Truyện:Thập Niên 90 Mẹ Kế Luôn Muốn Trốn Chạy - Chương 32

Thập Niên 90 Mẹ Kế Luôn Muốn Trốn Chạy
Trọn bộ 89 chương
Chương 32
0.00
(0 votes)


Chương (1-89)

Hôm trước lúc trở về, Lâm Kiến Thành chỉ ngủ được hơn ba tiếng. Sau đó cũng chẳng có cơ hội ngủ bù, nên giấc này anh ngủ say như 🌜.𝐡.ế.𝖙, đúng là trời đánh cũng không tỉnh.

Lúc đầu Triệu Chanh còn đề phòng gã đàn ông này thấy sắc nổi lòng tham, nửa đêm giở trò. Giật mình tỉnh giấc hai lần, cô phát hiện Lâm Kiến Thành hoàn toàn không có ý đó, bèn nghĩ thầm, lẽ nào Lâm Kiến Thành thật lòng yêu thương người đàn bà bên ngoài kia?

Nếu đúng là như vậy, đối với cô mà nói tất nhiên là chuyện tốt.

Nhưng vừa mới thở phào nhẹ nhõm, Triệu Chanh lại không khỏi lo lắng cho hai anh em Lâm Đại Thuận. Cô đành lay Đại Thuận dậy, bế Nhị Thuận lên, cho hai đứa trẻ đi "trút bầu tâm sự" xong xuôi, rồi lại 𝐥-ê-𝖓 🌀-ℹ️-ư-ờ-ⓝ-🌀 đất nằm. Cơn buồn ngủ nhanh chóng át đi nỗi lo lắng, Triệu Chanh cũng thiếp đi lúc nào không hay.

Có lẽ là từ lúc xuyên qua đến nay, cô chưa từng thức đêm, cơ thể và tinh thần vẫn chưa quen, nên sáng hôm sau, lúc Triệu Chanh tỉnh lại đã nghe thấy tiếng nồi niêu xoong chảo va chạm lách cách bên nhà bếp.

Triệu Chanh cứng cổ quay đầu nhìn lại, thấy trên giường đất đã thiếu mất Lâm Kiến Thành.

Vậy là đi làm bữa sáng à? Siêng năng vậy sao? Triệu Chanh vẫn có chút không tin nổi, hạt giống nghi ngờ nảy mầm cũng là điều dễ hiểu.

Lẽ nào Lâm Kiến Thành muốn làm bữa sáng để hại bọn họ? Hay là muốn ra vẻ siêng năng một chút rồi quay vào nói chuyện với cô, bảo cô sau này cứ ở nông thôn ngoan ngoãn một mình nuôi hai đứa con?

Phải nói rằng, tuy Triệu Chanh chỉ là dân võ, nhưng cũng từng tiếp xúc với không ít kịch bản kỳ lạ, lúc này, trí tưởng tượng của cô bị ảnh hưởng thấy rõ.

Lâm Kiến Thành đâu biết rằng mình chỉ làm một bữa sáng bình thường mà đã bị cô vợ mới suy diễn ra bao nhiêu â●〽️ ɱư●⛎ qυ*ỷ kế. Anh vừa hay bưng một chậu thức ăn vào nhà, chân vừa bước qua ngạch cửa, ngẩng đầu lên liền bắt gặp ánh mắt dò xét của Triệu Chanh trên giường đất.

Lâm Kiến Thành khựng chân lại một chút, rồi lại tỏ ra tự nhiên đặt chậu thức ăn lên bàn, nói với Triệu Chanh: "Tỉnh rồi à? Cơm sắp xong rồi. Anh thấy mái chuồng heo với nhà kho có mấy lỗ thủng, có phải đợt mưa trước bị gió thổi bay không? Mấy hôm nữa anh đi tìm người mua ít rơm rạ về lợp lại."

Triệu Chanh nghĩ thầm, anh nói với tôi mấy cái này là có ý gì?

Lâm Kiến Thành đứng dưới đất nhìn Triệu Chanh, hai người im lặng nhìn nhau. Triệu Chanh chịu không nổi trước, dù sao thì ngay từ đầu cô đã chống hai khuỷu tay ra sau, cả người ở trong tư thế nửa ngồi nửa nằm.

Triệu Chanh đảo mắt, thử "Ừm" một tiếng.

Quả nhiên, nhận được câu trả lời, Lâm Kiến Thành hài lòng mỉm cười, không đứng đó nhìn cô nữa mà xoay người ra ngoài bưng bát cháo đã múc sẵn vào.

Đây là lần đầu tiên Triệu Chanh thấy Lâm Kiến Thành cười, nụ cười nhàn nhạt, khiến cho khuôn mặt không mấy đẹp trai của anh ta trông sáng sủa hơn hẳn. Lúc này Triệu Chanh mới phát hiện, Lâm Kiến Thành trông cũng khá ưa nhìn, đạt tới mức "trông cũng ra dáng ra hình".

"Lần này anh về nhiều nhất cũng chỉ ở được ba ngày, chỉ đành lần sau tìm thời gian đưa em về nhà ngoại."

Lâm Kiến Thành hy vọng cô vợ mới đang đầy oán hận này có thể cố gắng đừng giận cá chém thớt lên anh, và sau đó tiếp tục chăm sóc tốt cho gia đình.

Triệu Chanh vừa nghe nói nhiều nhất chỉ có ba ngày, tâm trạng ngược lại tốt hẳn lên, đối với sự siêng năng của Lâm Kiến Thành cũng thấy dễ chấp nhận hơn. Còn việc đưa cô về nhà ngoại? Lời này Triệu Chanh nghe tai trái lọt tai phải.

Nhìn bên ngoài trời cũng vừa hửng sáng, vẫn còn sớm, Triệu Chanh không gọi hai anh em đang ngủ như heo con dậy. Cô tự mình xuống giường đất, ra ngoài múc nước, dùng tay vuốt lại tóc cho gọn gàng rồi rửa mặt, lại uống ngụm nước súc miệng.

Buổi sáng thức dậy rửa mặt đánh răng mà không có bàn chải, đây tuyệt đối là điều Triệu Chanh không thể thích ứng nổi. Không có sữa rửa mặt còn tạm được, chứ không có bàn chải, cô luôn cảm thấy lúc ăn sáng trong miệng cứ hôi hôi.

Chờ rửa mặt xong, lúc quay về phòng bôi kem dưỡng da, Triệu Chanh đảo mắt, liếc nhìn Lâm Kiến Thành vừa rửa tay xong, đang vừa vẩy nước vừa ngồi xuống bên bàn ăn.

"Này, nhà anh thiếu thốn đủ thứ. Anh xem, em đến cái lược chải đầu cũng không có, rồi bàn chải, kem đánh răng, dầu gội, xà phòng thơm, bột giặt, anh có định đi mua về không?"

Triệu Chanh muốn thăm dò thử xem rốt cuộc Lâm Kiến Thành là người thế nào.

Trước đó còn thấy người này về nhà mà chẳng thèm ⓖầ·𝐧 ⓖũ·1 con cái, cứ đăm đăm cái mặt lạnh tanh. Nhưng sáng nay lại thấy anh ta nấu cơm, cọ nồi động tác rất thuần thục, cũng không có cái vẻ đàn ông gia trưởng cho rằng mình không nên làm mấy việc này.

Lâm Kiến Thành gật đầu: "Trước đây đồ đạc trong nhà giữ không được. Giờ có em ở đây, mấy thứ này đúng là nên mua. Đợi lát nữa Đại Thuận, Nhị Thuận dậy ăn cơm xong, chúng ta cùng lên trấn mua, tiện thể mua thêm ít lương thực về."

Bằng không đợi lúc anh không có nhà, một mình cô gùi lương thực từ trấn về thì quá vất vả.

Còn việc mua trong thôn, giờ đã là giữa tháng Năm, hoa màu vừa mới gieo trồng, cho dù nhà nào có dư lương thực cũng chẳng ép ra được bao nhiêu để bán.

Huống hồ, so với việc mua ở trong thôn, Lâm Kiến Thành thích mua thẳng của người lạ trên trấn hơn. Lúc mua có thể thoải mái mà kén chọn hay mặc cả, xong việc thì tiền trao cháo múc, không ai bàn tán gì.

Triệu Chanh không ngờ người này lại có thể nghĩ xa như vậy, sắp xếp cũng thật chu toàn, nhìn kỹ thì đúng là ra dáng đàn ông của gia đình.

Triệu Chanh ngẩn người, vừa bôi kem vừa không nhịn được quay người nhìn anh: "Anh... vẫn nhận Đại Thuận, Nhị Thuận là con trai chứ?"

Lần này, đến lượt Lâm Kiến Thành ngẩn ra.

Đang bưng bát cơm, cầm đũa, Lâm Kiến Thành ngẩng mắt nhìn người phụ nữ trẻ tuổi cách đó vài bước. Cô ấy đang dùng đôi mắt tò mò nhìn chằm chằm anh, mấy ngón tay trắng nõn vẫn đang xoa kem dưỡng lên mặt.

Hộp kem đó lúc mua, bà chủ đã vặn ra cho anh ngửi thử, thơm nức mũi. Mặt cô ấy lúc này chắc cũng thơm lắm.

Yết hầu Lâm Kiến Thành trượt một cái, anh cụp mắt xuống nhìn bát cháo trong tay: "Tại sao lại không nhận?"

Chợt nghĩ đến điều gì, Lâm Kiến Thành lại ngẩng lên nhìn Triệu Chanh, hỏi: "Có phải em nghe người trong thôn nói linh tinh gì rồi không? Anh không có nuôi đàn bà bên ngoài, cũng không có con riêng."

Nếu đã nói thẳng ra, Lâm Kiến Thành cảm thấy mình nên nói rõ ràng với Triệu Chanh. Thế là anh đặt bát đũa xuống, hai tay chống lên bàn, nhìn Triệu Chanh nói: "Anh biết em bất mãn với cách làm của nhà mẹ đẻ. Em muốn trút giận, thì đợi lần sau anh về, anh đưa em về nhà ngoại. Lần này không được, anh không có thời gian. Em đã gả cho anh, sau này anh kiếm tiền nuôi gia đình, chắc chắn sẽ không để các em đói. Lúc anh không ở nhà, cũng mong em chăm sóc tốt cho gia đình."

Lâm Kiến Thành vốn không giỏi nói mấy lời này, nói đến đây anh ngẫm nghĩ, tạm thời không nghĩ ra mình còn có thể nói gì nữa, nên liền im lặng, nhìn Triệu Chanh.

Lại giống như lúc nãy. Đã có kinh nghiệm đoán ý của đối phương một lần, Triệu Chanh cũng hiểu Lâm Kiến Thành đang chờ cô bày tỏ thái độ.

Thật không ngờ mọi chuyện lại là như thế. Nhưng nếu anh ta không nuôi đàn bà con cái bên ngoài, tại sao lại có thể nhẫn tâm vứt hai đứa con ở nhà mặc kệ như vậy?

Còn nữa, nếu không nuôi đàn bà con cái, vậy mấy năm nay tiền kiếm được đi đâu hết rồi?

Triệu Chanh nghĩ sao thì hỏi vậy.

"Đại Thuận đã không còn nhỏ, có thể tạm thời chăm sóc Nhị Thuận. Còn tiền, anh mua xe rồi, chính là chiếc xe hôm qua em thấy đó."

Lâm Kiến Thành không nói việc lúc mới bắt đầu lái xe anh đã có ý định tiết kiệm tiền mua xe làm ăn riêng. Mấy chuyện đó là chuyện của đàn ông, không cần thiết phải nói với phụ nữ trong nhà.

Triệu Chanh bị cái câu "Đại Thuận đã không còn nhỏ" đầy lý lẽ của anh ta làm cho tức cười, giọng cô bất giác cao lên mấy tông: "Không nhỏ là bao lớn? Đại Thuận mới năm tuổi! Anh thật sự không sợ hai anh em chúng nó ở nhà ngã vào chum nước hay nghịch lửa tự làm mình bị thương à?"

"Chưa nói đến mấy tai nạn khác, chỉ riêng việc chúng nó đi chân trần chạy lung tung, bị cảm mạo không ai chăm sóc cũng có thể xảy ra chuyện lớn. Anh chưa nghe nói có đứa trẻ bị sốt cao đến 🌜𝐡ế●t sao? Coi như không 𝖈*𝖍ế*𝖙, cũng không ít đứa bị sốt hỏng não, cả đời thành kẻ ngốc!"

Triệu Chanh vô cùng tức giận, cũng chẳng có ý định che giấu.

Lâm Kiến Thành nhíu mày càng chặt. Anh rốt cuộc cũng ý thức được cô vợ mới này đang chuẩn bị gây sự với mình.

Lâm Kiến Thành không thích cãi nhau, bình thường nếu gặp phải tình huống này, anh đều trực tiếp bỏ đi.

Nhưng hiện tại anh còn chưa ăn sáng, lại còn vừa nói ăn xong sẽ đi trấn mua đồ.

"Anh không muốn cãi nhau với em. Em bôi kem xong thì ra ăn cơm đi."

Lâm Kiến Thành định kết thúc chủ đề, anh cụp mắt xuống, bưng bát lên, cầm đũa ♓ú.ⓟ cháo.

Triệu Chanh "Hừ" một tiếng, còn trợn mắt lườm anh. Nhưng thấy Lâm Đại Thuận hình như bị ồn ào làm cho trở mình muốn tỉnh, Triệu Chanh rốt cuộc cũng không tiếp tục gây sự nữa.

Nói cho cùng, đây vẫn là chuyện nhà họ Lâm. Nếu Lâm Kiến Thành không nuôi vợ con bên ngoài, vậy Đại Thuận và Nhị Thuận cũng không có nguy cơ phải sống với mẹ kế.

Đáng tiếc, ông bố đẻ này cũng chẳng khác gì bố dượng. Triệu Chanh nghĩ mãi không ra cái tính tình "bố dượng" này của Lâm Kiến Thành là từ đâu mà có.

Tuy nhiên, Lâm Kiến Thành đã tự mình mua xe bắt đầu làm ăn riêng, xem ra về phương diện kiếm tiền thì người này vẫn có kế hoạch.

Triệu Chanh đi tới, ngồi xuống đối diện Lâm Kiến Thành bắt đầu ăn sáng. Nghĩ đến đây, cô không nhịn được lại hỏi anh: "Trước đây trong nhà không có người lớn, sao anh không bỏ chút tiền thuê một người đến trông Đại Thuận bọn nó? Thật ra một tháng cũng không tốn bao nhiêu, chỉ cần tiền tiêu vặt của Đại Thuận cũng đủ rồi."

Lâm Kiến Thành có chút bất mãn, cảm thấy cô vợ mới này tính tình thật lắm lời. Nhưng khi ngẩng lên, bắt gặp đôi mắt xinh đẹp của Triệu Chanh, chút bất mãn vừa chớm nở trong lòng Lâm Kiến Thành lại dần phai nhạt.

Nghĩ lại thì Triệu Chanh năm nay cũng mới hai mươi tuổi, nhỏ hơn anh sáu tuổi, hiếu kỳ một chút cũng miễn cưỡng có thể chấp nhận được.

Không thể không nói, đại đa số mọi người đều có một điểm chung, đó là khi đối mặt với những sự vật, sự việc tốt đẹp, họ sẽ bất giác mà bao dung hơn.

Lâm Kiến Thành cũng chỉ là một người đàn ông bình thường, đối mặt với cô vợ trẻ trung xinh đẹp, anh cũng bất giác sẵn lòng bỏ ra thêm chút kiên nhẫn và thay đổi.

Vừa ăn sáng vừa nói mấy chuyện không liên quan đến công việc thế này, đây là lần đầu tiên Lâm Kiến Thành thử. Có thể thấy rõ anh có chút không quen: "Trong thôn không tìm được người thích hợp, tìm người bên ngoài thì mẹ anh bên đó cũng không đồng ý, rồi còn bên bà ngoại của Đại Thuận bọn nó nữa, cũng sẽ đến gây chuyện."

Trừ phi đưa tiền cho cả hai bên. Nhưng đưa bao nhiêu tiền mới đủ? Có khi moi rỗng cả vốn liếng của anh rồi, người ta vẫn nghĩ anh còn giấu bao nhiêu tiền.

Huống hồ, Lâm Kiến Thành cũng không phải người mềm tính, anh dựa vào đâu mà phải cho những người đó tiền? Trong túi anh có đồng nào là do bọn họ giúp anh kiếm được không?

Triệu Chanh "à" lên một tiếng, nghĩ thầm thì ra là còn có mấy lý do này. Chỉ không biết bên ngoại của Đại Thuận là người như thế nào.

Lời đã nói đến nước này, Lâm Kiến Thành liền nghiêm mặt nhìn Triệu Chanh, nói rõ thái độ của mình: "Sau này nếu có người bên bà ngoại của Đại Thuận hoặc bên mẹ anh đến tìm em đòi tiền, em cứ nói thẳng tiền đều ở chỗ anh, đừng có nhả ra là được."

Ngừng một chút, Lâm Kiến Thành có chút gượng gạo nói tiếp: "Còn về bên nhà mẹ đẻ em, lễ tết nên biếu cái gì chúng ta biếu cái đó, đừng nghĩ nhiều. Trong nhà còn nhiều chỗ phải tiêu tiền. Năm nay anh còn tính kiếm thêm chút tiền rồi đưa các em ra ngoài, hoặc là an cư trên trấn, hoặc là lên thành phố. Đại Thuận sang năm phải đi học rồi."

Đại Thuận tháng Bảy năm nay là tròn sáu tuổi, sang năm là bảy tuổi. Kế hoạch của Lâm Kiến Thành là trước khi cho con trai lớn vào lớp một sẽ cho nó đi học một học kỳ mẫu giáo.

Thời này ở nông thôn còn chưa có tư tưởng giáo dục mầm non, nhưng Lâm Kiến Thành ra ngoài chạy xe hai năm, kiến thức cũng tăng lên, biết có một số nơi, trường tiểu học quy định cứng nhắc, không học mẫu giáo thì không được học tiểu học.

Nhà nước đã quy định như vậy, thì việc đi học mẫu giáo chắc chắn là có lợi cho đứa trẻ.

Về phương diện tình thương của cha, Lâm Kiến Thành không có bất kỳ nhận thức nào. Nhưng ở phương diện khác, anh lại làm tròn trách nhiệm của một người cha, ví dụ như cung cấp cho chúng cuộc sống đảm bảo, cung cấp môi trường giáo dục, để chúng lớn lên có thể có bản lĩnh hơn.

Không cầu sau này chúng nó báo hiếu, chỉ cần đứa nào đứa nấy trưởng thành đừng không nuôi nổi bản thân là được rồi.

Mà cho dù có nuôi không nổi cũng không liên quan đến anh. Tóm lại, anh làm cha, tiết kiệm tiền cho chúng nó cưới vợ, trách nhiệm và nghĩa vụ của người cha như vậy là hoàn thành.

Lúc Lâm Kiến Thành nói đến chuyện biếu quà tết cho nhà họ Triệu, Triệu Chanh đã trợn tròn mắt. Nhưng đến khi anh nói chuẩn bị chuyển nhà lên trấn hoặc lên thành phố, còn nói đến chuyện Đại Thuận đi học, Triệu Chanh liền có hứng thú, cũng không lườm anh nữa, cô chống hai tay lên bàn hỏi: "Đại Thuận sang năm phải đi học sao? Anh cũng tính đến mấy cái này à? Vậy là em hiểu lầm anh rồi, cứ tưởng anh vứt hai đứa nó ở quê cho tự sinh tự diệt."

Lâm Kiến Thành cũng biết chữ, trước khi lái xe cũng thường xuyên qua lại với đám bạn trên trấn, khi đó cũng đọc không ít mấy cái tạp chí võ hiệp, diễm tình.

Đọc linh tinh một ít, Lâm Kiến Thành cũng có chút trình độ văn hóa, ít nhất cũng biết cái thành ngữ "tự sinh tự diệt" nghĩa là gì.

Đối với chuyện này, Lâm Kiến Thành không nói thêm gì. Anh vẫn nhớ lúc nãy khi nói đến chủ đề liên quan, cô vợ mới đã trợn mắt b*ố*ⓒ ♓ỏ*🔼 chuẩn bị cãi nhau với anh. Lúc này anh sợ đụng thêm chút nữa vào chủ đề này, cô vợ mới đang cười toe toét nhìn anh kia lại muốn đập bàn cãi nhau.

Lâm Kiến Thành tránh nặng tìm nhẹ, nói sang chuyện Đại Thuận đi học: "Đi học tiểu học bên ngoài thì còn được, sau này chắc chắn phải mua nhà, chuyển hộ khẩu thì mới có thể tiếp tục học lên trên. Cho nên anh còn phải kiếm nhiều tiền, chắc chắn sẽ thường xuyên không ở nhà."

Ý của Lâm Kiến Thành là hy vọng Triệu Chanh sau này đừng oán trách anh không ở nhà.

Nhưng Triệu Chanh chẳng hề coi đó là chuyện của mình, cô qua loa phất phất tay: "Vậy thì anh đúng là phải kiếm nhiều tiền. Không ở nhà cũng không sao, nhưng sau này anh phải thuê cho Đại Thuận bọn nó một người giúp việc, một tháng cũng không tốn bao nhiêu tiền."

Lâm Kiến Thành ngẫm nghĩ, rồi nhìn Triệu Chanh đã bắt đầu gắp thức ăn, anh chỉ có thể thầm than một tiếng, cô vợ kiêu kỳ này quả nhiên là kiêu kỳ, còn chưa vào thành phố đã nghĩ đến chuyện thuê người giúp việc.

Nhưng nhìn mấy ngón tay Triệu Chanh đang cầm đũa vươn ra, Lâm Kiến Thành lại cảm thấy đôi tay như vậy không làm việc nhà hình như cũng là điều hiển nhiên.

Lâm Kiến Thành cảm thấy suy nghĩ của mình lúc này thật kỳ quái, rất loạn. Anh dứt khoát lắc đầu không nghĩ nhiều nữa, chỉ gật đầu "Ừm" một tiếng, trong lòng thì nghĩ chuyện sau này để sau này tính. Biết đâu sau này anh cũng có thể giống như anh Hùng, tự mình mua xe rồi thuê người chạy, còn mình thì có thể thường xuyên ở nhà.

Nếu anh ở nhà, vậy việc nhà tự nhiên cũng không cần thuê người giúp việc.

Vì nói khá nhiều chuyện, nên bữa sáng này ăn rất chậm. Ăn được một nửa thì Lâm Đại Thuận tỉnh, sau đó là Lâm Nhị Thuận.

Hai đứa trẻ tỉnh dậy, căn phòng vốn đang yên tĩnh quá mức bỗng trở nên náo nhiệt hơn.

Nghe nói ăn cơm xong, bố sẽ dẫn chúng đi chợ trấn, còn được ngồi xe tải lớn bố mới mua, Lâm Đại Thuận lập tức vui 💲-ướn-ɢ nhảy cẫng lên.

Lâm Nhị Thuận còn ngây thơ ngơ ngác, Triệu Chanh một tay bế thốc cậu bé lên, thơm một cái thật kêu, cười khanh khách nói: "Nhị Thuận ơi, chúng ta đi mua đồ ăn ngon nào!"

Ăn ngon!

Cái này thì Lâm Nhị Thuận hiểu, mắt cậu bé sáng rỡ lên, cũng học theo dáng vẻ của Triệu Chanh, hai tay ôm lấy mặt cô, rướn cổ "chụt" lại một cái.

Lâm Đại Thuận giơ cao tay nhảy lên la ó: "Em cũng muốn, em cũng muốn!"

Triệu Chanh cười cúi xuống 𝖍.ô.𝖓 lên trán cậu bé một cái, sau đó cũng nhận được một cái 𝒽ô_n đáp lại từ bạn nhỏ Lâm Đại Thuận.

Lâm Kiến Thành đứng bên cạnh nhìn ba người họ, bất giác mỉm cười.

Kế hoạch ra ngoài mua đồ dùng hàng ngày vốn dĩ rất bình thường, bị một lớn hai nhỏ này làm ồn ào lên, Lâm Kiến Thành cũng cảm thấy nó như có thêm một ý nghĩa gì đó không nói nên lời.

Lâm Kiến Thành có chút mong chờ hình ảnh ba người họ lên chiếc xe của mình, lúc đó chắc chắn họ sẽ còn vui hơn nữa.

Lâm Đại Thuận dù có vội vã đến đâu, Triệu Chanh vẫn đè hai anh em xuống ăn cơm trước. Thậm chí Triệu Chanh còn định đi giặt hết đống quần áo thay ra từ tối qua.

Dù sao bọn họ cũng có xe, không cần lo lắng không đủ thời gian, chợ trấn sẽ tan.

Lâm Kiến Thành thấy vậy, cũng lấy đòn gánh đi gánh nước.

Ở chỗ họ, nhiệt độ ngày đêm chênh lệch lớn, nước trong chum để cả đêm sờ vào vẫn còn hơi lạnh buốt xương. Lâm Kiến Thành định đi gánh nước giếng mới về, nước đó sờ vào còn thấy ấm áp.

Mặc dù Lâm Kiến Thành không nói, nhưng Triệu Chanh lại nghĩ như vậy. Có người làm việc, cô cũng vui vẻ sai bảo. Thấy anh lấy đòn gánh, Triệu Chanh liền dừng chân, bảo anh gánh về cho mình giặt quần áo trước, miệng còn nói thẳng thừng: "Nước giếng ấm, em phải dùng để giặt quần áo."

Lâm Kiến Thành không nói gì, "Ừm" một tiếng rồi cầm đòn gánh và thùng đi.

Triệu Chanh phát hiện người này hình như cũng rất tốt, thế là lúc ra hàng rào chuồng heo thu dọn quần áo bẩn, cô tiện tay cầm luôn cả đồ thay ra của Lâm Kiến Thành.

Vốn dĩ Triệu Chanh không định ủy khuất mình đi giặt đồ cho anh ta, nhưng nếu "anh bạn" này đã biết điều như vậy, thì cô giặt giúp cũng được, coi như là trả công anh ta giúp mình gánh nước.

Lâm Kiến Thành làm việc không hề lề mề. Cũng không giống những người đàn ông khác trong thôn, hễ gặp ai nói chuyện được là có thể quên luôn việc trên tay, đứng đó chém gió phét lác cả buổi không xong.

Có người thấy anh sáng sớm tinh mơ đã ra gánh nước, liền cười ha hả trêu ghẹo vài câu. Lâm Kiến Thành chân không dừng, thuận miệng cười đáp lại hai câu rồi đi thẳng, không hề chậm trễ.

Mỗi lần gánh nước, điều làm Triệu Chanh khó chịu nhất chính là cái con dốc nhỏ dưới sân nhà họ. Lâm Kiến Thành gánh nước, một hơi không nghỉ đi từ con đường nhỏ đối diện, băng qua bờ ruộng rồi lên dốc.

Gánh nước đầu tiên, Triệu Chanh đổ nửa thùng vào chậu để vò quần áo. Lúc này, Triệu Chanh không khỏi cảm thấy cái chậu nhỏ giặt đồ không tiện bằng chậu lớn, thế là thuận miệng lẩm bẩm một câu.

Lâm Kiến Thành không nói gì, đổ một thùng rưỡi còn lại vào chum nước rồi lại đi ra ngoài.

Lâm Kiến Thành vừa đi không bao lâu, dưới dốc đã có tiếng người. Triệu Chanh đoán Lâm Kiến Thành gánh nước không về nhanh vậy được, liền thò đầu ra xem, lại thấy Bành Đại Hoa và Trương Thục Phân, hai mẹ con bà ta lại tới.

Sao hai người này lại đến?

Triệu Chanh lập tức nâng cao cảnh giác, quần áo trên tay cũng buông xuống, đứng dậy đi ra mép sân, chuẩn bị chặn hai người họ ở ngoài sân, không cho vào nhà.

Hôm qua trong túi hành lý của Lâm Kiến Thành mang về rất nhiều đồ ngon, nào là hoa quả sấy, mứt, các loại hạt, rồi cả kẹo hoa quả, kẹo sữa, ngoài ra còn có mấy gói bột vừng nghe nói trên đường bóc ra ăn không hết.

Ở thời đại này, mấy thứ đó đều là của hiếm. Cho dù đã cất kỹ trong tủ, Triệu Chanh vẫn không yên tâm.

Nếu là người khác đến, Triệu Chanh còn có thể chắc chắn họ không dám lục tủ nhà cô. Nhưng Lâm Kiến Thành và Lâm Đại Thuận đã nói không chỉ một lần, Bành Đại Hoa đã quen thói cướp đoạt đồ đạc ở nhà này, còn tự nhiên hơn cả vào nhà mình.

Triệu Chanh đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng lăn ra đất đánh một trận với Bành Đại Hoa. Tuy nhiên, trên mặt Triệu Chanh lúc này lại nở một nụ cười rạng rỡ, ai nhìn vào cũng thấy cô con dâu này đối với mẹ chồng và chị dâu thật quá nhiệt tình.

"Mẹ, chị dâu, sao hai người lại đến đây? Ôi chao, hai hôm trước chị dâu mới bị động thai, sao đã xuống đất đi lại nhanh thế? Vẫn nên ở nhà nghỉ ngơi nhiều vào, dưỡng thai là quan trọng nhất!"

Triệu Chanh chỉ mong hai người này mau quay về. Trương Thục Phân nghe xong lời này lại cảm thấy ấm ách vô cùng, đồng thời cũng rất xấu hổ.

Em dâu là người thẳng thắn, tuy có hơi đanh đá, nhưng xem ra là người có một nói một, có hai nói hai. Lần trước đến nhà gây sự, nói cho cùng cũng là bên họ không đúng, chiếm đồ của nhà chú út, Triệu Chanh đến đòi cũng là lẽ phải.

Bành Đại Hoa đối mặt với Triệu Chanh cũng có chút không tự nhiên, tuy vẫn căng mặt ra, nhưng nói là tức giận thì càng giống như đang ngượng ngùng hơn.

Trương Thục Phân biết mẹ chồng không tự nhiên, liền chủ động cười bước lên nói chuyện với Triệu Chanh: "Em dâu có lòng rồi. Chị là hôm nay thấy khỏe hơn mới xuống đất. Mấy người bên kế hoạch hóa gia đình chắc chắn sẽ còn quay lại, nên mẹ bảo chị sang nhà chị cả lánh tạm. Còn hơn một tháng nữa là sinh rồi, đợi sinh xong chị lại về."

Nói đến đây, Trương Thục Phân quay đầu nhìn Bành Đại Hoa một cái. Bành Đại Hoa mặt hằm hằm, dúi cái túi vải cũ màu tím đỏ đang xách trong tay vào tay Triệu Chanh, không nói một lời.

Trương Thục Phân cười với Triệu Chanh: "Đây là mẹ cho Đại Thuận, Nhị Thuận ít trứng gà bồi bổ. Trứng gà trong nhà cũng không có nhiều, em dâu đừng chê ít."

Triệu Chanh lúc này mới hiểu ra, hai người này không phải đến gây sự, mà là đến đưa quà tạ lễ, cô thật sự ngẩn cả người.

Điều này ngược lại làm Triệu Chanh có chút ngại ngùng, cô dúi cái túi vào tay Trương Thục Phân: "Chị dâu, chị nói vậy em ngại quá. Chị còn đang bụng mang dạ chửa, đáng lẽ phải ăn nhiều trứng gà bồi bổ mới phải. Chị mau cầm về đi!"

Còn Lâm Đại Thuận và Lâm Nhị Thuận, Triệu Chanh đã biết Lâm Kiến Thành trong tay có tiền, cũng không giống như lời đồn là đã an gia lập nghiệp, nuôi vợ con bên ngoài. Cho nên vấn đề dinh dưỡng của hai anh em này đương nhiên là do bố chúng nó phụ trách.

Nếu là trước đây, Triệu Chanh chắc chắn không nói hai lời mà nhận ngay, dù sao lúc đó cô còn đang nghĩ hai anh em không có gì bồi bổ. Nhưng hiện tại, Triệu Chanh lại ngại đi tranh mấy thứ này với một bà bầu như Trương Thục Phân.

Huống hồ thái độ của hai người này còn thân thiện như vậy. Triệu Chanh giơ tay vuốt vuốt tóc, nụ cười trên mặt cũng trở nên lúng túng. Thà rằng hai người này vừa đến đã không nói hai lời mà gây sự với cô còn thoải mái hơn!

Nghe Triệu Chanh nói vậy, sắc mặt Bành Đại Hoa bên cạnh cũng dịu đi nhiều, phỏng chừng trong lòng cũng nghĩ cô con dâu út này cũng không tệ.

Trương Thục Phân kiên quyết muốn nhét trứng gà lại, Triệu Chanh lại ngại ngùng không muốn nhận, đến cuối cùng Bành Đại Hoa cũng phải lên tiếng khuyên Triệu Chanh nhận lấy.

Ba người đang giằng co túi trứng gà, thì Lâm Kiến Thành gánh hai thùng nước, bước chân vội vã từ con dốc bên dưới đi lên. Anh nhìn ba người trong sân, quát một tiếng: "Mấy người đang làm gì đấy!"

Tiếng quát này vang dội vô cùng, vừa nghe là biết người 𝖕𝖍á*𝖙 𝖗*𝐚 â*ɱ 🌴*ⓗaռ*𝐡 đang rất không vui.

Ba người phụ nữ đang đẩy qua đẩy lại chút "tình cảm" bỗng giật mình, đồng loạt quay đầu nhìn lại.

Lâm Kiến Thành đã mặt trầm như nước, xách đòn gánh bước nhanh tới, còn chưa gánh đến nhà bếp, anh đã đặt hai thùng nước xuống bên cạnh sân.

Lời tác giả: Lâm Kiến Thành: Chắc chắn lại đến nhà cướp đồ đây mà, quả nhiên cô vợ mới trắng trẻo 𝐦ề-𝐦 ɱạ-𝖎 này vẫn phải dựa vào mình chống lưng.

Triệu Chanh; Bành Đại Hoa; Trương Thục Phân: Gào cái gì mà gào? Đàn bà phụ nữ nói chuyện, có chỗ cho ông già nhà anh xen mồm vào à?

Tái bút:... (Phần cảm ơn và kêu gọi của tác giả)...

Chương (1-89)