Độc ác
| ← Ch.078 | Ch.080 → |
Cao Tố Hoa thầm nghĩ, dù sao mụ và em chồng đã bàn bạc kỹ lưỡng, nhà họ La tuyệt đối không thể quản La Tiếu được nữa. Vì vậy, cho dù họ có làm gì, cũng không ai đứng ra bênh vực cho nó.
Chỉ cần đưa người đến thôn Bắc Sơn, nhà đó chắc chắn sẽ không để nó chạy thoát khỏi thôn. Nó có muốn phản kháng cũng là thân cô thế cô. Nghe nói gia đình đó ở thôn Bắc Sơn là một họ lớn trong thôn.
Một cô nhi như nó có lẽ chỉ có nước nghe lời. Đàn ông trong thôn đó chẳng ai hiền lành gì. Sau khi đã có kế hoạch trong đầu, mụ nghĩ tối nay làm xong việc sẽ sang thôn Giả bên cạnh tìm em chồng bàn bạc.
Cùng lắm thì đến lúc nhận được tiền sẽ chia cho em chồng một ít. Nghĩ thông suốt rồi, mụ bắt đầu chuyên tâm vào công việc, nghĩ đến khoản tiền sắp có trong tay, trong lòng vui s_ư_ớ_ⓝ_ⓖ khôn tả.
La Tiếu nào biết có nhiều người đang toan tính hại mình, nàng chỉ đang nghĩ trưa nay về nhà nấu món gì ăn.
Trưa tan làm về nhà, nàng đang rửa rau trong bếp, định làm món mì xào thì nghe có tiếng gọi bên ngoài: "Có ai ở nhà không?"
La Tiếu đặt rau xuống, đi ra ngoài: "Bạn là ai?"
Ngoài cửa là một cô gái thấp hơn nàng một cái đầu, nhìn La Tiếu rồi nói: "Mình tên là Kiều Thụy Mai. Thầy chủ nhiệm bảo cậu ngày mai đến trường tham gia kỳ thi giữa kỳ, trước tám giờ sáng có mặt ở trường, đến văn phòng thầy một chuyến."
La Tiếu nói: "Cảm ơn bạn nhé, Thụy Mai."
Kiều Thụy Mai nhìn cô bạn cùng lớp nhưng không cần đến trường mỗi ngày, thầm nghĩ, đến lớp còn không đi, thì có thể thi được thành tích tốt gì chứ, đúng là lãng phí tiền bạc.
La Tiếu nói: "Thụy Mai, bạn đợi mình một lát."
Nàng quay người vào nhà, lấy ra hai vốc táo đỏ khô, nói: "Phiền bạn chạy một chuyến, cái này bạn cầm lấy ăn dọc đường nhé."
Kiều Thụy Mai có chút ngượng ngùng: "Như vậy ngại quá, tiện đường thôi mà."
La Tiếu nói: "Cầm đi, cũng không phải thứ gì quý giá. Sau này không chừng còn phải phiền bạn nhắn lời giúp mình, tiện đường cũng phải rẽ vào đây mà, phải không?"
Kiều Thụy Mai không ngờ La Tiếu này lại biết điều như vậy, nói: "Vậy ngày mai cậu đến sớm một chút, kẻo lỡ kỳ thi."
La Tiếu đáp: "Được, mai mình sẽ đến sớm. Vậy bạn đi cẩn thận nhé."
Tiễn bạn học xong, La Tiếu vội vàng nấu cơm. Ăn xong, dọn dẹp, nàng mới sang nhà đội trưởng một chuyến, xin nghỉ thêm một ngày.
Tối đến, nàng vào không gian luyện công, tập yoga, đọc sách một lúc rồi đi ngủ sớm, dù sao ngày mai còn phải đến trường.
Sáng dậy, nàng luộc trứng gà, nấu cháo trong không gian, ăn no cùng dưa muối rồi dọn dẹp, sau đó mới ra ngoài.
Hôm nay nàng vẫn mặc bộ quần áo cũ, dù sao nàng cũng không muốn gây chú ý ở trường. Là một học sinh học tại nhà đã đủ thu hút rồi, vài tháng nữa là thi chuyển cấp, nàng không muốn rước thêm phiền phức không cần thiết.
Lần trước đi công xã nàng đã mua hai cây bút và một quyển vở. Nàng đi bộ nhanh, đến trường thì cổng trường vừa mới mở không lâu. Nàng chào bác bảo vệ rồi đi thẳng đến văn phòng chủ nhiệm.
Không ngờ lúc này trong văn phòng đã có mấy thầy cô giáo. La Tiếu nhẹ nhàng gõ cửa, mấy thầy cô bên trong đồng thời ngẩng đầu lên.
Thầy chủ nhiệm Ninh Lâm Thiên thấy là La Tiếu: "Vào đi em."
La Tiếu vào cửa rồi chào: "Em chào các thầy cô ạ."
Các thầy cô khác trên ghế thân thiện gật đầu với La Tiếu rồi lại tiếp tục công việc của mình.
Thầy chủ nhiệm Ninh hỏi: "Hôm nay thi giữa kỳ, em ở nhà có ôn bài cẩn thận không?"
La Tiếu đáp: "Thầy Ninh yên tâm, em ngày nào cũng ôn tập ạ."
| ← Ch. 078 | Ch. 080 → |
