Xem nhà
| ← Ch.158 | Ch.160 → |
Ông cụ nhìn về phía La Tiếu: "Cô cứ xem xét xung quanh đi, nhưng nhà này của tôi dưới một nghìn tệ là không bán đâu."
La Tiếu xem xét qua một lượt. Nhà chính có ba gian, nhà ngang nhỏ hơn một chút cũng có ba gian. Đối diện còn có một cái lán, diện tích gần bằng nhà ngang, bên trong được dọn dẹp rất sạch sẽ.
Phía sau còn có một mảnh đất rộng khoảng một phân. Điều bất tiện duy nhất là phải dùng nhà vệ sinh công cộng.
Nhưng La Tiếu nghĩ, nếu không được thì xây một cái hố xí bên cạnh vườn rau sau nhà cũng được. Dù sao thì cô rất thích cái sân này, nhà cửa cũng được bảo quản tốt, vừa nhìn là biết mới được sửa sang lại.
La Tiếu nói: "Nhà này đúng là rất tốt, nhưng hôm nay cháu không mang nhiều tiền như vậy. Cháu phải về nhà xoay xở thêm. Ông bà định khi nào thì đi ạ?"
Ông cụ nhìn sân nhà, nói: "Chiều mai chúng tôi đi. Đồ đạc cô cũng thấy rồi đấy, những thứ cần mang đi đều đã đóng gói cả rồi."
La Tiếu hỏi: "Không thể rẻ hơn một chút được ạ?"
Ông cụ đáp: "Nhà này cô cũng xem rồi đấy. Nửa năm trước tôi mới sửa sang lại. Nếu không phải nhà con gái tôi ở xa quá, về một chuyến rất phiền phức, tôi cũng không định bán đâu."
La Tiếu suy nghĩ một lát rồi nói: "Được ạ, vậy sáng mai cháu sẽ quay lại."
Ông cụ hỏi: "Người lớn trong nhà cô đâu? Không cần đến xem nhà sao?"
La Tiếu nhìn khoảng sân, thản nhiên đáp: "Không cần đâu ạ, cháu có thể tự quyết định, mọi người đều rất bận."
Ông cụ không ngờ La Tiếu lại trả lời như vậy, liền nói: "Đây không phải là một khoản tiền nhỏ, cô có tự quyết được không đấy?"
Vì đã ưng căn nhà này, La Tiếu cũng không muốn vòng vo nữa, liền cười nói: "Hay là thế này đi ạ, cháu đặt cọc trước một trăm tệ, ngày mai cháu sẽ đến trả nốt phần còn lại."
Ông cụ nhìn La Tiếu một cái, có lẽ cũng là hợp duyên. Thời gian qua có không ít người đến xem nhà, nhưng ông cụ bán nhà cũng kén người. Thế là ông nói: "Nhà này tôi bán cho cô 900 tệ, hy vọng cô sẽ chăm sóc nó thật tốt."
La Tiếu không ngờ ông cụ lại chủ động giảm giá, lập tức mỉm cười: "Ông cứ yên tâm ạ, cháu nhất định sẽ giữ gìn căn nhà này cẩn thận. Cháu thật sự rất thích nên mới quyết định mua."
Rời khỏi nhà họ Lý, La Tiếu nói: "Chị Khúc, chuyện sang tên nhà cửa ngày mai em lại qua nhờ chị giúp đỡ ạ. Dù sao em còn nhỏ, sợ giữa chừng xảy ra sự cố."
Khúc Lệ Lệ nói: "Được thôi, ngày mai các em cùng đến Cục Quản lý nhà đất, lúc đó chị sẽ nói giúp một câu."
Có một chuyện chị rất tò mò, nhưng cuối cùng vẫn không hỏi ra.
La Tiếu nói: "Cảm ơn chị Khúc, vậy ngày mai gặp lại ạ."
Hai người chia tay, La Tiếu nghĩ bụng, mua nhà hết 900 tệ, còn phải sắm thêm một ít đồ đạc, ít nhất trong tay phải có một nghìn tệ mới được.
Cô vừa đi vừa nghĩ xem 400 tệ còn lại phải làm sao, nghĩ đến những thứ trong không gian, có lẽ lại phải dùng đến dược liệu. Cô định tìm xem chỗ nào có thể bán được dược liệu.
Nhưng đi một lúc, cô lại thấy La Bân. La Tiếu đứng từ xa nhìn hắn đang đi cùng một đám lưu manh, còn khoác vai bá cổ đi về phía con hẻm phía trước.
La Tiếu lắc đầu, nghĩ bụng nếu không có ai quản thúc, e rằng La Bân cũng chẳng học được điều gì tốt đẹp. Nghe người trong thôn nói, trước đây ở thôn La Bân cũng không thích đi học, còn bị lưu ban mấy lần.
Nhà họ La sau này chắc sẽ phải hối hận. Nhưng chuyện đó không liên quan đến cô. Bây giờ cô còn có việc quan trọng phải làm, phải tìm nơi bán dược liệu.
Nghĩ đến Hạ Vũ Kiệt ở chợ đen, La Tiếu có chút do dự, nhưng nếu đến nơi khác, e rằng cũng không được giá tốt như ở chỗ hắn.
| ← Ch. 158 | Ch. 160 → |
