| ← Ch.091 | Ch.093 → |
Chu Tú Tú không giải thích chỉ nhìn ông ta: "Ngại ít thì sao không lấy thêm mấy cái, lẽ nào các người có quy định một người chỉ có thể ăn một cái bánh bao? Nếu là vậy thì rất keo kiệt nha!"
Đầu bếp Ngô tức giận: "Người mới tới không thỉnh giáo người cũ? Cô thì khen ngược, rất có tính khí!"
Chu Tú Tú kéo khóe miệng, lộ ra nụ cười ôn hòa, vừa bóp bánh bao vừa nói: "Nói thật, là tôi không muốn đến, chính xưởng trưởng các người mời tôi tới. Nếu cảm thấy không phục, vậy thì cứ cáo trạng, đừng có ở chỗ này đối với tôi văng nước miếng tung tóe. Nước bọt đều phun vào bánh bao, rất bẩn đó."
Đầu bếp Ngô bị chọc tức tới mức muốn động thủ, cũng may là có một học trò tinh mắt kéo lại, thấp giọng nói rằng: "Đã nói là do xưởng trưởng mời đến, không chừng có bối cảnh."
Chu Tú Tú chậm rì rì chuyển mắt nhìn, thấy đầu bếp Ngô có vẻ tức giận nhưng lại không có biện pháp đối phó cô, n. g. ự. c cảm thấy thoải mái, bắt đầu tập trung nặn bánh bao.
Đợi đầu bếp Ngô tức giận đến mức bỏ lại tạp dề chạy đi hút thuốc lá, một cô gái mới chậm rãi từ từ đi tới: "Lúc nãy cô gan thật, bình thường ở phòng bếp, chúng tôi không ai dám nói như vậy với đầu bếp Ngô."
Thấy cô gái này có vẻ mặt sùng bái, ánh mắt rất chân thành, Chu Tú Tú cười: "Thói quen thôi."
Cô gái nhỏ thấy cô dễ nói chuyện, cũng cười, tình nguyện đứng một bên làm trợ thủ cho cô.
Hai người có tuổi xấp xỉ nhau, vừa làm vừa trò chuyện, thời gian lập tức trôi qua nhanh. Trò chuyện được một hồi, Chu Tú Tú đột nhiên nghĩ đến chuyện Bùi Hi Bình, muốn hỏi vài chuyện nên cô hỏi: "Cô quen biết Bùi Hi Bình không?"
"Bùi Hi Bình?" Cô gái ngẩn người, gương mặt đỏ ửng: "Chúng tôi đều biết đồng chí Bùi."
Chu Tú Tú bật cười.
Vẻ ngoài của anh quả thật có thể làm các cô gái rung động.
"Trước đây anh ấy cũng là công nhân của nhà máy thịt sao?" Chu Tú Tú hỏi.
Cô gái này không phải công nhân chính thức, chỉ là người nhà nhờ 🍳ⓤ*ⓐ*ռ ♓*ệ để cho cô ấy vào phòng bếp làm việc vặt, nhưng chuyện của Bùi Hi Bình, toàn bộ nhà máy thịt đều biết. Thấy Chu Tú Tú hỏi như vậy, cô gái bật người nói: "Anh ấy..."
"Ở chỗ này nhiều chuyện cái gì?" Đột nhiên một giọng nói trong trẻo vang lên bên tai các cô.
Cô gái bị dọa đến sắc mặt trắng bệch, lập tức cúi đầu, không dám nói câu gì nữa.
Chu Tú Tú kinh ngạc nhìn, khi thấy phía sau đột nhiên xuất hiện nữ đồng chí nhìn lạnh hơn băng, thầm nghĩ người đến không có ý tốt. Vốn dự định không để ý tới, nhưng đối phương lại dùng động tác ra hiệu: "Cô đi theo tôi ra đây một chút."
Trên tay Chu Tú Tú đều là bột mì, không có chỗ để lau, không thể làm gì khác hơn là mang hai tay như vậy cùng cô ta ra ngoài.
"Cha tôi nói tìm được một người đầu bếp từ nông thôn tới, không nghĩ tới lại là cô." Tiêu Tiểu Phượng lạnh lùng nhìn cô, kiêu ngạo nói.
Chu Tú Tú nhìn cô ta từ trên xuống dưới: "Chúng ta có quen biết?"
"Lần trước ở đồn cảnh sát, chúng ta đã gặp mặt." Tiêu Tiểu Phượng nhíu mày, vẻ mặt cứng ngắc.
Chu Tú Tú đột nhiên nhận ra: "À, cô trông không có gì đặc biệt, nên nhất thời tôi không nhận ra được."
Cho tới bây giờ Tiêu Tiểu Phượng mắt cao hơn đầu, bị người khinh miệt như vậy, tức giận đến vẻ mặt cũng thay đổi.
DTV
Trong cơn tức giận, cô ta trừng hai mắt, dáng vẻ kiêu căng, giọng kiêu ngạo nói: "Tôi biết, hôm đó thấy Bùi Hi Bình anh dũng, hai mắt cô đều dính vào người anh ấy! Nhưng cô đừng si tâm vọng tưởng, anh ấy là người của tôi, chúng tôi sắp kết 𝖍ô.𝓃 rồi!"
"Vậy hai người bắt đầu quen nhau khi nào?" Chu Tú Tú vội hỏi.
"Chúng tôi..." Tiêu Tiểu Phượng chuyển động mắt, nâng cằm, kiêu ngạo nói: "Chúng tôi cùng nhau lớn lên."
Hoá ra anh thật sựkhông phải là chồng nguyên chủ.
Cũng đúng, quyển truyện thời đại này, Chu Tú Tú đã đọc từ đầu tới cuối, cả phiên ngoại cũng đọc hết rồi, không sót một chữ. Dù tới phút cuối, tác giả cũng không có đề cập qua chuyện chồng của nguyên chủ còn sống.
Xem ra là cô suy nghĩ nhiều.
Chu Tú Tú thoải mái cười, lấy tay vỗ vai Tiêu Tiểu Phượng: "Chúc hai người hạnh phúc."
Tiêu Tiểu Phượng ghét bỏ lui về sau một bước, trừng mắt nhìn cô, thẳng đến khi thấy cô xoay người đi, mới lạnh mặt quay đầu lại.
Nhưng mà cô ta đi chưa được mấy bước, đã thấy Bùi Hi Bình.
"Anh Hi Bình!" Tiêu Tiểu Phượng cười như một đóa hoa.
"Quần áo thật bẩn." Bùi Hi Bình nhàn nhạt bỏ lại một câu nói, từ bên người cô ta đi qua.
Tiêu Tiểu Phượng sửng sốt, nghiêng mắt nhìn bả vai của mình.
Một cái dấu tay bột mì dính trên vai cô ta, phủi đều phủi không đi.
Tiêu Tiểu Phượng tức giận đến mức đỏ mắt, đây là quần áo mới của cô!
Không được, chờ ngày mai, ngày mai nhất định sẽ trừng trị cái đồ nhà quê này!
| ← Ch. 091 | Ch. 093 → |
