Truyện:Thập Niên 90 Mẹ Kế Luôn Muốn Trốn Chạy - Chương 48

Thập Niên 90 Mẹ Kế Luôn Muốn Trốn Chạy
Trọn bộ 89 chương
Chương 48
0.00
(0 votes)


Chương (1-89)

Vợ Hoa Cương vừa hay cũng đang luôn để ý Triệu Chanh, cho nên cũng thấy được cảnh Triệu Chanh dùng một nụ cười dọa chạy mất cậu con trai quý báu của nhà chị Tần.

Lúc này hai người chạm mắt nhau, vợ Hoa Cương theo bản năng rụt cổ lại, đang định dời tầm mắt thì Triệu Chanh đã cười bắt chuyện với cô ta: "Đây là vợ anh Hoa Cương đúng không? Vừa nhìn đã biết là người đặc biệt có tinh thần trọng nghĩa rồi, hôm nay chị có mang con nhà mình đến không?"

Phòng khách nhà anh Hùng vào thời buổi này cũng coi như là bài trí rất bề thế. Một bức tường kê một dãy sô pha, hai bên trái phải là sô pha góc, trước sô pha là bàn trà bằng kính.

Bức tường đối diện, dựa vào vị trí chính giữa thì đặt một cái tủ rộng chừng hai sải tay, trên tủ đặt một cái ti vi đen trắng.

Lúc này mới 7 giờ rưỡi chưa đến, ti vi đang phát tin tức buổi tối. Cả một phòng phụ nữ thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía ti vi, thấy vẫn là tin tức mình nghe không hiểu lắm hoặc không hứng thú, thế là lại thu tầm mắt về, tiếp tục tán gẫu với người bên cạnh.

Mà vị trí Triệu Chanh ngồi lại ngay ở chiếc sô pha góc gần phòng ăn, còn vợ Hoa Cương thì ở sô pha góc đối diện. Muốn nói chuyện với nhau thì chắc chắn là phải nói to, giọng oang oang một chút mới nghe thấy.

Nói cách khác, những lời này của Triệu Chanh, ngoại trừ đám đàn ông thỉnh thoảng lại vang lên tiếng cười ầm ĩ bên phòng ăn, thì đám phụ nữ trong phòng khách này đều nghe rõ mồn một.

Có người che miệng cười trộm, đảo đôi mắt tròn xoe chuẩn bị hóng chuyện tiếp, cũng có người nhìn nhìn hai người họ, chẳng nói câu nào, quay đầu lại tiếp tục rỉ tai tán gẫu với người khác.

Triệu Chanh đã nói đến thế rồi, trừ phi vợ Hoa Cương dám vạch mặt tại chỗ, nếu không thì làm sao có thể giả vờ không nghe thấy được.

Lời này của Triệu Chanh rất có ý tứ, là người có tinh thần trọng nghĩa đặc biệt mạnh mẽ, thế sao lúc nãy Tuấn Tuấn chạy đến, định túm tai Nhị Thuận ngay trước mặt mẹ nó là Triệu Chanh, mà cô ta lại không nhìn thấy? Đây chẳng phải là đang nói móc, bêu xấu cô ta sao.

Vợ Hoa Cương cười ngượng ngùng: "Đâu có, đâu có, không có mà."

Cô ta đã chịu thua rồi, chẳng lẽ còn muốn cắn riết không tha à.

Thế nhưng Triệu Chanh thật đúng là không chuẩn bị buông tha dễ dàng như vậy. Cục tức vừa rồi do thằng nhóc quậy kia gây ra Triệu Chanh còn chưa xả xong đâu, vừa hay bây giờ chuyển sang người vợ Hoa Cương. Bất quá, trước khi xả giận, Triệu Chanh vẫn muốn xác nhận một chút thân phận của đối phương.

"Chị vợ Hoa Cương, chị có biết bà cụ Hạ không? Chính là vị mà cãi nhau ầm ĩ với con dâu đến nỗi nổi tiếng mấy con phố ấy?"

Vừa nghe Triệu Chanh nhắc tới bà cụ Hạ, tim vợ Hoa Cương càng đập thình thịch. Phải biết tối hôm qua cô ta vừa mới vì chuyện này mà bị chồng cho một trận.

Bây giờ vợ Kiến Thành lại nhắc tới, lẽ nào cũng biết chuyện này rồi?

Vợ Hoa Cương không dám nói không biết, dù sao nhà họ cũng ở ngay dưới lầu nhà bà cụ Hạ. Triệu Chanh đã nói trước là nổi tiếng mấy con phố, cô ta mà nói không biết, kia chẳng phải là chờ bị vạch trần sao?

Người phụ nữ này xinh đẹp như hồ ly tinh, về nhà nhất định sẽ kể chuyện này cho chồng cô ta nghe.

Lâm Kiến Thành là người tính tình thẳng thắn, không giấu được lời, lại có giao tình tốt với chồng cô ta, lỡ lúc đó nói hớ ra để chồng cô ta biết, về nhà khẳng định lại là một trận đòn nữa.

Vợ Hoa Cương có chút hối hận vì vừa rồi đã chủ động lên tiếng, nếu không cũng chẳng đến nỗi thu hút sự chú ý của Triệu Chanh.

Vốn dĩ cô ta còn tưởng có thể khiến chị Tần và anh Hùng bất mãn với Triệu Chanh và Lâm Kiến Thành, kết quả chính chị Tần lại cuống quýt giúp Triệu Chanh che giấu cho qua, ngược lại còn trừng mắt lườm cô ta một cái.

Trong lòng hối hận như vậy, vợ Hoa Cương đành cười gượng gật đầu: "Phải, phải, có biết."

Vừa thấy biểu hiện chột dạ của cô ta, cộng thêm vết bầm nơi khóe mắt, Triệu Chanh xác định đối phương chính là mụ vợ của Cương Tử, lập tức yên tâm.

Trong lòng đã yên tâm, nụ cười trên mặt Triệu Chanh cũng tự nhiên hơn rất nhiều, nhưng lời nói ra lại như dao nhỏ, không chút lưu tình mà cứa vào mặt vợ Hoa Cương: "Tôi nói này, chị với nhà chúng tôi rốt cuộc là có thù gì, oán gì vậy? Người không biết còn tưởng là 𝖌ï·ế·🌴 cha chị không bằng ấy, lại đi giới thiệu một cái bà già chuyên gia gây sự đến nhà chúng tôi chăm hai đứa nhỏ."

"Cũng may ngày đầu tiên tôi đã không yên tâm, giữa trưa xin phép bà chủ nghỉ về nhà xem thử, nếu không ai biết cái loại bà già ác độc đó sẽ làm ra chuyện gì với Đại Thuận Nhị Thuận nhà chúng tôi nữa."

Những lời này vừa nói ra, vừa nghe là biết bên trong có chuyện. Mấy bà tám hóng chuyện vội vàng giục Triệu Chanh kể kỹ xem rốt cuộc là chuyện gì.

Ngay cả hai chị dâu vốn dĩ không muốn dính vào, đang ngồi gần Triệu Chanh, cũng quay đầu nhìn qua, liếc mắt một cái liền thấy Lâm Nhị Thuận đang ngồi trên đùi Triệu Chanh và Lâm Đại Thuận đang dựa sát vào cô.

Hai đứa trẻ đều rất ngoan ngoãn, không ồn ào như những đứa trẻ khác, vừa nhìn đã khiến người ta yêu thích.

Triệu Chanh chính là chờ mấy người phụ nữ thích hóng chuyện này tiếp lời, cũng mặc kệ mặt vợ Hoa Cương đang đỏ bừng, bắt đầu kể lể một cách rõ ràng, sinh động về những hành vi tồi tệ của bà cụ Hạ.

"... Các chị không biết đâu, lúc ấy tôi về là thấy hai đứa nhỏ dẫm lên ghế trèo ra ngoài ban công, dọa tôi sợ mất hồn mất vía."

Những người ngồi đây đều là người có con, làm mẹ, nên rất đồng cảm với lời nói của Triệu Chanh mà gật đầu lia lịa.

Cái chị mặt tròn ngồi cùng sô pha với Triệu Chanh còn sợ đến mức vỗ vỗ nⓖự*𝐜, sau đó lên tiếng khiển trách bà cụ Hạ: "Loại người này quá xấu xa rồi, cầm tiền của chủ nhà đi lục lọi đồ đạc thì thôi đi, còn nhốt con người ta lại rồi tự mình đi nấu cơm ăn. Lỡ may lúc đó cô không về, hai đứa nhỏ muốn ra ngoài, chẳng phải là trèo ban công sao, trẻ con còn nhỏ, làm sao biết ngã từ trên lầu xuống đáng sợ thế nào!"

Chỉ cần đặt mình vào hoàn cảnh, tưởng tượng đó là con mình, cũng đủ dọa người ta sợ vỡ mật!

Chị dâu nói chuyện nhỏ nhẹ bên cạnh cũng gật đầu phụ họa, sau đó nhìn vợ Hoa Cương với ánh mắt khiển trách, rồi quay đầu nói thầm với chị mặt tròn: "Cái cô vợ Hoa Cương kia chẳng phải là ở cùng tòa nhà đó sao? Khẳng định là biết bà già đó thế nào rồi, vậy mà cũng để chồng mình giới thiệu cho anh em, rốt cuộc là có ý gì!"

Vừa rồi lúc Triệu Chanh nói chuyện này đã nói rõ địa chỉ, tầng lầu của bà cụ Hạ, ý là để mọi người đều biết, tránh sau này không cẩn thận lại bị hại giống như họ.

Mọi người cũng không nghi ngờ Cương Tử cố ý giới thiệu bà cụ này cho Lâm Kiến Thành.

Dù sao thì cả phòng đàn ông này đều là lái xe, quanh năm suốt tháng chạy bên ngoài, có người một hai tháng, thậm chí ba bốn tháng mới về nhà một chuyến, còn nhớ được cửa nhà mình mở hướng nào đã là tốt lắm rồi, làm sao mà biết hàng xóm láng giềng là người thế nào, chẳng phải đều là vợ ở nhà nói sao thì họ tin vậy sao.

Những người phụ nữ khác trong phòng cũng nghị luận xôn xao, thỉnh thoảng lại nhìn về phía vợ Hoa Cương, thậm chí có người không để ý còn giơ tay chỉ trỏ về phía cô ta.

Hai chị dâu vốn đang ngồi tán gẫu cùng vợ Hoa Cương cũng không muốn nói chuyện với cô ta nữa, dịch người sang một bên, gạt vợ Hoa Cương ra ngoài.

Lâm Đại Thuận đảo mắt nhìn tình hình trong phòng, lúc này rướn cổ đến bên tai Triệu Chanh nói nhỏ: "Chanh Tử, vừa rồi có phải mẹ đang mắng người không? Có cần con giúp không?"

Dù sao nó còn nhỏ, cho dù có nhảy xuống đánh cái bà thím kia thì cũng không ai làm gì được nó.

Triệu Chanh lại trừng mắt nhìn nó một cái, ôm Lâm Nhị Thuận, lấy tay từ bàn trà vơ chỗ hạt dưa còn sót lại chia một nửa cho Lâm Đại Thuận: "Ngoan ngoãn ăn hạt dưa của con đi! Đây đều là chuyện của phụ nữ, con là đàn ông con trai xen vào làm gì?"

Đàn ông có cách giải quyết vấn đề của đàn ông, Triệu Chanh không muốn để hai đứa nhỏ học cái kiểu mồm mép lợi hại này của phụ nữ, thế chẳng phải là có lỗi với con dâu tương lai sao. Có người phụ nữ nào lại thích chồng mình không làm chuyện đứng đắn, cả ngày chỉ biết múa mép khua môi?

Triệu Chanh nghĩ đến Lâm Kiến Thành, cho rằng đàn ông nên giống như Lâm Kiến Thành, muốn b-á-o ⓣ-h-ù cũng là 🌀_❗ế_t người trong vô hình, âm thầm lặng lẽ gài bẫy người ta, gài bẫy xong rồi đối phương cũng không thể đến tìm tra trả thù được.

Màn vận động trước bữa cơm kết thúc trong tình trạng vợ Hoa Cương mặt đỏ bừng, lủi thủi nhìn chằm chằm vào khe sô pha, chịu đựng người khác xì xào bàn tán. Rất nhanh, chị Tần đã gọi mọi người ăn cơm.

Đám phụ nữ đang tán gẫu cũng vội vàng gọi con mình về bên cạnh, sợ nhà mình mang đến mấy cái miệng mà lại ăn không đủ no.

Lần này người đến quá đông, bàn bát tiên bên phòng ăn đương nhiên là dành cho đám đàn ông, bên phòng khách lại kê thêm một cái bàn tròn lớn, còn bọn trẻ con thì được sắp xếp ăn ở bàn trà.

Triệu Chanh chủ động xin ở lại bên bàn thấp này trông đám trẻ con, bị chị Tần trêu ghẹo là cô thích trẻ con.

Triệu Chanh cũng lười so đo xem lời này có ẩn ý gì khác không, cười mà không nói. Dù sao cô nói là giúp trông trẻ con, chứ không phải giúp chăm trẻ con. Trông thì chẳng phải là dùng mắt nhìn mấy lần sao, quan trọng nhất đương nhiên vẫn là chăm hai đứa con nhà mình rồi.

Lúc chuẩn bị ăn cơm, cánh cửa mà Tuấn Tuấn lúc nãy xông vào mở ra một khe hở. Triệu Chanh phát hiện đầu tiên, quay người lại nheo mắt cười cười với thằng nhóc quậy đang ở khe cửa.

Cánh cửa "Rầm" một tiếng lại bị đóng sầm lại. Vừa vặn đúng lúc Hùng Đại Sơn đang kê bàn tròn trong phòng khách, sắc mặt lập tức trở nên khó coi, cơ quai hàm cũng cắn chặt đến nổi lên, cái nhìn ném về phía cửa phòng ngủ tuyệt đối là đầy sát khí.

Triệu Chanh trong lòng rất vui vẻ, cảm thấy tối nay thằng nhóc quậy kia khó mà thoát được một trận "giáo dục bằng tình yêu thương của cha" rồi.

Triệu Chanh không hề cảm thấy chấp nhặt với một đứa trẻ thì có gì là mất giá. Ⴓ⛎-ỷ mới biết lúc thằng nhóc thối kia xông vào định động thủ với Nhị Thuận, Triệu Chanh đã tức giận đến mức nào. Dám làm vậy ngay trước mặt cô, có thể thấy tính tình hung hãn đến mức nào.

Khi chưa có con, Triệu Chanh nhiều lắm cũng chỉ là xem tin tức rồi cảm thán một câu "mấy đứa trẻ hư này thiếu đòn", nhưng bây giờ cô có hai đứa con cần che chở, Triệu Chanh không thể nào nhịn được loại chuyện này.

Một bữa cơm ăn uống lộn xộn, cũng may Triệu Chanh đối xử với bọn trẻ con vô cùng "bình đẳng", một chút cũng không vì chúng nó còn nhỏ mà bỏ qua thân phận con người độc lập tự nhiên của chúng.

Có đứa trẻ muốn nhổ nước bọt vào đồ ăn ngon, Triệu Chanh liền bưng hết đồ ăn ngon về trước mặt mình. Còn muốn đuổi theo nhổ nước bọt? Một đũa quất thẳng vào mặt nó.

Mẹ đứa trẻ nhìn qua? Triệu Chanh một chút cũng không thấy áy náy, còn cau mày, mặt đầy vẻ khó xử mà kiện trước: "Chị dâu, ở nhà chị dạy con kiểu gì thế? Chẳng lẽ đứa nhỏ này ở nhà ăn cơm cũng phải nhổ nước bọt vào thức ăn trước rồi mọi người mới cùng ăn à? Thói quen này ghê tởm quá đi, không sợ ăn vào bị bệnh truyền nhiễm à."

Cái chị dâu vốn còn định bênh con mình kia còn có thể nói gì nữa? Chỉ có thể đỏ mặt mắng con mình xối xả, chẳng lẽ còn có thể hùng hồn tuyên bố nhà họ có truyền thống nhổ nước bọt vào thức ăn à?

Cho dù biện pháp này là bà ta dạy thì cũng không thể nói ra được!

Lặp lại vài lần như vậy, đám trẻ con ở bàn trà cũng biết vị thím này rất hung dữ, không dễ chọc. Thế là Triệu Chanh bảo vệ hai đứa con nhà mình ngồi ở một bên hẹp của bàn trà, có được một khoảng bình yên, trong khi ba phía còn lại của bàn trà thì như bầy 🍳-⛎-ỷ náo loạn, la hét ầm ĩ.

Lâm Đại Thuận và Lâm Nhị Thuận đã bị đám trẻ con này dọa choáng váng. Lâm Đại Thuận còn lặng lẽ nói với Triệu Chanh: "Khó trách vừa rồi ba còn cố ý dặn chúng ta trước, mấy người này lợi hại quá?"

Một chút cũng không hiền lành như mấy bạn nhỏ chơi cùng nó ở công viên!

Lâm Nhị Thuận "Ưm ưm" gật đầu, trợn tròn mắt muốn phát biểu ý kiến, nhưng trong miệng nhét quá đầy, chỉ có thể phồng má, chớp mắt nhìn Triệu Chanh.

Triệu Chanh bị cái dáng vẻ chuột hamster này của nó manh đến mức chỉ muốn ôm lên 𝐡ô_ռ hai cái, cười đến cong cả mắt, đũa không ngừng gắp thức ăn cho hai đứa nhỏ.

Ừm, cả hai ăn nhiều một chút, ăn béo lên, đến lúc đó mặt nhiều thịt mới dễ nựng!

Đối với lời của Lâm Đại Thuận, Triệu Chanh không thấy kỳ lạ chút nào. Dù sao thì đám trẻ này phần lớn tuổi đều không lớn, lớn nhất cũng chỉ là Tuấn Tuấn mười tuổi nhà chị Tần.

Tuổi còn nhỏ, đi học chưa được hai năm, những gì chúng nghĩ, những gì chúng làm, những gì chúng nói phần lớn đều học từ cha mẹ, người nhà. Mà cha của đám trẻ này thì quanh năm không ở nhà, có thể học thì tự nhiên chỉ có thể học từ mẹ.

Ngần này đứa trẻ trong phòng, Triệu Chanh chỉ cần nhìn đứa trẻ là về cơ bản có thể đoán được mẹ của chúng là ai.

Ăn cơm xong cũng không về ngay, đám đàn ông tụ lại với nhau thì luôn có chuyện để nói không hết. Triệu Chanh liền cùng chị ba Lưu mặt tròn và vợ Thôi nói chuyện nhỏ nhẹ tụ lại nói chuyện phiếm việc nhà. Chờ đến khi hai đứa nhỏ đều dựa vào lòng Triệu Chanh bắt đầu ngủ gật, Lâm Kiến Thành mới đi vào gọi Triệu Chanh.

"Chúng ta về trước đi, hai đứa nhỏ đều ngủ gật rồi, ngày mai em còn phải đi làm."

Lời này tuy là nói với Triệu Chanh, nhưng Triệu Chanh biết là nói cho người khác nghe.

Nói xong, Lâm Kiến Thành liền đi tới bế ngang Lâm Nhị Thuận lên, còn Lâm Đại Thuận thì bị anh đánh thức, dụi mắt, được Triệu Chanh nắm tay đứng dậy.

Những người khác cũng không giữ nhiều, dù sao con nhà Lâm Kiến Thành buồn ngủ thì cũng có thể nói là đặt 🦵*ê*𝖓 🌀*ℹ️ư*ờ*𝖓*🌀 nhà anh Hùng ngủ một lát, nhưng vợ người ta còn phải đi làm, thế thì không thể chậm trễ được.

Nói đến trong đám đàn ông này, vợ có đi làm kiếm tiền thì lại chỉ có mình Triệu Chanh. Có người thì vợ phải ở nhà giặt giũ nấu cơm chăm con, cũng có người ở chung với mẹ chồng, mẹ chồng có thể chăm con và việc nhà.

Nhưng thành phố Liên Dung cũng không phải là thành phố lớn gì, cũng không có nhà máy xí nghiệp gì, cho nên cơ hội việc làm tương đối ít.

Có công việc không kén người thì cũng phần lớn là loại việc vừa mệt vừa lương thấp. Thay vì để vợ mình đi làm cái loại việc mệt sống mệt 𝖈𝒽ế_𝖙, một tháng mới mang về mấy chục đồng, thà cứ ở nhà chăm con, chăm ông bà già còn hơn.

Giống như vợ Lâm Kiến Thành, vừa có tay nghề riêng, lại được bà chủ coi trọng, chẳng phải là hiếm có sao.

Thế là chờ Lâm Kiến Thành đi rồi, mấy người đàn ông cũng không tránh khỏi nói vài câu kiểu như Kiến Thành có phúc khí, mang theo con mà vẫn cưới được vợ tốt.

Có bà vợ nào thích nghe chồng mình nói câu này chứ, không ít người thầm bực bội trong lòng, đặc biệt là chị Tần.

Nghĩ đến mình ở nhà một mình mệt sống mệt ⓒ𝒽ế_† chăm con, hôm nay lại từ sáng sớm bận đến bây giờ còn chưa được nghỉ chân uống ngụm nước, kết quả người nói Triệu Chanh tốt lại chính là chồng mình nói to nhất. Chị Tần xách chổi với cái hót rác vào bếp mà chỉ muốn ném đồ.

Vậy mà bên ngoài Hùng Đại Sơn lại hét lên: "Khai Bình! Sao không biết rót ấm trà cho bọn anh? Nhanh lên!"

Ngón tay chị Tần nắm chặt cán chổi đến nỗi khớp xương kêu răng rắc, nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn không nhịn được mà ném cái chổi vào góc tường, lại còn phải khống chế để không phát ra tiếng quá lớn.

Cái cuộc sống này, thật sự quá là uất ức!

"Tới đây, xong ngay đây!"

Uất ức hơn nữa là bà ta còn không dám mang chút cảm xúc nào ra ngoài!

Triệu Chanh mặc kệ người khác uất ức thế nào, dù sao thì cục tức lúc nãy của cô về cơ bản là đã xả xong rồi.

Bất quá điều này cũng không ảnh hưởng đến việc Triệu Chanh ra ngoài liền hỏi Lâm Kiến Thành: "... có phải có ý kiến gì với nhà chúng ta không? Vừa gặp mặt đã nói năng âm dương quái khí, nói bóng nói gió, mở miệng ngậm miệng đều ám chỉ em không phải mẹ ruột của Đại Thuận Nhị Thuận."

Lâm Kiến Thành vốn còn đang vì câu "nhà chúng ta" của Triệu Chanh mà tâm tình vui vẻ, chờ nghe đến cuối cùng, nụ cười trên mặt Lâm Kiến Thành cũng nhạt dần, mày hơi nhíu lại, nghiêng đầu nhìn sắc mặt Triệu Chanh.

Chờ xác định Triệu Chanh không thực sự để bụng lời này, Lâm Kiến Thành mới yên tâm, tiếp đó nhớ tới chuyện Triệu Chanh nói.

"Chắc là vậy, nhưng bình thường đối với anh thì chị ta không biểu hiện rõ ràng lắm. Yên tâm đi, anh Hùng không phải là loại người bị vợ con ảnh hưởng đâu."

Nói cách khác, nếu sự bất mãn của chị Tần đối với họ bị anh Hùng biết, ngược lại người chịu thiệt chính là chị ta.

Triệu Chanh hiển nhiên cũng nghĩ đến điểm này, híp mắt cười, tiếp tục nói thầm: "Chị Tần cưng con trai quá rồi, anh không biết đâu, lúc đó Đại Thuận Nhị Thuận đứng ngay cạnh em, thằng nhóc đó xông tới liền định túm tai Nhị Thuận."

"Chị Tần cũng thật là, biết rõ con mình hay bắt nạt người khác, còn cố ý gọi con mình qua dẫn Đại Thuận Nhị Thuận đi chơi. Nếu không phải em tính tình không tốt, thì lúc đó vì nể mặt mấy anh đàn ông, chẳng phải là để Đại Thuận Nhị Thuận bị dẫn đi rồi sao? Đến lúc đó còn không phải mặc sức bị bắt nạt mà em cũng khó nói à?"

Triệu Chanh oán giận đều là chị Tần, chứ không có nâng lên đến Hùng Đại Sơn. Cũng không phải là cố ý chơi tâm cơ không muốn Lâm Kiến Thành sinh bất mãn, mà là cô thật sự cho rằng Hùng Đại Sơn người này vẫn không tệ.

Bất kể là đối với Lâm Kiến Thành hay là tối nay đối với lời "tố cáo" của vợ Hoa Cương, bất kể Hùng Đại Sơn đối với chị Tần và Tuấn Tuấn có phải là người chồng tốt, người cha tốt hay không, thì đứng từ góc độ của bọn họ, Hùng Đại Sơn tuyệt đối là người không nên bị nói xấu.

Lâm Kiến Thành nghe Triệu Chanh oán giận, trong lòng ôm Nhị Thuận, cánh tay thì choàng qua cổ tay Triệu Chanh, cứ như vậy đi dọc hành lang tối om ra khỏi tòa nhà.

Hành lang của tòa nhà này không có đèn, cũng không biết là hỏng không sửa hay là vốn dĩ không lắp. Trong tay còn dắt Lâm Đại Thuận, Triệu Chanh nghe theo đề nghị của Lâm Kiến Thành mới đưa tay khoác vào cánh tay anh.

Chờ ra đến đường lớn bên ngoài, mặt đường được ánh sáng hắt ra từ cửa sổ của hộ tầng một, Triệu Chanh lúc này mới buông tay ra, bế Lâm Đại Thuận lên, đi nhanh vài bước đến bên xe chờ Lâm Kiến Thành tới mở cửa.

Lâm Kiến Thành thoáng có chút tiếc nuối, nhưng có thể cảm giác được Triệu Chanh đối với việc tiếp xúc 🌴_h_â_ռ Ⓜ️_ậ_† hơn với anh đã không còn mâu thuẫn như trước nữa. Đây là một tiến bộ lớn rất tốt, Lâm Kiến Thành tin tưởng không bao lâu nữa họ có thể trở thành người một nhà thực sự.

Nghĩ đến đây, trong lòng Lâm Kiến Thành một trận ấm áp, ôm Nhị Thuận cũng đi nhanh vài bước.

Mở cửa xe, đưa con và Triệu Chanh lên xe, Lâm Kiến Thành vòng qua đầu xe leo lên ghế lái, khởi động xe, chạy về hướng nhà.

"Hạ cửa sổ xuống một chút đi? Hai đứa nhỏ đều ngủ rồi."

"Đánh thức Đại Thuận dậy đi, sắp đến nơi rồi."

"Thôi đừng, để nó ngủ, đến nơi em cõng nó lên."

Đến đường Xuân Hoa, tìm được chỗ đỗ xe, Lâm Kiến Thành bảo Triệu Chanh ôm Nhị Thuận nhẹ một chút, còn mình thì bế Lâm Đại Thuận lên.

Gió đêm thổi hiu hiu, hai người mỗi người ôm một đứa trẻ, vai kề vai đi trên con đường vắng người, thỉnh thoảng bên tai lại có tiếng Triệu Chanh cố tình hạ thấp giọng nói chuyện thoảng qua.

Lâm Kiến Thành hy vọng con đường này có thể dài thêm một chút.

Tác giả có lời muốn nói: Triệu Chanh: Dài thêm một chút? Anh thử để con đường này dài thêm chút nữa xem? 【 xoa xoa cánh tay mỏi nhừ, ánh mắt cảnh cáo. jpg】

Lâm Kiến Thành:... Khó khăn lắm mới lãng mạn được một chút không tốt sao?

PS: Cộng thêm một nghìn chữ còn thiếu, chương này 5000 chữ, đủ chiều các nàng chưa? Còn không mau nhào vào lòng ta bán manh lăn lộn?

Cảm tạ các tiểu thiên sứ đã ném b.0.〽️ hoặc tưới dung dịch dinh dưỡng cho ta nha ~

Cảm tạ tiểu thiên sứ đã ném [Địa lôi]: Ai, nha nha 1 cái;

Cảm tạ tưới [Dung dịch dinh dưỡng] tiểu thiên sứ:

Trương sương mù thiện 20 bình;

Vô cùng cảm tạ mọi người đã ủng hộ ta, ta sẽ tiếp tục cố gắng!

Chương (1-89)