| ← Ch.01 | Ch.03 → |
Hoa phượng tàn cũng là lúc hoa hợp hoan chớm nở, hương thơm của cây dành dành không lẫn vào đâu, các loài hoa muôn màu thi nhau đua sắc ở hai bên đường, hoa 𝐝·â·Ⓜ️ bụt nở rộ cạnh những cây cọ lả lướt.
Khắp trấn Hợp Hoan toàn hoa với hoa, hoa nở trên ngọn cây, đám cỏ và cả trên tóc thiếu nữ.
Hạ Huân cài lên vành tai một bông hoa hồng màu sâm panh, hương thơm ngào ngạt nhẹ nhàng quanh quẩn ở mũi cô, xua tan đi cảm giác phiền muộn khi phải chen chúc trong đám đông.
Bà cụ bên cạnh cười khen: "Hôm nay Hạ Huân xinh quá!"
Hạ Huân lễ phép cười đáp lại.
Cô đang nghĩ đến việc bà sốt ruột khoa tay, dùng ngôn ngữ tay nói với cô trước khi cô ra khỏi nhà: "Tiểu Huân, cài càng nhiều hoa sẽ có càng nhiều phước lành. Sao con chỉ cài một bông thế, thật keo kiệt, nhìn thôi đã thấy keo kiệt rồi."
Hạ Huân nhìn già trẻ trai gái xung quanh mình, có người đem hoa tết thành 𝐛í_Ⓜ️ tóc dài, có người đội một vòng hoa nặng trịch trên đầu, có người cài hoa vào tai... Nói tóm lại thì cô chính là người "đơn giản" nhất trên con đường này.
Lí do mọi người ăn mặc lộng lẫy là bởi hôm nay là ngày hội quan trọng nhất của trấn Hợp Hoan —Lễ hội hái hoa.
Lễ hội hái hoa kéo dài cả trăm ngày, cứ đến ngày bảy tháng bảy hằng năm mọi người sẽ cùng tụ hội lại một chỗ để đón Thần Hoa. Vào ngày này, dù là nam hay nữ, già hay trẻ đều phải cài hoa, ở trong lòng mọi người hương hoa cũng giống như vận may, đeo càng nhiều hoa càng nhiều may mắn. Người ta nói ước nguyện sẽ linh nghiệm nhất khi phước lành cùng hội tụ, vì thế vào ngày này mọi người sẽ viết ước nguyện của mình lên một dải lụa màu đỏ rồi buộc vào cây sơn chi lớn tuổi nhất trấn.
Vào ngày mười lăm tháng mười, Thần Hoa sẽ ban hoa cho mọi người. Người ta tin bất kì ai cũng có thể nhận được lời chúc phúc của Thần Hoa, phước lành được chia sẻ thì mới có được lương duyên tốt, hạnh phúc kéo dài mãi mãi. Vì vậy mọi người thường ra ngoài trong ngày hội hoa, có người sẽ đưa hoa cho ba mẹ, người thì tặng cho người yêu, có người sẽ gửi cho bạn bè, cũng có người vô lo vô nghĩ mang hoa đến cho núi, cho sông, đây là ý nghĩa về sự trở lại với thiên nhiên.
Hạ Huân cảm thấy sự tồn tại của hoa chính là nguyên nhân con người nhớ tới thế gian này.
Cũng chính vì sự tồn tại của lễ hội hái hoa mà cô luôn đặt trấn Hợp Hoan trong lòng, cho dù ngay cả khi cô muốn rời khỏi nơi đây, quên đi chốn này.
Cô chạm vào bông hồng trên đầu, nhớ tới lần đầu tiên đi lễ hội hái hoa là vào năm mười tuổi, mẹ từng nói với cô: "Hoa đẹp nhất chỉ khi nó là duy nhất."
Dù mẹ cô đã đi được năm năm rồi, Hạ Huân vẫn là một cô gái ngoan.
Đang suy nghĩ miên man bỗng "bùm" một tiếng, trên bầu trời xuất hiện pháo hoa.
Ai nấy đều ngẩng đầu lên nhìn, tầm mắt hướng về nơi phát ra ánh sáng.
Đám đông bắt đầu vang lên tiếng hét "bắt đầu rồi, bắt đầu rồi", mọi người đua nhau chen lấn, xô đẩy.
Khi mọi người hô bắt đầu có nghĩa là đã tới lúc diễn ra buổi lễ đón Thần Hoa.
Dưới tàng cây sơn chi, biển người đông như sương mù, những chàng trai giơ cao ngọn đuốc, những cô gái mặc váy đỏ cầm tay nhau làm thành một vòng tròn nhảy múa, những người bên ngoài vỗ tay theo điệu nhạc hoặc vẫy vòng hoa trên tay, tất cả đều hát "ô hey hey, ô hey hey."
Tất nhiên lần này Hạ Huân cũng chỉ nghe được chứ không nhìn thấy gì.
Hôm nay cô ra khỏi nhà muộn mười phút, không tiến lên đằng trước được nên bị mắc kẹt trong đám đông. Với chiều cao 1m66, nhón chân lên cũng chỉ nhìn thấy một loạt gáy người khác.
Đành ngửa đầu lên xem pháo hoa vậy.
Chỉ khi tổ chức lễ hội long trọng, người dân mới có thể thấy pháo hoa vào ban ngày. Tuy trên đời này có nhiều loài hoa, nhưng chắc chắn chỉ có pháo hoa là thuộc về màn đêm.
Ở đây rất ồn ào, cô không cưỡng lại được sự phấn khích, nhưng cũng không hề thích sự náo nhiệt, mọi người thường không phân biệt được hai điều này.
Hạ Huân cúi đầu quay về.
Nếu không phải vì muốn mang dải lụa đỏ ghi ước nguyện treo lên cây sơn chi, có lẽ bây giờ Hạ Huân đã rời khỏi lễ hội rồi.
Sau nửa giờ ca hát và nhảy múa, cuối cùng nghi thức cũng chấm dứt.
Lúc bấy giờ, Hạ Huân đang chật vật chen chúc dưới gốc cây sơn chi.
Cô chắp hai tay cầu nguyện, thành kính treo dải lụa lên cây sơn chi như bao người khác.
Cô treo hai điều, một điều cho cô, điều còn lại là cho bà.
Sau khi treo xong, cô muốn rời đi nhưng lại bị ngăn cách bởi vô số bức tường lưng. Cô vô tình bắt gặp một ánh mắt, mí mắt lập tức nhảy lên.
Ân Ô Thiến đeo một vòng hoa màu đỏ, cả váy và son đều là màu đỏ tươi. Chỗ nào trên người cũng toát lên vẻ kiêu ngạo và trưởng thành, vô cùng nổi bật giữa đám đông.
Nhìn thấy Hạ Huân, hai mắt Ân Ô Thiến sáng lên.
Đúng là oan gia ngõ hẹp.
Cô ta ngoéo tay gọi Hạ Huân, môi đỏ 𝐡·é 𝐦·ở, khẩu hình miệng hình như là: "Mày cũng ở đây à?"
Hạ Huân 💰ⓘế·✝️ 𝐜·𝐡·ặ·✝️ nắm tay, nhìn sang những cô gái bên cạnh Ân Ô Thiến, trong đầu hiện lên vô số cảnh tượng, khu rừng, đầu ngõ, vườn hoa, mái nhà, nhà vệ sinh, .... Còn cả những cái tát vang dội cùng với rất nhiều gương mặt lạnh lùng....
Cô biết bản thân không nên ở lại nơi này nên đã đi xuống.
Vừa mới quay đầu, bên cạnh chợt có một cậu bé lao đến. Cô bị bất ngờ, cộng thêm trọng tâm không vững, tránh không kịp nên va phải cậu bé, chao đảo hai bước rồi ngã xuống, va vào lồng 𝐧·ⓖ·ự·↪️ của một người lạ.
Nhìn từ dưới lên trên thì thấy mặt của chàng trai.
Nói đúng ra là nhìn thấy chàng trai kia che mặt kín mít— Cậu đeo khẩu trang đen, đầu đội một chiếc mũ lưỡi trai cũng màu đen nốt, vành mũ che khuất nửa khuôn mặt.
Hạ Huân không thấy được ánh mắt của cậu nhưng cô vẫn có cảm giác là cậu đang nhìn cô.
Đây là lần đầu tiên cô đứng gần một chàng trai như vậy, lại trong tình huống xấu hổ thế này, mặt cô không khỏi nóng lên, bối rối rời khỏi lồng 𝓃●🌀ự●𝖈 cậu.
Theo làn gió thổi, cô ngửi thấy mùi gỗ đàn hương thoang thoảng trên người cậu.
"Xin lỗi." Âm thanh lí nhí nhẹ nhàng, trông cô có vẻ không giỏi giao tiếp với người khác.
Chàng trai nhìn cô mà không nói gì.
Từ góc độ này, Hạ Huân vẫn không thể nhìn thấy mặt cậu. Cô chỉ nhìn thấy chiếc khuyên tai hình chữ thập được làm bằng bạc.
Chàng trai này thật kỳ lạ, người mang năng lượng của Phật nhưng lại đeo một cây thánh giá.
"Hạ Huân?"
Âm thanh cảnh cáo của Ân Ô Thiến từ xa truyền tới.
Hạ Huân như bị đánh trúng, nhớ ra bây giờ mình nên rời khỏi đây, cô vội vàng ngẩng đầu lên, nói với chàng trai: "Rất xin lỗi, tôi đi trước đây."
Dứt câu, cô men theo khe hở lẫn trong đám người trốn ra ngoài.
Chàng trai nhìn chằm chằm theo hướng cô gái rời đi, trong mắt cô rõ ràng hiện lên sự chua xót, có nỗi khổ tâm nhưng rất nhạt, khiến cậu có chút suy tư.
Hạ Huân không dám về nhà.
Sợ đi được nửa đường sẽ bị chặn lại.
Cô đi dọc theo con đường, đến vịnh Bán Nguyệt.
Trấn Hợp Hoan nằm ở phía nam của huyện Lưu Vân, một huyện nhỏ của Nam Thị, tiếp giáp với sông Y. Vịnh Bán Nguyệt là một bãi sông của trấn, nơi có thể ngắm mặt trời mọc, phía nam tiếp giáp với một ngọn núi không tên, máy phát điện, cối xay gió ở trên núi đang từ từ chuyển động.
Đi được một đoạn đường dài, Hạ Huân mới dám dừng bước, quay đầu nhìn về phía sau.
Quả nhiên không có ai đuổi theo.
Cô nhẹ nhàng thở ra một hơi, sợ trên đường về nhà sẽ bị chặn đường đánh nên đành phải đi dọc theo bờ sông Y, bước đi không mục đích đến một bờ sông đầy đá vụn.
Cô trèo lên tảng đá lớn nhất, cởi túi vải trên vai để xuống đất. Đang định ngồi xuống bỗng nghe thấy phía sau hình như có tiếng bước chân cách cô càng ngày càng gần.
Cô ngừng thở, từ từ quay đầu lại, một bóng đen đi tới.
Cô kêu "A" rồi lui về sau hai bước, ai dè giẫm vào khoảng không, cánh tay vô thức vùng vẫy muốn nắm lấy thứ gì đó, sau đó bắt đầu cào cấu, nắm lấy không khí và rơi xuống sông.
"Bùm" một tiếng, dòng nước trùng xuống như đ.à.o ɱ.ột cái hố trên mặt sông.
Nước tuy nông nhưng đột nhiên rơi xuống nước, nước từ bốn phía tràn về chui vào mũi cô. Trong phút chốc, Hạ Huân cảm thấy mình hơi lơ mơ do bị sặc nước.
Cô không thể mở nổi mắt, tay chân sợ tới mức nhũn ra, chỉ có thể cử động theo bản năng của cơ thể. Cô không phải là người sinh ra ở vùng sông nước, cô sống ở sông Y vài năm nhưng kĩ năng bơi cũng bình thường, chỉ đủ để không bị ↪️_𝖍ế_𝐭 đuối mà thôi.
Trong lúc mơ mơ màng màng, cô nghe thấy tiếng "bùm", có người nhảy xuống sông Y.
Sau đó cô cảm thấy bên hông căng cứng, người kia ôm thắt lưng cô, dùng sức kéo cô lên bờ.
Ở trên bờ, cô ho khan một lúc, nôn ra vài ngụm nước sông.
Sau khi cứu cô lên bờ, người kia nằm bên cạnh th* d*c, tay cậu đặt dưới mí mắt che đi cái nắng mặt trời, cổ tay quấn một sợi dây lụa màu đỏ. Tầm mắt Hạ Huân nhìn sang chỗ khác, thấy được vành tai đang đeo khuyên tai hình chữ thập.
Hạ Huân nhận ra cậu là người che mặt kia, cũng chính là cái bóng đen vừa rồi hại cô ngã xuống sông.
Nghĩ vậy, cô đứng lên, ánh mắt cảnh giác hơn: "Sao cậu lại dọa tôi?"
Nghe thấy tiếng, chàng trai quay đầu lại.
Mái tóc rối bù, ướt sũng nằm giữa hai hàng lông mày như chiếc gai cứng màu đen. Cậu có đôi mắt sắc sảo, đen láy và nghiêm nghị như dao ngâm trong 〽️á.ц tươi. Con dao này đã được đánh bóng nhưng độ sắc bén của nó chưa được gọt giũa. Nó giống ánh mắt của một con thú hoang lóe lên sự cảnh giác, chuẩn bị trốn thoát sau khi săn đuổi.
Hạ Huân sợ hãi rụt người lại. Chàng trai bất động nhìn cô chằm chằm, có vẻ như đang quan sát cô. Im lặng một lúc lâu, cậu bỗng đứng dậy xoay người đi dọc theo bờ sông, không hề giải thích câu nào.
"Cậu..."
Hạ Huân ở phía sau gọi cậu một tiếng, nhưng chỉ nhận lại được âm thanh của sự im lặng.
Cô nhìn thấy cổ tay cậu đeo sợi dây ruy băng màu đỏ, trên đó có vết mực mờ, có vẻ như vừa viết xong chưa kịp treo lên cây đã rời đi rồi.
Vóc dáng cậu cao gầy, rất biết cách ăn mặc. Ngay cả khi chỉ khoác lên mình bộ quần áo màu đen đơn giản, trông cậu vẫn rất nổi bật.
Trực giác nói cho cô biết, cậu không phải là người ở đây.
Bởi vì hôm nay chỉ có cậu là không cài hoa.
Chẳng lẽ là du khách tới tham quan lễ hội hái hoa ư?
Cô đứng tại chỗ nhìn cậu một hồi, mãi đến khi cậu hoàn toàn biến mất trước mắt mình. Lúc này cô mới hoàn hồn, lắc lắc cho bùn cát rơi xuống.
Tiếp đó cô đi lên tảng đá lấy túi vải, đồ bên trong vẫn còn đầy đủ.
Trước khi đi, cô nhìn thấy bên cạnh tảng đá có mũ và khẩu trang của người kia.
Suy nghĩ khoảng chừng hai giây, cô nhặt đồ của cậu lên, phủi bụi rồi cất vào túi.
| ← Ch. 01 | Ch. 03 → |
