Truyện:Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ - Chương 1403

Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Trọn bộ 1557 chương
Chương 1403
Chương 1403
0.00
(0 votes)


Chương (1-1557)

Xoảng!

Ly bị quăng mạnh xuống đất, vỡ tan tành.

Bầu không khí trong phòng khách như muốn ngưng kết lại thành khối.

Bốp!

Mục Văn Hạo vỗ tay thật mạnh lên tờ báo ở trước mặt, giống như đó chính là thứ gì đó làm anh ta căm ghét đến cùng cực!

Hà Bân đứng ở bên cạnh không dám ngẩng đầu lên.

Mục Văn Hạo âm trầm gầm nhẹ lên tiếng: “Cố Phong! Giỏi lắm Cố Phong!”

Đầu tiên là ngăn cản không cho tòa soạn hợp tác với anh ta, sau đó lại đăng một bài viết như thế.

Mục đích là muốn biến mối quan hệ của anh ta và Diệp Ninh thành anh ta đơn phương quấy rầy và theo đuổi.

“Ngay từ đầu tôi cho rằng anh ta chỉ là một tên linh cổ hủ, không ngờ lần này còn biết chơi cả chiêu này nữa!”

Lần này anh ta thật sự rơi vào thế hạ phong, nhưng mà anh ta lại không cam lòng!

“Ông chủ, anh bớt giận. Anh ta đã đổ tội uy h. i. ế. p quân nhân, phá hư quân hôn cho anh rồi, tôi nghĩ có lẽ chúng ta có thể tìm được cách đột phá ở chỗ này. ” Hà Bân cẩn thận nhắc nhở.

Ánh mắt Mục Văn Hạo hơi lập lòe, sau đó cho anh ta một ánh mắt khen ngợi.

Tuy rằng mấy thứ này cũng là sự thật, nhưng mà chỉ cần anh ta kiên quyết cho rằng là tòa soạn kia bịa đặt sự thật, vậy ngược lại thứ này sẽ trở thành giúp đỡ của anh ta.

“Hà Bân, cậu nói coi tôi bị bịa đặt phỉ báng như thế, tôi báo công an chắc cũng không quá đáng gì đúng không?”

Anh ta cười âm hiểm, nếu Cố Phong muốn chơi như thế, vậy anh ta đương nhiên phải chơi tới cùng với anh rồi.

Hà Bân lập tức phụ họa: “Đương nhiên là không quá đáng rồi, anh có cần tôi đi làm ngay bây giờ không?”

Mục Văn Hạo xua tay, sau đó từ trên ghế sofa đứng lên: “Tôi tự đi!”

Hiện tại anh ta đang vô cùng hưng phấn.

Nhưng mà anh ta còn chưa kịp bước đi thì cấp dưới ở bên ngoài đã chạy chậm đi vào.

“Ông chủ, lúc nãy mới có người đưa thứ này đến. ”

Mục Văn Hạo nhìn băng từ trong tay cấp dưới, nhướng mày lên.

Không đợi anh ta ra lệnh, Hà Bân cũng đã nhận lấy.

Anh ta cẩn thận kiểm tra, sau đó mới nói với Mục Văn Hạo: “Hình như là một hộp băng từ ghi âm. ”

Gương mặt Mục Văn Hạo trở nên căng chặt: “Đi phát nó xem. ”TBC

Hà Bân lập tức tìm máy ghi âm, bỏ băng từ vào.

“Cố Phong, đừng tưởng rằng anh còn có cơ hội có thể bắt đầu lại lần nữa với Diệp Ninh. Người mà tôi không có được, anh cũng vĩnh viễn đừng mơ mà có được... ”

Băng từ xoay tròn, lời uy h. i. ế. p của Mục Văn Hạo từ trong băng từ truyền ra.

Trong nháy mắt này, toàn thân Mục Văn Hạo giống như bị bóng ma âm u bao phủ lấy, lộ ra vẻ mặt không dám tin.

Đây là...

“Anh có biết điểm khác biệt lớn nhất giữa tôi và anh là cái gì không? Tôi có thể làm việc không từ thủ đoạn, nhưng anh lại không. Anh có quá nhiều uy hiếm, mà bộ quần áo kia lại càng là gông xiềng của anh. Trước kia tôi có thể uy h. i. ế. p bắt anh ly hôn với Diệp Ninh, vậy thì hiện tại tôi cũng có thể làm cho hai người trở thành người xa lạ... ”

“Tắt ngay! Tắt ngay cho tôi!”

Mục Văn Hạo rống giận đầy hung dữ.

Đây rõ ràng là những lời khiêu khích và uy h. i. ế. p mà anh ta đã nói với Cố Phong và lúc Cố Phong đi đến bệnh viện lần trước.

Tại sao lại bị ghi âm chứ?!

Lúc đó khi Cố Phong đi vào phòng bệnh, anh ta cũng không phát hiện ra trên người Cố Phong mang theo bất cứ thứ gì khả nghi cả.

Cho dù anh ta có khó hiểu đến thế nào thì sự thật đều đã rành rành ở trước mặt.

Cố Phong ghi âm lại những lời này chẳng khác nào hoàn toàn nắm được thóp của anh ta, kề d. a. o ngay cổ họng anh ta.

Hiện tại anh lại đưa đến hộp băng từ này, rõ ràng là đang cảnh cáo anh ta không được phản kháng hoặc làm bất cứ thứ gì, nếu không thì phần ghi âm này chính là chứng cứ cho việc anh ta phá hư quân hôn, uy h. i. ế. p quân nhân!

Anh ta chưa bao giờ cảm thấy tức giận như bây giờ.

“Thì ra anh đã tính toán xong hết tất cả mọi thứ rồi, từ trước đến nay tôi đã quá khinh thường anh! Được! Được lắm! Ha ha ha! Ha ha ha ha!”

Lúc này Mục Văn Hạo giống như một tên điên, liên tục cười điên cuồng, đáng sợ muốn chết.

Tuy rằng anh ta không muốn thừa nhận, nhưng lại không thể không thừa nhận, lần đấu tranh này anh ta đã thua, còn thua đến hoàn toàn.

Chương (1-1557)