Truyện:Thập Niên 70 – Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký - Chương 095

Thập Niên 70 – Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký
Trọn bộ 250 chương
Chương 095
0.00
(0 votes)


Chương (1-250)

"Đi lên một chút nữa, dồn trọng lượng cơ thể lên tay và đẩy chân trái lên." Bùi Hi Bình nghiêm nghị nói.

"Tôi không làm được nữa." Cả người Chu Tú Tú đầy mồ hôi, ngón tay có chút buông lỏng, vừa định ngã xuống, dưới chân đột nhiên có điểm chống đỡ.

Cô mở to mắt, mừng rỡ nói: "Tôi tìm thấy rồi!"

Giọng điệu của cô tràn đầy vui 𝐬ướ𝓃_𝖌, cơ thể giống như có sức mạnh, sau khi chân trái có chỗ dựa, cô mới thở phào nhẹ nhõm rồi dần dần tìm được đường đi cho mình.

Chân phải bước chậm và chính xác đến một trong các bậc của thang.

"Làm tốt lắm nhưng đừng xem nhẹ." Giọng điệu của Bùi Hi Bình rất bình tĩnh, nhưng khóe miệng lại chậm rãi nhếch lên.

"Từ từ đi xuống, đừng sợ, tôi sẽ đón cô."

Chu Tú Tú gật đầu, dùng cả tay và chân, từ từ di chuyển xuống với tốc độ rùa bò.

Thật là một quyết định ngu ngốc khi leo lên những bậc thang trong bóng tối, giờ đây cô đang phải trả giá cho những điều ngu ngốc mà mình đã làm.

Không biết trải qua bao lâu, cô càng ngày càng gần mặt đất, Chu Tú Tú hít một hơi thật sâu bước lên bậc cuối cùng của bậc thang.

Thời điểm chân sắp tiếp đất, Chu Tú Tú nhắm mắt thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Tuy nhiên, khi cô đặt chân trái xuống đất, chân cô trở nên yếu ớt.

"Đồng chí Chu!" Bùi Hi Bình đỡ lấy cô bằng cả hai tay.

Cô vẫn còn đang bàng hoàng nhìn có vẻ hơi sợ hãi, trên hàng lông mi dài của cô đã rơi lệ, cả khuôn mặt trắng bệch một cách đáng ngạc nhiên.

Nhìn cô như vậy, đôi lông mày sắc bén của anh khẽ co giật, trong mắt hiện lên vẻ tìm tòi nghiên cứu.

Khuôn mặt này có vẻ quen thuộc, nhưng cũng rất xa lạ.

Anh không thể nghĩ sâu về nó, khi nghĩ về nó đầu của anh lại đau không gì sánh được.

Cánh tay của anh cường tráng mạnh mẽ, đường nét trên khuôn mặt cứng rắn của anh hiện rõ trong tầm mắt.

Vòng tay ấm áp và mạnh mẽ này khiến Chu Tú Tú kinh ngạc, trước đây cô chưa từng tiếp xúc ℊầ.𝖓 🌀.ũ.ℹ️ với một người đàn ông như vậy, nhịp tim đột nhiên tăng nhanh.

Khi cô hoàn hồn, Chu Tú Tú giật mình đang định lùi lại, nhưng đúng lúc này một giọng hỏi sắc bén từ bên ngoài truyền đến: "Hai người đang làm gì vậy?"

Hai má Tiêu Tiểu Phượng đỏ bừng vì tức giận, cô ta bước nhanh tới, thái độ giống như đang hỏi tội.

Chu Tú Tú lập tức lùi lại.

Bùi Hi Bình nói lời xin lỗi: "Tôi xin lỗi, mạo phạm."

"Cảm ơn." Chu Tú Tú chỉ vào Tiêu Tiểu Phượng đang 𝒽_⛎_ⓝ_g ⓗ_ăⓝ_g đi vào: "Hình như người yêu của anh hiểu lầm, để tôi giải thích cho cô ấy."

"Không phải người yêu, chúng tôi chỉ là đồng nghiệp." Bùi Hi Bình nhẹ nhàng nói, sau đó anh quay đầu nhìn Tiêu Tiểu Phượng.

"Tại sao đột nhiên cửa phòng bếp lại bị khóa?"

Khu nhân viên của nhà máy thịt ở bên cạnh, sau bữa tối, Tiêu Tiểu Phượng đang muốn đến nhà ăn dùng bữa, lại nghe thấy tiếng khóc ở phòng bếp sau, không ngờ cô ta lại nhìn thấy sau cánh cửa nhà bếp mở rộng, Chu Tú Tú...

Chu Tú Tú ôm Bùi Hi Bình!

Tiêu Tiểu Phượng tức giận đến mờ mắt, từ trong miệng cô ta thốt ra những câu nghi vấn, nhưng mặt Bùi Hi Bình không chút thay đổi, thậm chí còn cố ý giải thích bọn họ chỉ là đồng nghiệp.

Cô ta tức đến mức thở không ra hơi nhưng cô ta cũng không có quyền trách cứ, đành phải trả lời câu hỏi của Bùi Hi Bình: "Chắc khóa cửa bị hỏng rồi."

Bùi Hi Bình thản nhiên nói với Chu Tú Tú: "Có muốn tôi đưa cô về ký túc xá không?"

"Không cần, chiều nay đã có người cho tôi địa chỉ rồi, tôi tự đi."

Sợ làm phiền họ, Chu Tú Tú rời đi trước.

Vừa đi, hai mắt Tiêu Tiểu Phượng lập tức đỏ lên: "Cô ta là một người mẹ, hai người cô nam quả nữ ở cùng một chỗ cũng không sợ người khác chê cười."

Bùi Hi Bình cau mày: "Nếu có người trèo lên cầu thang suýt nữa thì ngã xuống chẳng lẽ lại không giúp đỡ?"

Nghe vậy, Tiêu Tiểu Phượng thở phào nhẹ nhõm, vội vàng tiến lại gần anh, vẻ mặt cô ta tràn đầy hi vọng: "Vậy ý của anh là, anh không có ấn tượng tốt với cô ta sao?"

DTV

Bùi Hi Bình lùi lại một bước, mặt anh tối lại, giọng điệu nghiêm túc: "Đồng chí Chu đã có gia đình, cô nói những lời linh tinh, đã từng nghĩ xem sẽ mang lại những ảnh hưởng gì cho người khác chưa?"

Sắc mặt Tiêu Tiểu Phượng ngưng trọng, cô ta bối rối cúi đầu. Cô ta thật sự không ngờ ở đây chỉ có hai người bọn họ mà anh còn bảo vệ Chu Tú Tú.

Bùi Hi Bình đi kiểm tra khóa cửa của nhà bếp.

Chìa khóa được đư*ⓐ ⓥà*ο lỗ khóa chuyển động như bình thường, hoàn toàn không có hỏng.

Quay đầu lại, anh trầm giọng hỏi: "Sao đột nhiên cô lại ở đây?"

"Tôi..."

"Nhà ăn chỉ có ba cái chìa khóa, một cái treo trên cửa kho hàng, cái kia ở chỗ cô."

Bình thường có một ông bảo vệ ở cửa đơn vị rất an toàn, cho nên phòng bếp sau của nhà ăn không bao giờ khóa cửa. Hôm nay đột nhiên xảy ra chuyện này, vừa hay Tiêu Tiểu Phượng đi dạo sau bữa tối, nguyên nhân và kết quả trong việc này rõ rành rành.

Chương (1-250)