Tự rước lấy hậu quả
| ← Ch.087 | Ch.089 → |
Bởi vì sợ bị người khác phát hiện, bọn họ căn bản không nghĩ sẽ chào hỏi người trong phòng.
Dù sao tiền cũng đã trả cho đối phương sáng nay, bọn họ trực tiếp đưa người đi là được, đây là chuyện đã nói trước.
Chờ hai người kia cõng Triệu Tiểu Mai đi rồi, La Tiếu cũng từ cửa sau rời khỏi nhà họ Triệu, sau đó đi vòng một vòng rồi quay lại sân trước. Dù sao thì mình cũng đã mừng ba hào tiền lễ.
Hơn nữa, nếu mình không xuất hiện thì càng khiến người trong thôn nghi ngờ. Vừa lúc ở cổng nhà họ Triệu, cô gặp được con dâu thứ hai của đội trưởng, Phùng Xảo Tuệ, bèn cùng nhau vào sân.
La Tiếu không tìm thấy Cao Tố Hoa trong sân, chắc là bà ta vẫn còn ở trong phòng kia chờ tin tức của Triệu Tiểu Mai. Ha ha, cứ chờ đi.
La Tiếu đi theo Phùng Xảo Tuệ tìm một bàn chưa ngồi đủ người, vừa lúc đồ ăn cũng được dọn lên. Bữa cỗ này thật sự đáng sợ, đồ ăn vừa đưa lên chưa đầy mấy phút đã hết sạch, La Tiếu nào đã thấy cảnh tượng này bao giờ.
Đây đâu phải là đến ăn cỗ, rõ ràng đều là tay nhanh như cướp. La Tiếu trên tay chỉ còn lại một cái bánh màn thầu bột hai loại, không khỏi lắc đầu cười. Mình thật sự không thể thích ứng được với kiểu ăn cỗ như đánh giặc này.
Chỉ có một bát canh, ăn xong cái bánh màn thầu kia, bàn tiệc này cũng tan. Lúc La Tiếu đi cùng Phùng Xảo Tuệ ra ngoài, cô thấy người phụ nữ lúc trước lừa mình đang đi về phía sân sau.
La Tiếu khinh thường liếc mắt một cái, cùng Phùng Xảo Tuệ ra khỏi cổng nhà họ Triệu. Hôm nay, nhà họ Triệu tự mình gánh hậu quả, chắc là lát nữa sẽ đặc sắc lắm đây.
Nhà họ La ở Cát Thị, con trai cả của chi cả là La Đào từ bên ngoài đi vào. Vì bôn ba bên ngoài đã lâu mà không được uống nước, môi hắn đã nổi lên một lớp da khô.
Nhưng lúc này hắn hoàn toàn không để ý đến điều đó, vội vàng vào phòng mình, nhìn thấy ba mình là La Thiên Thành, liền hỏi: "Ba, con hỏi ba, chuyện chúng ta được về thành có phải là có người giúp đỡ không?"
La Thiên Thành có chút kinh ngạc ngẩng đầu nhìn con trai cả, nói: "Sao con lại hỏi vậy?"
La Đào nói: "Con vừa ở bên khu phố, nghe cán sự Vương bên đó nói, thủ tục về thành của chúng ta là do có người ở trên thủ đô đã chào hỏi, nên chúng ta mới có thể được sửa lại án sai nhanh như vậy."
La Thiên Thành nói: "Không thể nào, nhà chúng ta làm gì có bạn bè hay bà con nào ở thủ đô."
La Đào nói: "Ba, ba nghĩ lại xem, có phải ông nội còn có người bạn nào mà chúng ta không biết không. Con vốn muốn moi thêm thông tin, nhưng vị cán sự kia cũng không biết rõ lắm."
La Thiên Thành suy nghĩ hồi lâu, vẫn không có manh mối, lắc đầu nói: "Nhà chúng ta chắc chắn không có bà con bạn bè gì ở thủ đô. Chuyện này đúng là có chút kỳ lạ, ai lại giúp chúng ta mà không lưu danh vậy?"
La Đào nói: "Ba, hay là ba hỏi nhị thúc xem, coi chú ấy có biết không."
Nói đến nhị thúc, hắn liền nhớ tới người em họ La Bân, trong lòng lại thấy bực: "Ba, La Bân có thật là con của nhị thúc không? Cả ngày chơi bời lêu lổng, sắp thành trò cười cho cả khu này rồi."
La Thiên Thành nói: "Chuyện này ba cũng không rõ, nhị thúc, nhị thẩm con nói là phải thì là phải thôi."
Vừa lúc này, vợ của chi cả là Kiều Quyên đi ra. Hai cha con nói chuyện, bà đều nghe thấy cả. Bà ra rót một cốc nước đưa cho con trai: "Mau uống miếng nước đi, con nhìn môi con kìa, khô hết rồi."
La Đào nhận lấy cốc nước: "Con cảm ơn mẹ."
Kiều Quyên nói: "Thật không biết vợ chồng nhị đệ nghĩ cái gì, rước cái của nợ này về, ngoài gây chuyện ra thì chẳng biết làm gì khác. Nếu là La Tiếu ở lại thì còn có thể đỡ đần việc nhà. Nuôi thêm một hai năm nữa cũng có thể đổi được chút tiền sính lễ về đỡ đần gia đình, giờ thì hay rồi, người làm thì ít, đổi về một kẻ ăn hại, tính tình lại còn rất tệ. Hở ra là đòi về thôn Thanh Sơn, nhị đệ với nhị đệ muội lại còn dỗ dành, cưng nựng. Em thật sự bái phục hai vợ chồng họ. Thiên Thành, em thấy bây giờ hai nhà chúng ta cũng đã ổn định rồi, có phải nên cân nhắc chuyện phân gia không."
| ← Ch. 087 | Ch. 089 → |
