Truyện:Thuốc Lá Và Dâu Tây - Chương 25

Thuốc Lá Và Dâu Tây
Trọn bộ 63 chương
Chương 25
0.00
(0 votes)


Chương (1-63)

Rít xong một điếu thuốc, cửa phòng bao được người bên ngoài mở ra.

"Lưu Quang, anh không sao chứ?" Thương Thiên Đông đi đầu, vừa nói xong câu này, cậu ta đã nhìn thấy vết thương trên mặt Chu Lưu Quang, đôi mắt lập tức trợn to hơn cả cái chuông đồng.

"Má ơi, thấy mấy thằng mới ra khỏi đây đứa nào đứa nấy mặt mũi sưng vù như đầu heo, em còn tưởng anh phải bị nặng hơn bọn nó chứ."

Ý ngoài lời của cậu ấy là: Khả năng ⓒh1ế·𝖓 đ·ấ·𝖚 của Chu Lưu Quang vẫn là đỉnh cao đấy thôi.

Chu Lưu Quang bật cười, thản nhiên ngước mắt nhìn về phía Quý Thiên Nhai đang tựa vào khung cửa sau lưng Thương Thiên Đông: "Hòa rồi chứ?"

Quý Thiên Nhai khẽ nhướng mí mắt, nhìn Chu Lưu Quang, chính xác hơn là nhìn những vết thương chằng chịt trên người cậu.

Dù không muốn thừa nhận, nhưng cậu ta không thể không nói, tên này đúng là một khúc xương cứng.

"Hòa rồi." Quý Thiên Nhai cười cợt nhả.

Ánh mắt cậu ta vô thức liếc qua Hạ Huân, nụ cười càng toe toét hơn: "Chúng ta cũng hòa rồi."

Nghe vậy, Hạ Huân liếc nhìn Quý Thiên Nhai một cái.

Ánh mắt vừa u oán lại vừa khinh thường.

Ánh mắt cô như mũi kim của ong mật, bất thình lình bị chích một cái, thực sự rất đau.

Hạ Huân không muốn ở chung dưới một mái nhà với Quý Thiên Nhai, bèn nói với Chu Lưu Quang: "Chúng ta đi thôi."

Chu Lưu Quang lặng lẽ bắt được biểu cảm của Quý Thiên Nhai. Cậu nghĩ ngợi một lát, ngước nhìn Hạ Huân: "Đỡ tôi dậy."

Hạ Huân không nghĩ nhiều, cứ ngỡ cậu chỉ bị đau khắp người nên khoác tay qua cánh tay cậu để đỡ cậu đứng lên.

Ai ngờ vừa đứng dậy, cậu đã thuận tay lật ngược cổ tay cô, kéo cô về phía mình, rồi xoay bàn tay, tiếp đó mười ngón tay đan chặt vào nhau.

Hạ Huân thoáng nín thở, quên cả phản ứng.

Cậu lười biếng ngẩng đầu với vẻ mặt dường như điều đó là hiển nhiên.

Những người xung quanh nhìn cảnh này một cách đầy thích thú.

Duy chỉ có Quý Thiên Nhai, biểu cảm trên mặt cậu ta không thể diễn tả bằng một từ ngữ nào.

Trong lúc mọi người đều đổ dồn sự chú ý vào Chu Lưu Quang, A Bố nghiêng đầu nhìn Quý Thiên Nhai, khẽ thở dài một tiếng.

Bên này, trong khi Hạ Huân vẫn đang ngơ ngác, Chu Lưu Quang đã nắm tay cô đi về phía cửa.

Quý Thiên Nhai đang chắn ngay lối ra.

Ban đầu, cậu ta không hề nhúc nhích, cứ nhìn chằm chằm Hạ Huân mà không có biểu cảm gì.

Sự chú ý của Hạ Huân hoàn toàn đổ dồn vào bàn tay mình. Nếu nhìn kỹ sẽ thấy, từ lúc phản ứng lại, cô đã luôn cố gắng giằng tay ra.

Cô càng giằng, Chu Lưu Quang càng nắm chặt hơn một chút, cho đến khi cô không thể cử động được nữa.

Cả ba người đều không nói gì, người nào người nấy tỏ ra bình thản, nhưng ai cũng biết bầu không khí giữa họ đang vô cùng khó tả.

Một lát sau, A Bố kéo vạt áo Quý Thiên Nhai. Quý Thiên Nhai liếc xéo cậu ta một cái, rồi quay lại nhìn, cuối cùng mới cử động, nghiêng người sang một bên, nhường lối cho họ đi.

Mãi đến khi lên thang máy, Chu Lưu Quang mới buông tay Hạ Huân ra.

Hạ Huân xoay xoay cổ tay, vẻ mặt đầy ấm ức: "Bọn họ vốn đã hiểu lầm rồi, cậu làm vậy sẽ khiến họ hiểu lầm hơn nữa."

Chu Lưu Quang tỏ vẻ không quan tâm: "Không tốt sao? Như vậy tên họ Quý kia mới không dám bắt nạt cậu."

"..." Hạ Huân không có gì để nói.

Chu Lưu Quang lại nói: "Tôi bị thương đầy người thế này mà về nhà, ông già lại lo sốt vó lên mất, cho tôi mượn nhà tắm nhà cậu tắm rửa một chút nhé?"

Đổi chủ đề thật nhanh, Hạ Huân gật đầu: "Được."

Lúc đó còn chưa muộn lắm, chưa đến chín giờ, chợ đêm vẫn chưa dọn hàng.

Họ ghé vào một cửa hàng gần đó mua một bộ quần áo mới.

Chu Lưu Quang cũng giống như nhiều chàng trai khác, không tốn quá nhiều thời gian để chọn đồ, thấy cái nào vừa mắt là cầm lên trả tiền.

Cậu chọn một chiếc áo phông đen và quần đùi thể thao cùng màu, kiểu dáng đậm chất tuổi trẻ. Tuy là hàng chợ nhưng sờ vào thấy chất liệu cũng khá thoải mái.

Hạ Huân chợt nhớ ra điều gì đó, cô chỉ vào chiếc áo phông trắng cùng kiểu: "Sao không mua màu trắng? Tắm xong mặc màu sáng trông sẽ sạch sẽ và mát mẻ hơn mà."

Chu Lưu Quang không để ý đến cô, hỏi người bán hàng: "Có thanh toán qua Alipay được không?"

Hạ Huân có vẻ rất muốn cậu mua màu trắng, cô lại nói: "Thật ra cậu mặc màu sáng rất hợp, tin tôi đi, mua màu trắng nhé."

Chu Lưu Quang khẽ động mi mắt liếc nhìn cô.

Cô vội nói: "Không tin thì cậu hỏi cô bán hàng xem."

Cô bán hàng tinh ý, nghe vậy lập tức nhe răng cười xòa: "Thanh niên đẹp trai mặc gì cũng đẹp, theo cô thì lấy cả đen lẫn trắng, vẹn cả đôi đường."

Chu Lưu Quang hơi do dự.

Hạ Huân sợ cậu ngại từ chối, bèn nói: "Cô ơi, cậu ấy mặc không hết đâu, một cái thôi ạ."

Cô bán hàng lại không bỏ qua cơ hội tiếp thị tốt như vậy: "Lấy hai cái đi, cô bớt cho năm tệ."

"..." Chu Lưu Quang không nói gì, nhưng lại đặt chiếc áo đen trong tay xuống, quét mã thanh toán rồi nói: "Gói cái màu trắng lại đi ạ."

Thấy Chu Lưu Quang trả tiền, cô bán hàng đổi giọng, cười nói: "Rốt cuộc vẫn nghe lời vợ thôi, người khác nói chẳng có tác dụng gì."

Hạ Huân sững sờ, vô thức nhìn Chu Lưu Quang.

Chu Lưu Quang liếc cô một cái, không có ý định giải thích.

Cô bán hàng lấy một cái túi ni lông, cho quần áo vào, đưa luôn cho Hạ Huân. Hạ Huân đang định cầm lấy, cô bán hàng lại đột nhiên rụt tay lại, "Ối cha" một tiếng: "Đưa nhầm rồi, đưa nhầm rồi."

Cô ấy đưa cái túi lại cho Chu Lưu Quang: "Tự cầm lấy đi, đàn ông tốt không để vợ xách đồ."

Hạ Huân chỉ muốn tìm một cái lỗ mà chui xuống, cô định giải thích: "Thật ra bọn cháu..."

"Đi thôi." Chu Lưu Quang quay người bước đi.

Hạ Huân đành phải vội vàng đuổi theo.

Cậu đi rất nhanh, cô phải chạy lon ton mới theo kịp.

Hôm nay cậu đi ra ngoài không đi xe, cô cũng đã gửi xe đạp ở nhà xe của một khu tập thể cũ gần đó, nên cùng cậu bắt taxi về nhà.

Họ không nói chuyện suốt cả quãng đường.

Về đến nhà, bà đang quét sân, vài chiếc lá khô và cánh hoa được chiếc chổi lớn quét sạch chỉ trong vài đường.

Thấy Chu Lưu Quang và Hạ Huân về nhà cùng nhau, bà hơi sững sờ.

Hạ Huân vừa đi về phía bà, vừa dùng ngôn ngữ ký hiệu: "Cậu ấy đến nhà mình tắm rửa một chút ạ."

Bà nhìn Chu Lưu Quang, Chu Lưu Quang gật đầu nói: "Cháu chào bà ạ."

Bà lại tỏ vẻ kinh ngạc, nhanh chóng ra dấu tay với Hạ Huân: "Sao thằng bé lại bị thương khắp người thế kia? Trông ghê quá."

Hạ Huân nhìn Chu Lưu Quang.

Chu Lưu Quang nhìn lại, vẻ mặt như thể không hiểu cuộc trò chuyện giữa cô và bà nhưng cũng không hề bận tâm họ đang nói gì, chỉ hỏi: "Tôi vào được chưa?"

Hạ Huân không trả lời, trước tiên giải thích với bà: "Cậu ấy nghịch quá, đánh nhau với bạn học khác, không có gì nghiêm trọng đâu ạ, họ làm hòa rồi."

Bà hỏi: "Đánh nhau nặng thế này, thầy cô có biết không?" Bà dừng một chút, lại hỏi: "Ông ngoại thằng bé biết không?"

Hạ Huân cười: "Cậu ấy sợ ông Ngụy biết sẽ lo lắng nên mới qua nhà mình xử lý vết thương trước."

Bà tỏ vẻ không yên tâm: "Có nghiêm trọng không? Có cần đến trạm xá không?"

Hạ Huân nhìn Chu Lưu Quang, nói: "Cậu ấy đau đến mức sụt sùi, nhưng toàn là vết thương ngoài da thôi, bôi thuốc là khỏi ạ."

"Thôi được rồi, trông cũng đáng thương thật." Bà lại liếc nhìn Chu Lưu Quang.

Chu Lưu Quang hỏi: "Cậu nói gì với bà cậu thế?"

Hạ Huân nói: "Tôi bảo bà là cậu thấy chuyện bất bình ra tay giúp đỡ nên mới bị thương, bà đang thương xót cậu đấy."

Chu Lưu Quang hơi sững sờ, rồi mỉm cười nhẹ với bà.

Thấy vậy, bà thở dài một hơi, nói với Hạ Huân: "Con bảo thằng bé sau này đừng đánh nhau nữa, đâu còn là trẻ con nữa đâu."

Hạ Huân ngẩng đầu cười với Chu Lưu Quang: "Bà bảo cậu đi tắm đi."

Chu Lưu Quang lịch sự gật đầu với bà một lần nữa, chuẩn bị vào phòng tắm, đi được hai bước, lại quay lại nói với Hạ Huân: "Tìm cho tôi một cái khăn mặt."

Hạ Huân chợt nhớ ra, sao lại quên mua khăn mặt nhỉ?

Cô ngượng ngùng nói: "Nhà tôi không có cái nào dư cả. Cậu dùng tạm cái của tôi đi, cái trông mới hơn trên giá là của tôi đấy."

"..." Chu Lưu Quang lẳng lặng nhìn cô một cái, rồi mới đi vào phòng tắm.

Bà nhìn theo bóng lưng cậu, không yên tâm hỏi Hạ Huân lần nữa: "Con chắc chắn thằng bé không sao chứ? Không phải bảo là sụt sùi à, nhìn thằng bé không giống người dễ khóc, chắc chắn là bị đánh đau lắm."

Hạ Huân mím môi, nói: "Không sao đâu ạ, bà làm cho cậu ấy chút đồ ăn ngon, cậu ấy sẽ không khóc nữa đâu."

Bà gật đầu, quay người vào bếp, Hạ Huân mỉm cười, cũng đi vào giúp.

Chu Lưu Quang vào phòng tắm, khi c** q**n áo mới nhận ra xương sườn bị đánh đau đến mức không thể nhấc tay lên được.

Có điều cậu đã quá quen thuộc với những vết thương này. Biết rằng chúng chỉ là thương tích ngoài da nên cậu cũng không để tâm, giật ngược áo phông ra. Rất đau, nhưng cậu chỉ cắn răng chịu đựng.

Mở vòi sen, nước lạnh buốt, cậu ngửa đầu xả nước lên người.

Nước lạnh táp vào mặt, cảm giác đau đớn không còn nhiều nữa.

Chẳng mấy chốc nước chuyển sang ấm, những vết thương có má●⛎ bắt đầu rỉ ra vệt nước màu đỏ, khắp cơ thể đau nhức râm ran.

Xả nước một lúc, cậu mới bắt đầu tắm thật sự.

Cậu nhìn đồ dùng vệ sinh ở góc tường nhà cô, dầu gội đầu là nhãn hiệu Hương Hoa, dầu xả là nhãn hiệu Phong Hoa, không có sữa tắm, chỉ có một cục xà phòng lưu huỳnh để làm sạch cơ thể.

Cậu đưa tay từ trái sang phải, giơ lên nửa ngày, cuối cùng quyết định dùng đại một cục xà phòng cho xong.

Bọt xà phòng thấm vào vết thương, cảm giác vừa đau vừa ⓢ.ư.ớ.𝐧.🌀 tê người.

Cậu tắt vòi sen, kéo chiếc khăn tắm treo sau cánh cửa xuống. Chiếc khăn trông mới hơn này màu hồng in hình dâu tây, nữ tính quá mức, Chu Lưu Quang vừa cầm lên đã nhíu mày.

Hơn nữa nó còn thơm thơm, cậu ngửi một cái, không hiểu sao mặt lại 𝖓ó𝐧-ⓖ 𝐛-ừ𝓃-𝖌. Nghĩ đến việc cô dùng chiếc khăn này để lau người hằng ngày, ngay cả tai cậu cũng nóng lên.

Con mẹ nó, đúng là cực hình mà.

Cuối cùng cậu quyết định không dùng, mặc đại quần áo vào, cứ thế thản nhiên bước ra khỏi phòng tắm.

Vừa mở cửa đã ngửi thấy mùi thơm của đồ ăn.

Hạ Huân gọi vọng ra từ cửa sổ nhà bếp: "Cậu tắm nhanh thật đấy, mau vào ăn cơm thôi."

Cậu khựng lại, bước tới: "Nấu món gì thế?"

Hạ Huân cười nói: "Tôi nấu cho cậu mì trường thọ, bỏ thêm hai quả trứng chần bên trong."

Chu Lưu Quang hơi sững sờ, bước chân dừng lại.

Hạ Huân ngước nhìn cậu từ dưới lên, bộ quần áo bình thường nhưng lại tôn lên vẻ đẹp trai phóng khoáng, tự nhiên của cậu.

Cô không khỏi thấy vừa mắt, rồi chợt nhớ ra điều gì đó, giải thích: "À đúng rồi, tôi bảo cậu chọn màu trắng là vì hàng chợ dễ bị phai màu, tôi sợ cậu sẽ chê."

Chu Lưu Quang sững sờ, hiểu ra mọi chuyện thì mặt cậu tối sầm lại, giọng nói cũng lạnh đi: "Vốn dĩ là đồ dùng một lần, không quan trọng."

Hạ Huân: "..."

Cô quay đầu lại chuẩn bị múc mì, ánh mắt chợt liếc qua, đột nhiên nhận thấy tóc cậu vẫn còn ướt: "Cậu không lau tóc à?"

Chu Lưu Quang hỏi: "Nhà cậu không có máy sấy à?"

"Không có." Hạ Huân nghĩ một lát, chạy vội vào nhà lấy một chiếc khăn ra."Cậu dùng cái này lau đi, đây là chiếc vỏ gối không dùng nữa, tôi toàn dùng để lau tóc."

Chiếc vỏ gối này cũng có mùi hương của cô.

Mấy thứ vừa bị đè nén trong lòng lại dấy lên, mẹ nó, ai mà ngờ được cậu lau tóc cũng có thể nảy sinh cảm giác.

Chu Lưu Quang vốn định nói "cứ để khô tự nhiên", nhưng ánh mắt cô quá ngây thơ, khiến cậu chẳng khác nào tên tiểu nhân đầu óc đầy chuyện bậy bạ. Cậu dự một giây rồi dứt khoát cầm lấy.

Lúc lau tóc, trong lòng cậu vừa khó chịu vừa bực bội.

Hạ Huân lại vào nhà, rồi đi ra, trên tay cầm theo cồn i-ốt, cồn, gạc và băng cá nhân.

Chu Lưu Quang dừng động tác lau tóc, ném chiếc khăn cho cô: "Để tôi tự làm."

Nếu để cô bôi thuốc nữa, e rằng cậu phải niệm "A Di Đà Phật" trong lòng mất.

Cậu 🌴●ự ❌●ử lý vết thương đơn giản, những chỗ với tới được thì bôi cồn i-ốt, những chỗ không với tới thì cậu mặc kệ.

Vết thương trên mặt chỉ có hai chỗ, ở xương chân mày và khóe môi. Vết thương trên xương chân mày khiến cậu có thêm vài phần hoang dã, dù đã dán băng cá nhân vào, khí chất này vẫn không hề giảm, giống như đã in sâu vào trong xương tuỷ.

Cậu không xử lý vết thương ở khóe môi, Hạ Huân không nhịn được cằn nhằn: "Cậu qua loa quá đấy."

Cậu nói: "Cứ kệ nó đi, đằng nào cũng không 𝖈*♓*ế*✞ được."

Hạ Huân: "..."

Xử lý xong vết thương, Chu Lưu Quang cuối cùng cũng có thể ăn cơm.

Nói thật, giờ phút này bụng cậu đã đói cồn cào, mà bát mì trước mặt lại còn được nêm thêm dầu mè, mùi thơm suýt nữa khiến người ta ngất ngây.

Cậu gắp một đũa thật lớn.

Vừa mở miệng, vết thương ở khóe môi lại bị kéo căng, đau nhói. Cậu nhíu mày, nhưng không dừng lại, vẫn nuốt trọn miếng mì.

Hạ Huân không nhịn được phì cười.

Chu Lưu Quang trừng mắt cảnh cáo: "Cười cái gì?"

Hạ Huân lắc đầu, đứng dậy đi ra ngoài tìm bà, nhưng vừa quay lưng đi thì cô lại cười càng sâu hơn.

Bà vừa quét sạch sân, thấy cô cười bèn hỏi: "Con cười gì thế?"

Tư thế ra dấu tay của Hạ Huân cũng toát lên vẻ vui vẻ: "Con cười cậu ấy giống như trẻ con."

Bà bật cười: "Thằng bé vốn là trẻ con mà."

Hạ Huân bĩu môi, nói: "Không, con người cậu ấy, bà không biết đâu."

Cô quay lại nhìn cậu, cậu vẫn đang ăn ngấu nghiến.

Cậu ăn rất ngon miệng, nhưng không giống những người khác ăn vui vẻ thì ánh mắt cũng thư thái. Cậu vẫn giữ vẻ mặt "đừng có chọc tôi", trông chẳng có vẻ gì là thỏa mãn.

Song Hạ Huân lại cảm thấy khá hài lòng.

Cô lấy một đĩa dưa muối trong tủ đặt lên bàn, sau đó đến ngồi cạnh cậu.

Chu Lưu Quang liếc nhìn đĩa dưa muối bằng khóe mắt, không hề động đũa.

Khi bát mì chỉ còn lại vài miếng cuối cùng, cậu mới gắp dưa muối. Cũng đúng lúc này, điện thoại của cậu đột nhiên reo lên.

Điện thoại đặt trên bàn, Hạ Huân không cần cố ý nhìn cũng thấy chữ "Ba" hiển thị trên màn hình.

Cô cười: "Ba cậu gọi đấy, chắc chắn là chúc mừng sinh nhật cậu."

Toàn thân cậu trở nên cứng đờ thấy rõ, biểu cảm cũng lạnh đi một cách khó hiểu.

Hạ Huân sững sờ, nụ cười đông cứng trên mặt.

Cô định hỏi cậu bị làm sao.

Cậu đột nhiên oẹ khan một tiếng, rồi lao ra ngoài.

Cậu dừng lại dưới gốc cây hợp hoan trong sân, vịn vào thân cây cúi gập người, "Oẹ" một tiếng mà không nôn ra được, nhưng lại không ngừng oẹ khan một cách vô cùng đau đớn.

Hạ Huân đứng ở cửa bếp nhìn cậu, sợ hãi không dám bước tới.

Dưới gốc cây có một cái thùng sắt lớn đựng rác, lá cây bà vừa quét được đổ đầy trong đó. Ban đầu Chu Lưu Quang chỉ cúi người nôn nhưng nôn không ra. Đến cuối cùng thì cậu quỳ xuống ôm lấy thùng rác mà nôn.

Cậu hoàn toàn không nôn ra được bất cứ thứ gì, nhưng không thể ngừng những cơn oẹ khan dữ dội. Nỗi đau đớn của cậu thấy rõ mồn một, cậu không nôn ra thức ăn, song dường như lại nôn ra cả 𝐥-ıռ-𝐡 hồ-ռ.

Hạ Huân vẫn bước tới, cô muốn ngồi xổm xuống vỗ lưng cho cậu.

Tay cô vừa chạm vào người cậu, cậu giật nảy mình, quay mặt nhìn cô một cái.

Hạ Huân lập tức nín thở.

Cô bị ánh mắt của cậu đ-â-m sâu một nhát.

Cậu rất đau khổ, rất giằng xé, nếu cô không nhìn nhầm, cậu còn rất hận thù.

Những lời quan tâm cô định nói đều nghẹn lại trong cổ họng, không phát ra được một âm tiết nào.

Cô không biết ánh mắt mình lúc đó ngây thơ và mơ hồ đến mức nào.

Chu Lưu Quang bị ánh mắt cô làm cho tổn thương tột độ. Nghĩ đến những giọt nước mắt cô đã rơi vì cậu ở Bình Tụ, nước mắt cậu cũng trào lên không kiểm soát. Cậu lảo đảo đứng dậy, gần như là bỏ chạy thục mạng.

Hạ Huân đứng tại chỗ, ngẩn ngơ thất thần.

Bà ở trong nhà không nghe thấy tiếng động bên ngoài, khi bà bước ra mới phát hiện Chu Lưu Quang đã đi rồi.

Bà vỗ vỗ lưng Hạ Huân, hỏi: "Thằng bé đi rồi à?"

Lúc này Hạ Huân mới hoàn hồn, gật đầu như người vừa đi qua một thế giới khác.

Về đến nhà, Chu Lưu Quang tự nhốt mình trong phòng.

Cậu không bật đèn, căn phòng tối om.

Nước mắt cậu rơi xuống xối xả, từng giọt, từng giọt như muốn khoan thủng sàn nhà. Nếu không có cuộc điện thoại đột ngột của ba, cậu suýt chút nữa đã quên mất, cậu và cô là kẻ thù không đội trời chung.

Cậu không thể ăn đồ ăn nhà họ; không thể chấp nhận họ đối tốt với cậu; càng không thể quên đi nỗi đau mà cả gia đình cậu đã phải gánh chịu...

Hiện thực tr*n tr** như một cú đấm khiến cậu tỉnh ngộ ngay lập tức. Cậu muốn nôn hết những thứ đã ăn ra, cứ như thể trả lại sự ấm áp đã nhận được, nhưng cậu không làm được.

Cậu tức giận khủng khiếp.

Tức đến mức vừa khóc vừa th* d*c và ռ-ℊ-𝖍𝖎ế-𝖓 𝓇-ă-ⓝ-🌀 chịu đựng, nhưng vẫn cảm thấy phẫn nộ cái cảm giác bị số phận trêu đùa...

Không biết đã trút giận bao lâu, nhìn ại điện thoại, cậu mới thấy Chu Tu Phúc đã gọi thêm ba cuộc nữa.

Cậu hít sâu một hơi, vừa định gọi lại thì Chu Tu Thụy cũng gọi đến.

Cậu trượt màn hình nghe máy, gọi một tiếng: "Chú."

Chu Tu Thụy hỏi: "Ba cháu gọi cho chú nói không tìm thấy cháu, sao thế?"

"Cháu đi tắm, để điện thoại bên ngoài nên không nghe thấy."

Đầu dây bên kia im lặng một lát mới hỏi: "Giọng cháu làm sao vậy, bị ốm à?"

"Không ạ." Chu Lưu Quang không muốn đáp lời: "Không có gì đâu, cháu cúp máy đây."

"Khoan đã." Chu Tu Thụy nói.

"..." Chu Lưu Quang không cúp, nhưng cũng không nói gì.

Chu Tu Thụy nói: "Chúc mừng sinh nhật."

Chu Lưu Quang "Ừm" một tiếng: "Cháu cảm ơn chú."

Chu Tu Thụy khẽ thở dài: "Nếu không vì cuộc họp ở Manhattan chú không thể vắng mặt thì hôm nay chú đã đến chỗ cháu để chúc mừng sinh nhật rồi, đừng trách chú nhé." Ông ấy dừng lại rồi nói tiếp: "Chú nghĩ kỹ rồi, chú sẽ chuyển nhượng hai mươi phần trăm cổ phần công ty cho cháu, đây là quà trưởng thành của cháu."

Chu Lưu Quang không có hứng thú với những điều này: "Cháu không cần."

"Lưu Quang, những thứ là của cháu, sớm muộn gì cũng là của cháu." Chu Tu Thụy nói.

Chu Lưu Quang không nói gì, đang định cúp máy, Chu Tu Thụy lại dặn dò: "Gọi lại cho ba cháu đi."

Cúp điện thoại, Chu Lưu Quang đang định gọi lại cho Chu Tu Phúc thì có tin nhắn WeChat được gửi đến:

[Con trai, hôm nay là sinh nhật mười tám tuổi của con, chúc con sinh nhật vui vẻ.

Nhìn lại mười tám năm qua, ba đã lơ là con quá nhiều. Tử khi Nguyệt Nha Nhi, ngay cả sinh nhật con ba cũng hầu như không tổ chức. Nhưng con trai à, ba vẫn quan tâm con.

Hôm nay ba lại về Cám Châu, đến chùa Vĩnh Xương thắp hương cho con. Người anh đi cùng hỏi ba một câu, ông ấy hỏi ba có kỳ vọng gì ở con không.

Ba sững người, nói thật là ba không biết phải kỳ vọng gì ở con.

Ba đã nghĩ đi nghĩ lại, nếu nhất định phải có một câu trả lời, ba hy vọng con sẽ trở thành một người tốt.

Xin lỗi con trai, ba sắp đạp xe đêm đến địa điểm tìm kiếm tiếp theo. Điện thoại sắp hết pin rồi, thôi không nói nữa, đừng trả lời lại.

Sinh nhật vui vẻ, nhớ ăn bánh kem. ]

Nhìn những dòng chữ này, ban đầu Chu Lưu Quang đờ đẫn, một lúc sau, cậu ôm lấy mặt.

Khóe mắt cậu khô rát, cậu cảm thấy cơn thèm thuốc lá lại tái phát.

Chương (1-63)