Tôi Thấy Sốt Ruột Thay Cho Chỉ Số Thông Minh Của Các Người
| ← Ch.204 | Ch.206 → |
Trương Ngân Văn nói với cháu nội với giọng điệu vô cùng tức giận: "Việc nhà chú Đức Chính con, chính là việc của cả tộc nhân họ Trương chúng ta. Đây không phải chuyện nhỏ, nếu con bé Xảo Diễm thực sự xảy ra chuyện, thì toàn bộ tộc nhân họ Trương đều phải hổ thẹn. Thanh danh thôn chúng ta còn cần nữa hay không?"
Vừa dứt lời, cháu nội Trương Ngân Văn là Trương Dược Văn còn chưa kịp đáp lời.
Thì đã nghe thấy một giọng nữ trong trẻo vọng đến: "Sao, các người họ Trương muốn giữ thanh danh, thôn Thanh Sơn muốn giữ thanh danh, còn cái mạng của tôi, một đứa bé gái mồ côi, thì không cần thiết, phải không? Hay là, tôi không phải người của thôn Thanh Sơn?"
Lần này, bất kể là tộc nhân họ Trương đang đứng ngoài cửa hay các cán bộ đại đội trong phòng đều xấu hổ vô cùng.
Trương Ngân Văn lúc này cũng cảm thấy mặt già đỏ bừng, điều chỉnh lại mới nói: "Nếu cô đã nghe thấy thì mau chạy đến đồn công an đem con bé Xảo Diễm kia vớt ra đi."
La Tiếu cười như không cười nói: "Dựa vào cái gì?"
Mặt Trương Ngân Văn xịu xuống: "Cô bé này, còn nhỏ tuổi sao lại không biết lý lẽ? Người cô lại không bị thương, vì sao không thể làm một chút việc thiện, thả người ta ra? Như vậy, tộc nhân họ Trương chúng ta còn có thể chiếu cố cô nhiều hơn một chút, người dân trong thôn cũng sẽ cảm kích cô."
La Tiếu không tiếp lời ông ta, mà đi vào trong phòng, cất chứng minh chẩn bệnh do bệnh viện thành phố cấp.
Sau đó, mặc kệ ánh mắt của những người đó, cô đi đến bên chiếc bàn đặt điện thoại, nhìn đội trưởng đại đội: "Tôi muốn gọi một cuộc điện thoại. Được không?"
Đội trưởng đại đội có chút lo lắng, hỏi: "Cô muốn gọi cho ai?"
La Tiếu hỏi ngược lại: "Đội trưởng cảm thấy là gọi cho ai?"
Đội trưởng đại đội nghe thái độ nói chuyện của La Tiếu với mình, trong lòng thịch một tiếng. Nhìn thấy sự xa cách trong mắt La Tiếu, ông 𝒸ắ.𝐧 𝖒ô.❗ nói: "Được."
Ông móc chìa khóa ra định bước về phía tủ điện thoại. Chiếc điện thoại là tài sản quý giá của thôn nên được khóa trong tủ. Hiện tại điện thoại còn chưa thể gọi trực tiếp, đều phải quay số đến tổng đài rồi chuyển tiếp.
Trương Ngân Văn lên tiếng nói: "Không thể để cô ta gọi!"
Nói rồi ông ta xông vào trong, muốn ngăn cản La Tiếu gọi điện.
Vọt tới trước cái tủ đặt điện thoại, ông ta dang hai tay che chắn chiếc tủ, nói: "Giải Phóng, anh hồ đồ rồi!"
La Tiếu hừ lạnh một tiếng nói: "Tôi lại có một chủ ý, có thể cứu Trương Xảo Diễm. Lão gia tử nhà họ Trương muốn nghe không?"
Trương Ngân Văn nói: "Cô nói xem."
La Tiếu nói: "Để cháu nội hoặc cháu gái của ông đứng ra gánh vác chuyện này thay Trương Xảo Diễm, tôi liền phục ông."
Trương Ngân Văn cho rằng mình nghe nhầm, hỏi lại lần nữa: "Cô nói cái gì?"
La Tiếu nói lại một lần: "Tôi nói, để cháu nội hoặc cháu gái của ông đứng ra gánh vác chuyện hôm nay thay con gái bí thư chi bộ, Trương Xảo Diễm liền không sao."
Trương Ngân Văn quát: "Con bé 𝒸♓●ế●t tiệt này, sao lại ác độc như vậy!"
La Tiếu lùi lại một bước, nhìn Trương Ngân Văn nói: "Tôi ác độc? Từ đầu đến cuối ông bị mù hay bị điếc? Đừng ở đây cậy già lên mặt. Mặt mũi của tộc nhân họ Trương các người còn có thể lớn hơn quốc pháp sao? Ông giỏi thì đi đồn công an mà làm lớn chuyện. Ở đây ức h**p tôi, một đứa bé gái mồ côi, thì tính là bản lĩnh gì."
Trương Ngân Văn bị chọc tức không nhẹ, chỉ vào La Tiếu định mắng điều gì đó.
La Tiếu nói: "Tôi không gọi điện nữa, để khỏi bị ông vạ lây. Lát nữa lại nói là tôi làm ông tức ngất. Tôi đã thấy da mặt dày của người nhà họ Trương rồi."
Cô quay người đi ra ngoài, vừa đi vừa nói: "Cái mình không muốn, thì đừng đẩy cho người khác. Tôi là cô nhi, nhưng hậu quả khi chọc vào tôi, cũng không phải các người có thể chịu đựng được. Đừng như một đám người l* m*ng, tự cho mình là giỏi giang.
Bị người ta lợi dụng còn không tự biết, tôi đều thấy sốt ruột thay cho chỉ số thông minh của các người."
| ← Ch. 204 | Ch. 206 → |
