Truyện:Thập Niên 70 Trở Thành Nữ Xứng Nuôi Con Làm Giàu - Chương 355

Thập Niên 70 Trở Thành Nữ Xứng Nuôi Con Làm Giàu
Hiện có 500 chương (chưa hoàn)
Chương 355
0.00
(0 votes)


Chương (1-500 )

  Cố Tri Ý không muốn rước lấy cái phiền phức lớn ấy, nên vẫn im lặng. Chờ đến khi Khâu Phương Mai tự mình diễn xong vở kịch khổ sở, cô mới thở dài, lộ vẻ bất lực, kể lể: "Ài, chị dâu Khâu à, em cũng muốn giúp chị lắm, nhưng tiền nong trong nhà chồng em nắm cả rồi."

Khâu Phương Mai nhìn Cố Tri Ý bằng ánh mắt như muốn nói "cô đừng hòng dối gạt tôi". Chị ta nghe nói tiền của Phó đoàn trưởng Lâm đều đưa hết cho vợ quản, sao có thể không có tiền được chứ?

Cố Tri Ý đương nhiên biết rằng lúc cô chưa về, những người này hẳn đã bàn ra tán vào về cô rồi, dù sao thì Lâm Quân Trạch vừa có tiền lương cao lại vừa ngồi ở vị trí cao khi còn trẻ tuổi. Cô lập tức dù trong lòng khổ sở nhưng vẫn tỏ ra kiên cường, không hề rơi một giọt nước mắt, nói rằng:

"Trước đó em tiêu xài phung phí quá nên người nhà có lời ra tiếng vào, giờ em không còn được đụng vào tiền nong nữa rồi. Ai, chị dâu Khâu à, em cũng thương chị lắm nhưng lực bất tòng tâm. Mấy ngày nay em còn đang muốn mua cái nồi nấu cơm đây, đang tính vay mượn của các chị dâu đây này." Nói xong, cô còn cười trừ một cách ngượng nghịu.

Khâu Phương Mai tức đến п🌀.hï.ế.п ⓡă.п.g, nghĩ thầm: 'Tôi đến vay tiền cô mà cô lại tính vay ngược lại tôi à?' Nghe thấy Cố Tri Ý nói chuyện khổ sở đến thế, chị ta có hơi không tin, nhưng rồi lại nghĩ quả thực Cố Tri Ý xinh đẹp nhưng quả thực vô tích sự, đến tiền nong trong nhà cũng chẳng được phép động vào. Chị ta lập tức khinh thường Cố Tri Ý ra mặt, lại có chút cảm giác mình vượt trội hơn hẳn.

Cố Tri Ý cũng chẳng thèm để tâm đến cái nhìn của chị ta, dù sao thì muốn vay tiền á, không có cửa đâu!! Cửa sổ cũng không có nhé!!!

Khâu Phương Mai khi thấy Cố Tri Ý thực sự không có tiền thì cũng chẳng còn màng nán lại lâu thêm nữa, giọng điệu chị ta lộ rõ vẻ sốt ruột: "Vậy được thôi, nếu em dâu không có tiền thì chị cũng không làm khó em nữa. Nhưng nói thật lòng nhé, chị không có ý gì đâu nhưng phụ nữ ấy mà, nên giữ tiền bạc trong nhà thì sẽ tốt hơn." Chị ta kiêu ngạo ưỡn cằm, ra vẻ người từng trải dạy đời.

Cố Tri Ý thấy khó lòng mà hiểu nổi con người này, việc nhà mình còn chưa quán xuyến xong mà lại cứ thích lo chuyện bao đồng nhà người khác là sao? Chẳng biết đã uống bao nhiêu rượu mà nói năng hồ đồ đến vậy?

Cô cười nhạt: "Ha hả, đúng vậy, không phải là em cũng chẳng còn cách nào khác hay sao? Tiền bạc trong nhà chị dâu Khâu đều nằm gọn trong túi cô em họ kia cả rồi còn gì? Nếu vậy thì chị tiêu tiền nhanh quá đấy, Lưu doanh trưởng tháng nào cũng chỉ có bấy nhiêu tiền trợ cấp thôi, chị phải tiết chế lại một chút chứ." Không phải thích quản chuyện nhà người khác sao? Vậy thì Cố Tri Ý cô cũng sẽ quan tâm chuyện nhà chị ta vậy.

Cố Tri Ý đã nghe không ít chuyện từ mọi người. Chuyện vừa mới xảy ra ngày hôm qua thôi, ở cái nơi này làm gì còn ai không biết tiền nhà chị ta đã bị cô em họ kia vơ vét sạch sành sanh vào trong túi nữa? Gia cảnh đã túng quẫn đến mức đó rồi mà còn dám mặt dày mò đến đây mà lo chuyện bao đồng nhà người khác nữa à?

Quả nhiên, Khâu Phương Mai bị Cố Tri Ý nói cho ngượng chín mặt nên chỉ đành ấm ức rời đi, trước khi đi còn làu bàu vài câu:

"Không cho mượn thì không cho mượn thôi chứ nói làm gì. Hừ, đã keo kiệt bủn xỉn rồi còn thích quản chuyện bao đồng nhà người khác nữa!"

Cố Tri Ý: "Ha hả!" Thật đúng là chuyện lạ, người lạ, ở đâu cũng có thể gặp được!

Sau khi Khâu Phương Mai ra khỏi nhà Cố Tri Ý thì lại vội vã đi tới nhà của mấy vị quân tẩu khác, bất ngờ là chị ta cũng vay được mười đồng bạc. Về đến nhà, chị ta đưa hết số tiền này cho Hứa Triệu Phượng nhưng cô ả còn chê ít. Dẫu sao có còn hơn không.

Sáng sớm hôm sau, Khâu Phương Mai lại tới tận cửa nhà mình giục giã Hứa Triệu Phượng, e là cô ả còn muốn giở trò ăn vạ ở đây. Hừ, cái chốn rách nát này thì có gì mà đáng để lưu luyến? Nếu không phải mẹ của Lưu doanh trưởng khẩn khoản nhờ vả, cô ả còn lâu mới thèm đặt chân tới! Sau khi thu xếp một bọc đồ đạc cồng kềnh, cuối cùng Hứa Triệu Phượng cũng chịu rời đi.

---

Chương (1-500 )