Minh Ước Ngày Xưa 3
| ← Ch.125 | Ch.127 → |
Những ký ức về chuyện cũ năm xưa bỗng chốc lại ùa về mồn một trong tâm trí nàng. Ngày hôm đó nàng đang cầm con dấu mới khắc xong để mân mê ngắm nghía, thế nhưng không biết từ đâu Triệu Tuyên Hoàn bỗng bước ra dọa nàng một cái giật mình khiến con dấu vô tình rơi xuống đất. Nàng lúc đó còn tưởng người kia sau khi nhặt lên sẽ trả lại cho mình, nhưng có lẽ do con dấu khi rơi xuống đã bị hỏng mất một góc, nên hắn vừa mở lời xin lỗi lại vừa nhất quyết giữ lại không trả, ông còn bảo sau này sẽ đền cho nàng một khối ngọc t. ử liệu thượng hạng khác.
Tuy hai người lúc đó chỉ là tình cờ gặp gỡ giao duyên, thế nhưng nàng là một nữ nhi nuôi trong khuê phòng thì làm sao có thể mặt dày đứng lại nói chuyện lâu như vậy với một nam nhân xa lạ được chứ? Nàng lúc đó chỉ có thể vội vàng quay người rời đi, không ngờ một thời gian sau, hắn thật sự đã nhờ người lén gửi cho nàng một khối ngọc t. ử liệu thượng hạng thật, điều này khiến nàng nhận thì cũng không được mà muốn trả lại thì lại không biết làm cách nào cho kín kẽ.
Bản thân nàng vẫn luôn canh cánh trong lòng muốn tìm cơ hội đòi lại con dấu đó, thế nhưng sau này khi hai người dần dần nảy sinh tình cảm nam nữ với nhau, hắn lại càng có cớ khăng khăng không chịu trả lại vật đính ước đó cho nàng. Hắn còn mặt dày lấy câu thơ "Đầu mộc báo quỳnh" trong Kinh Thi ra để trêu chọc nàng hằng ngày.
Đến khi thấy nàng thực sự nổi giận đùng đùng, hắn bấy giờ mới dịu dàng dỗ dành: "Nàng đừng giận nữa, ta nhất định sau này sẽ trả lại món đồ này cho nàng mà."
Thế nhưng biết đến khi nào hắn mới chịu trả đây?
Lý do lớn nhất khiến nàng mượn tay Hoằng ca để cố tình tiết lộ tin tức cái c. h. ế. t của mình cho Triệu Tuyên Hoàn biết, thực chất là vì nàng không muốn hắn bị Đại thái thái lừa gạt mà đi cưới Dao Hoa, để cho mẹ con Dao Hoa đạt được ước nguyện vinh hiển. Nàng tính toán rằng cho dù Triệu Tuyên Hoàn có nảy sinh nghi ngờ về cái c. h. ế. t đột ngột của Ngũ tiểu thư đi chăng nữa, thì hắn dẫu sao cũng sẽ phải cân nhắc đến mối 🍳u𝐚●𝖓 h●ệ thông gia lợi ích giữa hai nhà Đào Triệu mà chọn cách im lặng, chứ tuyệt đối không bao giờ dám công khai nói ra chuyện dơ bẩn này trước công đường.
Nhưng nàng thật không ngờ... hắn lại điên cuồng đến mức chọn cách cực đoan này.
Giả sử nếu chuyện đại sự ở bãi hoang này thực sự là do một tay Triệu Tuyên Hoàn đứng sau dàn xếp, thì tất cả mọi uẩn khúc kỳ lạ từ đầu đến giờ đều trở nên vô cùng hợp lý. Triệu Tuyên Hoàn vì biết rõ nơi chôn cất lén lút t. h. i t. h. ể của Ngũ tiểu thư thông qua hạ nhân, nên việc hắn tìm một người nông phụ nghèo khổ đến nha môn tố cáo để ép quan phủ mở quan tài nghiệm xác thì hoàn toàn không phải là chuyện gì quá khó khăn đối với quyền lực của hắn cả.
Dung Hoa mím chặt hai bờ môi vì xúc động.
Chuyện oan khuất này sớm muộn gì cũng sẽ được quan phủ điều tra rõ ràng trắng đen, thế nhưng đến lúc chân tướng bị phơi bày thì Triệu Tuyên Hoàn sẽ đối mặt với áp lực từ hai nhà Đào Triệu như thế nào đây? Rõ ràng trước đó bản thân hắn đã đưa ra một lựa chọn cưới Thục Hoa để bảo vệ lợi ích rồi, hà tất gì giờ đây phải...
Dung Hoa không dám nghĩ tiếp thêm nữa, bởi dẫu sao đó cũng chỉ là chuyện ở kiếp trước của nàng mà thôi, nay nàng đã mang một thân xác khác thì làm sao có thể dứt bỏ hoàn toàn đoạn tình duyên cũ ngay lập tức được chứ. Lòng người trên đời đều làm bằng xương bằng thịt, Triệu Tuyên Hoàn vì muốn đòi lại công đạo cho cái c. h. ế. t của Ngũ tiểu thư mà nhẫn tâm làm đến mức cá c. h. ế. t lưới rách thế này, nàng dẫu có sắt đá đến đâu thì cũng không thể không động lòng trắc ẩn.
Dung Hoa nhất thời chỉ cảm thấy cõi lòng mình vô cùng phiền ý loạn.
Nếu nói chuyện đại họa này hoàn toàn không có liên quan gì đến nàng, thì thực tế chính nàng dạo trước đã để Hoằng ca đến nhắc nhở Triệu Tuyên Hoàn. Còn nếu nói chuyện này có liên quan đến nàng, thì trớ trêu thay nàng lúc này đã là người mang một danh phận khác hoàn toàn rồi...
Vì dạo này công việc ở Binh bộ vô cùng bận rộn, nên mãi đến tận đêm muộn Tiết Minh Duệ mới giải quyết xong quân vụ để trở về phủ.
Dung Hoa chu đáo hầu hạ Tiết Minh Duệ thay ra bộ quan phục để mặc vào thường phục, nàng vừa tỉ mỉ cài cúc áo cho hắn vừa nhỏ giọng nói: "Giờ này xem ra vẫn còn sớm, chắc Lão phu nhân và mẫu thân đều chưa nghỉ ngơi đâu, hay là lát nữa chúng ta cùng qua phòng thỉnh an hai người trước nhé Hầu gia? Chàng tối nay muốn dùng thêm món gì không? Thiếp sẽ bảo nhà bếp làm một ít món ăn nhẹ mang lên." Dung Hoa nói xong bèn ngẩng đầu lên nhìn thì chỉ thấy Tiết Minh Duệ đang nhìn chằm chằm vào mặt nàng với ánh mắt sâu thẳm.
Hắn đột ngột hỏi: "Nàng ngày trước ở Đào phủ có một người ngũ tỷ cũng tên là Đào Dung Hoa đúng không?"
Giọng nói của hắn trong trẻo vang lên giữa căn phòng tĩnh lặng khiến mười ngón tay nàng không khỏi rụt lại vì giật mình, nàng không hiểu sao bản thân lúc này lại không thể giữ nổi vẻ bình tĩnh như mọi ngày nữa, chỉ có thể gượng cười đáp: "Dạ vâng ạ, thiếp vốn dĩ từ nhỏ sống ở ngoại phủ, sau này khi được đón vào phủ mới biết là bản thân đã vô tình phạm húy trùng tên với ngũ tỷ." Nàng ngừng một lát để lấy lại bình tĩnh rồi nói tiếp: "Nhưng gần đây khi sửa lại tộc phả dòng họ, tên của ngũ tỷ đã được phụ thân sửa đi một nét, đổi thành chữ 'Vinh' trong câu 'Chư Việt tắc đào lý đông thực, Sóc Mạc tắc đào lý hạ vinh' rồi ạ."
Tiết Minh Duệ nhìn nàng rồi hỏi tiếp: "Nàng hóa ra còn đọc cả cuốn 'Mộng Khê Bút Đàm' của Thẩm Quát nữa sao?"
Dung Hoa mỉm cười khéo léo đáp: "Thiếp ngày trước chỉ là vô tình lật xem qua vài trang sách cho biết đó thôi, chứ cũng chưa có thời gian đọc hết toàn bộ đâu ạ."
Một gia đình bình thường dẫu có tiền thì cũng sẽ không bao giờ có được một bộ sưu tập sách quý đầy đủ như vậy, thế nhưng Đào gia từ xưa đến nay vốn được coi là thư hương môn đệ có tiếng trong kinh thành, nên các tiểu thư trong Đào phủ có đọc qua sách gì lạ thì cũng không có gì là chuyện quái lạ cả.
Thế nhưng học thức và khí chất của một con người thì luôn tự nhiên bộc lộ ra ngoài qua từng lời ăn tiếng nói chứ không thể giả vờ được.
Dung Hoa quay người gọi Mộc Cận vào phòng dặn: "Mau bảo nhà bếp làm đơn giản hai món ăn nhẹ mang lên đây là được rồi." Tiết Minh Duệ dạo nãy có dặn nàng chỉ cần chuẩn bị hai món thanh đạm thôi chứ không cần quá mức cầu kỳ làm chi.
Đến khi Tiết Minh Duệ đi thỉnh an Tiết phu nhân và Lão phu nhân trở về phòng, Dung Hoa đã bảo tiểu trù chuẩn bị xong xuôi cơm canh nóng hổi, nàng còn chu đáo sai Xuân Nghiêu làm một đĩa điểm tâm ngọt mang lên bàn.
Nói thực từ trước đến nay Dung Hoa chưa từng thấy một vị đại trượng phu nào có thói quen ăn cơm như hắn cả.
Bởi dù là ở Đào phủ hay khoảng thời gian dài sống ở ngoại phủ cùng di nương ngày trước, những người quyền quý mà nàng từng tiếp xúc qua, hoặc là lão gia, phu nhân hay tiểu thư, ai ăn cơm mà chẳng bày la liệt đĩa lớn bát nhỏ đầy cả bàn, số thức ăn thừa đổ đi dạo nào cũng còn nhiều hơn số đồ ăn thực tế. Hoặc là thỉnh thoảng nàng thấy đám nha hoàn hay bà v. ú tụ tập ăn uống nói cười với nhau thì phong thái cũng không hề có chút tỉ mỉ nào cả.
Thế nhưng Tiết Minh Duệ là người được sinh ra và lớn lên trong gia đình đại quý tộc công hầu từ nhỏ, vậy mà không ngờ hắn lại có một thói quen ăn uống vô cùng đặc biệt. Khi ăn cơm thì phong thái hắn vô cùng tao nhã, thế nhưng cho đến tận cuối bữa thì cơm canh trong bát đều được hắn ăn sạch sẽ gọn gàng chứ tuyệt đối không để lãng phí chút nào cả.
Liệu đây có phải là thói quen kỷ luật nghiêm khắc được rèn luyện từ trong quân đội của hắn không?
Ngay cả đĩa điểm tâm ngọt kia cũng được hắn ăn không hề ít chút nào.
Một vị đại trượng phu quanh năm lăn lộn chiến trường vậy mà không ngờ lại có sở thích thích ăn đồ ngọt đến thế.
Dung Hoa cúi đầu khẽ cười thầm vì phát hiện thú vị này.
Ăn cơm xong, Tiết Minh Duệ chú ý thấy Dung Hoa đang mải miết sắp xếp lại mấy cuốn sách cũ mang từ nhà mẹ đẻ sang, hắn bèn bước tới cầm hai cuốn lên xem thử, trong đó có một cuốn là "Liễu Phàm Tứ Huấn". Có lẽ vì cuốn sách này thường xuyên được nàng lật ra đọc hằng ngày nên các trang sách lúc này đều đã cũ kỹ đi rất nhiều.
Dung Hoa mỉm cười chủ động mở lời: "Hầu gia chắc hẳn ngày trước cũng đã từng đọc qua cuốn 'Huấn T. ử Văn' này rồi đúng không ạ?"
Đôi mắt sáng long lanh của nàng lúc này lấp lửng nhìn hắn, hàng mi dài cong vút khẽ cụp xuống lộ rõ vẻ có chút bất an sâu kín.
Bởi vì cuốn "Liễu Phàm Tứ Huấn" vốn là một cuốn sách kinh điển bàn về việc tu thân trị thế, tích đức lập mệnh của con người: "Nhữ kim ký tri phi, tương hướng lai bất phát khoa đệ, cập bất sinh t. ử chi tướng, tận tình cải xoát, vụ yếu tích đức, vụ yếu bao hoang, vụ yếu hòa ái, vụ yếu tích tinh thần, tòng tiền chủng chủng, thí như tạc nhật tử, tòng hậu chủng chủng, thí như kim nhật sinh, thử nghĩa lý tái sinh chi thân dã."
Đó chính là đoạn sách nghĩa lý bàn về sự tái sinh mà kiếp này nàng vẫn thường đọc đi đọc lại hằng ngày, chẳng lẽ... hắn dạo này đã phát hiện ra điều gì bất thường về thân phận của nàng rồi sao? Đêm ngày hôm trước khi nàng gặp phải ác mộng kinh hoàng kia, liệu bản thân có vô tình nói ra lời mớ gì khiến người ta phải nảy sinh nghi ngờ không?
Dung Hoa cẩn thận ngẩng đầu lên nhìn lén Tiết Minh Duệ, thế nhưng trong đôi mắt dài hẹp sâu thẳm của hắn lúc này dường như hoàn toàn không có ý tứ dò xét nào khác cả.
Hắn chỉ nhàn nhạt bảo: "Trong thư phòng ở sảnh trước của ta có sưu tầm rất nhiều sách cổ quý giá, nàng nếu ngày thường thích đọc thì cứ việc qua đó mà xem."
Con người hắn ngày thường dẫu có là việc dọn dẹp thư phòng thì cũng chỉ cho phép làm khi có sự mặt của hắn ở đó mà thôi, vậy mà bây giờ hắn lại chủ động mở lời cho phép nàng có thể tùy ý vào thư phòng của mình để đọc sách, điều này chứng tỏ vị thế của nàng trong lòng hắn đã khác xưa.
Buổi tối sau khi tắm rửa xong xuôi bước 𝐥*ê*𝐧 ⓖ❗ư*ờ*ռ*ɢ nghỉ ngơi, Tiết Minh Duệ vẫn như mọi khi thắp một ngọn đèn dầu nhỏ để tiếp tục xem xét công văn quân vụ.
Nàng kiên nhẫn đợi cho đến khi đám nha hoàn ở gian phòng ngoài đã dọn dẹp xong xuôi mọi thứ và đi ngủ hết, không gian xung quanh trong phòng lúc này đã hoàn toàn trở nên yên tĩnh.
Hắn bỗng nhiên lên tiếng hỏi: "Chuyện nha môn Thuận Thiên Phủ điều tra về vụ án của ngũ tỷ nàng dạo này đã có kết quả gì mới chưa?"
Dung Hoa ngạc nhiên nhìn Tiết Minh Duệ, hóa ra chuyện đại sự này hắn cũng đã sớm biết rõ rồi.
Hắn nói tiếp: "Một vụ án mạng mạng người có uẩn khúc như vậy tuyệt đối không phải là chuyện nhỏ đâu, Thuận Thiên Phủ dưới áp lực của các bên e là sẽ không dễ dàng kết án xuôi được đâu."
Việc không dễ dàng kết án nghĩa là dẫu quan phủ có muốn làm rõ trắng đen hay là muốn tìm cách đại khái cho qua chuyện để giữ thể diện cho hai nhà thì cũng đều là chuyện vô cùng khó khăn.
Hắn phân tích tiếp: "Phụ thân nàng hiện tại đang đảm nhận chức vụ Lang trung ty Chiết Giang, nhiệm kỳ của ông ấy đến năm nay là đã mãn ba năm rồi, theo luật 𝐭*ⓡ*𝐢ề*ⓤ đìռ*𝖍 thì năm nay chính là thời điểm ông ấy phải tham gia kỳ khảo mãn."
Nghĩa là kỳ khảo sát năm nay sẽ trực tiếp quyết định việc ông ta được thăng chức béo bở hay là phải ngậm ngùi ở lại vị trí cũ.
"Đệ đệ ruột của nàng tuổi đời lúc này còn quá nhỏ, nếu phụ thân nàng không may vì vụ án này mà bị t-г-ıề-𝐮 đ-ìⓝ-ⓗ điều rời khỏi Thuận Thiên Phủ..."
Ý của hắn là nếu Đào Chính An bị giáng chức và điều đi làm quan ở nơi thâm sơn cùng cốc khác, thì Hoằng ca cũng sẽ phải đi theo.
Lồng n. g. ự. c Dung Hoa nghe vậy không khỏi căng thẳng tột độ, nếu Hoằng ca phải rời khỏi tầm mắt bảo vệ của nàng để đến nơi xa xôi kia, nàng thực sự không thể nào yên tâm nổi. Thế nhưng bản thân nàng lúc này lại mang phận dâu nhà người ta nên hoàn toàn không có bất kỳ lý do chính đáng nào để đứng ra giữ Hoằng ca ở lại kinh thành bên cạnh nàng được cả.
Tiết Minh Duệ lúc này mới nhẹ nhàng đưa tay nắm lấy tay nàng trấn an: "Ngày mai nàng về nhà mẹ đẻ, trong nhà chắc chắn sẽ rối ren mà tìm nàng để bàn bạc đại kế. Ta dạo trước đã giúp nàng tìm được một mối 🍳●υ●𝒶●ռ 𝖍●ệ đáng tin cậy rồi, chuyện phong tỏa điều tra này có thể tạm thời dùng quyền lực để ém xuống một thời gian. Còn về bộ di hài của ngũ tỷ nàng ở bãi hoang kia, nàng cứ việc tìm một nơi phong thủy tốt để tạm thời cho người di dời đến an táng êm đẹp đi."
Chuyện đại sự kinh hoàng mà bản thân nàng vốn đang vô cùng bối rối không biết phải làm thế nào để giải quyết cho thật ổn thỏa, vậy mà không ngờ hắn lúc này chỉ cần dùng vài câu nói nhẹ nhàng đã có thể giúp nàng hóa giải mọi nguy cơ.
Dung Hoa không khỏi khẽ nở một nụ cười biết ơn chân thành nhìn Tiết Minh Duệ, nàng hiểu rằng nếu trận chiến này chỉ dựa vào một mình bản thân nàng thì nhất định không thể làm tốt được như vậy.
Hắn dặn dò tiếp: "Ngày mai nàng về phủ, vừa hay hãy nói với trưởng bối trong gia đình một tiếng, rằng vị tiên sinh mà ta mới mời về làm thầy dạy học cho thất đệ thực chất là một người bạn thâm giao cũ của ta. Nếu gia đình nàng đồng ý thì cứ việc để Hoằng ca hằng ngày cũng qua phủ chúng ta để cùng nghe giảng sách luôn đi."
Dung Hoa nghe thấy tin mừng này thì lập tức vui mừng khôn xiết.
"Vị tiên sinh đó ngày trước từng có vinh hạnh dạy học cho vài vị thế t. ử của các phủ thân vương rồi, nếu người trong nhà có hỏi đến danh tính của ông ấy, thì nàng cứ việc nói thẳng tên ông ấy là Ngũ Đoan Phạm, Ngũ tiên sinh."
Dung Hoa gật đầu ghi nhớ, trong lòng nàng thầm nghĩ vị Ngũ tiên sinh này chắc chắn là người có danh tiếng không hề nhỏ trong giới học thuật, Đào lão thái thái một khi nghe thấy cái danh này thì chắc chắn sẽ vui vẻ gật đầu đồng ý ngay thôi, dù sao thì Hoằng ca dạo này ở học đường Tông Học cũng không có chút tiến bộ nào cả.
Tiết Minh Duệ sau khi xem xong cuốn công văn cuối cùng bèn xoay người lại nhìn thì thấy Dung Hoa lúc này đã ngoan ngoãn ngủ thiếp đi từ bao giờ rồi. Nàng nhắm chặt mắt, hơi thở đều đặn an lành, chỉ là thói quen của nàng vẫn là thích cuộn tròn người nằm nghiêng như một chú mèo nhỏ.
Tiết Minh Duệ mỉm cười nhẹ nhàng thổi tắt ngọn đèn dầu rồi nằm xuống giường, hắn chu đáo đưa tay ôm Dung Hoa đang nằm bên cạnh vào lòng n. g. ự. c vững chãi của mình để cùng ngủ.
...
Tại phủ Nghĩa Thừa Hầu, Triệu Tuyên Hoàn vừa mới bước chân vào cửa phòng, Triệu Tín đứng chờ sẵn từ trước liền lập tức trợn tròn hai mắt tức giận, ông ta quát lớn một tiếng như sấm truyền: "Cái thằng nghịch t. ử kia, ngươi còn không mau quỳ xuống cho ta!"
Thái phu nhân thấy chồng nổi trận lôi đình liền vội vàng tiến lên phía trước ngăn cản: "Hầu gia bớt giận, xin hãy hỏi cho thật rõ ràng đầu đuôi câu chuyện rồi hãy trách phạt, nói không chừng chuyện đại họa này hoàn toàn không có liên quan gì đến Tuyên Hoàn đâu."
Khuôn mặt Triệu Tín lúc này đã đỏ bừng lên vì tức giận, trán ông ta nhăn tít lại, vừa mở miệng giọng nói đã vang dội như sấm: "Không liên quan đến nó sao? Nếu chuyện này thực sự không liên quan đến nó thì con dâu dạo nãy làm sao có thể tự nhiên ở trong phòng lớn tiếng thốt ra những lời điên cuồng như vậy được chứ hả?"
Thái phu nhân nhớ lại cảnh tượng Thục Hoa dạo nãy điên cuồng làm ầm ĩ mọi chuyện lên khiến cho cả phủ trên dưới ai nấy đều biết rõ mồn một bèn cũng không khỏi nhíu mày khó chịu. Bà vội vàng ra hiệu cho tất cả hạ nhân đang túc trực trong phòng lui ra thật xa, rồi mới ôn tồn khuyên nhủ chồng: "Hầu gia, phẩm hạnh ngày thường của con dâu ra sao thì thiếp là người biết rõ nhất, chuyện bôi nhọ gia tộc như thế này làm sao nàng có thể tùy tiện bịa đặt nói ra được chứ? Nha môn Thuận Thiên Phủ hiện tại còn chưa có đưa ra phán quyết quy củ gì cả, nhà chúng ta làm sao có thể tự ý định đoạt đúng sai cho con trai được chứ? Hơn nữa, Đào Ngũ tiểu thư năm đó rõ ràng là do mắc bạo bệnh c. h. ế. t, chuyện dạo này có người cố tình bới móc chuyện này lên chẳng qua là vì họ có tư thù oán hận với bên thông gia mà thôi, làm sao có thể vô lý đổ hết tội lỗi lên đầu Tuyên Hoàn nhà chúng ta được."
"Dù có nói thế nào đi chăng nữa thì chuyện này cũng không có liên quan nửa điểm đến Tuyên Hoàn nhà chúng ta cả, hơn nữa những lời oán hận dạo nãy của con dâu càng là lời nói vô căn cứ trong lúc nóng giận mà thôi. Con nghĩ lại xem khi nhà chúng ta và Đào gia bắt đầu bàn bạc chuyện ♓●ô●𝓃 sự thì Đào Ngũ tiểu thư dạo ấy đã sớm qua đời từ lâu rồi, làm gì có cái lý lẽ chuyện vì nhớ thương Đào Ngũ tiểu thư mà không chịu ra tay cứu giúp thông gia chứ?"
Thái phu nhân vừa phân tích vừa chăm chú nhìn vào sắc mặt của chồng và con trai mình như thể muốn tìm ra chút manh mối uẩn khúc gì đó bên trong.
Thái phu nhân dẫu sao cũng là người không hề biết được sự thật khuất tất bên trong câu chuyện năm xưa, thế nhưng Triệu Tín nhìn vào thái độ im lặng của Triệu Tuyên Hoàn thì trong lòng ông ta thừa biết chuyện này có lẽ hoàn toàn không phải là lời nói vô căn cứ của con dâu.
Mấy người còn đang căng thẳng nói chuyện với nhau thì bỗng nghe thấy tiếng bước chân dồn dập của hạ nhân bên ngoài bẩm báo: "Bẩm Hầu gia, Đại nãi nãi đã đến bên ngoài rồi ạ."
Thái phu nhân vội vàng đ. á. n. h mắt liếc nhìn Triệu Tín một cái ra hiệu, Triệu Tín thấy vậy liền lạnh lùng "hừ" một tiếng đầy tức giận rồi ngồi lại chiếc ghế gấm. Ông ta còn chưa kịp uống nổi một ngụm trà hạ hỏa thì đã thấy Thục Hoa trong tình trạng đầu tóc bù xù tai tai vội vã xông thẳng vào phòng, nàng vừa nhìn thấy Triệu Tín liền lập tức quỳ sụp xuống đất khóc lóc: "Cha! Chuyện đại họa ở nha môn Thuận Thiên Phủ lần này, người nhất định phải nể tình thông gia mà ra mặt giúp đỡ nhà mẹ đẻ con với ạ!"
Triệu Tín nhìn bộ dạng nhếch nhác mất hết thể diện quý tộc của Thục Hoa, lại nghe nàng bi ai khóc lóc cầu xin mình như vậy bèn khẽ thở dài một tiếng: "Ta là trưởng bối thì làm sao có thể khoanh tay đứng nhìn thông gia gặp nạn được chứ, chỉ là chuyện phong tỏa lần này thực sự không hề đơn giản như những gì con nghĩ đâu. Cho dù nhà chúng ta có mối 🍳-υ-🔼-𝓃 𝖍-ệ quen biết với vị Thuận Thiên Phủ Doãn kia đi chăng nữa, thì ngày mai cũng phải mời người đến phủ để cùng nhau bàn bạc kỹ lưỡng thì mới được." Nói rồi ông ta vội vàng đưa tay đỡ Thục Hoa đứng dậy khỏi mặt đất: "Trong nhà một khi đã xảy ra chuyện đại sự như thế này thì con dẫu sao cũng là dâu trưởng càng không được phép làm loạn quy củ nếp nhà lên nghe chưa."
Thục Hoa nghẹn ngào gật đầu vâng lời.
Thái phu nhân sau đó lại đứng ra nhẹ nhàng khuyên giải an ủi một hồi lâu, tâm trạng kích động của Thục Hoa lúc này mới hơi ổn định trở lại.
Thái phu nhân chu đáo đưa Thục Hoa trở về phòng riêng của nàng, bà đỡ Thục Hoa nằm nghỉ ngơi trên giường rồi mỉm cười an ủi: "Cái con bé này thật là ngốc nghếch quá đi, năm xưa bằng tuổi con bây giờ thì bên cạnh Hầu gia đã có đến mấy vị thông phòng nha hoàn túc trực hầu hạ rồi, mọi chuyện lớn nhỏ trong ngoài dạo ấy đều phải do một tay ta đứng ra thu xếp ổn thỏa đấy chứ. Bây giờ số phận con gả vào đây tính ra đã tốt hơn ta ngày trước rất nhiều rồi, Tuyên Hoàn từ sau khi thành thân với con đến nay vẫn chưa hề nạp thêm một vị thiếp thất nào cả, trong lòng con đáng lẽ nên thấy vui mừng mới phải chứ, sao dạo này lại cứ sinh lòng nghi ngờ phu quân như vậy chứ. Trên đời có những lời nên nói và có những lời tuyệt đối không được phép nói ra, con dẫu sao cũng nên suy nghĩ cho thật kỹ càng trước khi mở miệng chứ không thể vì nhất thời lỡ lời tức giận mà làm rạn nứt tình nghĩa vợ chồng trăm năm được đâu."
Trong lòng Thục Hoa vốn dĩ đã ôm giữ rất nhiều uất ức bấy lâu nay, nay không ngờ ngay cả mẹ chồng dẫu có đứng ra khuyên giải thì câu nào câu nấy cũng đều chỉ biết một mực bênh vực cho Triệu Tuyên Hoàn mà thôi.
Lồng n. g. ự. c nàng không khỏi nghẹn lại một cục tức tức nghẹn khó thở, nàng lập tức đưa tay che miệng ho khan vài tiếng đau đớn.
Khi nghĩ đến những nỗi cay đắng, khổ sở mà bản thân phải chịu đựng kể từ ngày bước chân gả vào cái phủ hầu môn này, cả căn phòng rộng lớn lúc này bỗng chốc như trở nên vô cùng ngột ngạt khiến nàng không sao thở nổi, nàng khàn giọng hét lên: "Nương dẫu sao cũng chỉ cho rằng con là kẻ không biết cư xử hiểu chuyện mà thôi, thế nhưng người lại hoàn toàn không biết được hắn dạo trước ở trong phòng đã nhẫn tâm thốt ra lời gì với con đâu! Chính miệng hắn đã từng nói rằng hắn thà cưới cái bài vị của Ngũ muội muội con về nhà còn hơn là phải ở cạnh con, chuyện nhục nhã tột cùng như thế này thì bảo một người làm vợ như con làm sao có thể nhẫn nhục chịu đựng cho nổi đây hả nương?"
, vn
| ← Ch. 125 | Ch. 127 → |
