| ← Ch.098 | Ch.100 → |
Chẳng qua cũng chỉ là một người phụ nữ nông thôn mà thôi, cũng chỉ có một chút sắc đẹp, làm đồ ăn dù cho có ngon chút nhưng sao có thể so được với đầu bếp ở tiệm cơm quốc doanh chứ? Nếu như cô được bí thư Tiền đưa tới đầu bếp trở thành công nhân vậy mới làm Tiêu Tiểu Phượng bực bội muốn 𝖈*𝐡*ế*𝖙!
Nhưng cô ta ngàn vạn lần không nghĩ tới cũng chưa bao giờ tính đến, đầu bếp Ngô được bí thư Tiền đưa đi thì vào giờ khắc đấy đơn vị nhà ăn cũng không còn một đầu bếp. Nếu tạm thời đi tìm một người đầu bếp tới đây cũng không biết phải chậm trễ bao nhiêu thời gian.
Lúc này Chu Tú Tú đã trở về ký túc xá.
Cô ở ký túc xá trong xưởng chế biến thịt này hai đêm cũng coi như được trải nghiệm một thứ mới. Sống cùng với cô trong đó còn có hai cô gái, tính cách đều khá tốt. Lúc nói chuyện đến cả giọng nói cũng không dám nói lớn, dịu dàng như nước. Cùng các cô ấy ở chung, Chu Tú Tú lại nhớ đến thời gian lúc mình đi học ở ký túc xá, tự nhiên cảm thấy tâm trạng càng thêm thả lỏng.
Nhưng rốt cuộc có thời điểm tới thì cũng sẽ đến lúc đi.
Hai cô gái làm ra dáng vẻ không nỡ.
"Tú Tú, nếu như cô có thể ở chỗ này thì tốt rồi. Ngày thường chúng ta sau khi tan làm còn có thể thường xuyên đi dạo cùng nhau đến bách hoá, tuy rằng mua không nổi nhưng cũng có thể nhìn cho đã ghiền."
"Đúng vậy ở lại đi."
Chu Tú Tú bật cười: "Mọi người cứ làm việc tốt ở nhà xưởng quốc doanh đi, tôi chắc chắn không thể nào ở lại được."
Hai cô gái biết lời nói của cô đều đúng với tình hình thực tế nên chỉ có thể bất đắc dĩ đưa cô ra khỏi cửa ký túc xá.
Chu Tú Tú xoay người nhìn thấy hoàn cảnh tốt của ký túc xá lại nhìn đến ánh đèn chói lọi, dưới đáy lòng thầm hạ quyết tâm, nếu như cô đã xuyên qua đây thật sự không thể thay đổi được nữa vậy thì cô sẽ nỗ lực một chút, từ cô gái quê bần cùng sẽ dọn ra được tới đây.
Hiện tại là thập niên 70, không lâu nữa chính sách sẽ càng nới lỏng, cô có thể đi làm buôn bán, vào thập niên 80 ở khắp nơi đều là hoàng kim sẽ càng vớt được nhiều.
Chỉ cần là người có năng lực ở bất cứ nơi nào cũng không bị vùi dập.
Chu Tú Tú vẫy tay cùng các cô ấy tạm biệt.
Nhưng khoảnh khắc vừa mới xoay người lại đột nhiên nhìn thấy một hình bóng.
Bùi Hi Bình ăn mặc quần áo lao động, tóc cạo rất ngắn, ánh mắt trời chiếu xuống đỉnh đầu anh, thời tiết nóng bức như vậy cũng không áp xuống được mặt mày lạnh lùng kia của anh.
Anh thân cao chân dài, rõ ràng mặc quần áo rất bình thường, nhưng khi mặc lên người anh vẫn nhìn ra được khí chất không tầm thường.
Dáng vẻ cương nghị đứng đắn như vậy, nói anh là một anh trai quân nhân cô cũng chẳng cảm thấy kỳ quái.
"Đồng chí Chu, đây là bên phòng tài vụ đưa tiền và phiếu gạo cho cô." Bùi Hi Bình đi đến trước mặt cô, phía trên là một phong thư nhỏ.
DTV
Chu Tú Tú nhận lấy, sau đó nhanh chóng lại nói lời cảm ơn.
Bùi Hi Bình cong khóe miệng thấp giọng nói: "Cô không xem bên trong có bao nhiêu sao?"
"Nếu như tôi chê ít vậy có thể bổ sung thêm không?" Chu Tú Tú nghịch ngợm mỉm cười, cô còn nói thêm.
"Mặc kệ nhiều hay ít đều là do tôi lao động nhận được, vậy đã làm tôi thỏa mãn rồi. Chốc lát nữa trở về xem sau, nói không chừng còn làm cho người ta ngạc nhiên mừng rỡ."
Ánh nắng vàng chiếu vào trên mặt Chu Tú Tú, cô ngửa mặt lên nhìn anh, ánh mắt sáng ngời nụ cười nhu hoà.
Cùng với vẻ ngoài kiều diễm của cô hoàn toàn không giống nhau, khí chất của người này không mang tính công kích, gương mặt khi tươi cười sẽ nghiêng sang một bên làm cho người ta cảm giác giống như gió xuân.
"Được." Bùi Hi Bình gật đầu: "Tôi đưa cô đi ra ngoài."
Hai người song song đi ra cũng không ai mở miệng nói chuyện, Chu Tú Tú không khỏi liếc trộm anh.
Hàm anh căng ra làm đường nét của anh hiện lên càng sâu, mỗi khi giơ tay nhấc chân đều rất quy củ mạnh mẽ.
"Tôi đưa cô đến đây thôi..." Bùi Hi Bình quay đầu mở miệng, ánh mắt đột nhiên nhìn vào đôi mắt trong trẻo của cô.
Chu Tú Tú lập tức dịch chuyển tầm mắt, khẽ khụ một tiếng: "Hẹn gặp lại."
Hẳn là sẽ không gặp lại.
Chu Tú Tú xua tay, cuối cùng mỉm cười cùng anh tạm biệt.
Bóng dáng ⓜản·𝖍 khả·ⓝ·𝐡 của cô đi càng lúc càng xa cũng không quay đầu lại.
Bộ dáng sốt ruột rời đi vội vàng của cô khi ôm con ra ở đồn công an, cô thân trọng vươn tay khi ở phía sau căn bếp tối, dáng vẻ không chịu thua của cô, cô làm một bàn đồ ăn nhưng cuối cùng bị người khác đoạt lấy công lao, dáng vẻ không để ý chút nào.
Tất cả những thứ đó anh đều cảm thấy rất đặc biệt. Chỉ là quá đáng tiếc, về sau sẽ không còn gặp mặt cô nữa. Cô sẽ trở lại trong thôn tiếp tục làm một người mẹ hiền, một cô vợ tốt.
Nghĩ đến đây, Bùi Hi Bình lại thu hồi tầm mắt.
| ← Ch. 098 | Ch. 100 → |
