Truyện:Thập Niên 70 – Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký - Chương 097

Thập Niên 70 – Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký
Trọn bộ 250 chương
Chương 097
0.00
(0 votes)


Chương (1-250)

Bí thư Tiền vươn đũa gắp một cái bánh bao: "Tôi sẽ thử món này."

Vừa cắn một miếng, ông ta đã sững người.

"Thế nào?" Xưởng trưởng Tiêu nhìn ông ta đầy mong đợi nhưng thấy biểu hiện khác lạ của ông ta, không khỏi lo lắng hỏi.

"Ăn không ngon sao?"

"Ngon quá, ngon quá." Bí thư Tiền hào hứng nói.

Để giảm giá thành, chiếc bánh bao không nhân thịt mà kết hợp giữa rau xanh và đậu phụ tạo cho ông ta một vị thịt đậm đà.

Khi còn nhỏ bí thư Tiền sinh ra ở miền Bắc, thứ mà ông ta nhớ nhất là bánh bao, nhưng mẹ già của ông ta mất sớm, nhiều năm qua ông ta không còn được ăn bánh bao hợp khẩu vị nữa.

Đối với một người xa quê, thức ăn mang nặng hương vị quê hương và là kỷ niệm đẹp về tuổi thơ, bí thư Tiền hết lời khen ngợi, cả đĩa bánh bao gần như cạn sạch đáy.

Đúng lúc này, Chu Tú Tú bưng một cái đĩa nhỏ đi tới: "Xưởng trưởng Tiêu, nước sốt này nên ăn với bánh bao khô."

Tiêu Kiến Tân là một người tinh ranh, chỉ cần nhìn vẻ mặt của bí thư Tiền là có thể biết được chiếc bánh bao đã chiếm được cảm tình của ông ta, lúc này Chu Tú Tú đang cầm đĩa với nụ cười hạnh phúc trên mặt: "Được rồi, tốt lắm, đặt xuống đi."

"Ăn với cái này à?" Sau khi nhìn nước sốt, bí thư Tiền kỳ lạ hỏi.

Chu Tú Tú gật đầu: "Nước sốt này được pha chế đặc biệt. Bánh bao vốn dĩ ăn nhạt, nhưng ăn vào chỉ thấy no bụng. Sau khi nhúng vào món này, mùi vị sẽ đậm đà hơn."

"Đây là loại hương vị phong phú nào vậy?" Bí thư Tiền tò mò.

DTV

Chu Tú Tú cười nhẹ, đây là mấu chốt của vấn đề, trước đây cô rất giỏi viết văn án đồ ăn ngon, bây giờ vấn đề nhỏ này có thể làm khó cô sao?

Cô suy nghĩ một hồi rồi thản nhiên giới thiệu nước sốt.

Nghe Chu Tú Tú nói như vậy, Tiêu Tiểu Phượng ngồi sang một bên, cắn đũa nhìn cô.

Cách đó không xa, một nữ nhân viên hạ giọng nói: "Không phải cô nói đầu bếp này là người nhà quê sao? Cô ấy ăn nói rất khéo léo và phóng khoáng."

Khuôn mặt của Tiêu Tiểu Phượng càng thêm khó coi.

Phải, cô ta phải thừa nhận rằng Chu Tú Tú thành công hơn những gì cô ta tưởng tượng. Bí thư Tiền trông có vẻ dễ gần, nhưng sự kiêu ngạo đã bộc lộ từ tận đáy cơ thể. Khi đối mặt với ông ta, Chu Tú Tú thực sự rất thoải mái, giọng điệu không khiêm tốn cũng không kiêu ngạo, tư thế đó, thật giống một người có văn hóa.

"Được đó." Bí thư Tiền nghe Chu Tú Tú nói lời tán thành, trên mặt nở nụ cười: "Cô làm tất cả các món ăn trên bàn này à?"

Chu Tú Tú mỉm cười và định trả lời thì đột nhiên Tiêu Tiểu Phượng nói: "Tất nhiên là không, cô ấy chỉ là một trợ thủ. Chúng tôi còn có một đầu bếp ở phía sau bếp, đầu bếp Ngô, người đã làm những món ăn này."

Tiêu Tiểu Phượng không muốn để Chu Tú Tú chiếm lấy ánh đèn sân khấu, sau khi cô ta nói xong, vẻ mặt của Tiêu Kiến Tân thay đổi.

Nhưng lúc này, thật khó để ông ta có thể chen ngang vào con gái mình.

Vốn dĩ chỉ là đầu bếp thì sẽ không ai quan tâm, chỉ cần Chu Tú Tú không vạch trần chuyện này là được.

Không ngờ, bí thư Tiền lại rất quan tâm đến người nấu ăn này: "Đầu bếp Ngô?"

Ông ta nói với Tiêu Tiểu Phượng: "Đi mời ông ấy tới đây, tôi muốn hỏi ông ấy một số câu hỏi."

Lời vừa dứt, Tiêu Kiến Tân lập tức ✝️⭕-á-✞ m-ồ 𝖍ô-1 lạnh.

Nguy rồi, không phải đồ ăn trên bàn này có vấn đề gì chứ, khiến bí thư mất hứng sao?

Lời của Tiêu Tiểu Phượng đã nói ra, hiện tại cũng chỉ có thể mời đầu bếp Ngô tới.

Nhìn bóng dáng con gái mình rời đi, sắc mặt của Tiêu Kiến Tân và Vương Húc Phương càng xấu hổ, cũng không biết nên nói cái gì mới tốt.

Chú Tú Tú thấy không có việc của mình nữa nên xoay người chậm chạp rời đi.

Bí thư Tiền vẫn còn đang ăn sủi cảo, ông ta ăn uống nhiều cứ một miếng lại ăn tiếp một miếng, ăn đến cảm thấy mỹ mãn còn không ngừng gật đầu khen ngợi.

Tiêu Tiểu Phượng đi đến sau bếp truyền lời nói này cho đầu bếp Ngô.

Trù nghệ của bản thân được lãnh đạo thưởng thức vốn là chuyện vui vẻ, khoé miệng đầu bếp Ngô vẫn còn treo ở trên mặt. Đột nhiên lại nghe thấy Tiêu Tiểu Phượng nói lãnh đạo hợp ý nhất chính là một bàn sủi cảo kia.

"Sủi cảo? Là con nhóc nông thôn kia làm mà không liên quan gì đến tôi." Sắc mặt đầu bếp Ngô trầm xuống: "Bảo con nhóc đó tự mà đi, tôi không đi."

"Đầu bếp Ngô, ông cũng thật là." Tiêu Tiểu Phượng không vui mà liếc mắt nhìn ông ta: "Chu Tú Tú kia cũng chỉ làm mấy chuyện vụn vặt. Hiện tại lãnh đạo chủ yếu là muốn điểm danh khen ngợi ông, nếu như ông không đi chẳng lẽ định để cô ta lên mặt sao."

Đầu bếp Ngô im lặng.

Trước kia tất cả chuyện ở sau bếp xưởng chế biến thịt đều là do ông ta định đoạt, nhưng gần đây sau khi Chu Tú Tú đến tất cả không còn giống như vậy. Cô để ý sắp xếp phòng bếp gọn gàng ngăn nắp, mấy người trẻ tuổi có cái gì không hiểu đều chạy tới hỏi cô, hoàn toàn không xem ông ta còn đang tồn tại.

Chương (1-250)