Cùng Vượt Phong Ba 2
| ← Ch.154 | Ch.156 → |
Dung Hoa hơi ngẩn ra.
Lão phu nhân nhìn ra ngoài cửa sổ nói: "Ta thấy mấy ngày này thời tiết dường như không tốt, những ngày này Duệ nhi tuy làm việc siêng năng, nhưng chuyện trên phương diện này, không phải chỉ cẩn thận dè dặt là được, nhỡ đâu làm không tốt thực sự có thủy hoạn..."
Ánh mắt Lão phu nhân luôn đặt trên mặt Dung Hoa: "Ngươi có biết lợi hại bên trong không."
Hôm qua trên mặt Lão phu nhân vẫn chưa xuất hiện thần sắc này, vậy mà sao chỉ trong một đêm đã thay đổi nhiều thế? Dung Hoa không ngắt lời, chỉ ở bên cạnh chăm chú lắng nghe.
"Nhị thúc phụ ngươi hôm qua bị tấu một bản, đêm qua cũng làm nhị thẩm ngươi lo lắng đến phát khóc."
Trên ✞.𝓇.❗ề.u đ.ì𝖓.ⓗ lôi đình vũ lộ cũng không phải chuyện lạ? Nhị thúc phụ làm quan cũng không phải một hai ngày rồi, chẳng qua là bị người ta tấu một bản, sao có thể lo lắng đến mức này?
Nhị thẩm khóc thút thít, Lão phu nhân lại phát bệnh cũ, tất cả đều trong cùng một đêm, hơn nữa mọi người đều ở chung một viện tử, Đại phòng chúng ta bên này lại không nhận được một chút tin tức nào.
Hiện giờ Lão phu nhân không để nàng hầu hạ thang thuốc, vẫn để nàng đến Thẩm gia, trong lời nói lộ ra đều là sự lo lắng đối với Tiết Minh Duệ.
Lão phu nhân nói: "Hôm nay vốn dĩ là có khách qua đây, đã là ta ⓣⓗ-â-𝓃 𝐭-♓-ể không khỏe, bèn sai người gửi thư đi." nói rồi nhìn Dung Hoa: "Hoàng ngự y thường xuyên qua hỏi mạch, cũng không có gì, vả lại ta chẳng qua là †.♓â.𝐧 ⓣ.h.ể mệt mỏi chút, nghĩ chắc là bị trận hỏa hoạn hôm qua dọa sợ, làm gì có chuyện lớn lao, ngươi ngày thường đi lại cũng ít, ban đầu đã hứa với người ta, thì phải giữ chữ tín, gia phong Thẩm gia vô cùng nghiêm cẩn, có thể bằng lòng kết giao với ngươi cũng thấy được nhân phẩm của ngươi rồi."
Dung Hoa lúc này mới gật đầu: "Thời gian còn sớm, đợi Hoàng ngự y đến thỉnh mạch cho Lão phu nhân, con hầu hạ dùng t. h. u. ố. c xong rồi đi cũng không muộn."
Lão phu nhân cười rồi đáp ứng, lại nhớ ra một chuyện, bảo Lý ma ma đi lấy đồ đã chuẩn bị sẵn đến, Lý ma ma khom người lui xuống, một lát quay lại, trong tay bưng một cái hộp sơn đỏ, Lão phu nhân nói: "Đây là lễ vật ngươi tặng cho Thẩm gia, cẩn thận mang theo, chớ để thất lễ trước mặt người ta."
Dung Hoa vội vàng tạ ơn Lão phu nhân.
Lão phu nhân cười nói: "Những thứ này để ở chỗ ta cũng không có công dụng gì, các ngươi dùng được thì đưa cho các ngươi, đỡ phải phí hoài đồ tốt."
Dung Hoa cũng không mở hộp ra xem, quay người bảo Tuyết Ngọc giao cho Cẩm Tú ở bên ngoài cầm lấy.
Dung Hoa nói chuyện xong với Lão phu nhân, Lão phu nhân bảo Dung Hoa ra ngoài ngồi một lát, Hương Ngọc, Tuyết Ngọc vào phòng hầu hạ dậy.
Chải rửa xong, Dung Hoa tiến lên đỡ Lão phu nhân đến nhuyễn tháp nghỉ ngơi.
Một lát sau Tiết phu nhân đến thỉnh an, Lão phu nhân bèn theo lời đã chuẩn bị sẵn nói một lượt, lại nói: "Tuổi tác lớn rồi, nên có nhiều bệnh người già kéo đến, nghỉ ngơi một chút là tốt thôi."
Tiết phu nhân ở bên cạnh ngồi cùng một lát, Nhị thái thái, Tam thái thái, Tứ thái thái cũng đến thỉnh an, thấy Lão phu nhân bệnh, mọi người đều vội tiến lên hỏi han. Tam thái thái nhớ ra chuyện gì, nói muốn đến trước Phật thắp nén nhang cầu phúc gì đó, nên tiếp tục cúng bái một vị Dược Vương mới phải, nàng quen biết chấp sự trong am, nhất định sẽ chiếu cố chu đáo. Lão phu nhân nghe xong cười nói: "Làm gì có chuyện gì lợi hại, không dùng đến mức động can qua như vậy."
Dung Hoa nhìn về phía Nhị thái thái, phấn son trên mặt Nhị thái thái nặng hơn thường ngày, mắt cũng hơi sưng đỏ, đứng một bên nói: "Không chỉ Lão phu nhân, ta cũng cả đêm không hề chợp mắt."
Lão phu nhân lúc này mới hỏi Nhị thái thái: "Lão nhị đi thượng nha chưa?"
Nhị thái thái nói: "Đi rồi ạ." Nghe Lão phu nhân chủ động hỏi Nhị lão gia, ánh mắt Nhị thái thái cẩn thận đảo qua mặt Lão phu nhân một lượt, sắc mặt hơi hửng sáng, cũng có chút nụ cười.
Hoàng ngự y được mời tới, xem mạch rồi kê đơn, Lý ma ma đích thân đi dặn người bốc thuốc, Tiết phu nhân hỏi về bệnh tình của Lão phu nhân, Hoàng ngự y quả nhiên nói: "Cũng không có gì đáng ngại, chỉ là lao lực chút, mấy ngày này cần chú ý nghỉ ngơi, ngày thường cũng phải di dưỡng mới tốt."
Nghe lời này, mọi người mới đều thở phào nhẹ nhõm.
Tiễn Hoàng ngự y đi, Nhị thái thái cười nói: "Ta hôm nay cũng không có việc gì, bèn ở lại chăm sóc Lão phu nhân."
Thuốc đã bốc về, Tuyết Ngọc mang đi nhà bếp sắc thuốc.
Đại nãi nãi Tiền thị và v. ú nuôi dẫn Nhuận ca qua đây, Nhuận ca vừa được v. ú nuôi đặt xuống đất bèn chạy nhỏ đến sà vào lòng Lão phu nhân, những ngón tay nhỏ bé non nớt không ngừng cào cấu tay áo Lão phu nhân, một đôi mắt đen láy sáng ngời, đôi chân nhỏ còn không ngừng đạp, giống như muốn dùng sức lực của mình leo lên.
Tiền thị thấy vậy vội vàng muốn bế Nhuận ca lại, nhưng bị Nhị thái thái liếc mắt nhìn một cái, Tiền thị lập tức cúi đầu xuống.
Nhuận ca đang lúc học nói, phát âm còn chưa rõ lắm, bập bẹ gọi: "Tằng tổ mẫu." Lão phu nhân nhìn thấy trên mặt lộ ra vẻ thương yêu, muốn bế Nhuận ca lên.
Nhị phu nhân lúc này mới tiến lên: "Lão phu nhân nghỉ ngơi đi, để v. ú nuôi bế Nhuận ca về!"
Nhuận ca nghe lời này thì thân hình nhỏ bé không ngừng vùng vẫy về phía Lão phu nhân.
Lão phu nhân cười hiền từ nói: "Bế lên ngồi bên cạnh ta một lát có sao đâu."
Lý ma ma vội qua bế Nhuận ca lên đặt trên nhuyễn tháp, Nhuận ca lập tức cười rộ lên, đầu cúi xuống áp mặt vào mặt Lão phu nhân.
Cả phòng người đều bị đứa nhỏ này làm cho bật cười.
Lão phu nhân cười nói: "Được rồi, đừng vây quanh ở đây nữa, đều đi làm việc của mình đi!" Nói rồi liếc nhìn Dung Hoa một cái.
Dung Hoa lúc này mới cùng Tiết phu nhân, Tam thái thái, Tứ thái thái cùng đi ra ngoài.
Trên đường về Tam thái thái cười nói với Tiết phu nhân: "Lão phu nhân thích nhất là trẻ con, Minh Anh, Minh Đạt, Minh Thái của chúng ta còn đều nhỏ cả." nói rồi liếc nhìn Dung Hoa: "Phải trông cậy vào Nhị điệt túc phụ rồi."
Mặt Dung Hoa lập tức đỏ bừng.
Dung Hoa về đến phòng, lúc này mới mở hộp sơn đỏ Lão phu nhân đưa ra, chỉ thấy bên trong đặt mấy cuốn sách, Dung Hoa cầm lên xem nhất thời không khỏi giật mình, lúc Lão phu nhân đưa cái hộp này cho nàng, chẳng qua nói mấy câu tùy ý, nàng thế nào cũng không ngờ trong hộp này đựng lại là thứ này.
Dung Hoa bảo Hồng Anh tìm bộ hạ sam giao lĩnh bát bảo nhỏ màu hồng tím kia ra, cũng không đeo bao nhiêu trang sức vàng, chỉ chọn cây trâm khảm đá quý anh lạc nhã nhặn và kim tương ngọc hoa khiêu tâm, lúc này mới cầm lễ vật ngồi lên xe ngựa đến Thẩm gia.
Nói ra thì đây vẫn là lần đầu tiên nàng một mình đến phủ nhà khác làm khách, trước đây là tiểu thư chưa xuất các, nhiều nhất là theo lễ thỉnh an một tiếng rồi ngồi một bên nghe các bậc trưởng bối nói chuyện, lần này lại muốn nàng tự mình hoàn toàn ứng phó cả cục diện.
Thẩm phu nhân là Nhị phẩm phu nhân được t*г𝒾ề*ц đ*ìn*𝐡 cáo phong, bên ngoài có danh tiếng hiền huệ trì gia, mấy vị nãi nãi Thẩm gia đều xuất thân từ thư hương môn đệ, thấy được Thẩm gia vẫn trọng văn hơn trọng võ.
Chuyến này nàng phải uyển chuyển nói rõ ý định của mình, cũng không hẳn là hoàn toàn không có nắm chắc.
Chỉ có thể kỳ vọng Thẩm gia ngoài mặt phế bỏ công lao trị thủy tổ truyền.
Dung Hoa nhìn cái hộp sơn đỏ trong tay Cẩm Tú, nếu Thẩm gia chịu nhận lễ này, chuyện này coi như thành công.
Đang nghĩ ngợi, xe ngựa đã vào ngõ Đoạn Khố, Dung Hoa xuống xe, Thẩm Tam nãi nãi Triệu Ôn Văn và một phụ nhân mặc bối t. ử hoa lan màu ngó sen đậm, gương mặt tú lệ đã đợi ở cửa.
Triệu Ôn Văn và vị phụ nhân kia đều tiến lên hành lễ với Dung Hoa.
Triệu Ôn Văn cười giới thiệu: "Vị này là đại tẩu của ta."
Dung Hoa tiến lên đáp lễ với Thẩm Đại nãi nãi, Triệu Ôn Văn, lại kỹ lưỡng đoan tường vị Thẩm gia Đại nãi nãi này, giữa lông mày có một luồng thư quyển khí, dưới đôi lông mày dài và cong là một đôi mắt sáng ngời, khóe môi khẽ mím cười, đoan trang có vài phần trầm ổn.
Vì là Tam nãi nãi Triệu Ôn Văn kết giao với Dung Hoa, nên trên thiệp viết là đông đạo của Tam nãi nãi, vậy mà không ngờ Thẩm Đại nãi nãi cũng ra nghênh đón, Thẩm gia há lại không biết Vũ Mục Hầu gần đây nhận sai sự gì? Trong lòng Dung Hoa lại có thêm vài phần nắm chắc.
Thẩm Đại nãi nãi nói: "Phu nhân bị nhiễm chút phong hàn, nếu không cũng ra nghênh đón Vũ Mục Hầu phu nhân rồi."
Dung Hoa giãn mày mỉm cười nhìn Thẩm Đại nãi nãi nói: "Đại nãi nãi nói vậy là khách sáo rồi, sao dám làm phiền phu nhân ra đón chứ."
Trong lúc nói chuyện, Đại nãi nãi nhìn kỹ Vũ Mục Hầu phu nhân một lượt, tuy tuổi còn nhỏ nhưng lông mày thanh thoát, khí chất trầm ổn, lời nói cũng vô cùng thân hòa, dường như vô cùng dễ gần, hèn chi Tam đệ muội gả qua đây bao lâu nay, đều không có qua lại với Phủ Vũ Mục Hầu, đi Hầu phủ một chuyến bèn kết giao được với Vũ Mục Hầu phu nhân.
Dung Hoa được Thẩm Đại nãi nãi, Triệu Ôn Văn dẫn đến hoa sảnh.
Thẩm phu nhân đã đợi ở đó, thấy Dung Hoa Thẩm phu nhân tiến lên hành lễ, Dung Hoa cười đáp lễ, rồi ngồi vào chỗ nói chuyện với Thẩm phu nhân.
Thẩm phu nhân hỏi đến Tiết Lão phu nhân.
Dung Hoa cười nói: "Lúc đến Lão phu nhân còn bảo con gửi lời hỏi thăm phu nhân đấy ạ."
Thẩm phu nhân cười: "Hôm khác ta nhất định đến phủ bái kiến Lão phu nhân."
Dung Hoa lại bảo Cẩm Tú dâng hộp sơn đỏ lên, Thẩm phu nhân cười nhận lấy, không hề mở ra xem, chỉ cười nói: "Lần trước Ôn Văn về, bèn nói muốn mời Thiếu phu nhân qua đây, chỉ là mấy ngày này thời tiết không tốt lắm, nên cũng không dám kinh động Thiếu phu nhân."
Dung Hoa gật đầu, khẽ nhíu mày, nhìn ra ngoài mới nói: "Thời tiết đúng là không tốt, luôn mưa, mà cũng giống như chưa mưa hết vậy."
Tay Thẩm phu nhân cầm chén trà hơi khựng lại: "Nghe nói Hầu gia được sai sự giá*Ⓜ️ 𝐬á*𝐭 phòng ngự?"
Dung Hoa nói: "Chẳng phải sao, Khâm thiên giám còn nói năm nay mưa đặc biệt nhiều, đê đập kinh thành..." không khỏi dừng lại một chút: "Hầu gia mấy ngày nay vì chuyện này mà bận rộn, Lão phu nhân cũng nói, nhỡ đâu có thủy hoạn thì đó không phải chuyện nhỏ, không biết có bao nhiêu bá tánh chịu tai ương."
Thẩm phu nhân nghe lời này cũng trầm mặc xuống, dường như có lời gì muốn nói, nhưng lại có chút chần chừ.
Quyết định như vậy không phải nhất thời là có thể hạ được.
Hai vị nãi nãi Thẩm gia đều không lên tiếng trực chờ Thẩm phu nhân nói chuyện.
Thẩm phu nhân do dự mãi vẫn nói: "Cũng không biết Thiếu phu nhân có thích xem kịch không, nghĩ đi nghĩ lại vẫn là mời gánh hát đến cho náo nhiệt."
Dung Hoa cười nói: "Cũng thích ạ."
Mọi người lúc này mới tới hí đài xem kịch.
Chọn mấy vở kịch không quá náo nhiệt, Dung Hoa cùng Triệu Ôn Văn ngồi một chỗ vừa xem kịch vừa nói chuyện.
Thẩm phu nhân bên này xem kịch một lát, ma ma bên cạnh vội vàng nói mấy câu vào tai Thẩm phu nhân, sắc mặt Thẩm phu nhân lập tức đại biến, lại nhìn về phía Vũ Mục Hầu phu nhân bên cạnh, nàng thế nào cũng không ngờ tới, Vũ Mục Hầu phu nhân đang lộ ra nụ cười điềm tĩnh lại gửi tới lễ vật như vậy.
, vn
| ← Ch. 154 | Ch. 156 → |
