| ← Ch.15 | Ch.17 (c) → |
Ta gạt tay Trần thẩm tử ra: "Chẳng biết các thím đang nói cái gì cả. Đi thôi, đi thôi, trời tối rồi, các thím về nhà đi đường cẩn thận nhé."
Cả hội cười rộ lên thành một đoàn, rồi hì hì ha ha rời khỏi nhà ta.
Tim ta vẫn còn đập thình thịch, sau khi tiễn khách ra cửa, trở vào thì thấy A Thọ đang lúi cúi quét vỏ hạt dưa trên sàn.
Ánh mắt ta dao động, cố gắng không nhìn chằm chằm vào hắn.
Nhưng mà... chúng ta là phu thê hợp tình hợp pháp kia mà.
"A Thọ."
Ta gọi khẽ, hắn ngẩng lên nhìn ta bằng ánh mắt không chút phòng bị, tràn đầy vẻ thư giãn và tin cậy.
"Ta có phải là người đối xử tốt nhất với chàng không?"
Hắn gật đầu.
"Nương tử nói gì chàng cũng nghe đúng không?"
Hắn vẫn gật đầu.
"Nương tử bảo chàng làm gì, chàng cũng sẽ làm theo đúng không?"
Hắn lại tiếp tục gật đầu. Ta tiến lại gần, cầm lấy cây chổi đặt sang một bên, rồi nghiêm túc nhìn thẳng vào hắn.
"Đêm nay, ta sẽ dạy chàng một việc mà chàng chưa từng làm bao giờ."
Sự thật chứng minh, dù đầu óc không được linh hoạt cho lắm, nhưng thiên tính và bản năng của con người thì chẳng gặp vấn đề gì cả.
Chỉ có điều, nếu trong lúc "hành sự" mà hắn không thường xuyên hỏi ta: "Nương tử, như thế này có đúng không?", lại còn nhất định phải đợi ta trả lời mới chịu làm tiếp, thì mọi chuyện chắc chắn sẽ hoàn hảo hơn nhiều.
18
Tết vừa qua, ta và A Thọ đã cùng nhau bàn bạc kỹ lưỡng về việc gieo giống cho vụ xuân.
Ta quay lại tiệm vải làm việc, đề xuất với lão bản nương dùng vải vóc may sẵn một vài bộ trang phục để trưng bày, giúp khách hàng có cái nhìn trực quan hơn về sản phẩm.
Lão bản nương quý ta vô cùng, hầu như ý kiến nào ta đưa ra bà cũng đều lắng nghe và tiếp nhận.
Số tiền tiết kiệm của ta ngày một nhiều lên.
Chỉ cần tích góp thêm một chút nữa, ta có thể mua nhà trên trấn rồi tự mình mở một cửa hiệu riêng.
Mỗi đêm trước khi đi ngủ, ta đều phải lấy tiền ra đếm lại một lượt mới yên tâm nhắm mắt.
Nếu như trước khi ăn cơm có nghi thức, thì trước khi ngủ cũng vậy.
Ta và A Thọ cùng nhắm mắt, ta hỏi, hắn đáp:
"Trên đời này ai đối xử với A Thọ tốt nhất?"
"Nương tử."
"Người duy nhất A Thọ không bao giờ rời xa là ai?"
"Nương tử."
"Trên thế giới này A Thọ yêu ai nhất?"
"Nương tử."
"Nếu chỉ có thể yêu nương tử trong bốn ngày, A Thọ sẽ chọn bốn ngày nào?"
"Mùa xuân, mùa hạ, mùa thu, mùa đông."
"Nếu chỉ có thể yêu nương tử trong ba ngày?"
"Ngày hôm qua, hôm nay, ngày mai."
"Nếu chỉ có hai ngày?"
"Ngày và đêm."
"Nếu chỉ có một ngày duy nhất?"
"Mỗi một ngày."
"Thê môn."
"Thê môn."
Ta thỏa mãn thở hắt ra một hơi, chuẩn bị chìm vào giấc nồng thì bỗng nghe thấy A Thọ nhỏ giọng tự hỏi tự đáp:
"Nương tử yêu ai nhất? Nương tử yêu tiền nhất."
Ta mở bừng mắt trong bóng đêm, nén cười xích lại gần ♓ô·ⓝ nhẹ lên má hắn: "Nương tử cũng yêu A Thọ nhất nữa."
| ← Ch. 15 | Ch. 17 (c) → |
