Truyện:Thứ Nan Tòng Mệnh – Vân Nghê - Chương 123

Thứ Nan Tòng Mệnh – Vân Nghê
Hiện có 250 chương (chưa hoàn)
Chương 123
Tình Có Thủy Chung 3
0.00
(0 votes)


Chương (1-250 )

Trước mắt nàng lúc này là tấm màn hồng quen thuộc cùng ánh đèn dầu chập chờn, nàng lúc này mới hoàn hồn biết được vừa rồi chỉ là một cơn ác mộng mà thôi, bản thân mình thực tế đã rời xa cái đêm kinh hoàng đó từ lâu lắm rồi. Hiện tại nàng đã được ông trời ban cho cơ hội tái sinh, được gả vào cửa Hầu môn vinh hiển lại còn được ✞𝐫𝐢ề·ⓤ đì·ռ·h phong làm Nhất phẩm phu nhân quý giá, bất kể là Đào Chính An hay Đại thái thái thì giờ đây đều không còn quyền sinh quyền sát tự ý quyết định sự sống c. h. ế. t của nàng nữa.

Dung Hoa mở to mắt trầm tư suy nghĩ một hồi lâu, lúc này nàng mới nhận ra chính Tiết Minh Duệ là người đã đ. á. n. h thức nàng ra khỏi cơn ác mộng. Trong miệng nàng lúc này vẫn còn vương vị tanh nồng, hai bờ môi mím chặt lại thấy hơi đau nhức, hóa ra là do trong cơn mê nàng đã tự c. ắ. n rách môi mình đến chảy ⓜ-á-⛎.

Dung Hoa khẽ nghiêng đầu nhìn sang Tiết Minh Duệ, đôi mắt dài hẹp thường ngày vốn lạnh lùng của hắn lúc này lại đang lộ rõ vẻ quan tâm lo lắng sâu sắc khiến cõi lòng nàng bỗng chốc ấm áp lạ thường. Dung Hoa đỏ mặt cúi đầu nhỏ giọng giải thích: "Thiếp không sao đâu ạ, chỉ là vừa rồi vô tình gặp phải ác mộng mà thôi."

Nghe hắn nhẹ nhàng hỏi gặng: "Nàng đã mơ thấy điều gì đáng sợ đến vậy?"

Giấc mơ kinh hoàng về cái c. h. ế. t ở kiếp trước đó làm sao nàng có thể dại dột nói ra cho hắn biết được cơ chứ? Cho dù nàng có đem chuyện trùng sinh hoang đường này nói cho người khác nghe thì trên đời này cũng sẽ chẳng có một ai tin nổi, Dung Hoa đành cúi đầu né tránh nói dối: "Thiếp lúc này cũng không nhớ rõ chi tiết lắm, chỉ là trong cơn mơ cảm thấy mọi thứ xung quanh vô cùng đáng sợ mà thôi." Một lý do mơ hồ và chống chế như vậy, một người thông minh như hắn chưa chắc đã chịu tin.

Dung Hoa lúc này cảm thấy bản thân mình giống như một đứa trẻ đang vội vàng tìm cách che giấu bí mật tội lỗi, nàng không dám nhìn thẳng vào mắt người lớn mà chỉ có thể cứng đầu lên tiếng ứng phó, rồi thầm cầu mong sao cho có thể thuận lợi vượt qua sự dò xét của hắn.

Đôi mắt dài hẹp của Tiết Minh Duệ quả nhiên khẽ nheo lại đầy suy tư. Cũng không biết có phải do bản thân nàng vừa mới tỉnh dậy nên đầu óc còn chút mơ màng hay không, mà trong mắt nàng lúc này, ánh nhìn thanh lãnh bướng bỉnh thường ngày của Tiết Minh Duệ bỗng nhiên lại trở nên vô cùng nhu hòa và ấm áp. Hắn không hề có ánh mắt dò xét phán xét, cũng không có ý định gặng hỏi truy cứu nàng đến cùng. Dung Hoa thấy vậy lúc này mới thực sự thở phào nhẹ nhõm trong lòng.

Nàng cũng không biết vừa rồi trong cơn mơ mình có vô tình nói mớ câu gì nhạy cảm hay không, nếu nàng thực sự nói mớ mà bây giờ lại nói dối hắn như vậy thì thật là tai hại...

Dung Hoa cúi gầm đầu xuống không biết đang mải nghĩ ngợi điều gì, hàng mi dài cong vút 𝐫υ.𝐧 г.ẩ.γ nhẹ hai cái, nàng lén lút đ. á. n. h mắt nhìn hắn vài lần với vẻ mặt như thể bản thân vừa làm sai chuyện gì đó tội lỗi lắm. Trong mắt Tiết Minh Duệ lúc này, người phụ nữ ngày thường vốn luôn cư xử biết tiến biết lui, thông minh kiên cường này hóa ra cũng có lúc lộ ra vẻ tinh nghịch đáng yêu như vậy. Nàng đang cố gắng hết sức để che giấu cái bí mật sâu kín trong lòng mình, nàng dường như không dám tin tưởng hoàn toàn vào bất cứ ai và không dám nói với ai nửa lời.

Bờ vai nhỏ bé ngày thường trông có vẻ kiên cường và gánh vác mọi chuyện hơn bất cứ ai, thực chất bên trong cũng chỉ là một nữ nhi yếu đuối rất cần có người đàn ông đứng ra che chở bảo vệ.

Tiết Minh Duệ khẽ xoay người định đưa tay thổi tắt ngọn đèn dầu để đi ngủ, thế nhưng cánh tay hắn lại nhẹ nhàng bị bàn tay nhỏ nhắn của Dung Hoa kéo giữ lại, nàng lý nhí nói: "Thiếp lúc này chưa ngủ được, thiếp muốn đọc sách một lát nữa ạ."

Tiếng nói yếu ớt vang lên đầy vẻ làm nũng, giữa hai hàng lông mày của nàng rõ ràng vẫn còn vương nét sợ hãi hoảng hốt, chắc chắn là do dư âm kinh hoàng của cơn ác mộng vừa rồi vẫn chưa hoàn toàn tan biến hết.

Hắn nhìn nàng rồi dịu dàng bảo: "Nàng cứ nhắm mắt ngủ tiếp đi, ta hiện tại vẫn còn vài cuốn công văn quân vụ chưa xem xét xong, ta còn phải xem thêm một lát nữa mới ngủ được."

Dung Hoa nghe vậy lập tức ngẩn người ra vì cảm động, rõ ràng là vừa rồi nàng thấy hắn đã định thổi đèn đi ngủ, sao bỗng nhiên bây giờ lại kiếm cớ lật công văn ra xem làm gì chứ. Hắn làm như vậy rõ ràng là vì muốn thắp đèn bầu bạn để nàng không còn cảm thấy sợ hãi bóng tối nữa mà thôi.

Nói bản thân không sợ hãi bóng tối là chuyện hoàn toàn không thể, nhất là khoảng thời gian đầu khi nàng mới ռ_♓_ậ_🅿️ xá_🌜 trở thành Bát tiểu thư. Khi đó nàng không dám tin tưởng vào bất cứ ai bên cạnh mình, bản thân đặc biệt sợ hãi căn phòng tối tăm nên mỗi đêm đều phải thắp nến sáng trưng thì mới có thể miễn cưỡng nhắm mắt ngủ được.

Nhìn bóng dáng cao lớn vững chãi của Tiết Minh Duệ đang ngồi bên cạnh, trái tim hoảng loạn đang đập liên hồi của Dung Hoa dần dần được bình định bình yên trở lại. Đêm nay nàng mơ màng tỉnh giấc lại mấy lần liền, thế nhưng mỗi khi khẽ mở mắt ra, nàng đều thấy Tiết Minh Duệ vẫn đang yên lặng nương theo ánh đèn dầu để đọc sách. Cái nhìn cuối cùng trước khi chìm vào giấc ngủ sâu, nàng vô tình thấy Tiết Minh Duệ đang lật xem cuốn sách "Thiên Công Khai Vật" ngày trước của mình. Đến khi nàng hoàn toàn tỉnh lại vào sáng ngày hôm sau thì vị trí bên cạnh đã không còn bóng dáng ai nữa, chỉ có Cẩm Tú đang ngồi trên chiếc ghế gấm đặt trước giường lặng lẽ làm việc thêu thùa.

...

Ở phía thư phòng sảnh trước, Tiết Minh Duệ sau khi bàn bạc xong xuôi mọi chuyện với thân tín của mình thì Chúc Nhị mới vội vàng bước vào phòng để báo cáo chi tiết sự tình. Gã bẩm báo rõ ràng toàn bộ chuyện nha môn Thuận Thiên Phủ kéo đến Đào gia điều tra, và cả việc Đào Chính An đã trả lời quan sai ra sao.

Chúc Nhị cẩn thận quan sát sắc mặt của Tiết Minh Duệ rồi nói: "Nếu theo đúng như ý tứ điều tra của Thuận Thiên Phủ, thì nhạc phụ đại nhân của Hầu gia chính là kẻ đã thân tay hại c. h. ế. t cốt nhục ruột thịt của mình, chuyện đại nghịch bất đạo này sao họ có thể tùy tiện nói bừa được chứ."

Tiết Minh Duệ trầm giọng hỏi: "Ngũ tiểu thư Đào gia năm đó rốt cuộc là vì lý do gì mà c. h. ế. t?"

Chúc Nhị nghe hỏi vậy cũng không dám nói bừa bãi: "Hạ nhân Đào phủ nói là nàng dạo ấy mắc phải bạo bệnh cấp tính c. h. ế. t rất nhanh. Năm đó chuyện này còn náo loạn một hồi trong phủ vì mọi người e là căn bệnh đó sẽ lây lan dịch bệnh cho người khác. Việc ông ấy đem chôn xác nàng ở bãi tha ma hoang vu chắc cũng là vì lý do sợ lây bệnh cho tộc nhân mà thôi." Chuyện nội bộ nhà mẹ đẻ của Thiếu phu nhân nếu hắn cư xử và nói năng không khéo léo thì làm gì có kết quả tốt đẹp cho cái mạng nhỏ của hắn chứ. Hơn nữa Hầu gia ngày thường cũng là người không bao giờ dễ dàng để người dưới đi nghe ngóng mấy chuyện thị phi hậu trạch này, hôm nay ngài ấy đột ngột nhắc đến chuyện này thì gã thừa biết là có điều không bình thường, thành ra hắn càng không dám có chút giấu giếm mà đem bẩm báo hết ra ngoài.

"Còn có một chi tiết kỳ lạ về người đàn bà nông dân đi kiện kia nữa ạ. Chuyện cũng thật kỳ lạ là tung tích xác c. h. ế. t của con gái ruột bà ta cho đến tận bây giờ vẫn không thấy tăm hơi đâu cả. Theo như ý kiến của Thuận Thiên Phủ, nếu dạo này vẫn không tìm thấy xác c. h. ế. t của con gái ngươi thì vụ án này e là sẽ phải kết thúc không đâu vào đâu mà thôi. Lúc ta đến xem xét, người đàn bà đó chỉ đứng khóc lóc om sòm một hồi lâu trước cửa nha môn rồi tự động đi về nhà nghỉ ngơi."

Vụ án oan khuất của con gái ruột khó khăn lắm mới kiện cáo đến mức nha môn chịu đồng ý mở quan tài nghiệm xác, vậy mà khi nhất thời không tìm thấy xác c. h. ế. t của con gái mình, người đàn bà đó lại không hề đi tìm kiếm xung quanh bãi tha ma mà lại chỉ đứng "khóc lóc om sòm" trước nha môn một hồi rồi thôi, hành vi này quả thực vô cùng bất thường.

Tiết Minh Duệ im lặng suy tư, Chúc Nhị thấy vậy vội vàng nói tiếp: "Ta hiện tại đã sai người bí mật đi theo dõi người đàn bà nông dân đó rồi, hễ bên kia có tin tức gì bất thường là sẽ về bẩm báo cho Hầu gia biết ngay ạ."

Tiết Minh Duệ gật đầu ra hiệu, Chúc Nhị lúc này mới biết ý cúi người lui xuống.

Tiết Minh Duệ một mình ngồi xem công văn một lát, thế nhưng biểu cảm nhíu mày đau đớn cùng đôi môi c. ắ. n chặt đến chảy m. á. u của Dung Hoa đêm ngày hôm qua lại cứ liên tục hiện lên mồn một trước mắt hắn. Tuy trong cơn mơ màng nàng chỉ nói đứt quãng vài lời ú ớ không rõ ràng, thế nhưng hắn dẫu sao vẫn không thể biết được nàng rốt cuộc đã phải mơ thấy chuyện kinh hoàng gì mà tổn thương đến vậy.

Vừa lúc đó, Vinh Xuyên từ bên Binh bộ trở về phủ, hắn vừa bước vào phòng bèn bưng một bát trà lớn lên uống sạch một hơi rồi nói liên hồi. Hắn hoàn toàn không để ý đến thần sắc đang trầm tư của Tiết Minh Duệ: "Bao nhiêu sổ sách công văn phức tạp như vậy mà không biết Tam ca có thể xem xong từ lúc nào nữa. Binh bộ dạo này tổng cộng cũng chỉ có bấy nhiêu chuyện rắc rối đó thôi, vậy mà hễ cứ đến lúc huynh đích thân đi kiểm tra là mọi thứ lại bỗng trở nên phức tạp như vậy, không biết là có tên khốn kiếp nào đang cố tình ngáng chân huynh ở trong đó nữa. Huynh lại cứ nhất quyết không cho ta đi điều tra hỏi han, nếu để ta bắt được quả tang tên nào, ta quản hắn là đại thần chức vị gì, cứ lôi ra đ. á. n. h cho nửa sống nửa c. h. ế. t cái đã rồi tính sau. Hắn có giỏi thì cứ đi kiện ta lên Thánh thượng, để xem hắn có thóp gì dơ bẩn rơi vào tay ta hay không."

Nói rồi gã lại tiếp tục kể về những thay đổi nhân sự chức vụ chính ở Binh bộ mấy năm gần đây: "Lần này ta đều đã nắm chắc bằng chứng trong tay rồi, để ta xem đám người bọn họ còn có thể giở trò ma mãnh gì được nữa. Chuyện ở trong triều dạo này còn có chuyện nào mà bọn họ không nhúng tay vào kiếm chác được chứ? Ở bên ngoài thiên hạ đều khen ngợi vị Vương gia đó là người hòa nhã dễ tính, ai ngờ sau lưng ông ta lại có thể kiếm được biết bao nhiêu lợi lộc bất chính từ tay thuộc cấp."

"Cũng chẳng trách tại sao trước cửa gia tộc chúng ta dạo này lại vắng vẻ thế này." Nói rồi gã dừng lại một chút xíu rồi nói tiếp: "Trang Thân vương nghe nói đã cáo bệnh ở lỳ trong nhà suốt hai ngày nay rồi đúng không huynh? Mỗi ngày khi ta đi ngang qua phủ đệ của hắn đều thấy cảnh tượng người xe tấp nập, e là có đến sáu phần quan viên ở kinh thành này đều đã đến xếp hàng thăm hỏi ông ta rồi."

"Tam ca, huynh nói xem lần này ta có nên bỏ tiền mua một món quà quý giá mang đến đó biếu xén không?"

Vinh Xuyên nói xong liền quay sang nhìn Tiết Minh Duệ để chờ ý kiến.

Tiết Minh Duệ lúc này mới chậm rãi ngẩng đầu lên với vẻ mặt hơi thất thần, hắn hỏi lại Vinh Xuyên: "Đệ vừa nói cái gì cơ?"

Lần này đến lượt Vinh Xuyên ngẩn người ra vì kinh ngạc. Hắn lắp bắp: "Ta nói là..." Vinh Xuyên quan sát kỹ nét mặt của Tiết Minh Duệ, tình huống thất thần này hắn từ nhỏ đến lớn rất hiếm khi gặp phải ở vị Tam ca này, bởi thông thường gã mới chỉ nói đến câu đầu là Tiết Minh Duệ đã lập tức đoán được câu sau rồi.

Vinh Xuyên định bụng lên tiếng nói lại một lần nữa thì Tiết Minh Duệ đã kịp lấy lại tinh thần: "Cứ gửi một món quà bình thường theo đúng lễ nghi thôi, tuyệt đối không cần phải chuẩn bị gì đặc biệt khác làm chi."

Vinh Xuyên gật đầu hiểu ý.

Tiết Minh Duệ lại dặn dò tiếp: "Lần trước ta có định mời Ngũ tiên sinh về làm thầy dạy học riêng cho Minh Triết, mấy ngày tới đệ hãy thu xếp để Ngũ tiên sinh gặp mặt Minh Triết một chuyến xem sao. Sẵn tiện đệ nói với Ngũ tiên sinh một tiếng, rằng đệ đệ ruột của Thiếu phu nhân dạo này cũng muốn mời ông ấy dạy học cùng luôn."

Vinh Xuyên nghe vậy hơi ngẩn người ra vì có chút bất ngờ, thế nhưng hắn lập tức vui vẻ nhận lời ngay: "Người khác nhờ thì không chắc ông ấy chịu đâu, nhưng chuyện này là do đích thân Tam ca mở lời thì Ngũ tiên sinh nhất định sẽ đồng ý ngay thôi. Vả lại đứa trẻ đó là đệ đệ ruột của tẩu t. ử thì cũng là người nhà cả chứ đâu phải người ngoài."

Tiết Minh Duệ gật đầu rồi lại tiếp tục cùng Vinh Xuyên bàn bạc sang chuyện quân vụ khác chứ không nhắc lại chuyện hậu trạch nữa.

...

Bên này Dung Hoa sau khi thay xong bộ hoa phục lộng lẫy liền cùng Tiết Lão phu nhân bước ra xe để chuẩn bị vào cung, Tiết phu nhân và Tiết Nhị thái thái chu đáo tiễn hai người ra tận khu vực thùy hoa môn.

Nhìn thấy Dung Hoa khoác trên người bộ vân kiên hà bí quý phái, Tiết Nhị thái thái trong lòng không khỏi nảy sinh vài phần ngưỡng mộ xen lẫn ghen tị. Bộ hoa phục của Cáo mệnh phu nhân càng tôn lên vẻ đẹp rạng ngời trời sinh của Dung Hoa, làn da nàng trắng mịn như tuyết đầu mùa, đôi mắt to tròn long lanh cùng đôi môi đỏ mọng đầy đặn khiến bất cứ ai nhìn vào cũng không thể rời mắt được.

Dung Hoa ân cần đỡ Lão phu nhân bước lên xe trước, sau đó nàng xoay người hành lễ chào tạm biệt Tiết phu nhân cùng Nhị thái thái rồi mới nhẹ nhàng bước vào trong toa xe ngựa.

Đợi cho đến khi chiếc xe ngựa sang trọng đi khuất tầm mắt, Tiết phu nhân và Nhị thái thái mới quay người đi bộ về phía vườn hoa.

Hai chị em dâu vừa đi dạo vừa nhỏ to nói chuyện gia đình. Tiết phu nhân ngày thường vốn là người ít nói, thành ra khắp khu vườn lúc này chỉ nghe thấy tiếng cười nói lấp lửng của Nhị thái thái: "Chuyện tốt lành đại vinh hiển như thế này, thật là người khác có nằm mơ cũng không cầu được, muội nhìn vào mà trong lòng cũng thấy ghen tị lắm thay."

Tiết phu nhân nhàn nhạt đáp: "Tất cả đều là nhờ phúc phần lớn của Lão phu nhân ban cho mà thôi."

Tiết Nhị thái thái khẽ đ. á. n. h mắt liếc nhìn Tiết phu nhân một cái rồi cười khẩy nói: "Muội thấy dạo này Lão phu nhân cực kỳ yêu quý đứa nhỏ Dung Hoa này đó nhé, thử hỏi bao nhiêu năm nay Lão phu nhân đã từng chủ động đưa vị phu nhân nào trong phủ vào cung diện kiến Hoàng thái hậu chưa hả tẩu tử?"

Trong cái phủ đệ này hiện tại còn có ai được 𝖙r𝒾ề●⛎ đ●ì𝖓●ⓗ phong Cáo mệnh mà có đủ tư cách để vào cung diện thánh nữa đâu cơ chứ?

Nhị thái thái lời lẽ lấp lửng đầy ẩn ý như vậy, Tiết phu nhân nghe qua liền khẽ nhíu mày khó chịu.

Quả nhiên câu nói tiếp theo của Nhị thái thái đã lập tức nhắm thẳng vào kích bác bà.

"Ngay cả chính tẩu t. ử dẫu là dâu trưởng mà bao năm qua cũng chưa từng được Lão phu nhân đ*ư*𝐚 ⓥà*0 cung như vậy đâu nhé. Lần này Lão phu nhân còn tỉ mỉ tự tay chọn lựa hai món quà quý giá mang theo, chỉ vì sợ Hoàng thái hậu nhìn vào sẽ không vui. Phải biết rằng đối với một dâu mới thì lần đầu tiên vào cung quan trọng nhất là lễ nghi phải thật chu đáo, có như vậy thì mới để lại ấn tượng tốt đẹp cho danh tiếng của Dung Hoa sau này chứ."

Nói đến đây Nhị thái thái đưa chiếc khăn tay lên che miệng cười khúc khích: "Muội thấy Dung Hoa gả vào Tiết phủ chưa được bao lâu mà dạo này hào quang đã hoàn toàn lấn át hết những người khác trong nhà rồi đấy. Lão phu nhân thường xuyên nói bên tai muội rằng đứa nhỏ Dung Hoa này là đứa trẻ hiểu lễ nghĩa nhất, bà còn bảo muội ngày thường nên chủ động qua lại trò chuyện với Dung Hoa nhiều hơn vì trong lòng bà thực sự rất thích nó." Nhị thái thái vừa nói vừa liếc mắt nhìn phản ứng trên khuôn mặt của Tiết phu nhân.

Sắc mặt Tiết phu nhân nghe đến đây quả nhiên hơi cứng lại vì khó chịu.

Nhị thái thái lại tiếp tục châm dầu vào lửa: "Theo muội thấy thì đây mới thực sự là chuyện tốt lành." Bà cố tình dừng lại một chút xíu, nụ cười trên mặt cũng cố ý trở nên gượng gạo không tự nhiên: "Trong phòng của Lão phu nhân toàn là đồ trân bảo quý hiếm, hôm trước muội thấy Lão phu nhân còn hào phóng tặng cho Dung Hoa một đôi hoa tai bằng bích tỷ quý giá, trên đôi hoa tai đó còn khắc hoa văn đa t. ử đa phúc vô cùng tinh xảo. Đừng nói là đám con cháu nhỏ tuổi, ngay cả một người có tuổi như muội đây nhìn vào mà cũng thấy động lòng thèm muốn nữa là."

Ý tứ kích bác sâu cay trong lời nói này Tiết phu nhân làm sao có thể không hiểu cho được. Nhị đệ muội này là đang muốn ngầm ám chỉ rằng Dung Hoa vì h*m m**n những thứ đồ tốt và quyền lực trong phòng Lão phu nhân nên mới cố tình vứt bỏ mẹ chồng để chạy sang thân cận nịnh bợ bà. Bà ngày thường trong phủ ít lời là vì ghét nhất những lời đồn thổi nhảm nhí chia rẽ tình cảm này.

Nhị thái thái thấy sắc mặt Tiết phu nhân đã thay đổi theo đúng ý mình liền lập tức nói vuốt theo: "Tẩu t. ử cứ yên tâm đi, Dung Hoa dù sao cũng là đứa trẻ thông minh biết tiến biết lui, chắc chắn sẽ không có chuyện gì bất kính xảy ra đâu."

Lời nói bề ngoài của bà ta nghe qua thì giống như đang lo lắng cho lần vào cung này của dâu mới, thế nhưng thực chất bên trong lại ẩn chứa một tầng ý nghĩa mỉa mai khác. Ý bà ta là tuy Dung Hoa là con dâu của trưởng phòng thật đấy, thế nhưng nàng lại là người cực kỳ thông minh thực dụng, sao nàng có thể không biết cân nhắc xem dạo này nên dựa dẫm vào thế lực bên nào thì có lợi cho tiền đồ của mình hơn. Tiết Nhị thái thái cười đầy ẩn ý, chỉ qua vài câu khích bác ngắn ngủi mà bà ta đã nói rõ mồn một hai tầng ý nghĩa xấu xa.

Một là bà ta muốn chê bai Tiết phu nhân là người bất tài đến mức ngay cả lòng tin của con dâu ruột cũng không giữ nổi, hai là muốn bôi nhọ danh tiếng của Dung Hoa là đứa con thứ hám danh lợi chỉ biết ham vinh hoa phú quý mồ hôi nước mắt mà thôi.

Sắc mặt Tiết phu nhân quả nhiên đã không thể giữ được vẻ bình tĩnh nữa, thấy vậy nụ cười trên mặt của Nhị thái thái càng thêm phần đắc ý tự mãn.

Thế nhưng Tiết phu nhân lúc này lại nhàn nhạt lên tiếng: "Đứa nhỏ Dung Hoa này trong lòng vốn là người không có tạp niệm gì cả, nó là một đứa trẻ cư xử lễ phép chu đáo nên bất kể là ai tiếp xúc cũng sẽ đem lòng yêu quý mà thôi. Minh Duệ ngày thường bận rộn quân vụ nên không thể thường xuyên túc trực tận hiếu bên cạnh Lão phu nhân, nay Dung Hoa năng nổ qua đó cũng là đang thay mặt cho Minh Duệ thực hiện tròn bổn phận đạo hiếu của một người con mà thôi."

Không ngờ Tiết phu nhân dạo này lại có thể thốt ra một câu trả lời sắc bén và bao dung đến như vậy.

Nhị thái thái nghe xong lập tức ngẩn người ra vì kinh ngạc.

Tiết phu nhân thản nhiên nói bồi thêm một câu: "Còn về đôi hoa tai quý giá mà Lão phu nhân tặng kia, ngay hôm đó Dung Hoa cũng đã chủ động mang qua phòng để cho ta xem qua rồi, món đồ đó quả thực rất đẹp."

Nhị thái thái nhìn trân trân vào Tiết phu nhân, dường như biểu hiện bao dung này của Tiết phu nhân đã hoàn toàn nằm ngoài dự tính ban đầu của bà ta. Nàng ta khựng lại một lát mới ngượng ngùng nói tiếp: "Muội đã bảo mà, đồ vật ở chỗ của Lão phu nhân thì làm gì có món nào không phải là đồ thượng hạng cơ chứ."

Tiết phu nhân cũng không thèm nói gì thêm với nàng ta nữa, hai người cùng nhau tách ra đường ai nấy đi ngay tại cửa nguyệt môn.

Cố ma ma đứng bên cạnh Tiết phu nhân lúc này mới tiến lên nói nhỏ: "Phu nhân xem, Thiếu phu nhân dạo trước nói quả không sai chút nào, xem ra phu nhân sau này nên nghe theo lời khuyên của Thiếu phu nhân mới phải."

Tiết phu nhân lúc này vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng nghiêm nghị: "Ta nói đỡ cho nó trước mặt người ngoài là như vậy thật, thế nhưng việc nó dạo này cứ quá mức thân cận với Lão phu nhân như thế, Duệ nhi trong lòng chắc chắn cũng sẽ không vui đâu. Vả lại con cũng biết Lão phu nhân là người có mưu cơ thế nào rồi đấy, khó mà bảo đảm có ngày đứa nhỏ này sẽ bị người ta lợi dụng làm quân cờ chống lại trưởng phòng chúng ta." Vừa rồi bà ra mặt nói như vậy không hoàn toàn vì những lời Dung Hoa giải thích trong phòng bà sáng ngày hôm nay, mà còn có lý do lớn là vì bà không thể chịu nổi cái cách nói chuyện khích bác châm chọc của Nhị đệ muội mà thôi.

Cố ma ma mỉm cười khuyên giải: "Lão nô thấy Thiếu phu nhân là người làm việc có suy tính trước sau rất kỹ càng, phu nhân cứ nên kiên nhẫn nghe Thiếu phu nhân giải thích hết lời cái đã."

Tiết phu nhân thở dài: "Đợi đến khi nó từ trong cung trở về phủ, ta sẽ bảo nó vào phòng nói cho thật rõ ràng mọi chuyện với ta."

Cố ma ma gật đầu cười vui vẻ, trong lòng thầm nghĩ biết đâu nhờ có sự xuất hiện của vị Thiếu phu nhân thông minh này mà tình cảnh cô lập bấy lâu nay của trưởng phòng sẽ dần tốt lên cũng không chừng.

...

Trong lúc đó, Dung Hoa đang ngồi ở bên trong xe ngựa, Tiết Lão phu nhân hiền từ nắm chặt lấy bàn tay nàng trấn an: "Con đừng quá mức căng thẳng làm gì, Hoàng thái hậu và Hoàng Quý phi đều là những người cực kỳ tốt tính và dễ gần, họ một khi nhìn thấy con thì nhất định sẽ đem lòng yêu thích ngay thôi."

Dung Hoa mỉm cười gật đầu đáp: "Dù sao đây cũng là lần đầu tiên con được vinh hạnh vào cung điện nên trong lòng không tránh khỏi có chút hoang mang lo sợ, cũng may là chuyến này có Lão phu nhân ở bên cạnh dìu dắt con."

Lão phu nhân ân cần vỗ vỗ tay Dung Hoa: "Quy tắc trong cung cấm tuy có nhiều và nghiêm ngặt thật đấy, thế nhưng hôm nay hai bà cháu chúng ta chẳng phải đã cùng nhau nói qua từ đầu đến cuối một lượt rồi sao, lát nữa nhất định sẽ không làm sai quy củ đâu. Chỉ cần con cứ việc đi theo sát bên cạnh ta, có điều gì sơ suất ta cũng sẽ lên tiếng nhắc nhở ngay. Lần đầu gặp mặt thì Hoàng thái hậu thường sẽ không nói quá nhiều chuyện với con đâu, nên con cũng đừng quá sợ hãi rằng mình sẽ nói sai điều gì."

Dung Hoa mỉm cười gật đầu vâng lời.

Lão phu nhân cũng mím môi cười hiền hậu, trong lòng thầm nghĩ đứa trẻ này quả thực có chút khác biệt rất lớn so với lần đầu tiên bà gặp nó ở Đào gia. Đôi mắt nàng vô cùng sáng ngời và thông tuệ, mọi cử chỉ hành động dạo này đều toát lên vài phần thông minh lanh lợi hiếm thấy, phàm là chuyện gì bà đã dặn dò qua một lần là nàng không cần người khác phải nói lại lần thứ hai. Bản thân bà từ trước đến nay vốn chỉ thích những đứa trẻ thông minh sắc sảo. Minh Duệ hồi nhỏ cũng đã bộc lộ sự thông minh hơn hẳn những đứa trẻ bình thường cùng lứa, dạo ấy bà luôn mang Minh Duệ theo bên mình là vì muốn tự tay nuôi dưỡng Minh Duệ khôn lớn thành tài. Cảnh tượng tổ tôn chung sống hòa thuận trước kia lại bất chợt hiện về trong tâm trí Lão phu nhân, nếu năm đó không xảy ra cái vụ biến cố đau lòng đó...

Lão phu nhân khẽ thở dài một tiếng, bà nhìn lại Dung Hoa một lượt rồi tự nhủ đứa trẻ này hoàn toàn khác với cô con dâu trưởng bất tài kia, biết đâu tương lai nhờ nó mà dòng trưởng lại có cơ hội trỗi dậy...

Lão phu nhân còn đang mải mê suy nghĩ thì chiếc xe ngựa sang trọng đã từ từ dừng bánh lại trước cửa cung.

...

Tại Đào phủ, Đại thái thái đang nằm liệt giường đau đớn bèn nghe thấy tiếng Trần ma ma đi nghe ngóng tin tức về báo: "Bẩm thái thái, nô tỳ đã lén đến Hầu phủ dò thám, thế nhưng Cẩm Tú nói Bát cô nãi nãi sáng sớm hôm nay đã cùng Tiết Lão phu nhân lên xe vào cung mất rồi ạ."

Đại thái thái nghe vậy liền nhíu chặt mày khó chịu, nàng định chống tay nhỏm người ngồi dậy, thế nhưng cánh tay vừa mới dùng chút sức lực thì vết thương ở hông đã đau nhói đến mức khiến mặt mày nàng bỗng chốc trắng bệch ra vì đau đớn.

Trần ma ma thấy vậy vội vàng tiến lên hầu hạ đỡ nàng nằm xuống: "Thái thái cứ yên tâm nằm nghỉ ngơi đi, đại phu đã dặn lúc này vết thương chưa lành nên tuyệt đối chưa thể cử động mạnh được đâu."

Đại thái thái th* d*c vài hơi nặng nề rồi oán trách: "Cái lũ con cái nhà này thật là từng đứa một đều không trông cậy được gì cả! Nhà chúng ta bây giờ đã sa sút ra nông nỗi này rồi, vậy mà Thục Hoa với Dung Hoa hai đứa về đó rồi chẳng thấy gửi chút tin tức tốt lành gì về cứu giúp cả."

Trần ma ma khuyên giải: "Thái thái đừng quá vội vàng làm gì, biết đâu Đại tiểu thư lát nữa sẽ cho người nhắn tin tốt về phủ thì sao." Lời của bà vừa mới dứt thì bên ngoài đã có tiếng bước chân dồn dập, một tên tiểu sai thân tín bên cạnh Đại lão gia đã vội vã chạy về truyền lời.

Tên tiểu sai vừa bước vào phòng liền vội vàng quỳ sụp xuống đất hớt hải báo: "Bẩm thái thái, Đại lão gia vừa rồi đã bị người của Thuận Thiên Phủ gọi đến nha môn để xem xét chứng cứ mới đào được rồi ạ!"

Đại thái thái nghe vậy bèn vô cùng sốt sắng hỏi gặng: "Chứng cứ? Bọn họ rốt cuộc là tìm được chứng cứ gì hả?"

Tên tiểu sai ⓡ𝖚*п ⓡ*ẩ*γ bẩm: "Nghe quan sai nói là... ở ngay bên cạnh hài cốt của Ngũ tiểu thư có tìm thấy một con dấu cá nhân ạ!"

, vn

Chương (1-250 )