì."

Nói xong, anh uống cạn ly rượu.

Hạ Huỳnh cũng không chút do dự rót đầy rượu, ngửa cổ uống hết.

Uống xong, Hạ Huỳnh úp ly rượu rỗng xuống bàn: "Vẫn là câu nói đó, chúng ta đều là người đã từng trải qua khổ sở, sau này đừng ai phải chịu khổ nữa."

Bà ấy vừa nói xong, Chu Tu Thụy lại nâng ly đứng lên: "Hạ Huân, chú mời con một ly."

Ông chỉ nói câu đó, dứt lời thì uống cạn rượu, không nói thêm gì nữa.

Nhưng Hạ Huân hiểu hết.

Cô cũng đứng lên, gọi ông ấy là "chú" như ban đầu, cười nói: "Con cũng cạn ly."

Chu Tu Thụy nhìn cô, trong mắt dường như thoáng hiện lên giọt lệ, nhưng chỉ trong một giây đã biến mất.

Cả đời ông ấy không có người yêu, chỉ có sự nghiệp.

Tất cả tình cảm của ông ấy đều đặt vào gia đình, ông ấy gánh vác trách nhiệm của gia đình, xông pha ↪️ⓗ❗·ế·𝐧 đ·ấ·ц vì gia đình. Và cũng đã làm một số việc sai lầm mà ông ấy cho là đúng, song lại làm tổn thương người khác.

Cho đến bây giờ ông ấy mới hiểu, thì ra cái gọi là sinh mệnh chính là để những điều nên xảy ra xảy ra, để những điều nên qua đi qua đi, còn những điều khác không cần phải hỏi.

"..."

Ăn tối xong đã hơn chín giờ.

Người lớn hai bên tự về nhà, Chu Lưu Quang và Hạ Huân đều đã uống rượu nên không thể lái xe, đành phải đợi tài xế lái thay đến.

Nhà hàng tình cờ nằm ở khu vực khá hẻo lánh quanh hồ Lưu Xuân.

Bờ đối diện là khu thương mại thành phố phồn hoa và náo nhiệt, ánh đèn toả từ các tòa nhà hùng vĩ, chiếu sáng một vùng trời rộng lớn.

Nhưng bên bờ này, nhìn khắp bốn phía chỉ có một vầng trăng, xung quanh lác đác vài ngôi sao.

Màn đêm như nước, ánh trăng như muối, sóng hồ lăn tăn, cây cối sum suê.

Khung cảnh rất thích hợp để đi dạo.

Hạ Huân và Chu Lưu Quang đã náo loạn bấy lâu, ngay cả khi yêu cũng vừa yêu vừa hận, đã lâu rồi không có được sự yên tĩnh như lúc này.

Họ đi chầm chậm dọc theo bờ hồ.

Chu Lưu Quang đột nhiên hỏi Hạ Huân: "Nếu bây giờ anh quỳ xuống cầu hô·п em, em có nghĩ là anh bị thần kinh không?"

Hạ Huân nghĩ một lát, nói: "Trừ khi anh có thể biến ra nhẫn."

Vừa dứt lời, người đàn ông bên cạnh đột nhiên quỳ một chân xuống đất.

Anh mở lòng bàn tay, vậy mà trong lòng bàn tay lại có một chiếc nhẫn nằm lẳng lặng.

Hạ Huân kinh ngạc, cô hoàn toàn không biết anh giấu chiếc nhẫn từ lúc nào, càng không biết anh mua từ lúc nào.

Và dường như nhìn ra sự nghi ngờ của cô, anh giải thích: "Mua vào ngày đi xăm dấu răng của em lên người."

Anh rất căng thẳng, có lẽ vì thế mà anh không hề cười chút nào, thậm chí vẻ mặt còn lạnh lùng, nghiêm nghị.

"Lúc đó anh đã nghĩ, anh phải mua cái đắt nhất, đắt đến mức nếu anh không thể cưới được em, anh sẽ phải hối hận." Chiếc nhẫn đính đầy kim cương, toả ra ánh sáng dịu dàng như ánh trăng nhưng lại vô cùng rực rỡ, "Thế nên anh đã mua bảo vật quý giá của cửa hàng đó, và lại nợ chú anh một ngàn vạn."

Nói đến đây, giọng anh trở nên vội vã hơn nhiều: "Nhưng em yên tâm, số tiền nhỏ này, anh sẽ nhanh chóng trả được thôi."

Hạ Huân bỗng muốn mắng anh là đồ ngốc, môi cô mấp máy, nhưng lại không nói nên lời.

Thấy cô im lặng, anh tiếp tục nói: "Cưới anh nhé, cùng ăn, cùng ngủ, cùng nuôi con."

Hạ Huân bật cười thành tiếng.

Lời anh nói, Chu Tu Phúc cũng đã nói. Chính vì vậy Hạ Huân mới có thể cảm nhận được sự chân thành trong từng câu chữ này.

Lời cầu 𝒽-ô-ⓝ không có nghĩa là phải nói thật hay, mà là phải nói cho người ta tin.

Cô kìm nén sự xúc động trong lòng, liếc nhìn anh: "Nói thì nghe hay đấy, nhưng anh thấy ai cầu h●ô●𝓃 mà mặt lại đanh lại như anh không, không biết còn tưởng là anh đi đòi nợ đấy."

Chu Lưu Quang sững sờ.

Vài giây sau, anh đột nhiên nhếch khóe miệng, nở một nụ cười giả tạo rất chuẩn mực.

Hạ Huân suýt nữa lại cười phá lên.

Nhưng lần này cô đã nhịn được.

Khoảnh khắc này cô đang nghĩ gì nhỉ, cô đang nghĩ Hạ Huân mười bảy tuổi nếu biết cuộc đời mình có khoảnh khắc này, sẽ nghĩ thế nào?

Vậy còn Hạ Huân mười tám tuổi thì sao? Hai mươi tuổi thì sao?

Cô ngẩng đầu nhìn trời, không biết bà có nhìn thấy cảnh này không.

Tuy nhiên rất nhanh, cô lại cúi đầu nhìn chiếc nhẫn kim cương trong tay Chu Lưu Quang.

Nó rất đắt, một chiếc nhỏ bé có thể đổi được cả một căn nhà. Nhưng nó cũng rất rẻ, so với tình yêu, nó còn chưa bằng một phần vạn.

Cuối cùng, cô lại đặt ánh mắt trở lại đôi mắt của Chu Lưu Quang.

Cô không biết Hạ Huân mười bảy tuổi, mười tám tuổi, hai mươi tuổi nghĩ thế nào. Cô chỉ biết Hạ Huân hai mươi ba tuổi đã có quyết định của riêng mình.

"A Dục." Đã lâu lắm rồi cô mới gọi anh như vậy.

Hô hấp của anh chậm lại: "Hử?"

Chỉ thấy cô đưa tay ra: "Em muốn văn vẻ một chút, dùng một câu thơ để trả lời anh."

Anh dường như đã cảm nhận được điều gì đó.

Dưới ánh trăng, anh đeo chiếc nhẫn đó vào ngón tay cô. Cô cười, nhẹ nhàng nói ra câu trả lời của mình:

"Nguyện em như sao, anh như trăng, đêm đêm lấp lánh cùng sáng tỏ."

_HẾT_

HẾT


Chương (1-63)