Tương kế tựu kế
| ← Ch.086 | Ch.088 → |
Triệu Tiểu Mai còn nói thêm: "Hay là cậu vào đây ngồi đi, ở đây cũng sắp một bàn nè, biết đâu lát nữa người nhà đội trưởng tới đây thì sao. Tớ đang uống trộm nước ngọt ở đây, món này nhà tớ không có đâu."
Nói xong còn cố ý khoe khoang chai nước ngọt trên tay.
La Tiếu liếc nhìn cô ta, vờ như muốn đi, Triệu Tiểu Mai nói: "La Tiếu, hay là tớ chia cho cậu một lọ, nhưng cậu không được nói cho người khác biết tớ ở đây uống trộm nước ngọt."
La Tiếu lạnh lùng nói: "Không cần đâu, cậu tự uống đi, thím Kiều không có ở đây, vậy tớ quay lại sân trước tìm thím ấy."
Triệu Tiểu Mai có chút sốt ruột, vội vàng mở miệng nói: "La Tiếu, chuyện lần trước là tớ không đúng, tớ vẫn luôn muốn xin lỗi cậu, nhưng lại không biết mở lời thế nào. Vừa hay hôm nay ở đây cũng không có người khác, tớ dùng chai nước ngọt này để xin lỗi cậu, cậu không lẽ không đồng ý chứ."
La Tiếu làm vẻ mặt không tin, nhưng vẫn nói: "Không cần đâu, tớ tha thứ cho cậu là được rồi."
Triệu Tiểu Mai trong lòng khinh thường, nhưng ngoài miệng lại nói: "Sao vậy được, chai nước ngọt này coi như tớ xin lỗi cậu, nếu cậu không uống tức là coi thường tớ, Triệu Tiểu Mai này."
La Tiếu cười nhạo trong lòng, cũng thật biết bỏ vốn ghê. Cô có chút không tình nguyện nói: "Vậy được rồi."
Triệu Tiểu Mai cười toe toét, đặt chai nước trong tay mình lên bàn, tiện tay mở một chai khác. Trông như là lấy chai mới, nhưng La Tiếu sớm đã để ý, chai đó đã được mở sẵn từ trước.
Triệu Tiểu Mai đưa chai nước ngọt cho La Tiếu, đang chuẩn bị cầm lấy chai của mình trên bàn, La Tiếu đột nhiên nói: "Cậu xem ở cái sọt đằng sau kia có phải là một con rắn không?"
Triệu Tiểu Mai vừa nghe thấy thế thì hoảng sợ, quay người nhìn về hướng La Tiếu chỉ, nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, La Tiếu nhanh chóng đổi chai nước trên tay mình với chai nước trên bàn.
Triệu Tiểu Mai nhìn hồi lâu mà không thấy gì, vội vàng hỏi: "Đâu? Đâu cơ?"
La Tiếu lúc này mới thong thả ung dung nói: "Chắc là tớ nhìn nhầm, còn tưởng trên cái sọt kia là con rắn, hóa ra là sợi dây thừng, làm tớ sợ muốn 𝖈h_ế_🌴."
Nói xong còn vỗ vỗ n-🌀ự-ⓒ.
Triệu Tiểu Mai quay người lại, có chút tức giận nói: "Chưa nhìn rõ mà nói bậy, dọa ↪️-♓ế-𝖙 người ta."
Nhưng có lẽ nghĩ đến chuyện quan trọng hôm nay, cô ta vội vàng kiềm chế tính tình của mình, nói: "Lần sau nhìn rõ rồi hẵng nói, nếu không dọa người lắm."
Có thể là vì quá căng thẳng, cô ta hoàn toàn không phát hiện chai nước đã bị đổi. Cũng có thể là do quá vội vàng, cô ta cầm lấy chai nước trên bàn uống một hớp, rồi mới nói: "Ngon thật, La Tiếu cậu cũng uống đi, đừng để người khác thấy."
La Tiếu cũng uống từng ngụm nhỏ, cốt để cho Triệu Tiểu Mai yên tâm. Chắc là Cao Tố Hoa sợ thuốc không đủ liều, nên đã cho quá liều vào nước ngọt, Triệu Tiểu Mai chỉ uống một phần ba đã cảm thấy đầu óc choáng váng.
Không đợi cô ta kịp phản ứng, người đã ngã xuống đất bất tỉnh.
La Tiếu đi tới, đá mạnh một cái vào người trên đất, thấy không có phản ứng gì, thầm nghĩ Cao Tố Hoa cũng thật đủ tàn nhẫn, không biết đã bỏ bao nhiêu thuốc.
La Tiếu đem cả hai chai nước ngọt cất vào không gian, sau đó mở cửa sau, bản thân thì không lộ diện, cố tình đè giọng nói ra ngoài: "Vào đưa người đi."
Nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài vang lên, cô mới nhanh chóng đi đến căn phòng lúc nãy, tìm một chỗ không quá sáng đứng lại, nói: "Người ở đây."
Hai người kia vào phòng liền thấy cô gái nằm trên đất. Triệu Tiểu Mai là cô con gái xinh đẹp nhất nhà họ Triệu, hai người kia nhìn thấy thì vô cùng hài lòng.
| ← Ch. 086 | Ch. 088 → |
