Chương 1320
← Ch.1319 | Ch.1321 → |
Cơ bắp trên mặt Mục Văn Hạo hơi run rẩy, dùng một loại bình tĩnh đến dữ tợn nói: “Chẳng lẽ cô muốn tôi m. ó. c t. i. m của mình ra cho cô thì cô mới chịu tin là tôi thật sự thích cô sao?”
Diệp Ninh muốn nói cho dù anh ta có móc trái tim ra dâng đến trước mặt cô thì cô cũng sẽ không lựa chọn anh ta.
Nhưng mà nhìn thấy dáng vẻ đáng sợ của Mục Văn Hạo hiện tại, cô quyết định im lặng không kích thích đến anh ta nữa.
Nhưng mà cô không ngờ rằng cho dù cô im lặng thì đối với Mục Văn Hạo mà nói, đây cũng là một loại tra tấn khác.
“Được rồi! Vậy tôi lập tức m. ó. c t. i. m của tôi ra, để cô nhìn cho rõ ràng!” Cảm xúc Mục Văn Hạo kích động gầm nhẹ.
Diệp Ninh nhíu chặt mày, không đợi cô phản ứng lại thì Mục Văn Hạo đã thật sự móc một con d. a. o găm đeo bên hông ra.
Anh ta không chút do dự rút chủy thủ ra, lưỡi d. a. o ánh lên ánh sáng sắc bén mang theo cảm giác lạnh lẽo làm người ta cảm thấy ngạt thở.
Phản ứng đầu tiên của Diệp Ninh chính là muốn kéo dãn khoảng cách với anh ta.
Cô cũng không tin rằng loại người như Mục Văn Hạo sẽ tự mình hại mình, theo bản năng cho rằng người đàn ông này lại muốn tổn thương cô. TBC
Giây tiếp theo, Mục Văn Hạo lại chĩa thẳng mũi d. a. o vào lồng n. g. ự. c của anh ta.
Diệp Ninh ngơ ngẩn.
Toàn thân Mục Văn Hạo đều bị cảm xúc âm u bao phủ, trông có vẻ cực kỳ đáng sợ.
“Diệp Ninh, tôi có thể làm tất cả mọi chuyện vì cô, thậm chí là đi tìm chết! Hiện tại tôi lập tức móc trái tim của mình ra cho cô xem!”
Trong lòng Diệp Ninh căng thẳng, một luồng ý lạnh từ lỏng bàn chân xông thẳng lên đỉnh đầu.
Lý trí nói cho cô biết, Mục Văn Hạo chỉ là muốn dùng cách này để buộc cô thỏa hiệp mà thôi.
Nhưng mà trong lòng cô cũng thật sự sợ hãi.
“Anh đừng có nổi điên! Tôi không thích anh, không có liên quan gì đến trái tim của anh cả!”
Cô muốn ngăn cản anh ta, giọng nói xen lẫn một chút run rẩy.
Mục Văn Hạo nhìn thấy vẻ sốt ruột trên mặt cô, chưa bao giờ thỏa mãn như bây giờ.
Cuối cùng thì cũng có lúc cô để ý đến anh ta!
“Tôi có nổi điên hay không thì cô sẽ biết được ngay thôi. ”
Anh ta lại còn cười nói ra những lời này. [Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen monkeydtruyen/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-1322. html. ]
Trong lòng Diệp Ninh dâng lên dự cảm chẳng lành: “Đừng... ”
Cô muốn ngăn cản, nhưng vẫn đã muộn rồi.
Mục Văn Hạo không hề do dự, trực tiếp đ. â. m mũi đao vào n. g. ự. c của mình.
Máu tươi đỏ thẫm thấm ướt quần áo.
Con ngươi Diệp Ninh kịch liệt co rút lại, đầu óc trống rỗng.
Mục Văn Hạo đau đớn kêu rên, nhưng mà khóe môi vẫn cứ mỉm cười.
Anh ta nhìn chằm chằm vào mặt của Diệp Ninh, không muốn bỏ lỡ bất cứ cảm xúc nhỏ nhặt nhất nào hiện ra tên mặt của Diệp Ninh.
Sắc mặt của Diệp Ninh thậm chí còn tái nhợt hơn cả anh ta, sau khi hoàn hồn lại, cô lập tức xông đến trước mặt anh ta.
“Mục Văn Hạo! Anh thật sự chán sống rồi đúng không?!”
Cô tức giận hò hét.
Con d. a. o găm kia đã đ. â. m hơn phân nửa vào lòng n. g. ự. c của anh ta, anh ta thật sự muốn chế!
“A... khụ khụ khụ... ” Mục Văn Hạo thật sự rất vui, tiếng cười lại bị tiếng ho khan sù sụ thay thế, m. á. u tươi theo khóe miệng của anh ta chảy xuống, nhưng anh ta lại không thèm để ý đến.
Chết, cũng không hề đáng sợ như thế.
Có thể được cô nhìn chăm chú vào, được cô quan tâm, thấy cô sợ hãi, cho dù phải trả giá bằng tính mạng thì cũng rất xứng đáng.
Diệp Ninh luống cuống, cô không biết dưới loại tình huống này thì rốt cuộc nên rút chủy thủy này ra cầm m. á. u hay là phải làm như thế nào nữa?!
Mục Văn Hạo cảm thấy trời đất quay cuồng, toàn thân ngã về phía cô.
“Hiện tại cô đã chịu tin... tôi thật sự yêu cô sao?”
Giờ phút này hơi thở của anh ta vô cùng mỏng manh, chỉ có thể dựa vào Diệp Ninh đỡ mới đứng thẳng được.
Đây cũng là lần duy nhất anh ta có thể quang minh chính đại đến gần cô mà cô lại không đẩy anh ta ra ngoài.
Diệp Ninh khống chế không được, cơ thể run lên, mùi m. á. u tươi kích thích mỗi một sợi dây thần kinh căng thẳng của cô.
“Tôi, tôi lập tức đưa anh đến bệnh viện ngay... ”
Cô không thể làm Mục Văn Hạo c. h. ế. t đi như thế này được!
← Ch. 1319 | Ch. 1321 → |