Chương 1406
← Ch.1405 | Ch.1407 → |
Mà Mục Văn Hạo cũng trở thành trò cười của người trong giới, anh ta muốn trèo cao Diệp Ninh, không ngờ rằng lại mất cả chì lẫn chài.
“Tôi nuôi mấy người có tác dụng gì chứ? Một chút chuyện nhỏ như thế cũng giải quyết không được. ” Giọng điệu của Mục Văn Hạo trở nên vô cùng lạnh lùng.
Thật ra Hà Bân cũng rất bất đắc dĩ, mấy ngày nay anh ta đã đuổi người đi rất nhiều lần rồi, nhưng mà bọn họ vừa mới đi thì mấy fans mê ca nhạc kia lại xuất hiện lần nữa.
Hiện tại bên ngoài toàn là người đang nhìn, bọn họ cũng không thể dùng bạo lực với những người đó được.
“Tôi lập tức đi xử lý ngay. ”
Không ai có thể chịu đựng được lửa giận của Mục Văn Hạo.
Hà Bân rời đi, trong văn phòng lại chìm vào yên lặng giống như c. h. ế. t chóc.
Mục Văn Hạo đốt một điếu thuốc lá, muốn làm bản thân bình tĩnh lại.
Một lúc sau, anh ta bực bội cầm điện thoại lên, do dự vào giây rồi gọi đến một số điện thoại.
“Alo, xin hỏi ai vậy?”
Ngay khoảnh khắc giọng nói của Diệp Ninh từ trong ống nghe truyền ra, mọi phiền loạn, tức giận trong lòng anh ta đều biến mất sạch sẽ không còn sót lại chút gì.
Anh ta vẫn là phát điên muốn có được người phụ nữ này!
“Alo, ai thế?”
Diệp Ninh ở đầu dây bên kia không nghe ai trả lời, lại lặp lại lần nữa.
Mục Văn Hạo hít một hơi thật sâu, đè nén cảm xúc đang sôi trào nào đó, lên tiếng hỏi: “Thú vị lắm sao?”
Diệp Ninh gần như nhận ra anh ta ngay lập tức, không hề do dự thêm một giây nào nữa, trực tiếp cúp máy.
Câu nói thứ hai đã đến bên miệng Mục Văn Hạo rồi, lại bị tiếng “tút tút tút” phát ra từ trong ống nghe chặn lại trong cổ họng.
“Phù phù!”
Hơi thở của anh ta lập tức trở nên dồn dập, lại nhanh chóng gọi điện thoại sang lần nữa.
Lần này điện thoại reo đến hồi chuông cuối cùng cũng không có người nghe máy.
Anh ta chưa chịu bỏ buộc, lại gọi lần thứ ba.
Mà lần này trực tiếp biến thành trạng thái không thể nào kết nối được.
Không cần đoán anh ta cũng biết Diệp Ninh đã rút dây điện thoại ra rồi.
Rầm!
Anh ta đ. ấ. m mạnh lên bàn, ngón tay đỏ bừng.
“Diệp Ninh, cô đã ghét tôi đến mức này rồi sao?”
Sự tuyệt tình của Diệp Ninh làm anh ta hoàn toàn mất đi lý trí, điên cuồng muốn hủy diệt hết tất cả mọi thứ!
“Tôi đã cho cô cơ hội cuối cùng rồi, nếu cô đã đối xử với tôi như thế, vậy cũng đừng trách tôi dùng thủ đoạn độc ác!”
Đôi mắt Mục Văn Hạo toát ra ánh sáng đáng sợ giống như ma quỷ.
Hiện tại anh ta đã không có gì kiêng dè nữa, cho dù là vạn kiếp bất phục thì cũng muốn có được cô!
...
Chiều tối.
“Chúng ta đi đâu vậy?”
Diệp Ninh thấy xe đã chạy ra khỏi thành phố, nhịn không được nhìn về phía Cố Phong đang lái xe hỏi.
Bốn giờ chiều Cố Phong gọi điện thoại đến cho cô, hỏi cô xem có thể tan ca sớm một tiếng đồng hồ hay không, xác định cô về sớm được thì lập tức lái xe đến đón cô.
“Bí mật. ” Cố Phong hiếm khi chơi trò úp úp mở mở.
Diệp Ninh lại càng tò mò hơn, nhưng mà nhìn sắc mặt nhẹ nhàng của anh thì chắc không phải chuyện gì lớn.
Xe vòng qua con đường nhỏ ở nông thôn, mãi đến khi bầu trời dần tối xuống, cuối cùng xe mới dừng lại.
Đằng trước là một ngọn núi uốn lượn, chỉ có một con đường nhỏ do người ta đi lại thường xuyên tại ra, xe chắc chắn không thể nào chạy tiếp được nữa.
“Xuống xe thôi. ”
Cố Phong gọi cô.
Diệp Ninh nhìn ngọn núi tối om kia, hoàn toàn không đoán ra được rốt cuộc bọn họ muốn làm cái gì.
Cố Phong mở cốp xe lấy túi hành quân ra, rõ ràng là đã chuẩn bị sẵn từ trước rồi.
“Chúng ta chuẩn bị lên núi sao?” Diệp Ninh hỏi, đồng thời may mắn vì mình không mang giày cao gót đến nơi này.
Cố Phong nắm lấy tay cô giải thích: “Đây là đỉnh núi mà bọn anh thường đến khi huấn luyện dã ngoại, không quá cao, đi một tiếng đồng hồ là đến đỉnh rồi. ”
Tuy rằng Diệp Ninh không rõ vì sao anh lại muốn leo núi lúc đêm hôm như thế này, nhưng chỉ cần có thể được ở cùng anh thì làm cái gì cũng đều được cả.
“Được rồi. Không thành vấn đề. ”
Cố Phong cười cười, nắm tay cô đi nhanh về phía trước...
← Ch. 1405 | Ch. 1407 → |