Chương 1491
← Ch.1490 | Ch.1492 → |
Diệp Ninh tắm rửa đơn giản, sau đó bắt đầu chuẩn bị cơm chiều.
Cố Phong nói chờ anh xử lý xong công việc sẽ đến đây ngay, nhưng có lẽ sẽ về khá muộn.
Cho nên cô cũng không sốt ruột.
Chờ đến khoảng tám giờ tối, Cố Phong vẫn còn chưa đến, cô chuẩn bị gọi điện thoại cho anh hỏi thăm thử.
Nhưng mà cô còn chưa kịp cầm ống nghe lên thì điện thoại bàn đã vang lên rồi.
Phản ứng đầu tiên của cô chính là Cố Phong chắc chắn có chuyện gì đó, không thể đến đây.
Chờ đến khi cô cầm ống nghe lên, nghe được người gọi đến là chị Dung thì trong lòng cô lập tức trầm xuống.
“Cô Ngô uống say đang ở chỗ này. ” Hình như chị Dung sợ Diệp Ninh hiểu lầm, lập tức nói rõ nguyên nhân. ”
Diệp Ninh nhướng mày hỏi lại: “Cô Ngô nào?”
“Cô Ngô Hàm Nhu. ”
Chị Dung biết mối quan hệ giữa Diệp Ninh và Ngô Hàm Nhu, cho nên chị ta gọi điện thoại cho cô cũng rất bình thường.
Diệp Ninh không chỉ không hề lo lắng, ngược lại còn nghĩ có phải đây lại là một cái bẫy khác mà Ngô Hàm Nhu và Mục Văn Hạo đào sẵn chờ cô hay không?
“Chị cứ liên lạc với người nhà của cô ta là được rồi. ”
Cô nói xong chuẩn bị cúp máy.
“Hiện tại cô ấy say lắm rồi, cô cũng biết chỗ của chúng tôi rồi đó, huống chi tôi cũng không có số điện thoại của người nhà cô ấy. Nếu cô thật sự không muốn để ý đến cô ta thì thôi vậy. ” Trong giọng nói của chị Dung tràn ngập bất đắc dĩ.
Ánh mắt Diệp Ninh hơi d. a. o động, cuối cùng vẫn không thể hoàn toàn hạ quyết tâm được.
“Chị cứ chăm sóc cô ta trước, đừng để cô ta xảy ra chuyện gì. ”
Buổi chiều Ngô Hàm Nhu còn đi xem phim chung với Giang Húc Đông, sao bây giờ lại đến Hồng Hải say bất tỉnh nhân sự rồi?!
Hơn nữa Ngô Hàm Nhu biết rõ thù hằn giữa cô và Mục Văn Hạo, còn đi qua bên đó mua say, rất khó để tin rằng cô ta không cố ý.
Diệp Ninh đương nhiên sẽ không tự mình đi qua đó, mà lại gọi điện thoại đến số của nhà họ Giang.
Điện thoại nhanh chóng được kết nối, cô trực tiếp tìm được Giang Húc Đông.
“Cô nói Tiểu Nhu đang uống say ở Hồng Hải?” Giọng nói của Giang Húc Đông có hơi trầm xuống.
“Đúng vậy, anh mau đi đón cô ấy đi. ” Diệp Ninh cảm thấy cô làm như thế cũng coi như tận tình tận nghĩa rồi.
Còn chuyện Giang Húc Đông đến Hồng Hải rồi sẽ xảy ra chuyện gì thì không liên quan gì đến cô hết.
Mười lăm phút sau.
Giang Húc Đông nhìn phòng ca múa Hồng Hải xa hoa trụy lạc ở trước mặt, nhíu chặt mày lại.
Anh ấy rất hiếm khí đến nơi này, mà một cô gái đứng đắn thì lại càng không nên mua say ở nơi này. TBC
Anh ấy không chút do dự đi vào.
Mà lúc này Ngô Hàm Nhu đã nằm rạp trên bàn, bên cạnh đã có không ít ánh mắt xấu xa nhìn tới nhìn lui.
Giang Húc Đông đi hỏi thăm nhân viên phục vụ xong rồi, nhanh chóng tìm được cô ta.
Nhìn thấy cô ta như thế, lửa giận của anh ta lập tức bùng lên.
Buổi chiều anh ấy cũng không nổi giận với cô ta, nhưng mà không ngờ cô ta ngược lại không thèm để ý đến anh ấy, trực tiếp bỏ đi.
“Ngô Hàm Nhu, đứng lên!”
Anh ấy xụ mặt gọi tên Ngô Hàm Nhu, nhưng mà giọng nói nhanh chóng bị âm nhạc điếc tai và tiếng ca hát trên sân khấu bao phủ.
Anh ấy nhìn thoáng qua sân khấu.
Là Phùng Ninh Ninh đang ở trên sân khấu ca hát.
Ánh mắt đầu tiên nhìn thoáng qua, anh ấy hơi khựng lại, ánh mắt trở nên sâu thẳm hơn một chút.
Nhưng mà không bao lâu sau anh ấy lại cong khóe môi lộ ra nụ cười khinh thường, thu hồi tầm nhìn, nhìn về phía Ngô Hàm Nhu lần nữa.
Nếu không gọi cô ta tỉnh dậy được, anh ấy cũng chỉ có thể bạo lực kéo cô ta đi.
Anh ấy vừa định ra tay, chị Dung đã từ nơi không xa đi đến.
“Xin hỏi anh có quen biết cô Ngô sao?”
Nếu đổi thành những người khác, chị Dung đương nhiên sẽ không để ý như thế.
Giang Húc Đông nói: “Tôi là anh của em ấy. ”
← Ch. 1490 | Ch. 1492 → |