Truyện:Thuốc Lá Và Dâu Tây - Chương 01

Thuốc Lá Và Dâu Tây
Trọn bộ 63 chương
Chương 01
0.00
(0 votes)


Chương (1-63)

"Tôi là một người đã đánh mất rất nhiều tình yêu, bao gồm cả tình yêu dành cho chính mình."

Hạ Huân đã trả lời câu hỏi cuối cùng của phóng viên như vậy.

Cuộc phỏng vấn đầu tiên của cô sau khi về nước kết thúc suôn sẻ. Trợ lý đưa điện thoại cho cô, bên trên hiển thị hơn mười cuộc gọi nhỡ.

Hạ Huân dùng chức năng nhận diện khuôn mặt mở máy, tin nhắn của Giang Tuy lần lượt hiện lên. Cô nhanh chóng vuốt màn hình, vừa xem tin nhắn vừa đi vào phòng trang điểm.

Mấy người đang vội vàng hoàn thành công việc thỉnh thoảng lại lén nhìn cô, dáng vẻ của cô vẫn ổn, đôi giày 12 cm giẫm lên mặt đất. Sáu tiếng quay phim chụp ảnh và phỏng vấn dường như không hề khiến cô mệt mỏi chút nào.

Chỉ có bản thân Hạ Huân biết hiện tại đầu óc cô gần như đã trở thành một mớ keo dán.

Chất lượng giấc ngủ của cô đêm qua rất kém, cứ luôn chìm trong giấc mơ.

Trong mơ, cô liên tục vùng vẫy dưới nước, nước sông lẫn với bùn cát xộc thẳng vào mũi, vào miệng. Cô đau đớn chìm trong dòng nước 𝓃*𝖍ấ*ρ 𝓃*𝒽*ô, trước khi sắp ngạt thở, cô dường như nhìn thấy pháo hoa rơi đầy trời trong trận tuyết lớn năm ấy, đỏ, vàng, tím... từng chùm từng chùm nở rộ.

Đó là món món quà anh tặng cô nhân dịp lễ trưởng thành. Cô vẫn nhớ, dưới ánh mắt thâm trầm của anh, cô chắp tay trước n.g.ự.𝐜 yên lặng cầu nguyện: "Tôi muốn ở bên anh ấy mãi mãi."

Giấc mơ bao giờ cũng lộn xộn, cảnh tượng này bỗng nhiên trở nên méo mó.

Cô mở mắt ra, thấy anh dốc sức bơi về phía mình.

Thời gian và không gian đều mơ hồ, cô như mất đi tri giác. Khoảng một giây sau, cô chợt cảm thấy môi mình mềm nhũn, anh đang hô hấp nhân tạo cho cô.

Đúng vậy, trong hoàn cảnh này, ♓ô.ⓝ là cách duy nhất để cứu người.

Lúc này khung cảnh bắt đầu đảo lộn và biến đổi thất thường, cô chật vật mở mắt, phát hiện anh và cô đang đứng đối diện cạnh một vách núi, gió lớn thổi quanh bốn phía, từng đợt sóng sông liên tục cuồn cuộn, anh nói với cô với biểu cảm cực kì khinh thường: "Tôi cứu em lên là vì muốn tự tay đẩy em xuống."

Cô giật mình ngẩng đầu, chưa kịp mở mắt đã bị anh đẩy mạnh xuống vách núi.  

Khoảnh khắc ngã xuống sông, Hạ Huân ⓡ𝐮●ռ 𝐫●ẩ●γ bật dậy.

Căn phòng tối om, cô liếc nhìn đồng hồ treo tường trên giường, 2 giờ 17 phút sáng.

Sau đó cô không thể ngủ tiếp được.

Công việc của ngày hôm nay chỉ có thể dựa vào cách nâng cao tinh thần kiểu Mỹ.

Cô nhanh chóng bước vào phòng trang điểm không có ai đề thả lỏng. Cô cởi giày, đi chân trần ra ngoài ban công, mặt trời đã xuống núi, vệt sáng màu cam cuối cùng trên bầu trời thắp sáng điếu thuốc trên tay cô.

Hôm nay cô ăn mặc theo phong cách oversize, mái tóc tung bay sau lưng như cờ quạt, hai sợi dây mảnh lắc lư trên đầu vai, một sợi đã tuột xuống cánh tay... Gió lớn muốn xuyên qua cơ thể nhưng 𝖑i𝖓.𝖍 𝐡.ồ.ռ cô lại thẳng thắn chống lại gió.

Lúc này, điện thoại lại rung lên.

Là tin nhắn của Giang Tuy: [Có phải đón em không?]

Cô trả lời: [Không cần đâu. ]

Trước khi thoát ra, cô nhìn thấy trên màn hình hiển thị dòng chữ Giang Tuy gửi tới: [Người anh em lần trước anh kể với em mới về nước, tối mai bọn anh tụ tập, em có đến không?]

Cô trả lời: [Đến. ]

Khoảng cách giữa hai tin nhắn là năm tiếng.

Chỉ một chữ nhưng cô phải mất tới năm tiếng đồng hồ mới có sức gõ được nó.

Rõ ràng là cô trăm phương ngàn kế muốn gặp anh.

Trên môi Hạ Huân xuất hiện nụ cười giễu cợt, cô dập điếu thuốc, đi đến trước gương kiểm tra lại lớp trang điểm của mình.

Người phụ nữ trong gương trang điểm tone màu khói nhạt lười biếng, kẻ mắt đen xếch lên kết hợp với màu son hồng đào nhạt. Khuôn mặt trong sáng và 🍳.⛎.🍸.ế.𝐧 𝓇.ũ kết hợp đan xen, có gì đó không giống cô nhưng cũng giống cô một cách lạ thường.

Bảo sao khi gặp cô, câu đầu tiên phóng viên nói là: "Tone makeup của cô rất hợp với tên album."

Album tên là "Nàng tiên hoang dã".

Hạ Huân nhìn vào gương mỉm cười, chợt cảm thấy đi gặp anh với khuôn mặt này cũng rất ổn.

Chín giờ tối, tiếng nhạc trong "Bản Sắc" đinh tai nhức óc, ánh đèn chói mắt thay đổi liên tục, mùi thuốc lá và rượu lẫn lộn, nam nữ nhún nhảy vui đùa.

Hạ Huân cũng nằm trong số đó.

Cô vừa nhảy một lúc nên đã thấm mệt, âm nhạc bây giờ không quá khô khan, Giang Tuy gọi cô đi nghỉ một lát. Tuy nhiên cô lại giữ lấy Giang Tuy không chịu buông ra, vịn vào vai anh ta lắc lư.

Từ xa nhìn lại, người đàn ông vai rộng e-ⓞ т𝐡0-ⓝ, áo sơ mi cổ chữ V khoét sâu để lộ xương quai xanh phong lưu, tóc mái chạm đến lông mi, ánh mắt và nét mặt đều toát lên khí chất ph*ng đ*ng.

Người phụ nữ mặc một chiếc váy đen ít vải, mái tóc dài buông xuống eo, mỗi khi xoay người những sợi tóc bung xoã, lộ ra hình xăm pháo hoa trên vai, trông vừa 🍳-⛎🍸-ế-𝖓 𝖗-ũ vừa bí ẩn.

Người đàn ông và người phụ nữ đều mang vẻ quý phái nhưng đầy sa đọa, nhìn họ trông rất xứng đôi vừa lứa.

Khi nhạc chuyển sang điệu điện tử sôi động hơn, Hạ Huân nhảy thoả thích rồi mới trở về chỗ ngồi.

"Chu Lưu Quang!"

Chưa kịp ngồi xuống ghế sofa, cô đã nghe thấy Giang Tuy gọi to một cách hào hứng.

Hạ Huân ngẩng đầu lên theo phản xạ, bắt gặp một đôi mắt sắc bén.

Người đàn ông tên Chu Lưu Quang ấy xuyên qua làn khói mờ mịt nhìn thẳng vào cô.

Giang Tuy tiến tới vỗ vai anh: "Nói là tám giờ gặp, vậy mà nhân vật chính là cậu lại đến muộn nhất!"

Chu Lưu Quang vẫn nhìn Hạ Huân chằm chằm, ánh mắt không rõ là nhạt nhòa hay đậm đặc: "Không có chỗ đỗ xe."

Khi anh nói câu này, Hạ Huân đã dời mắt đi, trên mặt không có biểu cảm gì. Cô nhìn nhóm người đang ngồi trên ghế sofa, nam nữ chen chúc nhau. Có người uống rượu giao bôi, có người hút shisha, có người đang ♓ô_ռ nhau... Còn bạn thân của cô - Đinh Tước thì đang trao đổi ánh mắt tò mò qua lại giữa cô và Chu Lưu Quang.

Giang Tuy kéo tay cô: "Hạ Huân, để anh giới thiệu với em, đây là Chu Lưu Quang, người mà ngoại hình có thể miễn cưỡng tám lạng nửa cân với anh."

"Cắt..."

Hạ Huân chưa kịp phản ứng, mọi người xung quanh đã không nể mặt mà cười phá lên.

Hạ Chi Kiệt nói: "Nếu so sánh thật thì mày nửa cân, còn Lưu Quang tám lạng."

Giang Tuy "xuỳ" một tiếng: "Hạ Chi Kiệt, mày không nói chẳng ai bảo mày câm đâu."

Hạ Huân cười thản nhiên, có vẻ không ngạc nhiên lắm. Cô vô tình đảo mắt nhìn qua Chu Lưu Quang.

Anh vẫn nhìn cô chăm chú từ đầu đến giờ.

Trực giác của Hạ Huân mách bảo cuộc gặp gỡ bất ngờ này chắc chắn đã khiến anh choáng váng.

Điều này khiến cô cảm thấy nhẹ nhõm hơn, cô hất cằm lên, hỏi một cách vô tội: "Anh nhìn tôi làm gì?"

Mọi người xung quanh nghe thấy câu này đều nhìn sang.

Chu Lưu Quang vẫn không rời mắt khỏi cô.

Giang Tuy liếc anh một cái, cảm thấy không khí có vẻ không đúng nên bèn dùng khuỷu tay thúc vào anh: "Sao vậy Lưu Quang, bạn gái tao đẹp hơn bạn gái mày nên mày ghen tị đến nỗi không rời mắt được à?"

Hai chữ "bạn gái" khiến mí mắt Hạ Huân khẽ giật.

Kể từ khi vô tình biết Giang Tuy và Chu Lưu Quang là bạn thân, cô đã chuẩn bị cho cuộc gặp mặt này. Để tránh những rắc rối không đáng có, cô rất ít khi hỏi Giang Tuy về anh, cũng không hề biết anh có bạn gái.

Thế nhưng cô chỉ ngạc nhiên khoảng một giây, nét mặt không thay đổi, cô hỏi với giọng bình thản: "Nhìn đủ chưa?"

Đôi mắt kẻ xếch của cô mang theo sự ⓠцγ-ế-n 𝖗-ũ hoang dã, song ánh mắt lại đầy vẻ khinh thường, lạnh lùng xa cách.

Chu Lưu Quang không nhìn nữa, lông mi khẽ rung lên.

Khi ngẩng lên lần nữa, anh mỉm cười, lúm đồng tiền hiện rõ bên má trái.

Đáng tiếc đó không phải là một nụ cười ngọt ngào, ngược lại còn vô cùng ph*ng đ*ng.

Anh quay người lấy một điếu thuốc trên bàn, sau đó thả người xuống sofa, ngậm điếu thuốc lên môi, hai chân vắt chéo đặt lên bàn, dáng vẻ ngạo mạn, kiêu căng. Bên cạnh có người đưa bật lửa cho anh nhưng anh không cảm ơn, vẫn giữ dáng vẻ phóng túng ấy.

Từ đó về sau, anh không nhìn Hạ Huân thêm lần nào nữa.

Hạ Huân cũng không nhìn anh lần nào.

Hội bạn rời khỏi quán bar vào lúc nửa đêm.

Trước khi đi, Đinh Tước muốn vào nhà vệ sinh, nhất quyết kéo Hạ Huân đi cùng.

Hạ Huân đứng dựa vào tường trước cửa nhà vệ sinh châm một điếu thuốc, bật viên thuốc nổ, hương dâu mát lạnh tràn ngập khoang mũi.

Cô tựa vào tường, cách đó vài bước cũng có một người đàn ông đang đứng trước cửa nhà vệ sinh nam tựa vào tường hút thuốc giống cô.

Tóc của anh đã dài hơn nhiều, có điều anh vẫn gầy như xưa, cả người toát ra vẻ sắc bén như bị cắt bởi lưỡi dao lạnh. Đường nét khuôn mặt trở nên cứng rắn, da dẻ nhợt nhạt hơn, môi mím lại với vẻ lạnh lùng.

Cảm nhận được ánh mắt của cô, anh nhìn sang.

Ánh mắt lần này khác với lần đầu, hàm dưới của anh căng cứng, đôi mắt đen láy mang đến cảm giác u ám, áp bức như dã thú ẩn náu trong bóng tối đã sẵn sàng tấn công, chứa đầy sự hủy diệt.

Hồi còn thanh niên, anh chỉ quá sắc sảo, nhưng bây giờ những phần sắc sảo đó lại càng dẻo dai hơn.

Hạ Huân nhìn thẳng vào anh, cảm xúc trong mắt anh càng lúc càng nhiều.

"Này, đi thôi."

Đinh Tước bước ra khỏi nhà vệ sinh, vô tình cắt ngang ánh mắt giao tranh giữa hai người.

Hạ Huân quay đầu lại, bước tới kéo tay Đinh Tước rời đi.

Đinh Tước hứng thú liếc nhìn Hạ Huân, vừa đi vừa ngoái đầu nhìn Chu Lưu Quang dưới ánh đèn mờ. Ra đến cửa, cô ấy khoác vai Hạ Huân, lắc đầu chậc chậc: "Anh ta là gì của cậu mà khiến cậu ngẩng đầu là hận, cúi đầu toàn là cô đơn?"

"..." Hạ Huân suýt nghẹn không nói nên lời.

Cô không nhìn vào mắt Đinh Tước, cười: "Mấy người làm thơ bọn cậu có phải đều nghĩ quá nhiều không?"

Đinh Tước là một nhà thơ kiêm nhạc sĩ, kiếm tiền uống rượu bằng con chữ, bình thường rất thích bất thình lình "thả" vài câu văn hoa.

"Không phải mình nghĩ nhiều." Đinh Tước ghé sát vào tai Hạ Huân, thì thầm với vẻ nghiêm trọng: "Chính là hai người đứng đó nhìn nhau đầy căng thẳng, chẳng nói câu nào mà lại như đã nói hết tất cả."

Hạ Huân ngừng lại một giây, lắc đầu bất lực: "Không đùa nữa, mình đi đây."

Đinh Tước gọi với theo: "Không phải cậu nói với Giang Tuy là sẽ qua nhà mình ở à?"

Hạ Huân vừa đi vừa xua tay: "Nói dối thôi."

Đinh Tước: "..."

Nhà Hạ Huân cách đây không xa, cô đi bộ về.

Tháng tư, hoa trà vẫn đang nở rộ, cuối con đường, những bông hoa to màu đỏ bung nở ngoài hàng rào, rực rỡ đến mức trông có phần cô đơn.

Cô bước lên bậc thang vào khu dân cư, bên cạnh cầu thang là một hàng cây hợp hoan lớn. Bây giờ chưa phải mùa hoa nở nhưng những cây hoa anh đào và hoa hải đường đều đang đua nhau nở rực rỡ. Ở phía bên kia là bốn chiếc thùng rác cao lớn, khi cô bước được nửa cầu thang, có một bóng đen áp sát lại gần.

Cô đứng im tại chỗ không quay đầu lại, cái bóng ấy cũng không động đậy, hoàn toàn bao phủ lấy cô.

Hai người giằng co một lúc.

Cuối cùng cô là người quay đầu trước, cô cười nhạt: "Anh cũng sống ở đây à?"

"Tôi đi theo em."

"..." Anh quá thẳng thắn, Hạ Huân thoáng nghẹn lời trong giây lát.

Chu Lưu Quang bước thêm hai bước, đứng cách cô chỉ một ngón tay. Anh cúi đầu nhìn cô, tay thả lỏng xuống, khoảng cách này rất thích hợp để ôm, nhưng Hạ Huân khẽ nghiêng người, tỏ vẻ kháng cự.

Thấy vậy, ánh mắt Chu Lưu Quang thay đổi nhẹ.

Trong đầu anh bỗng hiện lên một khung cảnh, bọn họ chen chúc trong căn phòng khách sạn nhỏ bé, cành cây phượng hoàng len lỏi qua cửa sổ, bên ngoài là tiếng ồn ào của phố thị, bên tai là tiếng 🌴ⓗ*ở gấ*🅿️ ngại ngùng của cô.

Hôm đó cô hỏi câu mà tất cả các cô gái đều hay hỏi: "Anh thích em ở điểm nào?"

Nụ ♓ô.ռ của anh lưu luyến trên xương quai xanh của cô: "Anh thích cách em thích anh." Anh nói: "Anh cũng thích sự thuần khiết của em."

Cô từng nói mỗi người đều ẩn chứa những màu sắc khác nhau, còn cô chỉ có 10% là màu trắng.

Cô nói: "Lưu Quang, em đã dâng hết tất cả phần trắng của mình cho anh."

Còn bây giờ thì sao?

Người đứng trước mặt anh trang điểm đậm như một bông hoa anh túc, xương tủy toát lên sự u ám, đâu còn dấu vết của sự thuần khiết.

Anh không ngờ cô lại thay đổi nhiều như vậy.

Cũng giống như anh không ngờ họ sẽ gặp lại nhau tại một quán bar.

Càng không ngờ lần đầu tiên nhìn thấy cô là khi cô tựa vào lòng người đàn ông khác, mà người đàn ông đó lại là anh em tốt của anh.

Cô không còn quen thuộc, nhưng cũng không hoàn toàn xa lạ.

Anh không biết đây là một cuộc gặp gỡ hay là một sự tái ngộ.

Chu Lưu Quang im lặng hồi lâu.

Hạ Huân cười lạnh: "Theo đến đây mà không nói gì, anh định đứng đây cả đêm với tôi sao?"

Chu Lưu Quang mấp máy môi, không nói ra lời.

Hạ Huân xoay người định đi: "Tôi không có thời gian để lãng phí với anh."

Cô vừa bước lên một bậc thang, Chu Lưu Quang đã nhanh chóng kéo lấy cổ tay cô nắm chặt, đầu ngón tay trắng bệch lộ rõ sự căng thẳng của anh.

Hạ Huân không quay đầu lại.

Chu Lưu Quang nhìn bóng lưng cô, đôi mắt đen thăm thẳm, trong đó dày đặc cảm xúc không thể nào xua tan. Nếu cô quay đầu lại, cô sẽ phát hiện ra trong mắt anh chứa đầy đau khổ khó lòng che giấu.

"Hạ Huân, em có thể... yêu anh thêm lần nữa không?"

Cả hai im lặng vài giây, anh bỗng hỏi như vậy.

Hạ Huân ngừng thở trong giây lát.

Cô đã từng tưởng tượng hàng trăm lần về cảnh nói chuyện với anh, nghĩ là anh sẽ bất cần, hoặc lạnh lùng không quan tâm, cũng có thể sẽ nóng nảy vội vã, thậm chí mạnh bạo ♓*ô*ռ cô.

Nhưng cô không ngờ anh lại hạ mình như vậy.

Bên trái là cây hoa anh đào nở rộ, bên phải là thùng rác bốc mùi hôi thối, trái tim của Hạ Huân cũng bị kẹp giữa mùi hương và sự thối rữa, tất cả như lôi kéo nhau.

Cuối cùng cô cũng quay đầu lại.

Ánh mắt cô vô tình lướt qua bàn tay đang nắm chặt tay cô của anh và nhìn thấy những vết sẹo rõ rệt trên cổ tay anh.

Chu Lưu Quang nhìn theo ánh mắt của Hạ Huân, cũng nhìn thấy những vết sẹo. Anh vội buông cô ra, cánh tay buông thõng xuống, tay áo dài che đi tất cả vết thương.

Hạ Huân dần nhận ra những năm qua dường như Chu Lưu Quang sống không hề dễ dàng.

Điều này khiến lòng cô hả hê, nhưng cùng lúc đó, một nỗi đau âm ỉ cũng từ từ dâng lên.

Cảm xúc phức tạp này khiến cô bối rối.

Nhưng rồi một giọng nói vang lên trong đầu cô như thần chú: "Người rời đi trước là anh, người rời đi trước là anh..."

Hạ Huân khẽ cười, anh vẫn chưa biết cô đã học được cách làm tổn thương người khác khi cười: "Yêu thêm lần nữa á? Chu Lưu Quang, anh nghĩ tôi từng yêu anh sao?"

Vai của Chu Lưu Quang khẽ chùng xuống.

Hạ Huân lấy từ trong túi ra một điếu thuốc đưa lên môi, vừa châm lửa vừa nói: "Tình cảnh của tôi khi ấy quá tệ, ai xuất hiện tôi cũng sẽ bám lấy, anh nghĩ anh đặc biệt hả?"

Cô nhả ra một vòng khói, lạnh lùng như thể không hiểu thế nào là yêu: "Trưởng thành rồi, đừng lúc nào cũng mở miệng nói yêu, trẻ con quá."

Nói xong, cô quay lưng bỏ đi.

Mùi thuốc lá vị dâu tây vẫn còn lởn vởn xung quanh Chu Lưu Quang.

Trước đây cô thích ăn dâu tây, bây giờ lại thích hút thuốc lá vị dâu tây.

Nhìn bóng lưng cô, anh biết cô gái thích mặc váy trắng sẽ không bao giờ quay lại nữa.

Dòng suy nghĩ của anh kéo dài vô tận như ánh đèn neon trước mắt. Trong đầu anh hiện lên hình ảnh một nơi tràn ngập hoa tươi, có một cô gái đứng dưới gốc cây đầy cánh hoa rơi.

Khi đó, cô vẫn còn mang vẻ mặt cần được yêu thương.  

Chương (1-63)