| ← Ch.68 | Ch.70 → |
Mặc dù đã hạ quyết tâm muốn "đục tường nhà người ta", cũng đã bắt đầu hành động, nhưng khi đối mặt với "chính chủ", Diêu Hưng Hồng tuy ngoài mặt thản nhiên nhưng trong lòng lại khó tránh khỏi chột dạ.
Hai người đàn ông đầu tiên là đánh giá đối phương một lượt, Diêu Hưng Hồng mở miệng trước: "Vị này chắc là chồng của thợ Triệu phải không? Nghe danh đã lâu."
Nói xong, Diêu Hưng Hồng cười vô cùng nho nhã, khí chất, tiến lên một bước, chuẩn bị bắt tay, thể hiện một chút phong độ quân tử của "người làm công tác văn hóa" như anh ta.
Lâm Kiến Thành vừa mới giơ tay giúp Triệu Chanh vén mấy sợi tóc bị gió thổi dính bên khóe môi, nghe vậy quay đầu, nhếch miệng cười nhạt với Diêu Hưng Hồng, nói một câu "Chào anh", sau đó liền hoàn toàn không có ý định tiếp tục nói chuyện, quay đầu hỏi Triệu Chanh: "Hai người có chuyện muốn nói à?"
Lâm Kiến Thành đây là biết rõ còn cố hỏi, ý không ngoài việc nhắc nhở Triệu Chanh không có việc gì thì mau đuổi người đi.
Ngày đầu tiên Lâm Kiến Thành trở về, Triệu Chanh đã kể hết mọi chuyện, bao gồm cả Diêu Hưng Hồng.
Triệu Chanh không có kinh nghiệm, nhưng cũng lấy mấy bộ phim "cẩu huyết" ra làm tham khảo, lại phân tích thêm tính cách của Lâm Kiến Thành, vì thế cô chọn cách nói ra tất cả, miễn cho Lâm Kiến Thành biết chuyện này từ một nơi khác.
Bây giờ Triệu Chanh đã đại khái hiểu ra, Lâm Kiến Thành là kiểu người "ngoài lạnh trong nóng", có chuyện gì cũng nghẹn ở trong lòng, chờ đến khi không nhịn được nữa mới nói ra.
Hiện tại tình cảm hai người đang tốt, Triệu Chanh không hy vọng tình cảm bị những chuyện này mài mòn đi.
Diêu Hưng Hồng muốn bắt tay, nhưng người ta căn bản không định tiếp chiêu.
Triệu Chanh thuận tay kéo cánh tay Lâm Kiến Thành, nghiêng mặt cười với Diêu Hưng Hồng: "Không có gì, chỉ là tình cờ gặp thôi. Anh Diêu, nếu không có gì thì chúng tôi đi trước."
Diêu Hưng Hồng có ý muốn nói thêm vài câu, nhưng nhất thời lại không tìm được đề tài thích hợp để giữ người.
Khoảng thời gian này Triệu Chanh không ở tiệm chụp ảnh, Diêu Hưng Hồng có đến tìm hai lần, giả vờ vô tình hỏi, kết quả chỉ biết Triệu Chanh chuẩn bị tự mình mở một cửa hàng thiết kế hình tượng, hiện đang bận rộn tìm mặt bằng.
Muốn hỏi thêm, cả ba người trong tiệm đều không nói.
Còn việc đến tận nhà Triệu Chanh tìm người, Diêu Hưng Hồng có ngốc cũng không đến mức làm ra chuyện quá đáng như vậy.
Mặc kệ Diêu Hưng Hồng rối rắm thế nào, bên này Triệu Chanh đã chạy tới cửa xe. Lâm Kiến Thành dùng đôi bàn tay to siết lấy vòng 𝖊·🔴 ✝️·𝐡𝐨·n thả của Triệu Chanh, cơ bắp trên cánh tay cuộn lên, ngay sau đó liền nhấc bổng Triệu Chanh một cách nhẹ bẫng, ôm cô đặt lên ghế phụ.
Tư thế này, nhìn thế nào cũng là tình cảm thâm hậu.
Diêu Hưng Hồng thậm chí còn thấy Triệu Chanh từ trên cao nhìn xuống, quay sang Lâm Kiến Thành nở một nụ cười, sau đó còn nháy mắt trái một cái, đầy ngọt ngào nũng nịu. Cảnh tượng đó khiến Diêu Hưng Hồng cũng phải lỡ một nhịp tim, huống chi là Lâm Kiến Thành, người trực tiếp đón nhận ánh mắt đó.
Chiếc xe Đông Phong màu xanh đã chạy đi rồi, Diêu Hưng Hồng vẫn còn đứng tại chỗ nhìn theo hướng xe rời đi, trong đầu không ngừng hồi tưởng lại cái nháy mắt vừa rồi của Triệu Chanh.
Hồi lâu sau, Diêu Hưng Hồng thở dài đầy mất mát.
Người phụ nữ tốt như vậy, sao lại là vợ của người khác chứ?
Tên Lâm Kiến Thành kia có gì tốt, chỉ có một chiếc xe rách, lớn lên cũng tàm tạm, da lại còn đen nhẻm, chỉ được cái cao hơn anh ta một chút, thân hình vạm vỡ hơn một chút.
Vì sao một người phụ nữ ưu tú như Triệu Chanh lại có thể thật lòng yêu một người đàn ông như vậy, thậm chí cam tâm tình nguyện vì người đàn ông đó mà kết ♓ô·𝓃 sinh con khi mới mười mấy tuổi?
Càng nghĩ càng ghen tị, ghen tị xong rồi lại là một bụng trống rỗng, Diêu Hưng Hồng cảm thấy mình có lẽ đã thất tình thật rồi.
Diêu Hưng Hồng xoay người, từng bước đi về phía xe của mình, trong đầu suy nghĩ lung tung. Vừa đi đến bên cạnh xe, khom lưng chuẩn bị lên xe, phía sau có một giọng nữ ngượng ngùng gọi anh lại.
"Anh Diêu? Sao anh lại đến đây? Gần đây sao anh không đến tiệm chụp ảnh chơi?"
Diêu Hưng Hồng thiếu hứng thú quay đầu lại, quả nhiên là Tất Tuyết Mai.
Đối với Tất Tuyết Mai, Diêu Hưng Hồng không có ý nghĩ gì, không có thiện cảm cũng không có ác cảm, thỉnh thoảng sẽ cảm thấy người này không có ý tứ, hơi phiền.
Bất quá xem ở đối phương tuổi còn nhỏ, Diêu Hưng Hồng ngày thường cũng sẽ không biểu hiện ra ngoài: "Là đồng chí Tất Tuyết Mai à, không có gì, chỉ là tiện đường qua đây một chút, gần đây hơi bận."
Người mình thích đã không còn ở tiệm chụp ảnh, lý do đến đó cũng không mấy vui vẻ, Diêu Hưng Hồng cũng không phải thật sự rảnh rỗi nhàm chán đến mức ngày nào cũng đến tiệm chụp ảnh chơi.
Nói xong, Diêu Hưng Hồng liền trực tiếp lên xe, đóng cửa lại.
Kết quả, Tất Tuyết Mai thế mà lại không chút rụt rè, trực tiếp tiến lên, hai tay chống lên cửa sổ xe, cong eo cười hì hì mà ghé sát qua: "Anh Diêu, gần đây em đang có chuyện muốn tìm anh đây, công ty của anh có thiếu chuyên viên trang điểm không?"
Đối phương ghé sát quá, hơi thở khi nói chuyện gần như phả vào mặt, Diêu Hưng Hồng cau mày nghiêng người tránh đi, ngữ khí lạnh nhạt đi không ít: "Không thiếu, cảm ơn."
Chỉ với trình độ học mười mấy ngày của Tất Tuyết Mai, Diêu Hưng Hồng sao lại không tìm được người chứ.
Hơn nữa, bây giờ Triệu Chanh đã tự mình ra mở cửa hàng thiết kế hình tượng, chờ khi nào anh có nhu cầu, hoàn toàn có thể trực tiếp đi tìm Triệu Chanh, không cần phiền phức phải thông qua Mai Trân như trước.
Tất Tuyết Mai không hề cảm nhận được sự khó chịu của Diêu Hưng Hồng, trong mắt cô bé, anh ta rất nho nhã, tính tình cũng đặc biệt tốt, căn bản không thể nào dễ dàng nổi giận.
"Vậy anh Diêu, anh xem em có thể làm người mẫu không?"
Dứt lời, Tất Tuyết Mai còn cố ý lùi về sau hai bước, đứng thẳng người, cố tình để lộ khuôn mặt trang điểm của mình trước mắt Diêu Hưng Hồng.
Diêu Hưng Hồng quay đầu nhìn qua loa hai cái, đột nhiên phát hiện Tất Tuyết Mai trước mắt sao lại có cảm giác quen thuộc đến lạ?
Cẩn thận nhìn lại vài lần, Diêu Hưng Hồng bừng tỉnh đại ngộ. Cô gái nhỏ trước mắt này mặc chiếc váy dài màu hồng sen, không phải Triệu Chanh cũng có một cái sao?
Tóc cũng là kiểu tóc búi củ tỏi mà Triệu Chanh hay để khi mặc chiếc váy này, ngay cả tóc mái lòa xòa tự nhiên trước trán cũng y hệt.
Nhìn kỹ lại, ngay cả trang điểm trên mặt cũng có chút tương tự, ví dụ như lông mày ngang và nhạt, kiểu trang điểm mắt màu hồng nhạt nhấn ở đuôi mắt, môi cũng là màu hồng cánh sen mà Triệu Chanh hay dùng.
Đáng tiếc, Triệu Chanh là do dáng lông mày vốn đã hơi ngang, đuôi mắt tự nhiên kéo dài, dáng môi cũng dày mỏng vừa phải như cánh hoa, cho nên trang điểm như vậy mới đẹp.
Mà Tất Tuyết Mai trên má vẫn còn nét bầu bĩnh chưa tan, khuôn mặt cũng có xu hướng hình quả lê, xương lông mày tự nhiên có độ cong dịu dàng, môi trên hơi mỏng, môi dưới lại hơi dày.
Trang điểm như vậy, thoáng nhìn thì cũng xinh, nhưng nhìn kỹ lại luôn cảm thấy có chút không thoải mái.
Phát hiện Diêu Hưng Hồng đang nghiêm túc nhìn mình, ⓝ𝖌ự*↪️ Tất Tuyết Mai đập thình thịch như có con thỏ bên trong. Lặng lẽ cổ vũ mình trong lòng, Tất Tuyết Mai giơ tay phải lên, véo vành tai mình, eo cũng hơi hơi vặn vẹo.
Động tác nhỏ này làm trong đầu Diêu Hưng Hồng lóe lên một tia sáng, anh đột nhiên ý thức được cô gái nhỏ trước mặt này đang bắt chước Triệu Chanh!
Ăn mặc bắt chước thì thôi đi, ngay cả động tác nhỏ cũng học theo, Diêu Hưng Hồng nhất thời cảm thấy như nuốt phải ruồi!
Diêu Hưng Hồng rốt cuộc không còn hứng thú để khách khí nữa, anh ta sa sầm mặt, lạnh lùng liếc Tất Tuyết Mai một cái: "Cô gái nhỏ à, vẫn là nên làm tốt chính mình trước đi, có một số người không phải cứ bắt chước là có thể biến thành của mình đâu!"
Đối với Triệu Chanh, Diêu Hưng Hồng là thật sự động lòng, càng như vậy, anh ta càng không thể chịu đựng được hành vi này của Tất Tuyết Mai.
Nghĩ đến sau này cô gái nhỏ này còn muốn dùng những thứ học được từ Triệu Chanh, giống như hôm nay, để đi câu dẫn nhiều người đàn ông khác, Diêu Hưng Hồng trong lòng liền rất bực bội.
Những lời thẳng thắn như vậy làm mặt Tất Tuyết Mai "bá" một tiếng, trắng bệch, muốn nói gì đó, nhưng cổ họng lại như bị nhét bông.
Huống chi, cô bé cũng không biết phải biện giải thế nào cho lời nói của Diêu Hưng Hồng.
Diêu Hưng Hồng nói xong liền trực tiếp lái xe đi, cho dù trên đường hiện tại không có ai, nhưng Tất Tuyết Mai vẫn cảm thấy mình như bị l*t s*ch quần áo, ném ra đường cho mọi người vây xem.
Cảm giác xấu hổ mãnh liệt làm đầu óc Tất Tuyết Mai ong ong, không còn nhớ gì nữa, chờ đến khi cô bé lấy lại tinh thần thì đã chạy về đến dưới lầu nhà người họ hàng...
Chuyện xảy ra ở nơi khác, Triệu Chanh hoàn toàn không biết. Cô cùng Lâm Kiến Thành lên xe, hai đứa nhỏ cũng chen chúc trên ghế phụ, cả nhà bốn người vừa nói vừa cười mà dọn nhà.
Đến nhà mới, giường tầng được đặt ở phòng ngủ phụ.
Lâm Đại Thuận và Lâm Nhị Thuận dù sao cũng là con trai, hơn nữa từ nhỏ cũng đã quen tự lập, bây giờ chuyển nhà, có phòng riêng của mình, hai anh em vẫn rất vui vẻ.
Phòng ngủ chính lần này không có giường, cho nên Lâm Kiến Thành lại đi mua một cái giường đôi, loại có khung, cuối giường còn có kệ để đồ.
"Cái này có thể treo mùng."
Lâm Kiến Thành nói, liền cởi giày, dẫm lên khung giường, buộc cái mùng màu trắng gạo mới mua lên.
Mùa hè ở thành phố Liên Dung muỗi vẫn khá lợi hại, cũng không biết có phải do thể chất hay không, Lâm Kiến Thành và hai đứa nhỏ bị muỗi cắn cũng chỉ gãi hai cái là hết ngứa.
Nhưng Triệu Chanh bị cắn lại nổi mẩn đỏ, ngứa ngáy, có khi cả tuần vẫn chưa lặn.
Trước kia ở nhà điểm nhang muỗi chủ yếu là vì Triệu Chanh, nhưng nhang muỗi có lợi hại đến mấy cũng không thể đảm bảo không có một con muỗi nào.
Triệu Chanh cảm thấy rất bất ngờ, chờ Lâm Kiến Thành buộc xong, trèo xuống, đang cúi đầu xỏ giày, Triệu Chanh liền sáp lại gần, bắt lấy anh muốn 𝐡●ô●𝐧●.
"Đừng, Đại Thuận, Nhị Thuận thấy."
Lỡ chúng nó thấy rồi học theo, thì không hay.
Triệu Chanh nhân cơ hội 𝐡ô●𝖓 một cái, ngậm lấy môi dưới ɱề-ⓜ ⓜạ-1 của anh, lí nhí nói: "Không sợ, chúng nó đang dọn dẹp phòng của mình."
Ngoài việc chống muỗi, Triệu Chanh cũng thích cái không gian nhỏ kín đáo mà cái mùng tạo ra. Có lẽ là do trải nghiệm lúc nhỏ, Triệu Chanh đặc biệt thích loại không gian nhỏ chỉ thuộc về mình.
Trước khi xuyên qua, bất kể xuân hạ thu đông, Triệu Chanh đều treo mùng cho giường của mình.
Nếu ở chung với người khác, cũng nhất định phải kéo rèm giường.
Vào ban đêm, kéo mùng lên, Triệu Chanh càng nhiệt tình ռ_ó𝖓_ℊ 🅱️_ỏn_🌀 mà giải phóng mình. Khung giường bị rung đến kêu kẽo kẹt, hơn nửa đêm mới dừng lại một lúc, đến nửa đêm về sáng lại mơ mơ màng màng rung lắc...
Ngày hôm sau, Lâm Kiến Thành như cũ, sáng sớm rời giường đi làm. Triệu Chanh tỉnh lại, nhân lúc hai đứa nhỏ còn đang ngủ, đi giặt hai bộ "áo ngủ" bị bẩn tối qua.
Lần này Lâm Kiến Thành nói sẽ không đi lâu, khoảng nửa tháng.
Trước khi đi, Lâm Kiến Thành lại để lại cho Triệu Chanh 500 đồng, là tiền anh kiếm được trong hai ngày này.
Cửa hàng tạm thời ngừng thi công, hai đứa nhỏ vẫn do bà Ngô qua hỗ trợ chăm sóc. Triệu Chanh vốn định mình có thể đi dạo trung tâm thương mại trước, xem như khảo sát xu hướng và thẩm mỹ hiện tại.
Kết quả, sáng hôm nay, vừa mới giao con cho bà Ngô, xách túi cầm dù chuẩn bị ra cửa, Mai Trân liền mặt mày sầu não mà tìm tới — sau khi xác định muốn chuyển nhà, Triệu Chanh có nói cho Mai Trân địa chỉ mới.
"Chị Trân, sao chị lại đến vào lúc này?"
Triệu Chanh vừa đi ra, còn chưa kịp đóng cửa, liền đụng phải Mai Trân từ dưới lầu đi lên.
Tay đang chuẩn bị đóng cửa dừng lại một chút, Triệu Chanh đứng ở cửa, mời Mai Trân vào nhà ngồi chơi.
| ← Ch. 68 | Ch. 70 → |
