Truyện:Thuốc Lá Và Dâu Tây - Chương 05

Thuốc Lá Và Dâu Tây
Trọn bộ 63 chương
Chương 05
0.00
(0 votes)


Chương (1-63)

Chu Lưu Quang vừa tắm xong, người quấn khăn tắm, tay lau tóc bước ra tìm quần áo ngủ.

Cậu lấy bộ quần đùi áo ngắn từ trong tủ ném l.ê.ռ 𝖌iườ.𝐧.𝖌. Đang định quay người cởi khăn tắm ra để mặc quần áo thì chợt nhìn thấy ở phía bên kia cửa số có một cô gái đang ngước mắt nhìn cậu chằm chằm, mắt trợn to hơn cả chuông đồng.

Cô mặc váy trắng, tóc dài đen thẳng, khuôn mặt còn trắng hơn cả ánh trăng.

Chu Lưu Quang khựng lại, cậu dừng tay, ánh mắt khóa chặt vào cô gái, hai người nhìn thẳng vào nhau không chớp mắt.

Ban đầu cô không có phản ứng gì. Ba giây sau,  "soạt" một tiếng, cô vội kéo rèm lại.

Đáy mắt Chu Lưu Quang thoáng xuất hiện ý cười trào phúng.

Sao lúc nào cô cũng phản ứng chậm vậy?

Tiếng "reng reng reng " của điện thoại trên bàn vang lên.

Chu Lưu Quang bước tới, liếc nhìn màn hình hiển thị cuộc gọi rồi trượt ngón tay để nghe máy, bật loa ngoài, quay lại thay quần áo.

"Alo, con trai, ngày đầu đi học, con có thích nghi được không?" Giọng của Chu Tu Phúc khàn khàn, rất dễ nhận thấy ông đang vô cùng mệt mỏi.

Chu Lưu Quang không trả lời, mà hỏi ngược lại: "Còn ba thì sao?"

Chu Tu Phúc đáp: "Tạm ổn thôi." Rồi ông cười: "Mới có chưa đầy nửa tháng mà."

"Ăn uống ở đâu?" Chu Lưu Quang hỏi, giọng đều đều.

Cậu kéo áo thun qua đầu, vạt áo mắc ở 𝐧ⓖ·ự·𝐜, cậu kéo xuống, che phần cơ bụng rõ nét của mình lại.

"Lần này ba ở khách sạn, tốt hơn so với lần trước. Ăn uống cũng ổn, nhưng người Giang Tây ăn cay kinh lắm." Nói đến đây, Chu Tu Phúc cười: "Lúc ăn mì ông anh đi cùng ba múc một muỗng ớt, cay đến mức vừa ăn vừa khóc. Ông ấy nói ⓜá.⛎ của người Giang Tây đỏ chắc là vì trong đó toàn ớt, ha ha ha... khụ khụ..."

Chu Tu Phúc cười đến mức ho sặc sụa.

Chu Lưu Quang không nói tiếp, chỉ lẳng lặng cầm điện thoại, bật lửa và hộp thuốc lá, tiện tay nhét vài hộp thuốc trên bàn vào ngăn kéo.

Chu Tu Phúc lấy lại hơi, "Không sao." Rồi nói: "Hôm qua ba từ Phủ Châu đến Cám Châu, có lẽ sẽ ở đây một thời gian."

"Ồ."  Chu Lưu Quang đứng trước cửa sổ, mở hé một khe nhỏ, châm một điếu thuốc.

Chu Tu Phúc lại hỏi: "Con đã gọi cho chú con chưa?"

"Gọi rồi."

"Tốt lắm, con nên thường xuyên liên lạc với chú. Chú con không có con, coi con như con ruột. Thỉnh thoảng nhớ gọi cho chú để duy trì tình cảm."

Chú của Chu Lưu Quang, Chu Tu Thụy, là em ruột duy nhất của Chu Tu Phúc. Trước đây Chu Tu Phúc từng mở công ty, nhưng từ sau khi Nguyệt Nha Nhi mất tích, ông không còn tâm trí lo liệu sự nghiệp nên đã giao lại công ty cho Chu Tu Thụy.

Năm Chu Tu Thụy tiếp quản công ty, ông ấy 35 tuổi, chưa lập gia đình. Ông ấy hứa với Chu Tu Phúc rằng mình chỉ tạm thời giữ công ty, sau này sẽ giao lại cho Chu Lưu Quang.

Mấy năm qua, quả thật Chu Tu Thụy đã toàn tâm toàn ý với công ty. Ông ấy không lập gia đình, không có con cái, đồng thời luôn chăm sóc cho Chu Lưu Quang trong lúc Chu Tu Phúc đi khắp nơi tìm con gái.

Trước khi đến trấn Hợp Hoan, Chu Lưu Quang đã gây ra không ít rắc rối, Chu Tu Thụy luôn là người đứng ra giải quyết.

Song lần cuối cùng này, mặc dù Chu Tu Thụy có thể dẹp yên mọi sóng gió bên ngoài nhưng không thể làm dịu được sự rối bời trong lòng cậu.

Đó là lý do cậu quyết định đến đây.

Chu Lưu Quang đáp: "Con biết rồi."

Chu Tuấn Phúc: "Thôi cũng khuya rồi, con ngủ đi, mai còn phải đi học."

Chu Lưu Quang không nói gì thêm.

Im lặng mười mấy giây, khi cậu nhìn lại điện thoại, cuộc gọi đã kết thúc.

Cậu mở trang cá nhân của Chu Tu Phúc, ảnh đại diện của ông là hai chữ đỏ to tướng "Tìm con", bên dưới có kèm theo số điện thoại.

Tên WeChat của ông rất dài, bắt đầu bằng "Tìm con gái với phần thưởng lớn", tiếp theo là một dãy số điện thoại.

Trên trang cá nhân của ông, ảnh bìa luôn là thông báo tìm người mất tích, còn những dòng trạng thái mà ông đăng đều là thông báo tìm người, một nửa là giúp người khác, nửa còn lại là tìm con gái của mình. Các hình ảnh kèm theo đa phần là ảnh những đứa trẻ bị mất tích, cùng với những đoàn xe máy treo cờ tìm người.

Chu Lưu Quang tắt màn hình, rít một hơi thuốc sâu hơn, hai má hóp lại.

Em gái của cậu, Nguyệt Nha Nhi, đã mất tích cách đây năm năm trước ở trấn Hợp Hoan. Ban đầu gia đình nghĩ rằng cô bé bị lạc hoặc vô tình rơi xuống sông Nghi. Sau đó, cảnh sát đến điều tra và theo những lời khai của nhân chứng, họ phát hiện ra Nguyệt Nha Nhi đã bị bắt cóc.

Từ đó về sau, cả gia đình rơi vào bóng tối, không có gì quan trọng hơn việc tìm kiếm Nguyệt Nha Nhi.

Cậu nhớ rõ vào ngày bà nội qua đời, khi nhận được cuộc gọi cung cấp manh mối về Nguyệt Nha Nhi, Chu Tu Phúc lập tức rời đi, bỏ mặc cả tang lễ của mẹ.

Tìm Nguyệt Nha Nhi đã trở thành một nỗi chấp niệm, ngay cả cái ⓒ_♓ế_† của người thân cũng không thể khiến Chu Tu Phúc lay chuyển.

Những vòng khói thuốc uốn lượn thành làn sương mờ trong không khí, Chu Lưu Quang khẽ chớp mắt, liếc nhìn qua khung cửa sổ đối diện.

Không thể trách Hạ Huân không nhận ra cậu.

Ngay cả chính cậu cũng gần như đã quên mất năm năm trước mình từng thế nào.

Chu Tu Phúc đã bôn ba khắp nơi để tìm Nguyệt Nha Nhi, ăn gió nằm sương, đi khắp hơn nửa đất nước Trung Quốc.

Còn cậu đã lặng lẽ trưởng thành một mình trong sự bôn ba của ông.

Ngày mất em gái, cậu đồng thời mất cả mẹ lẫn cha.

Cậu bị gia đình bỏ mặc, bị chính mình bỏ rơi, lạc lối trên con đường trưởng thành, dường như bị cả tương lai ruồng bỏ.

Khi giật mình tỉnh lại, cậu nhận ra mình đã đứng ở ngưỡng cửa của tuổi 18. Mặt trời chiếu xuống những vũng nước mưa trên mặt đất, phản chiếu lại khuôn mặt mà chính cậu cũng không còn nhận ra.

Cơ thể cậu đầy những vết sẹo sau những cuộc chiến, vóc dáng cao lớn hơn, ánh mắt trở nên sắc bén, cốt cách cũng cứng cáp hơn.

Động vật muốn tiến hóa thành người phải học cách đứng thẳng lưng.

Người muốn trở thành dã thú phải học cách cúi đầu, bò rạp xuống, chờ đợi thời cơ hành động.

Gió len qua khe cửa sổ, cuốn theo những làn khói thuốc, cũng thổi tung dải lụa đỏ trên ghế.

***

Ánh nắng xuyên qua khe hở của rèm chiếu thẳng vào mí mắt. Hạ Huân nhíu mày mở mắt, kim giờ trên đồng hồ treo tường chỉ đúng vào số năm.

Cô tùy tiện xỏ dép lề vào, bước đến cửa sổ kéo rèm ra.

Ánh nắng đổ xuống như một dòng thác, làm bừng sáng cả căn phòng. Cô vươn vai, ánh mắt vô tình dừng lại ở khung cửa sổ đối diện, cánh tay vô thức khựng lại giữa không trung.

Nhớ lại sự việc "không nên nhìn" tối qua, tai cô nóng lên. Cô nghĩ ngợi một chút, quyết định kéo rèm lại một lần nữa.

Cô rời khỏi phòng ngủ, đi ra sân để rửa mặt. Vòi nước nằm ngay bên cạnh khóm hồng ở chân tường, hương hoa quyện với làn hơi nước mát mẻ thổi qua, xua tan cơn buồn ngủ của cô. Rửa mặt xong, cô cầm chiếc khăn phơi trên dây lau mặt, chiếc khăn vẫn còn phảng phất mùi hương của ánh nắng mặt trời.

Bà nội đứng dưới gốc cây hợp hoan, cười hiền nhìn cô. Trên chiếc bàn thấp dưới tán cây, bữa sáng vừa được dọn lên.

Hạ Huân tiến lại gần, thấy cháo kê, dưa muối, khoai lang tím và bánh trứng, tất cả đều là những món no bụng.

Cô giơ ngón tay cái, di chuyển hai lần, nói: "Cảm ơn bà ạ."

Bà nội cười, lắc đầu xua tay, miệng phát ra những âm thanh "A a", ý bảo không cần phải cảm ơn. Bà lại đẩy bát cháo về phía cô, ra hiệu bảo cô ăn nhanh đi.

Hạ Huân cầm bát lên, ♓-ú-p một ngụm cháo, nóng quá nên cô đặt xuống rồi bóc khoai lang. Thấy thế, bà nội cầm bát cháo lên, khuấy nhẹ và thổi nguội cho cô.

Gần như sáng nào cũng như vậy.

Cô ăn cháo, bà nội thổi nguội giúp cô, cô ăn, bà nội ngồi bên cười nhìn cô ăn.

Ăn xong, cô chuẩn bị đi học, bà nội sẽ đứng ở cửa tiễn cô.

Con đường đến trường là một sườn núi, cô đạp xe đến tận cuối đường, khi ngoặt sang khúc cua, vẫn có thể thấy bà đang đứng trước cửa nhìn theo.

Những ác ý không thể khiến cô thôi đau buồn, nhưng tình thân luôn giúp cô không tuyệt vọng.

Hạ Huân nghĩ, có lẽ đó là lý do mà dù xích xe có tuột bao nhiêu lần, cô vẫn có thể tiếp tục hành trình.

***

Còn mười phút nữa là đến sáu giờ, Hạ Huân bước vào lớp. Hôm nay là buổi đọc tiếng Anh buổi sáng, trước khi vào học, cô tranh thủ lấy sách Sinh học ra ôn bài. Tiết đầu tiên là tiết toán của giáo viên chủ nhiệm Vưu Tường dạy. Thầy giảng được nửa tiết thì chiếc mic của thầy hết pin, thế là thầy tạm dừng bài giảng, bắt đầu chọn cán bộ lớp.

Hạ Huân xưa nay vốn không muốn tham gia.

Chu Lưu Quang có vẻ cũng hứng thú, nằm gục xuống bàn ngủ.

Hạ Huân tiện tay lật cuốn sách bài tập Toán ra, tìm một vài bài để làm ɢ1-ế-т thời gian. Cô đang làm bài, chợt nghe thấy tiếng thầy Vưu Tường gọi: "Hạ Huân, hay là em làm đi?"

Cô ngơ ngác ngẩng đầu lên.

Thầy Vưu Tường cười rất thân thiện: "Thầy thấy điểm Ngữ Văn kỳ trước của em là 130, tiếng Anh 149, sao điểm Toán lại chỉ có 80 thế?"

Hạ Huân nhất thời không biết nên đứng lên trả lời hay ngồi yên nói về vấn đề này. Cô do dự vài giây, Vưu Tường lại nói tiếp: "Vì thế em làm lớp phó học tập nhé, thầy muốn xem em có thể giúp cả lớp tiến bộ không."

Nói đến mức này, Hạ Huân hiểu rằng mình đã bị đẩy vào tình thế bắt buộc phải nhận. Cô không ngập ngừng nữa, gật đầu đồng ý.

Vưu Tường nói: "Vậy đến giờ ra chơi dài em đến văn phòng của thầy nhé!"

Sau đó thầy quay lại cười với cả lớp: "Tốt rồi, lớp mình đã có lớp phó học tập, cả lớp vỗ tay nào."

Giọng thầy rất hứng khởi nhưng dường như các bạn trong lớp không hưởng ứng lắm. Mọi người nhìn nhau, vài cái vỗ tay lác đác vang lên một cách thờ ơ.

Vưu Tường có vẻ nhận ra điều gì đó, thầy hắng giọng nói tiếp: "Được rồi, bây giờ chúng ta chọn lớp phó kỷ luật..."

***

Sau giờ thể dục giữa giờ, Hạ Huân đi thẳng từ sân thể dục đến phòng giáo viên.

Vưu Tường đưa cho cô một xấp đề: "Đây là bài tập toán hôm nay, em phát cho các bạn giúp thầy."

Hạ Huân cầm xấp đề định quay đi.

Vưu Tường gọi cô lại: "Nếu có gì cần giúp đỡ, em cứ nói với thầy."

Hạ Huân hơi sững người, cô nhìn vào gương mặt hiền hòa của thầy, cố tìm ra điều gì đó.

Nhận thấy sự dè chừng của cô, Vưu Tường cười nói: "Không chỉ việc học, nếu trong cuộc sống em gặp điều gì khó khăn cũng có thể đến tìm thầy."

"Giáo viên chủ nhiệm là người luôn sẵn sàng giúp đỡ học sinh. Thầy vừa mới tốt nghiệp cách đây không lâu, chỉ hơn các em vài tuổi nên sẽ không có khoảng cách thế hệ. Có gì cứ thoải mái trao đổi." Câu cuối, thầy Vưu Tường cố tình lên giọng, pha chút hóm hỉnh.

Chắc là thầy đã nghe được điều gì đó.

Dù không nghe, chỉ cần nhìn thái độ của các bạn trong lớp đối với Hạ Huân cũng đoán ra được.

Hạ Huân khẽ cười, đáp: "Vâng ạ."

Rời khỏi phòng, nụ cười trên môi cô tắt ngấm.

Đã quá muộn rồi, cô đã qua giai đoạn tin vào thầy cô.

Ra khỏi tòa nhà văn phòng, cô phải đi qua một khoảng sân trống không có bóng cây mới đến được khu lớp học. Vừa bước ra khỏi căn phòng có điều hòa, không khí nóng nực bên ngoài khiến cô khó chịu nên cô vô thức tăng tốc bước đi.

Phía trước có hai cô gái đang cầm kem đi tới. Khi Hạ Huân bước ngang qua, không biết một chân của ai chìa ra khiến cô vấp ngã, ngã mạnh xuống đất.

Xấp bài tập trong lòng rơi vãi khắp nơi.

Cô đau đến mức phải mất một lúc mới bình tĩnh lại, những tờ bài tập bị gió thổi bay tứ tung. Hai cô gái kia đứng đó vừa ăn kem vừa nhìn, không hề có ý định giúp đỡ, đã vậy còn lạnh lùng nói một câu đầy mỉa mai: "Ngại quá."

Hạ Huân từ từ đứng dậy, không thèm kiểm tra chỗ bị thương, không vui cũng không buồn, lẳng lặng tiến đến nhặt từng tờ bài lên. Cô cúi xuống nhặt lên, rồi lại cúi xuống nhặt lên hết lần này đến lần khác.

Có rất nhiều người đi ngang qua, nhưng không có ai giúp cô.

Những tờ bài tập bay khắp nơi như những cánh bướm trắng. Cô mặc bộ đồng phục mùa hè màu trắng, gió từ phía sau lưng thổi vào làm phồng lên thành một túi khí.

Chu Lưu Quang đứng trên tầng năm nhìn cô từ trên cao xuống rất lâu.

Gió dường như đang chống lại cô, những tờ bài bay xa khỏi chân, cô đuổi theo chúng. Cậu không hiểu tại sao rõ ràng cô đang chạy nhưng lại trông rất tĩnh lặng.

"Cậu nghe chuyện của cậu ấy rồi đúng không?" Một người đặt tay lên vai Chu Lưu Quang từ phía sau.

Chu Lưu Quang quay đầu lại, mất hai giây mới nhớ ra người này tên Thương Thiên Đông, là một nhân vật có tiếng trong lớp. Hôm qua qua lúc bê sách, các bạn nam đều tranh nhau giúp cậu ta.

Chu Lưu Quang không quen tiếp xúc ✝️_ⓗâ_п 𝐦_ậ_† như vậy, ánh mắt cậu lướt qua bàn tay của Thương Thiên Đông, chứa đựng sự cảnh báo rõ rệt.

Có điều Thương Thiên Đông không hề nhận ra điều đó, vẫn khoác vai cậu nhìn xuống dưới sân: "Nói thật cho cậu biết, tất cả chỉ là tin vịt thôi."

"Gì cơ?" Chu Lưu Quang hỏi.

"Ý tôi là việc Hạ Huân bị tung tin đồn xấu, bị cả trường cô lập, chỉ trỏ sau lưng, thực chất là cậu ấy bị hãm hại."

"..." Chu Lưu Quang quên mất việc gạt tay Thương Thiên Đông ra.

"Ở trường này có một nhân vật nổi tiếng tên là Quý Thiên Nhai, chắc cậu không biết người này. Nhưng không sao, chỉ cần biết Hạ Huân đã đắc tội với cậu ấy là được."

Thương Thiên Đông vừa nói vừa lắc đầu: "Quý Thiên Nhai theo đuổi cậu ấy nhưng bị cậu ấy từ chối. Sau đó anh bạn kia cảm thấy mất mặt nên đồn ra ngoài là mình đã chơi đùa Hạ Huân chán rồi. Về sau không biết làm sao mà tin đồn này lại lan truyền thành cậu ấy được bao nuôi. Hạ Huân đã từng giải thích người tiếp cận cậu ấy chỉ là người tuyển chọn ngôi sao nhưng chẳng ai tin. Theo tôi thấy là họ cố tình giả vờ không tin. Cậu nghĩ mà xem, ở cái huyện Lưu Vân nghèo nàn này, ai cũng sống cuộc sống giống nhau, tại sao chỉ có mình cậu ấy là đặc biệt?"

Ngày xưa, để hủy hoại một người đàn ông cần phải có thiên binh vạn mã. Nhưng để hủy hoại một người phụ nữ, chỉ cần phá hủy sự "trong sạch" của cô ấy là xong.

Ngày nay, cái gọi là "trong sạch" vẫn còn là một thứ xiềng xích trói buộc phụ nữ. Người lớn như thế, huống hồ là những đứa trẻ vẫn đang đi học? Có người từng nói 🌀𝐢.ế.✝️ người chỉ cần đầu rơi xuống, song bịa đặt vu khống cũng có thể từ từ g**t ch*t người mà không cần đổ ⓜá●ц.

"Sao cậu biết rõ chuyện của cậu ấy thế?"

Người dưới sân đã nhặt hết giấy bài tập, đang đi vào khu lớp học. Có vẻ như chân cô bị thương nên cô bước đi rất chậm.

"À... Trước đây tôi cũng từng thích cậu ấy mà." Thương Thiên Đông cười, vô thức vỗ vai Chu Lưu Quang: "Người trước kia là hoa khôi của trường, giờ lại trở thành trò cười công khai."

Lần này, Chu Lưu Quang không thể chịu nổi nữa, cậu hất tay cậu ấy ra: "Tôi không thích bị người khác chạm vào."

Nói xong cậu bước vào lớp.

Không lâu sau Hạ Huân cũng bước vào, cô đi đến phía trước để phát bài tập. Mỗi hàng tám người, cô đếm đúng tám tờ rồi đưa cho bạn ở hàng đầu: "Truyền xuống giúp mình."

Bạn đó ngập ngừng một chút, không mấy vui vẻ nhưng vẫn làm theo.

Người thứ hai thì không dễ như vậy, khi Hạ Huân bảo cậu ta truyền bài tập xuống, cậu ta đáp lại thẳng thừng: "Không truyền."

Mặt Hạ Huân bối rối đỏ bừng.

May mà lớp trưởng Bạch Tiền ngồi ngay sau cậu ta, thấy vết thương trên cánh tay Hạ Huân, cậu ấy đẩy gọng kính đen lên, nói: "Đưa cho mình đi."

Hạ Huân ngơ ngác.

Sắc mặt Bạch Tiền không thay đổi: "Nếu bây giờ đến phòng y tế, cậu vẫn có thể quay lại trước khi vào học."

Bên cạnh có người nhìn qua.

Hạ Huân không muốn bị người khác chú ý, cô cũng biết rằng nếu cứ tiếp tục phát bài và gặp thêm một bạn không hợp tác, cô sẽ gục ngã mất.

Nghĩ một lát, cô không từ chối: "Cảm ơn lớp trưởng."

Cô không đến phòng y tế, mà đi thẳng về chỗ ngồi.

Chu Lưu Quang thấy rõ ngoài cổ tay, cánh tay của cô cũng có những vết xước đỏ, một vài chỗ thậm chí còn rỉ m*á*⛎.

Nhưng cô không kêu câu nào.

Cô mở sách tiếng Anh, bắt đầu học từ vựng.

Chương (1-63)