Khai trừ
| ← Ch.275 | Ch.277 → |
Mặc kệ nhà họ Triệu có không muốn thế nào đi nữa, nhà họ Trương đã hủy bỏ 𝐡ô·ռ sự này. Việc này khiến con gái nhà họ Triệu tìm người kết ⓗ●ô●ռ sợ là càng thêm khó khăn. Triệu Tiểu Hạnh vì bị đả kích buổi chiều cũng không đi làm công, mà là trốn trong phòng khóc mãi.
Triệu Giai Ngưng nói: "Khóc có ích gì, trước kia cô chẳng phải còn nói tôi như vậy sao?"
Triệu Tiểu Hạnh đang bực bội không tìm thấy chỗ trút giận: "Cô bớt ở đó hả hê đi, tôi hôm nay bị nhà họ Trương hủy 𝒽ô*ռ chẳng phải cũng vì cô sao! Cái nhà này đều là vì cô mới thành ra cái dạng này, cô chính là ngôi sao chổi."
Triệu Giai Ngưng bĩu môi nói: "Tùy cô nói thế nào, dù sao bị hủy h·ô·𝐧 cũng không phải tôi."
Nói xong xoay người ra sân, ngồi ở chỗ râm mát, nghĩ chờ cha ruột tiện nghi kia trở về, mình muốn nói với ông ấy thế nào về chuyện đi học, cũng không thể trì hoãn nữa.
Khai giảng đã gần một tháng, chậm hơn nữa nàng sợ mình không theo kịp, cho nên chuyện đi học không thể kéo dài nữa.
Nàng hiện tại nên học sơ trung năm hai, trước đó nghe cô út nhà họ Triệu là Triệu Tiểu Vân nói La Tiếu hiện tại đã học cấp ba, trong lòng nàng khó chịu vô cùng.
Thành phố Cát, La Thiên Minh hôm nay không hiểu ra sao bị tổ trưởng mắng một hồi, trong lòng nghẹn một bụng khí. Từ sau khi con trai gặp chuyện, hắn liền sợ chủ nhiệm Cảnh làm khó mình.
Luôn cẩn trọng, cẩn thận đi làm, chưa từng đến trễ cũng không về sớm, chỉ sợ bị người khác bắt lỗi, nhưng lại không ngờ hôm nay vẫn là bị tổ trưởng phân xưởng trách mắng nửa ngày trước mặt mọi người trong phân xưởng, thật là mất hết mặt mũi.
Mà Phùng Tuệ hôm nay lại bị mất việc, nguyên nhân là nàng bị người của phòng bảo vệ bắt được trong bao có đế giày giấu trong xưởng. Nàng cũng là thấy người khác lấy nên mới làm theo, những thứ đó đều là hàng lỗi.
Chính là hôm nay trong xưởng kiểm tra đột xuất, nàng bị bắt vừa vặn, làm điển hình, trừ mất mặt còn mất luôn công việc.
La Thiên Minh vốn dĩ đã phiền lòng, vừa nghe vợ vì một đôi đế giày rách mà mất việc, lập tức nổi cơn hỏa khí, ra tay tát Phùng Tuệ một cái.
Phùng Tuệ là tính tình gì, làm sao chịu được, hai người liền đánh nhau trong phòng. Chờ mấy đứa trẻ về đến nhà, ngoài phòng đã sớm vây đầy người.
Thẳng đến vợ chồng La Thiên Thành và Kiều Quyên trở về mới kéo hai người ra, hỏi rõ nguyên do xong cũng là hận sắt không thành thép mắng: "Hồ đồ!"
Chuyện của Phùng Tuệ rất nhanh bị hàng xóm láng giềng biết được, nói gì cũng có. Phùng Tuệ giữ thể diện mấy ngày cũng không dám ra cửa, nhưng trong lòng cũng vội không được, hiện tại một nhà năm người đều dựa vào một mình tiền lương của La Thiên Minh thì không ổn.
Suy đi nghĩ lại, đành phải bảo La Phỉ chín tuổi đi Tổ Dân Phố nhận một ít việc gấp bao thư về nhà làm trước, ít nhiều còn có thể trợ cấp một ít cho gia đình.
Lại qua mấy ngày nữa chính là kỳ nghỉ Quốc Khánh, trường học sẽ nghỉ ba ngày. La Tiếu trước kia mỗi chiều thứ Bảy đều sẽ ngồi chuyến xe cuối về thôn một chuyến, Chủ Nhật tăng cường dị năng ở núi sâu, sáng thứ Hai lại đi xe về thành phố.
Tuần này trước khi nghỉ nàng liền đặt trước vé xe lửa về nông trường. Nàng muốn đi viếng mộ bà nội La (người nuôi dưỡng cô), kết thúc tâm nguyện này của nguyên chủ.
Buổi trưa về nhà làm mì trộn tương. Thạch Đầu vào sân đã ngửi thấy mùi hương: "Chị ơi, chị xào thịt vụn sao?"
La Tiếu cười nói: "Em đúng là mũi chó, nghe nói em ở trường học được biểu dương, hôm nay chị cố ý làm mì trộn tương thưởng cho em."
Thạch Đầu cười cười, có chút ngượng ngùng: "Kỳ thật cũng không có gì, em chỉ là cảm thấy ông lão kia đáng thương, mới nghĩ đưa ông ấy về, chính là không nghĩ tới ông lão kia sẽ tìm tới trường học."
La Tiếu cười nói: "Thích giúp đỡ mọi người là chuyện tốt, nhưng là ngày sau cũng phải đa tâm nhãn, nhưng đừng bị người lừa."
Có thể là một số â.ɱ ⓜư.u của đời sau làm La Tiếu có chút lo lắng, vì thế vừa làm cơm vừa kể chuyện xưa cho Thạch Đầu, chính là muốn làm cậu bé trong lòng sau này cảnh giác hơn, đừng bị người lừa.
Nói xong sau La Tiếu còn nói thêm: "Chị không phải không cho em làm việc tốt, nhưng là phải chú ý bảo vệ an toàn của chính mình, tốt nhất là tìm đồng chí công an."
Thạch Đầu cười nói: "Chị ơi, em nhớ kỹ, cũng hiểu rõ."
Chỉ vì những lời La Tiếu nói hôm nay, làm Thạch Đầu ở không lâu sau đó tránh được một kiếp. Thạch Đầu chạy thoát sau trong lòng liền nghĩ: quả nhiên chị gái thật sự không có gạt người, đương nhiên đây là chuyện sau này.
Lúc Lục Nghị Thần trở về cũng mang theo thịt về, còn có một ít xương sườn La Tiếu thích ăn. La Tiếu vừa xới cơm vừa nói: "Em mua vé xe lửa buổi tối về nông trường, mấy ngày Quốc Khánh này em không ở thành phố."
| ← Ch. 275 | Ch. 277 → |
