Triệu Giai Ngưng bị khinh bỉ
| ← Ch.266 | Ch.268 → |
Người bán vé có chút khó xử, nhìn cách ăn mặc của Triệu Giai Ngưng liền biết không phải người thường. Đang lúc cô ấy định mở lời, La Tư Ngôn nói: "Triệu Giai Ngưng, đừng không có việc gì tìm việc.
Chính con tới muộn còn muốn người khác nhường chỗ cho con, con là bảy mươi tuổi hay tám mươi tuổi rồi? Ta chưa từng nghe nói con say xe. Nói dối khi còn nhỏ không tốt, còn không mau yên ổn ngồi xuống!"
Người bán vé vừa nghe lời này: "Đồng chí, xe sắp chạy rồi, cô vẫn là ngồi xuống đi. Lát nữa vào khúc cua cô đừng đứng không vững mà ngã." Lúc này sắc mặt người bán vé đã không còn tốt như trước.
Triệu Giai Ngưng 𝐜ắ*𝐧 Ⓜ️ô*1 đành phải ấm ức ngồi xuống, trong lòng hận 𝒸♓_ế_🌴 La Tư Ngôn. Cái tên La Tư Ngôn này từ trước đến nay đã không hợp với cô bé, đến giờ vẫn ghét bỏ như vậy.
La Tiếu ở phía trước hừ lạnh một tiếng, may mà có người lên tiếng ngăn cản, nếu không cô bé không ngại làm cô ta mất mặt ngay khi vừa mới trở về. Đúng là được nuông chiều quá mức.
Xe lửa rung lắc dữ dội trên đường đi, ngồi trên ghế gấp nhỏ thường xuyên bị xê dịch chỗ. Có khi còn ⓝ.𝐡ấ.p 𝓃h.ô lên xuống, Triệu Giai Ngưng ngồi ở bên cạnh cửa xe lắc lư qua lại, chịu đủ khổ sở.
Giữa đường còn phải nhường chỗ cho người khác, để hành khách phía sau xuống xe. Cô bé tức giận mặt mũi xú muốn ↪️-𝐡ế-†, có một lần còn nói người xuống xe quẹt vào cô bé, kết quả bị người phụ nữ đi theo sau người đó mắng: "Ngại chen chúc cô ngồi xe tuyến làm gì, cho rằng đây là xe nhà cô à?"
Triệu Giai Ngưng tức đến suýt khóc, nhưng cả xe người, không một ai đồng tình với cô bé, đều cảm thấy cô bé quá làm màu.
Thật vất vả tới công xã Triều Dương, xuống xe sau nghe nói còn phải đi bộ vài dặm đường mới tới nơi, mấy người nhìn đồ đạc trên mặt đất lo lắng.
La Tiếu xuống xe liền nhìn thấy Lục Nghị Thần đang chờ cô bé ở đó: "Anh sao lại ở đây?"
Lục Nghị Thần cười nói: "Đến công xã làm chút việc, vừa lúc ở đây chờ em."
La Tiếu cười nói: "Anh làm sao biết hôm nay em sẽ về?"
Lục Nghị Thần bước nhanh lên xe: "Rau trong vườn em không trở lại sợ là sẽ quá hạn ↪️-ⓗế-ⓣ, anh đoán tuần này em khẳng định sẽ trở về."
La Tiếu ngồi ở ghế sau xe đạp: "Vậy Thạch Đầu đâu, nó đã trở về hay còn ở thành phố?"
Lục Nghị Thần nói: "Cùng anh trở về rồi. Chiều hôm qua giáo viên trường nó muốn đi tham gia lớp tập huấn do cục giáo dục tổ chức, học sinh ở lại trường cũng chỉ là làm bài tập. Thạch Đầu xin nghỉ với giáo viên trực."
La Tiếu nói: "Vậy các anh là trở về từ hôm qua sao?"
Lục Nghị Thần "ừ" một tiếng: "Chúng ta đi xe phá án về huyện hôm qua, vừa lúc tiện đường."
Lục Nghị Thần không nói ra là anh muốn về trước xem không khí trong thôn, vừa lúc trên tay còn có một chút việc, đơn giản liền trở về trước.
Đang chuẩn bị đạp xe đi, liền nghe thấy phía sau có người đuổi theo hỏi: "Đồng chí, thôn Thanh Sơn đi lối nào?"
Lục Nghị Thần xoay người nhìn về phía người tới: "Các anh muốn đi thôn Thanh Sơn?"
La Tư Viễn trả lời: "Đúng vậy."
Lục Nghị Thần nhìn thoáng qua phía sau, nói: "Từ chỗ này đi vào là được, cũng không xa lắm, nửa tiếng là có thể tới."
La Tiếu trong lòng bật cười, không mang đồ đạc đi thì nửa tiếng không sai biệt lắm. Bọn họ mang theo nhiều đồ như vậy, sợ là một tiếng đồng hồ cũng không nhất định tới được, trừ phi gặp xe bò, xe lừa chở họ đi.
Lục Nghị Thần nói xong đạp xe đạp đi rồi, đi ra thật xa mới nói: "Hai người kia sợ là hướng về phía em mà tới đi?"
La Tiếu nhìn cánh đồng xa xa đã bắt đầu ngả vàng: "Cái đó còn chưa chắc. Anh không nhìn thấy người ta là tới đưa em gái sao?"
Lục Nghị Thần nói: "Nhìn kỹ họ cùng em vẫn có bốn, năm phần giống nhau."
Chờ xe đạp của Lục Nghị Thần đi xa, La Tư Viễn mới nói: "Anh Ba, cô gái vừa rồi anh không cảm thấy cô ấy lớn lên cùng chúng ta có chút giống sao?"
Hai anh em liếc nhau, La Tư Ngôn nói: "Tôi nói sao tôi thấy cô gái này quen mắt đâu, cô ấy sợ là em gái La Tiếu của chúng ta."
La Tư Viễn giậm chân một cái: "Thật là! Vừa rồi chúng ta sao lại... haizz, thôi. Anh, anh mau đi tìm một chiếc xe lại đây giúp chúng ta chở đồ một chút, nhiều đồ như vậy không có cách nào mang."
La Tư Ngôn bước nhanh đi về phía trụ sở đại đội của công xã. Không bao lâu thật đúng là mượn được một chiếc xe lừa ra. Trụ sở đại đội nếu không phải nhìn thấy anh mặc một thân quân trang thẳng thớm mới sẽ không cho anh mượn xe.
| ← Ch. 266 | Ch. 268 → |
