| ← Ch.70 | Ch.72 → |
Triệu Chanh muốn đi các thành phố ven biển, Lâm Kiến Thành tự nhiên không thể để cô một mình đi cùng Mai Trân, cho nên suy xét một chút, anh chuẩn bị đi thêm một chuyến ven biển nữa.
"Là đi Thâm Thị hay Hải Thị? Mấy thành phố lân cận tôi đều đã đi qua hai chuyến, đại khái cũng thăm dò được đường rồi."
Lâm Kiến Thành có khả năng định hướng rất tốt, cho dù không có thời gian cẩn thận dạo một vòng thành phố nào đó, chỉ cần nghe người ta nói sơ qua về các con đường chính và sự phân bố trong thành phố, anh về cơ bản là có thể nhận ra đường.
Tuy nói một mình ra khỏi nhà Triệu Chanh cũng không sợ, nhưng nếu có người đàn ông nhà mình đi cùng đương nhiên là tốt hơn. Xác định Lâm Kiến Thành đi thêm một chuyến cũng không ảnh hưởng đến việc chính của anh, Triệu Chanh cũng vui vẻ chấp nhận quyết định này.
Lâm Kiến Thành đã trở lại, việc trang hoàng cửa hàng bị gác lại nửa tháng cũng được làm tiếp. Lần này, Triệu Chanh phải ở tiệm mỗi ngày, rèm châu, cắt gương, kệ hàng, móc treo... đều cần Triệu Chanh tự mình ở hiện trường để trao đổi với thợ trang trí.
Biển quảng cáo Triệu Chanh cũng đã tìm người làm, chỉ chờ trong tiệm trang trí xong là có thể treo lên. Bận rộn mất ba bốn ngày, sáng hôm nay Lâm Kiến Thành đột nhiên bảo Triệu Chanh cùng anh ra ngoài một chuyến, nói là muốn làm giấy phép kinh doanh.
Triệu Chanh lúc này mới sực nhớ ra mình thật sự đã quên mất chuyện này.
"Tư liệu trước đó tôi đã chạy xong rồi, hôm nay em qua đó, làm thêm mấy thủ tục bắt buộc phải có chủ tiệm là được."
Lâm Kiến Thành nói.
Lúc này, xử lý mấy thứ này kỳ thực cũng rất dễ dàng, dù sao cũng là hành vi nộp thuế cho quốc gia, còn có không ít cửa hàng ở vị trí hẻo lánh còn không có giấy phép.
Lúc Triệu Chanh bọn họ đi làm, thái độ của nhân viên công tác đều rất tốt, toàn bộ quá trình làm xuống cũng chưa hết một buổi sáng.
Lúc cầm giấy phép đi ra, Triệu Chanh không khỏi cảm khái trong lòng, nếu như mười mấy năm sau vẫn có hiệu suất cao như vậy thì tốt biết mấy.
"Bây giờ qua tiệm luôn hả? Hôm nay phải lắp gương."
Lâm Kiến Thành không có nhiều cảm xúc như vậy, anh bung dù che nắng cho Triệu Chanh, vừa nhìn trời, xác định lại thời gian.
Gương là Triệu Chanh cố ý làm loại có tạo hình và khung viền. Cửa hàng thiết kế hình tượng thì không thể thiếu các loại gương, vừa để khách hàng nhìn rõ chính mình, cũng vừa làm không gian trong tiệm có ảo giác rộng rãi hơn.
Khi lắp đặt cũng phải chú trọng độ nghiêng, giống như rất nhiều cửa hàng quần áo, gương hơi nghiêng một chút, có thể kéo dài thân hình người, làm khách hàng nhìn vào cảm thấy mình mặc bộ quần áo đó đẹp, thế là liền vui vẻ mua về.
Triệu Chanh dựa sát vào Lâm Kiến Thành, yên tâm thoải mái hưởng thụ cảm giác được người đàn ông nhà mình xách túi, che dù: "Vậy qua đó đi, trưa nay chúng ta đi ăn bún ở ngã tư đằng kia được không? Lần trước em đi ăn một lần, ngon lắm, lúc đó liền nghĩ chờ anh về sẽ dắt anh đi thử."
Lâm Kiến Thành cúi đầu nhìn cô cười cười: "Được thôi."
Cho dù hai người không ở cùng nhau, nhưng khi thấy cái gì hay, cái gì thích, cũng đều nghĩ đến đối phương đầu tiên. Lâm Kiến Thành rất thích thói quen này, đương nhiên phải trân trọng, giữ gìn, để Triệu Chanh về sau cũng luôn có thói quen như vậy.
Có Lâm Kiến Thành ở đây, Triệu Chanh thật sự không cần lo nghĩ quá nhiều, người đàn ông này làm việc hiệu suất cao, chất lượng cũng siêu tốt, Triệu Chanh chỉ cần làm một vật trang trí xinh đẹp là được.
Lúc cửa hàng trang trí xong, Mai Trân cũng qua xem, rất hâm mộ Triệu Chanh: "Lúc trước chị trang trí cái cửa hàng cách vách mà muốn п_ổ ✞_⛎ⓝ_ℊ cái đầu. Vẫn là em ⓢ·ư·ớⓝ·ⓖ, trong ngoài đều có người đàn ông nhà mình lo liệu, thời gian thi công thật sự cũng chưa đến nửa tháng."
Mai Trân thật sự hâm mộ Triệu Chanh. Mặc dù chồng chị ấy là người làm văn phòng, đi ra ngoài ai cũng khen là tuổi trẻ tài cao, nhưng phụ nữ mà, đặc biệt là kiểu phụ nữ như Mai Trân, sinh ra đã không chịu khổ bao giờ, khó tránh khỏi càng hy vọng được vỗ về về mặt tình cảm.
Tình cảm biểu hiện như thế nào? Chẳng phải là ở trong những việc vụn vặt hàng ngày này sao.
Về điểm này, Triệu Chanh không khiêm tốn, cô cười đến cong cả mắt, vừa nhìn đã biết là bộ dạng được tình yêu tưới tắm.
Mai Trân lần này tới còn có chuyện khác: "Lần trước chúng ta không phải nói muốn cùng đi Thâm Thị sao, hai ngày trước chị gặp lại ông chủ Lý mà chúng ta chụp quảng cáo lần trước, ông ấy nói bên ông ấy có thể trực tiếp gửi quần áo cho chị, xem kiểu dáng thì chỗ ông ấy cũng có album, hàng từ xưởng của ông ấy, giá cả lại rẻ hơn, cho nên chị không đi nữa."
Đối với việc phải đi xa, Mai Trân ngay từ đầu đã biểu hiện không muốn đi lắm. Bây giờ có con đường khác để giải quyết vấn đề, lựa chọn không đi cũng là điều đương nhiên.
Nghe chị ấy nói vậy, Triệu Chanh ngược lại thầm thở phào nhẹ nhõm. Cô vừa rồi còn đang do dự làm thế nào để nói với Mai Trân chuyện mình muốn đi cùng chồng.
Mặc dù rất xin lỗi Mai Trân, nhưng Triệu Chanh thật sự hy vọng nếu có đi xa, cũng là cô và Lâm Kiến Thành đi riêng, còn có thể coi như là một chuyến trăng mật ngắn ngày sau 𝒽_ô_ⓝ nhân.
Thêm một Mai Trân, luôn có rất nhiều chỗ không tiện.
Như bây giờ là vừa vặn.
Còn chuyện ông chủ Lý có thể trực tiếp giao hàng, Triệu Chanh không nói thêm gì.
Cửa hàng của cô không lớn, nhu cầu không cao, yêu cầu đặt nặng hơn là ở kiểu dáng và chất lượng.
Hơn nữa, người đàn ông nhà cô vốn là chạy xe tải đường dài, Triệu Chanh thích tự mình đi chọn lựa hàng hóa hơn, không muốn bị gò bó vào sản phẩm của một nhà máy duy nhất như của ông chủ Lý.
Buổi tối, Triệu Chanh nói chuyện này với Lâm Kiến Thành: "Chờ chúng ta trở về, cũng vừa vặn đến lúc cho Đại Thuận đi học. Chỗ bà Ngô em đã nói qua, bà ấy hỏi có thể mang hai đứa nhỏ qua bên bà ấy ở một thời gian không."
Bà Ngô cũng nói với Triệu Chanh là bà ấy bị lạ giường, cho nên đối với đề nghị này, Triệu Chanh hỏi qua ý kiến của Đại Thuận và Nhị Thuận, sau đó liền tỏ vẻ không thành vấn đề.
Lâm Kiến Thành ban ngày mới vừa tụ tập với đám người Hùng Đại Sơn, ôm vai cô trầm ngâm một lúc lâu: "Lúc đi phải đi cùng anh Hùng bọn họ, ngoài ra còn có mấy chiếc xe nữa. Chúng tôi thương lượng tạm thời lập một đoàn xe, để đả thông vận chuyển hàng hóa với bên Thâm Thị, Hải Thị, Quảng Thị."
Lái xe tải, cơ bản đều sẽ liên lạc với nhau. Lâm Kiến Thành muốn đả thông tuyến đường từ ven biển về khu vực tỉnh Hoàng Hải, chỉ dựa vào chính mình tích góp tiền mua xe, lập đoàn xe, không có hai ba năm là không thực tế.
Còn lúc trở về, nếu thuận lợi, mọi người vẫn sẽ cùng nhau về.
Lâm Kiến Thành không nghĩ tới Triệu Chanh lại mong chờ được đi riêng với anh như vậy, lúc này nói ra, còn có chút lo lắng cô sẽ không vui.
Triệu Chanh có hơi thất vọng, nhưng chuyện chính sự quan trọng hơn, cô chỉ cọ tới cọ lui trong пgự-𝖈 Lâm Kiến Thành vài cái là coi như chấp nhận hiện thực.
Lâm Kiến Thành mặc cho cô cọ xong, mới nghiêng người, vớt người vào lòng, ấn xuống trao đổi một nụ 𝒽ôⓝ-.
Biết ba mẹ đều phải đi xa, Lâm Đại Thuận tuy rằng rất muốn đi theo, nhưng cũng biết ba nó khẳng định sẽ không đồng ý.
Bất quá bà Ngô nói muốn dẫn bọn nó qua nhà bà ở một thời gian, còn nói muốn dẫn bọn nó ra ruộng dưa hái dưa hấu, Đại Thuận và Nhị Thuận đều rất mong chờ.
"Mẹ, mẹ phải về sớm một chút đó!"
Lâm Đại Thuận vẫn còn nhớ lời hứa của Triệu Chanh về bộ truyện tranh mới nhất.
Lâm Nhị Thuận thì không giống, nó nói rõ ràng cho Triệu Chanh biết, nó nhớ thương là người mẹ này: "Mẹ, mẹ nhớ chăm sóc bản thân thật tốt, nghe bà Ngô nói gió biển lợi hại lắm, một ngày là có thể thổi người ta đen thui."
Nó vẫn là thích "Chanh Chanh" trắng trẻo hơn.
Triệu Chanh cảm động đến mức ôm Lâm Nhị Thuận 𝒽ô.𝖓 hít hà, định bế... nhưng không bế nổi.
Thảo nào khi cha mẹ, trưởng bối đối mặt với con cái luôn không nhịn được mà thiên vị, đổi thành cô, cô cũng sẽ thiên vị.
Bất quá bởi vì hai đứa đều không phải cô sinh ra, cũng không phải nuôi từ lúc còn nhỏ xíu, cho nên Triệu Chanh hiện giờ thiên vị cũng chỉ là cảm thấy Đại Thuận nghịch hơn, thích hợp để chơi đùa cùng, Nhị Thuận ngoan hơn, ấm áp hơn, thích hợp để dịu dàng một chút mà thôi, chứ chưa nói đến việc thiên vị ai hơn.
Dù sao cũng là cùng nhau ngủ trên giường đất dột nát, cùng nhau uống cháo ngũ cốc không mùi vị, tình cảm như vậy, ngay từ đầu đã thiên về tình bạn, sau đó mới là q𝖚_𝒶_n 𝖍_ệ mẹ con trên danh nghĩa.
Triệu Chanh cảm thấy như vậy rất tốt, bởi vậy khi ở trên xe, lúc Lâm Kiến Thành đề cập đến chuyện bảo cô sinh thêm một đứa con nữa, Triệu Chanh không hề nghĩ ngợi liền cự tuyệt.
Lâm Kiến Thành có vẻ rất ngạc nhiên, anh vừa lái xe vừa tranh thủ quay đầu nhìn Triệu Chanh một cái: "Không phải em rất thích trẻ con sao?"
Phụ nữ không phải đều hy vọng sinh một đứa con của riêng mình sao? Đặc biệt là những người gả cho đàn ông đã có một đời vợ, luôn cảm thấy sinh con của mình mới coi như có chỗ dựa cho nửa đời sau.
Đối với điều này, Lâm Kiến Thành không thể đồng cảm để lý giải, nhưng cũng vì hơn hai mươi năm tư tưởng thấm nhuần, anh tiềm thức coi đây là một lẽ thường tình không cần nghi ngờ.
Lâm Kiến Thành trước đây không đề cập, cho dù Triệu Chanh tỏ vẻ không muốn mang thai cũng không cự tuyệt, đó là bởi vì anh cũng cảm thấy, xét theo tình hình trước mắt, nhiều phương diện tổng hợp lại, đúng là không thích hợp để sinh thêm một đứa.
Nhưng anh cũng không cho rằng là sẽ không sinh, mà là tạm thời.
Anh cảm thấy ngạc nhiên, Triệu Chanh còn kinh ngạc hơn, cô trừng mắt nhìn anh: "Anh đã có hai đứa con trai rồi, còn sinh? Em thích trẻ con chỗ nào, đó không phải là Đại Thuận và Nhị Thuận sao? Đổi thành đứa trẻ khác em có thích bao giờ đâu?"
Ngay cả Đại Thuận và Nhị Thuận, lúc ban đầu Triệu Chanh cũng không thích lắm, chẳng qua là ở chung lâu, hai đứa nhỏ lại hiểu chuyện, đối xử tốt với cô, Triệu Chanh mới dùng tình cảm tương tự để tiếp nhận bọn họ mà thôi.
Lâm Kiến Thành trầm mặc một lát, trong đầu nhanh chóng sắp xếp lại một lượt. Nói cách khác, vợ anh căn bản không nghĩ tới chuyện mình sẽ sinh con? Đây là ý nghĩ gì vậy?
Theo quan điểm của Lâm Kiến Thành, hay nói cách khác, theo quan điểm của đại đa số mọi người trong hoàn cảnh chung này, ý nghĩ này thật khó mà lý giải.
Suy xét một chút, Lâm Kiến Thành thử thăm dò, đổi giọng: "Tôi không phải muốn em sinh con trai, đây không phải là trong nhà còn chưa có con gái sao?"
Đây là lời thật lòng. Nếu là trước kia, con trai hay con gái Lâm Kiến Thành đều không có ý nghĩ, nhưng từ khi sống những ngày ngọt ngào với Triệu Chanh, Lâm Kiến Thành bắt đầu ngày càng hy vọng Triệu Chanh có thể sinh cho anh một đứa con gái giống hệt cô, vừa nũng nịu vừa đáng yêu.
Lâm Kiến Thành thậm chí đã thầm nghĩ đến việc con sinh vào nửa năm đầu hay nửa năm cuối thì tốt, tên nên đặt thế nào, loại váy trẻ em nào trong cửa hàng vừa đẹp lại vừa thoải mái.
Bất quá đến bây giờ Nhị Thuận còn chưa tới tuổi đi học, Triệu Chanh lại vừa mới chuẩn bị làm sự nghiệp của mình, mà anh lại thường xuyên ra ngoài, nhà cửa cũng chưa mua, đủ loại nhân tố cộng lại, Lâm Kiến Thành mới không nói ra ngay từ đầu.
Hôm nay nói như vậy, cũng là vì thấy bộ dạng Triệu Chanh ôm Nhị Thuận thân thiết, nhất thời cảm khái, thuận miệng nói ra.
Triệu Chanh vẫn cự tuyệt. Trong mắt kiểu người như cô, con trai hay con gái đều là con, không tồn tại sự khác biệt ai đáng yêu hơn.
Triệu Chanh làm động tác chéo tay trước п-ⓖ-ự-🌜, thái độ thập phần kiên quyết: "Vĩ nhân đã nói, sinh con trai hay con gái đều như nhau. Đồng chí Lâm Kiến Thành, sao anh lại có thể kỳ thị con trai chứ!"
Không đợi Lâm Kiến Thành nói thêm gì, Triệu Chanh liền nghiêm trang tuyên truyền việc bá*Ⓜ️ 💰*á*✞ bước đi của quốc gia, kiên quyết không sinh thêm.
Lâm Kiến Thành yên lặng nhìn cô một cái, không tiếng động tỏ vẻ thỏa hiệp.
Vẫn là rất muốn có một đứa con gái, ⓜề.ⓜ ⓜ.ạ.ⓘ, mắt, mũi, lông mày đều là phiên bản thu nhỏ của mẹ nó.
Lâm Kiến T𝐡à*𝐧*♓ 🍳⛎🍸*ế*✝️ định tạm thời "án binh bất động", ngày khác lại bàn.
Trong lòng đã có quyết định, Lâm Kiến Thành không động thanh sắc mà chuyển sang chủ đề khác: "Chờ lát nữa chúng ta phải vòng qua thành Thanh Sơn để chất hàng, đã liên hệ xong nguồn cung cấp, chở một lô khoai tây đến Quảng Thị."
Nói đến khoai tây, Triệu Chanh có chút xuất thần, phát hiện chỉ trong chớp mắt, mình đã đến thế giới này gần nửa năm.
Lúc cô đến là tháng tư, bây giờ đã là tháng tám, khoai tây đã bắt đầu thu hoạch.
"Sao lại có người chở khoai tây đi ven biển?"
Tỉnh Hoàng Hải vốn thừa khoai tây, thường là tiêu thụ sang tỉnh Trúc Hải bên cạnh. Cũng không biết vì sao, người tỉnh Trúc Hải rất thích ăn khoai tây, đặc biệt là khoai tây chiên cay, có thể ăn như một món ăn vặt ven đường.
"Không chỉ có khoai tây, còn có một số thứ khác, đều là nông sản."
Lâm Kiến Thành không cảm thấy chở khoai tây đi ven biển có gì kỳ quái, làm nghề này như bọn họ, hàng hóa vận chuyển khắp nơi, là chuyện hết sức bình thường.
Triệu Chanh cũng không rối rắm vấn đề này nữa, tư duy chuyển sang chuyện khác, vừa lúc đúng ý Lâm Kiến Thành.
Bọn họ đầu tiên là đi hội quân với hai chiếc xe tải của Hùng Đại Sơn, sau đó cùng nhau đi thành phố Thanh Sơn. Trên đường lại nhập bọn với ba chiếc xe tải nữa, tổng cộng sáu chiếc xe tải lớn, đều là xe Đông Phong, trông cũng rất uy phong.
Mà Triệu Chanh, liền ngồi ở ghế phụ, gác tay lên cửa sổ hóng gió, thỉnh thoảng đú.✞ nước cho người đàn ông nhà mình, nói vài câu.
| ← Ch. 70 | Ch. 72 → |
