Truyện:Thập Niên 80 – Xuyên Thành Nữ Dị Năng - Chương 258

Thập Niên 80 – Xuyên Thành Nữ Dị Năng
Hiện có 290 chương (chưa hoàn)
Chương 258
Tìm tới cửa
0.00
(0 votes)


Chương (1-290 )

Trưa tan học, Lục Nghị Thần đến tìm La Tiếu, nói là đội trưởng gọi điện thoại, bảo cô về thôn một chuyến.

Để bảo đảm, La Tiếu trở về tìm giáo viên chủ nhiệm xin nghỉ một ngày, cô sợ nhỡ ngày mai không kịp quay lại.

Lục Nghị Thần chuẩn bị đi cùng La Tiếu về một chuyến, vốn dĩ La Tiếu không muốn làm phiền Lục Nghị Thần, nhưng Thạch Đầu cũng đòi đi theo về, nói nếu không họ không yên tâm. Lúc này mới vội vàng đi về phía nhà ga, bắt chuyến xe về trưa hôm đó.

Họ đến công xã xuống xe, đi thẳng đến đồn công an. La Tiếu cũng làm bản ghi chép, mọi việc đã vô cùng rõ ràng, hơn nữa Cao Tố Hoa buổi chiều cũng được thẩm vấn lại một lần, thành thật thú nhận sự thật phạm tội.

Cũng chính lúc La Tiếu quay về đó, La Hạo Thiên cũng đã đến đơn vị bộ đội cũ, tìm được chiến hữu Trương Kiến Quân. Hai người vừa gặp mặt không kịp nghỉ ngơi, trực tiếp tìm đến thôn Thanh Sơn.

Tìm được thôn Thanh Sơn, mới nghe nói La Tiếu hôm nay đi Trường cấp ba số Một Thị báo danh. Có người hỏi: "Các anh là người nhà La Tiếu sao?"

La Hạo Thiên có chút kích động nói: "Tôi là cha ruột của La Tiếu."

Nói xong còn lấy ra thuốc lá Đại Tiền Môn mang theo trên người chia cho mọi người một vòng. La Hạo Thiên nói: "Có thể kể cho tôi nghe chuyện của La Tiếu được không?"

Cái này những người hóng mát trên cầu ăn của người mềm miệng, người này một câu người kia một câu kể hết chuyện của La Tiếu.

La Hạo Thiên càng nghe càng tức giận, nắm tay siết lại ken két. Đúng lúc này Triệu Phổ Lâm từ công xã trở về, có người có 🍳𝐮●@●ռ 𝖍●ệ không tốt với Triệu Phổ Lâm nhỏ giọng nhắc nhở La Hạo Thiên: "Người này chính là Triệu Phổ Lâm."

Mắt La Hạo Thiên đỏ lên, bước nhanh đứng ở giữa cầu, ngăn cản đường đi của Triệu Phổ Lâm. Giữa trưa tháng Tám trời nóng làm người ta bực bội, mà trong ánh mắt La Hạo Thiên toàn là băng giá.

Triệu Phổ Lâm nhìn người đứng trước mặt, hỏi: "Có việc gì?"

La Hạo Thiên nói: "Mười ba năm trước, Cao Tố Hoa sinh hạ một đứa con gái ở Bệnh viện XX thành phố Cát, ông có biết việc này không?"

Lòng Triệu Phổ Lâm bỗng nhiên có dự cảm không lành: "Ông là ai?"

La Hạo Thiên nói: "Có muốn nhìn thấy con gái ruột của mình không?"

Lòng Triệu Phổ Lâm thịch một tiếng: "Ông đang nói gì vậy, tôi nghe không hiểu?"

La Hạo Thiên vốn dĩ còn muốn giữ chút thể diện cho hắn, dù sao cũng là cha ruột của con gái nuôi, nhưng từ miệng người khác biết được những chuyện nhà họ Triệu đã làm với La Tiếu, hắn liền không muốn giữ thể diện cho bọn họ.

La Hạo Thiên nói: "Con gái ruột của ông, được chúng tôi nâng niu trong lòng bàn tay, gấm vóc ngọc thực nuôi dưỡng mười ba năm. Con gái tôi bị các người bán hết lần này đến lần khác, các người căn bản không phải người."

Đầu Triệu Phổ Lâm trống rỗng, về sau căn bản không nghe rõ La Hạo Thiên đang nói gì, trong đầu vẫn luôn ầm ầm vang lên.

Mà Triệu Tiểu Hạnh và Triệu Tiểu Hoa đi theo phía sau Triệu Phổ Lâm thì nghe rõ ràng, cha ruột của La Tiếu tìm tới cửa, nhà họ sắp gặp tai ương rồi.

La Hạo Thiên nhìn về phía Triệu Tiểu Hạnh và Triệu Tiểu Hoa đi theo phía sau nói: "Những đau khổ các cô đã giáng xuống con gái tôi, tôi sẽ suy nghĩ kỹ nên bắt các cô trả lại như thế nào."

La Hạo Thiên đấm ba quyền vào bụng Triệu Phổ Lâm, lúc người khác còn chưa kịp phản ứng, La Hạo Thiên nói: "Đây chỉ là thu trước một chút tiền lời, món nợ của các người tôi sẽ tính toán kỹ càng với các người. Con gái tôi La Hạo Thiên không phải các người muốn bắt nạt là được."

Mọi người lại nhìn Triệu Phổ Lâm, còng lưng như con tôm, đau đến mồ hôi đầy đầu. Rõ ràng trời nóng như vậy, hắn lại lạnh buốt cả người, bọn họ đã chọc phải người không nên dây vào.

La Hạo Thiên rời đi, người trong thôn lại một lần nữa bàn tán xôn xao. Lời La Hạo Thiên vừa nói đã rất rõ ràng, con gái kia của Triệu Phổ Lâm căn bản là chưa 𝐜♓.ế.𝖙, hóa ra là Cao Tố Hoa tìm cách cho con gái ruột người giàu hưởng phúc đi.

Có người thích lo chuyện bao đồng nói với Triệu Phổ Lâm: "Phổ Lâm, hai vợ chồng ông bà làm vậy không đúng rồi, sao lại làm ra chuyện thương thiên hại lí như vậy chứ.

Ở bệnh viện đổi con người ta đã đành, không nuôi dưỡng tử tế còn dùng đứa bé kia đổi lấy con trai về nuôi. Đổi thì cũng đổi rồi, nhưng La Tiếu bị đưa về, các người lại không nuôi dưỡng người ta, khăng khăng nói con gái mình đã 𝖈♓-ế-т.

Lại còn nói người ta là bị cha mẹ vứt bỏ, hai vợ chồng các người thật sự thiếu đạo đức quá, chẳng trách sinh không ra con trai, khẳng định là gặp báo ứng."

Triệu Phổ Lâm cũng không dám phản bác, cảm thấy đỡ hơn một chút, liền dẫn hai cô con gái vội vàng về nhà.

Chương (1-290 )