| ← Ch.28 | Ch.30 → |
Vị sở trưởng này quả thật là ba của Đặng Kiêu. Lý do vừa rồi ông không nhịn được mà bật cười là vì nghe thấy Triệu Chanh đang khen con trai mình.
Là một người cha, nghe một nữ đồng chí xinh đẹp khen ngợi con trai mình như vậy, ông dĩ nhiên rất vui, dù biết rằng đây chỉ là lời khách sáo. Nhưng không thể phủ nhận, ngữ khí của nữ đồng chí này rất thành khẩn, dùng từ lại linh hoạt không hề lặp lại.
Sở trưởng Đặng thậm chí còn nghĩ, nếu nữ đồng chí này lớn tuổi hơn một chút và làm bà mối, chắc chắn con trai ông đã sớm tìm được đối tượng.
Triệu Chanh vẫn đang âm thầm lo lắng, nhưng sở trưởng Đặng đã ôn hòa vẫy tay trước: "Đừng căng thẳng, tôi chỉ đến xem một chút. Nghe cô khen đồng chí Đặng Kiêu ở sở chúng ta như vậy, có thể làm người dân hài lòng đến thế, tôi thay mặt đồn công an trấn Táo Tử cảm thấy rất vui. Tuy nhiên, đồng chí Đặng Kiêu, không được kiêu ngạo tự mãn, phải tiếp tục nỗ lực vì nhân dân phục vụ!"
Mấy lời khách sáo này tuôn ra một tràng. Triệu Chanh lại nhìn thấy nếp nhăn ở khóe mắt đối phương rõ ràng nhiều hơn nếp nhăn trên trán và giữa mày, biết rằng người này dù không phải là nhân vật chính trực gì nhiều, nhưng tuyệt đối là người có vẻ mặt hiền lành.
Nếu đối phương đã bảo cô đừng căng thẳng, Triệu Chanh liền nhanh chóng nhập vai "người đang căng thẳng", ngón tay bấu lấy vạt áo, ngượng ngùng mỉm cười, rồi im re như gà con.
Sở trưởng Đặng cũng không để tâm một phụ nữ nông thôn bình thường có nói gì hay không, tâm trạng ông đang khá tốt nên quay sang hỏi Đặng Kiêu đang làm gì.
Đặng Kiêu nói là đang làm thủ tục tách hộ khẩu, lòng Triệu Chanh lại căng thẳng lên.
Sở trưởng Đặng trầm ngâm một lát, rồi cười gật đầu, vỗ vỗ vai Đặng Kiêu bảo cậu tiếp tục làm việc: "Đừng làm chậm trễ thời gian của nữ đồng chí đây. Làm việc vừa phải nghiêm túc, cũng vừa phải đảm bảo hiệu suất."
Nói xong, sở trưởng Đặng lại cười gật đầu với Triệu Chanh, rồi chắp tay sau lưng, bước đôi chân ngắn của mình rời đi.
Mãi cho đến khi Đặng Kiêu điền xong sổ hộ khẩu, đóng dấu rồi đưa cho cô, cầm được sổ hộ khẩu riêng của mình trên tay, Triệu Chanh mới hoàn toàn yên tâm.
Chỉ cần có sổ hộ khẩu, thì cho dù chứng minh thư bị ai đó giữ lại, cô vẫn có thể rời đi như thường.
Triệu Chanh vui mừng v**t v* sổ hộ khẩu, luôn miệng nói lời cảm ơn Đặng Kiêu. Đặng Kiêu cũng bị tâm trạng tốt của cô lây nhiễm, vui vẻ hơn không ít: "Nửa tháng sau, cô cầm tờ giấy này đến đây để lấy chứng minh thư là được."
Làm sổ hộ khẩu ở đây, Triệu Chanh phải nộp một khoản phí vật liệu theo quy định, cũng chỉ có hai đồng. Triệu Chanh móc tiền nhanh nhẹn vô cùng. Hôm nay hoàn thành mọi thứ cũng chỉ tốn ba đồng tiền, một đồng còn lại là chi phí chụp ảnh.
Lúc Triệu Chanh xoay người chuẩn bị rời đi, Đặng Kiêu vẫn ngẩng đầu gọi cô lại: "Hôm qua cô có phải đã đối đầu với người của Ban Kế hoạch hóa ở thôn Tiên Nữ không?"
Dù trước đó đã thầm nghi ngờ, nhưng Triệu Chanh không ngờ Đặng Kiêu lại nói thẳng ra như vậy.
Triệu Chanh ngẩn người, rồi gật đầu với vẻ mặt đầy thắc mắc.
Đặng Kiêu thấy Triệu Chanh vẫn ngơ ngác như thể hoàn toàn không suy nghĩ nhiều, không khỏi thầm than một tiếng. Rốt cuộc vẫn còn quá trẻ, cũng giống như anh của mười mấy năm về trước.
"Đặng Hồng Tinh của Ban Kế hoạch hóa là cô cả của tôi. Người này tính tình có chút thù dai, cô về sau nên chú ý một chút. Mặt khác, thai phụ ở thôn các cô, nếu thật sự không thể bỏ, thì nên nghĩ cách đi."
Nghĩ cách gì? Đương nhiên là nghĩ cách trốn đi.
Nhưng Đặng Kiêu rốt cuộc không thể nói quá rõ ràng.
Triệu Chanh thay đổi cái nhìn rất nhiều về Đặng Kiêu, cho dù đã biết Đặng Hồng Tinh thật sự là họ hàng của anh.
Triệu Chanh cười gật đầu: "Anh Đặng đúng là người tốt. Người tốt sẽ có phúc báo, sau này anh nhất định sẽ gặp nhiều may mắn."
Lời cảm ơn cô không nói, vì nói ra cũng quá nhẹ. Lần này, lời khen của Triệu Chanh thật sự là lời nói phát ra từ tận đáy lòng, không thể chân thành hơn.
Đặng Kiêu vẫn chưa quen với kiểu khen ngợi thẳng thắn này của Triệu Chanh. Anh thật ra cảm thấy mình chẳng phải người tốt gì, nếu thật sự là người tốt, tại sao anh không trực tiếp đi tố giác cô cả của mình?
Chẳng phải là vì đã thấy quá nhiều, biết rằng xu thế chung đều là như vậy, nên chỉ có thể nhắm mắt làm ngơ, tuổi còn trẻ đã suốt ngày ngồi ở đây đọc báo uống trà cho qua ngày hay sao.
Triệu Chanh không quan tâm nội tâm Đặng Kiêu phức tạp thế nào, dù sao bây giờ cô chỉ có một tâm trạng duy nhất: Vui vẻ!
Về phần Đặng Kiêu nói Đặng Hồng Tinh có thể sẽ trả thù, chỉ cần Bành Đại Hoa và Trương Thục Phân không ngốc, sau chuyện ngày hôm qua, chắc chắn họ sẽ nghĩ cách trốn đi trước tiên.
Đặng Hồng Tinh muốn chỉnh cô ư? Đối phương quản lý mảng kế hoạch hóa gia đình, cô vẫn là một cô gái lớn chưa cả có giấy kết 𝒽-ô-𝐧-, kế hoạch hóa gia đình có thể quản được cô sao?
Gây sự ở phương diện khác? Đặng Kiêu đã nói thẳng, còn cho cô giấy hẹn, Triệu Chanh cũng không sợ chứng minh thư có vấn đề. Dù không lấy được thì chẳng phải cô vẫn còn sổ hộ khẩu sao?
Tóm lại, Triệu Chanh cảm thấy không có gì đáng lo cả. Việc quan trọng nhất bây giờ là vui vẻ!
Ban đầu cô còn nghĩ sẽ phải tốn không ít trắc trở, không ngờ lần này việc tách hộ khẩu lại dễ dàng như vậy.
Cô lật xem sổ hộ khẩu, chủ hộ và trang đầu tiên đều chỉ có tên mình. Mặc dù địa chỉ vẫn là núi Áo Tử, nhưng sau này nếu cô định cư ở thành phố khác, có sổ hộ khẩu rồi thì việc chuyển đi cũng rất dễ dàng.
Nhìn lại sổ hộ khẩu mới tinh của nhà họ Triệu, bên trên đã không còn tên cô nữa. Sau này nhà họ Triệu cũng chẳng làm gì được cô, dù sao cuốn sổ hộ khẩu cũ có thông tin của cô đã bị thu lại để xử lý tập trung rồi.
Triệu Chanh sung 𝖘ướ_ⓝ_𝖌 vỗ vỗ hai cuốn sổ trong lòng, định nhét vào túi áo, nhưng cuốn sổ hơi lớn, chỉ có thể đặt xuống đáy sọt, dùng túi vải rắn che chắn cẩn thận.
Làm giấy tờ hết ba đồng, số tiền năm đồng hai xu mà Triệu Chanh "trấn lột" được từ Ngưu Tiểu Thảo giờ không đủ tiền xe để đi thành phố Liên Dung.
Triệu Chanh chuẩn bị về nhà nghĩ cách, nếu không xoay xở được, chỉ có thể thương lượng mượn tiền của cậu nhóc Lâm Đại Thuận —— mặc dù Lâm Đại Thuận đã trực tiếp đưa tiền cho cô, nhưng Triệu Chanh vẫn chưa mặt dày đến mức chiếm làm của riêng.
Với tâm lý đang vui nên phải ăn mừng một chút, Triệu Chanh đi đến chợ nông sản, chuẩn bị mua thêm ít đồ ăn ngon cho hai đứa nhỏ, tốt nhất là mua thêm ít đồ có thể ăn ngay khi đói và để được lâu.
Đương nhiên, chờ đến lúc cô phải đi, cô sẽ mua thêm một ít đồ dự trữ cho hai anh em, chuyện này không thể quên.
Mặc dù hôm nay không phải là ngày họp chợ ở trấn Táo Tử, nhưng trong chợ vẫn có các cửa hàng mở cửa buôn bán. Đáng tiếc là mấy quầy bán thịt đều đã chạy sang chợ trấn Hạ Hà, nên rất nhiều thứ không mua được.
Cũng không biết có phải là mọi người đã bàn bạc trước hay không, ngoài trấn Táo Tử và trấn Hạ Hà, còn có một trấn Bình An ở khá gần, ngày họp chợ của ba trấn này đều vừa vặn xen kẽ nhau. Những người buôn bán nhỏ cứ thế xoay quanh ba cái trấn này, ngày nào cũng bận rộn làm ăn.
Thời buổi này, dù chỉ là trải một tấm bạt nhựa một mét vuông để bày sạp hàng nhỏ, chỉ cần chịu thương chịu khó, có chút đầu óc và thêm chút may mắn, thì đều có thể kiếm được tiền.
Triệu Chanh nhìn mà thèm, tiếc là cô đừng nói đến vốn liếng, ngay cả số tiền còn lại thuộc về mình cũng chỉ có hai đồng hai xu, mà đây còn là nhờ mặt dày ăn bám hai đứa trẻ mà có được.
Cuối cùng, Triệu Chanh chỉ mua một hộp Wa Ha Ha ở cửa hàng. Thời này trẻ con rất ít khi được uống thứ này, giá hơi đắt, Triệu Chanh nghĩ mua về cho hai anh em nếm thử cho biết.
Ngoài ra, cô mua thêm một túi bánh quy nhỏ đóng gói nilon. Loại này không giống bánh quy bán lẻ, tuy đắt hơn một chút nhưng có thể để được rất lâu, hạn sử dụng ghi tận 12 tháng.
Thấy có bánh cốm gạo, loại này bên trong không bỏ đậu phộng giã nhỏ nên không nặng ký, mua một đồng mà được cả một túi lớn.
Đang lúc bận rộn vụ xuân, rau dưa trái mùa ở tỉnh Hoàng Hải rất ít, không ngoài mấy loại rau dại, còn lại là một ít cà rốt nhỏ. Ngay cả khoai tây được trồng phổ biến ở đây cũng không có, chỉ có khoai tây cũ bán ra.
Triệu Chanh nghĩ đến hai con gà trong nhà, cuối cùng vẫn mua mấy củ khoai tây cũ, thêm một mẩu gừng, ngoài ra không mua gì thêm. Dù giá cả bây lờ thấp, nhưng tiền trong tay cũng không có nhiều.
Vì công việc ở đồn công an diễn ra thuận lợi, Triệu Chanh cũng không nán lại trên phố quá lâu. Lúc rời khỏi một cửa hàng, cô tiện thể liếc nhìn đồng hồ, ước chừng lúc ra khỏi trấn cũng mới hơn 10 giờ sáng.
Lúc mới bắt đầu, vì cái sọt không có bao nhiêu đồ, cộng thêm việc Triệu Chanh mải mê suy nghĩ xem mình có thể làm gì khi đến thành phố Liên Dung, nên nửa đoạn đường đầu, cô đi rất nhẹ nhàng.
Nhưng mãi cho đến hơn hai tiếng sau, lưng đã mọc mụn nước, Triệu Chanh mới bắt đầu cảm thấy gian nan. Cô cắn răng đi thêm hơn một tiếng nữa, chân cô đã gần như cà nhắc, mỗi bước đi đều như nàng tiên cá đi trên lưỡi dao vậy.
Chờ đến khi rẽ khỏi đường lớn để vào con đường mòn, Triệu Chanh nghĩ đến việc phải đi thêm một tiếng nữa mà cảm thấy mệt đến đứt hơi.
Mặt trời lúc một hai giờ trưa là độc nhất. Chiếc lá khoai sọ mà Triệu Chanh hái ven đường để che nắng đã hoàn toàn hy sinh, ngay cả cái cuống lá dùng để cầm cũng héo quắt.
Nhưng dù sao cũng còn tốt hơn là để tóc bị phơi nắng đến bỏng rát. Vì vậy, Triệu Chanh dùng lá cỏ dài ven đường bện thành một sợi dây, đội thẳng cái lá khoai sọ lên đầu như một cái nón, rồi dùng sợi dây cỏ vòng qua đỉnh đầu và buộc tạm bợ dưới cằm.
Hình tượng gì đó, Triệu Chanh thật sự không nghĩ tới, cũng không quan tâm. Dù sao trên đường toàn là người không quen biết, họ có thấy cũng chẳng biết cô là ai.
Ở chỗ ngã rẽ có một phiến đá xanh chuyên dùng cho người ta nghỉ ngơi hoặc chờ xe. Phía sau phiến đá là hai cây khổ liên (cây sầu đâu) mọc sát nhau, nghe nói đã hơn trăm năm tuổi, cành lá sum suê. Bây giờ là cuối tháng tư, lá vừa mọc đầy, vừa vặn có thể che bóng mát.
Triệu Chanh chẳng màng gì khác, cố nén cơn đau ở chân, đi nhanh hai bước rồi ngồi phịch xuống phiến đá. Cái sọt được đặt xuống, vai cô cũng đau rát, chắc chắn lại trầy da nữa rồi.
Xuyên qua đây cũng đã gần một tháng, Triệu Chanh đã nhận thức rõ ràng một điều: cái ✝️-𝖍-â-𝓃 т-♓-ể không hiểu sao trở nên trắng nõn mịn màng này của cô đúng là không thể rèn luyện cho thô ráp được.
Dù cho ngày nào cũng gánh nước, ngày nào cũng làm trầy vai, ngủ một giấc dậy, ngày hôm sau vẫn là cái dáng vẻ trắng bệch như ma, tức đến nỗi Triệu Chanh phải uống thêm một bát cháo.
Đôi giày Triệu Chanh đang mang vẫn là đôi giày vải mà nguyên chủ mang từ nhà mẹ đẻ đến. Một tháng trước, ở những nơi khuất nắng trên núi tỉnh Hoàng Hải vẫn còn tuyết đọng chưa tan, vậy mà bây giờ đã có thể trực tiếp chuyển sang mùa hè. Triệu Chanh mang đôi giày này đi cả một chặng đường, lúc này dưới chân ⓝó*ռ*ɢ 𝖗*a*ⓝ.
Triệu Chanh cựa quậy ngón chân, dễ dàng đạp văng đôi giày ra.
Nhà nghèo thì làm gì có ý niệm mang vớ. Tháo giày xong, đôi chân trần được thoáng khí, Triệu Chanh có cảm giác như sống lại.
Triệu Chanh có thói quen đi đường dồn sức vào chân phải nhiều hơn, nên lúc này chân phải cũng là bên đau nhất.
Cô nhấc chân lên, gác chân phải lên chân trái, nghiêng đầu nhìn thì thấy lòng bàn chân và dưới ngón chân lại phồng lên mấy mụn nước, tất cả đều bị 🌜-ọ 🔀á-𝖙 đến đỏ ửng.
Triệu Chanh nhìn quanh, bẻ mấy cái gai từ bụi gai gần đó, chích vỡ mấy mụn nước đã sưng tấy, nặn nước ra. Làm vậy thì đoạn đường tiếp theo sẽ đỡ đau hơn một chút.
Xử lý xong mụn nước, Triệu Chanh tranh thủ hóng mát, đung đưa chân, định nghỉ ngơi thêm một lát. Khoảng vài phút sau, con đường lớn bên trái vang lên tiếng "rầm rầm", một chiếc xe tải lớn chạy tới, là loại xe tải Đông Phong màu xanh lam mà Triệu Chanh từng thấy lúc nhỏ.
Hướng đó là từ trấn Hạ Hà, xem ra chiếc xe này từ bên đó tới.
Nói ra thì Triệu Chanh đã rất nhiều năm không nhìn thấy loại xe tải Đông Phong này. Khi còn nhỏ, nếu trên đường làng nghe thấy tiếng xe, lũ trẻ con cả thôn sẽ chạy như ong vỡ tổ ra ngoài xem.
Khi đó, thứ mà đám trẻ con ngưỡng mộ nhất chính là loại xe Đông Phong này. Còn có mấy đứa con trai nghịch ngợm, nhân lúc xe chạy qua liền nhanh nhẹn nhảy từ phía sau trèo lên xe.
Nghĩ đến ký ức tuổi thơ từng hâm mộ đó, Triệu Chanh bất giác nghiêng đầu ngồi nhìn chằm chằm chiếc xe.
Không ngờ chiếc xe Đông Phong lại dừng ngay trước mặt Triệu Chanh. Triệu Chanh ước lượng khoảng cách, cảm thấy mình ngồi yên tại chỗ cũng sẽ không sao, nên không nhúc nhích.
Không có ai xuống xe. Chiếc xe bắt đầu dùng con đường nhỏ hướng về thôn Tiên Nữ để quay đầu. Có thể thấy kỹ thuật của tài xế rất tốt, đầu xe tiến về phía trước một đoạn, sau đó lùi lại, đuôi xe liền lọt vào con đường nhỏ.
Triệu Chanh tưởng rằng chiếc xe chỉ quay đầu rồi sẽ về lại hướng trấn Hạ Hà, nhưng không ngờ, sau khi toàn bộ thân xe lọt vào con đường nhỏ, nó liền tắt máy. Cửa bên ghế lái mở ra, một người đàn ông trẻ tuổi nhảy xuống.
Mặt mũi người đàn ông rất sạch sẽ, không có râu ria lún phún như đàn ông trong thôn. Anh ta cạo đầu đinh, cả người trông gọn gàng, nhanh nhẹn.
Ngũ quan cũng khá, không thể nói là đẹp trai, nhưng thuộc dạng dễ nhìn, quai hàm bên cạnh tạo nên một đườ-ⓝ-ℊ 𝖈🅾️𝖓-𝐠 rõ nét.
Triệu Chanh liếc nhìn một cái, sau đó không kìm được mà dừng mắt ở đôi chân của đối phương thêm một giây. Không phải Triệu Chanh nhìn đến ngây người, mà là vì người này cao thật.
Trong khoảng thời gian này, những người Triệu Chanh gặp, ngoại trừ hai lần tình cờ thấy bác cả và ông nội của Lâm Đại Thuận, thì đàn ông hiếm ai có vóc dáng cao.
Hầu hết đều giống như Đặng Kiêu, nhiều nhất cũng chỉ cao hơn Triệu Chanh một chút, ước chừng miễn cưỡng được một mét bảy.
Triệu Chanh cứ ngỡ vóc người ở vùng đất này đều sàn sàn như vậy, hôm nay đột nhiên thấy một người đàn ông cao khoảng một mét tám, Triệu Chanh mới không nhịn được mà nhìn thêm một cái.
Người đàn ông nhảy xuống xe cũng bất giác quay đầu nhìn về phía Triệu Chanh, nhưng rất nhanh đã cúi đầu, khom lưng nhét một ít đồ đạc vào một cái túi hành lý lớn, sau đó vác túi lên vai, sải bước đi nhanh về phía con đường nhỏ.
Bởi vì chính mình cũng đang mệt lả, lúc này tâm lý Triệu Chanh có chút b**n th**. Cô hả hê nghĩ: cái túi của người này trông nặng thật, con đường nhỏ này dẫn đến ngôi thôn đầu tiên chính là thôn Tiên Nữ.
Nói cách khác, người này ít nhất phải vác cái túi đó đi hơn ba mươi phút nữa, chắc chắn sẽ mệt ⓒ.♓ế.t khiếp.
Quả nhiên, có so sánh mới có hạnh phúc. Nghĩ đến việc có người còn thảm hơn mình, Triệu Chanh cảm thấy cơ thể lại có sức lực. Cô mang giày vào, đeo sọt lên và tiếp tục lên đường.
Ở nhà còn có hai đứa trẻ đang mong ngóng cô trở về. Nghĩ đến cảnh hai anh em sẽ vui vẻ thế nào khi thấy đồ cô mua về, Triệu Chanh không kìm được mà nhếch miệng cười, bước chân cũng nhanh hơn vài phần.
Trên đường đi, Triệu Chanh thuận lợi hái được hai chiếc lá khoai sọ mới bên cạnh một thửa ruộng cày. Thế là cái "nón xanh" trên đầu được gỡ xuống, Triệu Chanh lại bung "chiếc ô xanh" lên.
Đi thêm hơn mười phút nữa, ngay khi sắp lật qua một con dốc lớn, Triệu Chanh nhìn thấy người đàn ông trẻ tuổi lúc nãy đang ở cách đó không xa, một lần nữa vác cái túi hành lý lớn từ dưới đất lên vai.
Khi đến gần hơn, Triệu Chanh thấy áo trên lưng người đàn ông đã ướt đẫm mồ hôi, bước chân cũng không còn vững chãi và nhẹ nhàng như trước. Đột nhiên cô thấy cái gùi tre chỉ nặng vài cân của mình thật là quá nhẹ nhàng.
Triệu Chanh xoay xoay "chiếc ô xanh" trên tay, mỉm cười, bước chân nhẹ tênh lướt qua người đàn ông, nhanh chóng đi về phía trước.
Tác giả có lời muốn nói: Triệu Chanh: La la la, muốn hát ca. Lâm Kiến Thành: Vợ nhà ai đây? PS: Không biết có phải tôi quá nhàm chán, quá xấu tính không. Mỗi lần tôi mệt muốn 𝒸*𝐡*ế*t, tưởng như giây tiếp theo không thể kiên trì nổi nữa, thì đột nhiên thấy một người còn thảm hơn mình, tôi liền lập tức phấn chấn tinh thần, cảm thấy mình có thể làm thêm 500 năm nữa, và cảm thấy vô cùng thỏa mãn với cuộc sống của mình [ôm móng vuốt]. Hôm nay không thêm chương, nhưng viết thêm được một ngàn chữ, ngày mai sẽ thêm chương nhé [thả tim]. Cảm ơn tiểu thiên sứ ranr đã ném 1 quả 〽️ìⓝ_. Cảm ơn các bạn nhỏ đã tưới dung dịch dinh dưỡng: Tiểu Viên Mặt 10 bình; Diều Lưu 5 bình; Hạt Dẻ Rang Đường, Thanh Thanh Mầm 3 bình; Chanh Dây 2 bình.
| ← Ch. 28 | Ch. 30 → |
