Truyện:Thám Hoa Lang Vẫn Cần Cố Gắng - Chương 15

Thám Hoa Lang Vẫn Cần Cố Gắng
Trọn bộ 21 chương
Chương 15
0.00
(0 votes)


Chương (1-21)

Chương 20: Chờ đợi

Giang Lạc Tri nghe thấy động tĩnh liền đứng dậy, bước đến trước mặt Tạ Huyên.

Giữa ngày hè oi ả, đến cả buổi tối cũng mang theo hơi nóng. Trên người nàng chỉ khoác lớp áo ngủ mỏng, ở cổ là tầng sa mảnh như sương, trắng ngần như ngọc, dưới ánh nến lại nhuốm thêm vài phần ấm áp.

Tạ Huyên nghiêng mặt sang chỗ khác, dù chỉ một lần cũng không dám nhìn Giang Lạc Tri. Thế nhưng bóng dáng yểu điệu in trên bình phong vẫn không ngừng lay động trong lòng hắn. Đêm nay dường như nóng hơn mọi khi, nóng đến mức khiến hắn khó lòng giữ được bình tĩnh.

"Tạ Huyên."

Giọng Giang Lạc Tri vang lên bên tai. Nàng lại tiến thêm một bước, tà áo hai người chạm vào nhau, զ⛎ấ-n 🍳-uý-т không rời. Bóng người trên bình phong cũng hòa làm một, chẳng thể phân tách. Xung quanh toàn là hương thơm thanh nhã chỉ thuộc về nàng, bình thường khiến người ta dễ chịu, lúc này lại như móc câu, khẽ kéo lấy tâm trí hắn.

Nhìn thấy vành tai Tạ Huyên đỏ đến mức sắp nhỏ m á u, Giang Lạc Tri bỗng khựng lại. Mím ch ặ t môi, im lặng thật lâu, cuối cùng mới chậm rãi đưa tay, khẽ chạm má hắn.

Ngón tay mát lạnh chạm vào làn da nóng rực. Tạ Huyên giật mình, theo bản năng quay đầu nhìn nàng. Trong khoảnh khắc, ánh mắt hắn mờ mịt, rồi lập tức bùng lên niềm vui mãnh liệt, mong chờ.

Giang Lạc Tri khẽ cười. Trong mắt dường như có tình ý, nhưng sâu hơn lại giấu điều gì đó không ai rõ. Hơi thở nhẹ như lan, nàng gọi khẽ:

"Tạ Huyên."

Giọng nói m●ề●ɱ 𝖒ạ●𝐢, cuối câu hơi nâng lên. Tim Tạ Huyên như ngừng đập trong giây lát, đến cả hô hấp cũng trở nên dè dặt. Hắn không chớp mắt, chăm chú nhìn nàng.

Giang Lạc Tri đặt tay lên vai Tạ Huyên, khẽ ngẩng đầu, trong mắt tựa như chỉ còn lại một mình hắn.

Trong lòng Tạ Huyên khẽ rung động, ánh mắt càng thêm 𝐧ó𝐧●ℊ 𝐛ỏn●𝖌, nhưng hai tay vẫn buông thõng bên người, không dám vượt quá giới hạn.

Nàng im lặng một thoáng, đưa tay phải che mắt Tạ Huyên, nhưng bị hắn ngăn lại, kéo tay nàng cùng hạ xuống.

Hai người lặng lẽ đối diện. Rất lâu sau, Giang Lạc Tri kiễng chân, khẽ chạm môi, nhẹ như lông vũ lướt qua, chỉ để lại dư chấn.

Tạ Huyên đưa tay ngăn Giang Lạc Tri rời đi, cánh tay ôm lấy eo nàng, kéo nàng sát vào lòng. Bàn tay đặt sau gáy Giang Lạc Tri, có phần mạnh mẽ ép nàng ngẩng đầu, sau đó cúi xuống.

Sự 𝖒.ề.Ⓜ️ Ⓜ️ạ.ï ở môi khiến Giang Lạc Tri thoáng ngẩn ngơ. Hàng mi dài của hắn khẽ lướt qua gò má nàng. Nàng theo phản xạ nhắm mắt, giao phó tất cả cho Tạ Huyên rồi nhanh chóng bị cuốn vào.

Ngoài cửa sổ bỗng vang lên tiếng mưa rơi lộp bộp, nước mưa tí tách, khiến lòng Giang Lạc Tri rối bời.

Rất lâu sau, Tạ Huyên mới buông tay. Ánh mắt u tối khó đoán, yết hầu khẽ động, hơi ✝️h_ở gấ_ρ gáp.

Giang Lạc Tri cũng thở không đều. Gò má ửng hồng, hai mắt phủ một tầng hơi nước mờ mịt, ⓣ_𝖍_â_ռ ⓣ_𝐡_ể mềm nhũn. Nếu không có vòng tay hắn giữ ch ặ t, e rằng nàng đã ngã xuống. Chưa kịp nói gì, Tạ Huyên lại cúi xuống, vùi đầu vào cổ nàng, cọ nhẹ.

"Tạ Huyên... Giang gia..."

Giang Lạc Tri cố gắng kéo thần trí trở lại. Giọng nàng ⓜề_Ⓜ️ 𝖒_ạ_❗ chưa từng thấy, như thể mưa ngoài kia cũng thấm vào thanh âm yếu ớt, khiến người không khỏi xót xa.

Tạ Huyên ôm nàng thật chặt, nghe vậy liền dịu giọng trấn an:

"Yên tâm."

Hắn đưa ngón tay khẽ lướt qua chiếc cổ thon dài của nàng, rồi ngẩng đầu, 𝖍ô*𝓃 nhẹ lên má nàng.

Sau đó nhìn nàng, trong mắt là d ụ c vọng không che giấu, nhưng vẫn cẩn trọng hỏi:

"Có được không?"

Trân trọng trong lời nói không cách nào phớt lờ. Giang Lạc Tri bỗng thấy khóe mắt cay cay, nhưng vẫn theo lời đã định mà nói ra:

"Chỉ cần chàng giúp Giang gia... là được."

Lời nói ấy như cú đánh thẳng vào đầu Tạ Huyên. Nhìn đôi mắt ngấn nước của nàng, trong lòng hắn dâng lên một cỗ tức giận.

"Lạc nương, trong mắt nàng... đây là một cuộc giao dịch sao?"

Tạ Huyên nói rất chậm, như thể phải dùng hết sức lực mới thốt ra được câu ấy.

Giang Lạc Tri cảm thấy lồng ng ự c nặng nề, nhưng vẫn gật đầu thừa nhận.

Tạ Huyên buông nàng ra, lùi lại một bước. Trên gương mặt lộ rõ tổn thương. Hắn nhắm mắt lại, hít sâu một hơi rồi nói:

"Ta sẽ giúp nàng. Nhưng đó là vì ta tự nguyện. Chỉ cần nàng mở lời, ta đều sẽ làm. Không cần nàng phải trao đổi điều gì."

Hắn ↪️●ở●1 á●ⓞ ngoài, khoác lên người nàng, cẩn thận che kín:

"Giữa chúng ta không nên có giao dịch. Ta sẽ đợi... đến ngày nàng thật lòng chấp nhận ta."

Dứt lời, hắn nhìn nàng thật sâu, sau đó xoay người rời đi.

Bên ngoài, tiếng mưa rơi mỗi lúc một lớn, xen lẫn tiếng bước chân xa dần. Giang Lạc Tri vẫn đứng nguyên tại chỗ, đầu ngón tay vô thức v**t v* ngoại sam kia, trong mắt lộ vẻ mờ mịt.

Cuối cùng, nàng bước tới bên cửa sổ. Tây thiên phòng vốn nên còn sáng đèn nay đã tối đen. Giang Lạc Tri đứng rất lâu, nhưng không có thêm ánh sáng nào được thắp lên. Nàng thổi tắt nến, quay về giường nằm xuống.

Ánh sáng trong Trường Phong Viện tắt hẳn, thư phòng cũng chìm vào bóng tối.

...

Sau đêm đó, Giang Lạc Tri nhiều ngày liền không gặp lại Tạ Huyên. Nàng cảm thấy bực bội, nhưng lại không có tư cách gì để oán trách. Chẳng phải cục diện này chính là điều nàng mong muốn sao? Nàng chỉ cảm thấy, có lẽ là bản thân mình đã xảy ra vấn đề.

Thấy Giang Lạc Tri mấy ngày nay ăn uống chẳng được bao nhiêu, Trăn Trăn chủ động hỏi quản gia tung tích của Tạ Huyên, khi nào sẽ về phủ. Đáp án nhận được lại là Tạ Huyên mấy ngày nay bận công vụ, chưa từng về nhà.

Tin tức ấy không tốt, Trăn Trăn cũng không muốn nói ra, sợ Giang Lạc Tri thêm phiền lòng. Chỉ đành dặn nhà bếp nấu những món thanh đạm, lại cố gắng nói chuyện vui vẻ để dỗ nàng ấy.

Cuối cùng cũng đến ngày này, Giang Lạc Tri nhận được tin từ Giang Nguyên Chỉ, Giang Nhược Vân và thư sinh kia đã bị tìm thấy từ hôm qua, còn phía thế tử cũng đã tỏ thái độ, bằng lòng chịu trách nhiệm với Giang Nguyên Chỉ.

Mọi chuyện dường như đã được giải quyết ổn thỏa. Giang Lạc Tri lấy lại tinh thần, sửa soạn y phục, chỉ là đến bữa tối vẫn chỉ có một mình.

"Trăn Trăn, ngày mai ngươi đi hỏi quản gia..."

Nàng chợt dừng lại. Vốn định hỏi về Tạ Huyên, nhưng lại thấy không nên.

Trăn Trăn nghe vậy thì vui mừng ra mặt. Trong mắt Trăn Trăn, tình cảm giữa cô gia và nương tử nhà mình rõ ràng đã tiến triển, dù không biết vì sao hiện tại lại như thế, nhưng Giang Lạc Tri chịu chủ động hỏi đến Tạ Huyên, hẳn trong lòng cũng đã có ngài ấy. Sau này, cuộc sống chắc chắn sẽ dễ chịu hơn.

"Nương tử yên tâm, sáng mai nô tỳ sẽ đi hỏi quản gia chuyện của cô gia, nhất định để nương tử biết ngay khi cô gia trở về."

Giang Lạc Tri bỗng cảm thấy nhẹ nhõm hơn, ngoài miệng vẫn nói:

"Không cần gấp, chỉ hỏi qua thôi."

Trăn Trăn cười cong mắt, líu ríu đáp vâng.

Cuối cùng, khẩu vị của Giang Lạc Tri cũng khá hơn chút ít, không còn chỉ ăn lấy lệ như mấy ngày trước nữa.

Ngày hôm sau.

Giang Lạc Tri thức dậy rất sớm, cẩn thận trang điểm sau đó tới ngồi trong đình ở hậu viện. Nếu muốn vào hậu viện, đó là nơi tất phải đi qua, chỉ cần trở về liền sẽ trông thấy ngay.

Thế nhưng từ sáng đến chiều, mãi đến lúc hoàng ♓ô.𝐧 buông xuống vẫn chẳng thấy bóng dáng ai. Giang Lạc Tri cầm sách trong tay, lòng dạ rối bời, đến khi nghe thấy tiếng bước chân mới ngẩng đầu lên.

Chỉ thấy Trăn Trăn vội vã chạy tới:

"Thưa nương tử, người bên cạnh cô gia nói hôm nay Đại Lý Tự công vụ bề bộn, e là phải tới khuya mới về, mong nương tử nghỉ sớm, đợi khi cô gia rảnh rỗi sẽ tới thăm người."

Giang Lạc Tri chỉ nghe lọt tai bốn chữ "khuya mới về", nửa câu sau hoàn toàn không để ý, liền hỏi:

"Khuya mới về?"

Trăn Trăn gật đầu.

"Vậy ta tới thư phòng đợi."

Giang Lạc Tri đã quyết, không chờ Trăn Trăn đáp lời đã quay người đi thẳng về phía thư phòng. Trăn Trăn vội vàng theo sau.

Tới nơi, tiểu tư hầu hạ thấy nàng liền ra đón, nói rõ rằng Tạ Huyên không có mặt. Thấy nàng không có ý quay về, liền mời nàng vào trong phòng chờ.

Giang Lạc Tri khẽ lắc đầu:

"Không cần phiền phức, ta đợi chàng ấy ở ngoài."

Trong sân nơi thư phòng có một bộ bàn đá, Giang Lạc Tri ngồi xuống đó, bảo Trăn Trăn ngồi cùng, lại dặn những người khác không cần bận tâm tới nàng, cứ tự làm việc của mình.

Mấy tiểu tư lộ vẻ khó xử, nhất thời không biết nên làm sao. Cuối cùng cử một người tới Đại Lý Tự báo tin, một người mang trà nước và đồ ăn nhẹ tới, lại để một người ở bên hầu hạ.

Tiểu tư nơm nớp lo sợ, Giang Lạc Tri lại vô cùng bình thản, thong thả quan sát bố cục thư phòng. Nói là thư phòng, thực ra là một tiểu viện gồm ba gian phòng: gian lớn nhất nàng đoán là nơi Tạ Huyên làm việc, một gian khác có tiểu tư ra vào liên tục hẳn là chỗ bọn họ trực đêm, gian còn lại có lẽ để cất sách vở hoặc chỗ Tạ Huyên tạm nghỉ.

Trăng đã lên cao trên ngọn liễu, khắp nơi đều thắp đèn, riêng thư phòng lại càng sáng, bởi Giang Lạc Tri không chịu vào trong, nên bọn họ đành thắp sáng toàn bộ đèn nến trong sân.

Tiểu tư trong viện lòng dạ bồn chồn, mắt không ngừng nhìn về phía cổng, chỉ mong người được cử đi Đại Lý Tự có thể đưa Tạ Huyên về cùng. Nếu cứ đợi mãi thế này, e rằng thiếu phu nhân khó tránh khỏi nhiễm lạnh.

Rất lâu sau, tiểu tư được phái đi cuối cùng cũng xuất hiện ở cổng. Lập tức có người kéo hắn lại hỏi thăm. Hai người ghé tai nói nhỏ vài câu, sắc mặt đều trở nên không ổn, rồi đùn đẩy nhau ra báo tin.

Cuối cùng, người hỏi chuyện chịu thua, mang vẻ mặt thảm hại đi tới.

Giang Lạc Tri biết rõ bọn họ đã đi tìm Tạ Huyên, thấy vậy liền đoán được vài phần. Quả nhiên tiểu tư do dự mở lời:

"Thưa phu nhân, hôm nay lang quân công vụ quá nhiều, e là không về được. Hay là người về nghỉ trước, đợi lang quân về rồi hãy tới?"

Giang Lạc Tri trầm mặc giây lát, lắc đầu:

"Ta đợi ở đây, không đi đâu cả."

"Phu nhân, người vẫn nên về đi. Thời tiết thế này, nếu đợi cả đêm e rằng 𝖙-♓-â-ռ †𝖍-ể không chịu nổi. Lang quân hẳn cũng không muốn thấy người nhiễm bệnh. Tấm lòng của người, lang quân nhất định sẽ hiểu, thật không cần phải chịu khổ thế này..."

Giang Lạc Tri vẫn kiên quyết từ chối. Giọng nàng chắc nịch, không để lại chút đường lui nào. Tiểu tư đành lùi một bước, xin nàng vào trong phòng đợi.

"Không cần. Thư phòng là nơi trọng yếu, chắc có nhiều đồ quan trọng, ta không tiện vào." Giang Lạc Tri nhẹ nhàng nói.

Tiểu tư chỉ còn cách nhìn sang Trăn Trăn, hy vọng nàng khuyên giải vài câu.

Trăn Trăn biết Giang Lạc Tri xưa nay đã quyết là không đổi, nàng cũng không thể khuyên được, bèn nói:

"Nương tử đợi thêm chút, nô tỳ đi lấy áo khoác cho người."

Giang Lạc Tri khẽ gật đầu. Trăn Trăn rời đi, tiểu tư đành bỏ ý định khuyên nhủ, lại sai người tiếp tục tới Đại Lý Tự, đặt hết hy vọng vào việc Tạ Huyên có thể sớm quay về.

Đêm càng lúc càng sâu, Tạ phủ vẫn lặng lẽ lạnh lẽo, ngoài phố đã vang lên tiếng người gõ mõ canh đêm.

Tiểu tư được phái tới Đại Lý Tự vận khí không tốt, vừa lúc Tạ Huyên đã ra ngoài, hắn đành đợi trong nha môn. Đến khi canh ba qua đi vẫn chẳng thấy bóng dáng Tạ Huyên. Hắn không biết Giang Lạc Tri đã về hay chưa, nếu nàng vẫn đứng đợi ngoài trời suốt đêm, e rằng thật sự sẽ nhiễm phong hàn. Với mức độ Tạ Huyên để tâm tới nàng ấy, dù ngày thường có hòa nhã đến đâu, bọn họ cũng khó tránh khỏi bị quở trách.

Mãi đến canh tư, tiểu tư mới gặp được nha dịch từng cùng Tạ Huyên ra ngoài làm việc, nhưng vẫn không thấy Tạ Huyên đâu. Hỏi ra mới biết Tạ Huyên đã quay về phủ. Tiểu tư cảm ơn xong liền vội vàng chạy về.

Nhưng khi nhìn thấy quản gia đứng chờ trước cổng phủ, nụ cười của hắn chợt cứng lại. May thay lão quản gia dày dạn kinh nghiệm, nghe xong liền đoán ra nơi Tạ Huyên tới, hẳn là phủ Duệ Vương, có lẽ đi cửa sau nên mọi người không trông thấy.

Quản gia lập tức sang phủ bên cạnh, sau khi được thông truyền liền theo nô bộc dẫn đường, cuối cùng cũng gặp được Tạ Huyên đang ngồi đối diện Duệ Vương thế tử Tiêu Nhĩ trong hậu viện.

"Lang quân, xin người mau quay về."

Tạ Huyên thấy quản gia thần sắc gấp gáp thì hơi khó hiểu. Chưa kịp hỏi, quản gia đã vội nói tiếp:

"Phu nhân hiện vẫn đang đợi ở thư phòng. Nếu lang quân không về, e rằng đêm nay phu nhân sẽ không chịu nghỉ ngơi."

"Cái gì?!"

Tạ Huyên đột ngột đứng dậy, mặt biến sắc. Hắn đã sai người truyền lời về phủ, tưởng rằng Giang Lạc Tri đã nghỉ sớm, nên mới tới gặp Tiêu Nhĩ. Không ngờ vừa ngồi xuống chưa bao lâu đã gặp quản gia.

Hắn vội vã cáo từ Tiêu Nhĩ rồi hấp tấp quay về. Nghĩ tới thể chất của Giang Lạc Tri, lòng càng thêm lo lắng, liền lập tức dặn quản gia đi mời đại phu.

Chương 21: Ta muốn gặp chàng

Đêm lạnh như nước.

Giang Lạc Tri cảm thấy mình đã đánh giá sai ý nghĩa bốn chữ sương đêm lạnh giá, cũng đánh giá sai cả thể trạng của chính mình. Chỉ mới đợi thêm một lát, nàng đã thấy mặt 𝓃*ó*𝐧*🌀 𝐛*ừп*🌀, tình trạng e rằng không ổn, cũng không rõ có liên quan tới mấy ngày trước nghỉ ngơi không điều độ hay không.

Dù khoác ngoại bào, tay chân nàng vẫn lạnh toát, trên gương mặt lại hiện lên sắc đỏ không bình thường, trán rịn mồ hôi.

Trăn Trăn nhận ra khác lạ, liếc nhìn về phía cổng rồi nhỏ giọng hỏi:

"Hay là nương tử về nghỉ?"

Giang Lạc Tri cúi mắt im lặng một lát, sau đó lắc đầu. Thấy vẻ sốt ruột trên mặt Trăn Trăn, nàng đang định nói vài câu trấn an thì chợt nghe tiếng bước chân gấp gáp. Ngoảnh đầu lại, liền thấy Tạ Huyên đang vội vã đi tới.

Chỉ trong chớp mắt, Tạ Huyên đã đứng trước mặt Giang Lạc Tri. Khi trông thấy nàng vẫn ngồi ngoài sân, vội vàng trên mặt Tạ Huyên lập tức nhuốm thêm vài phần giận dữ. Hắn khoác ngoại sam của mình lên người nàng, cau mày nói:

"Sao nàng lại ngồi ngoài này? Không sợ nhiễm phong hàn sao?"

"Xin lỗi..."

Giang Lạc Tri sững người, theo bản năng đã lên tiếng xin lỗi trước, rồi mới khẽ giải thích:

"Ta chỉ sợ chàng trở về lại không thấy ta."

Nghe vậy, lòng Tạ Huyên lập tức mềm xuống, cũng nhận ra vừa rồi mình hơi nặng lời, liền dịu giọng:

"Vậy cũng có thể vào trong đợi, đâu cần phải chịu khổ ngoài này."

"Ừm."

Giang Lạc Tri gật đầu đáp ứng, dáng vẻ ngoan ngoãn ấy hoàn toàn khác với sự cố chấp ban nãy.

"Trời đã khuya, ta đưa nàng về nghỉ."

Tạ Huyên đưa tay ra, nhìn nàng dò hỏi.

Giang Lạc Tri gật đầu, đặt tay mình vào tay hắn. Cảm giác lạnh buốt truyền tới khiến tim Tạ Huyên thắt lại, hắn vội nhìn Giang Lạc Tri, chỉ thấy nàng còn mỉm cười, nhưng ngay khoảnh khắc sau đã mềm người ngã xuống.

Tạ Huyên nhanh tay đỡ lấy nàng. Người trong lòng mặt đỏ bừng, mày hơi nhíu, rõ ràng đang rất khó chịu. Hắn đặt tay lên trán nàng, lập tức bị nhiệt độ nóng rực làm kinh hãi.

Không kịp nghĩ nhiều, Tạ Huyên bế nàng lên, sải bước thật nhanh về Trường Phong viện.

...

Ngày hôm sau, mãi đến khi trăng lên, mặt trời lại lặn, Giang Lạc Tri mới tỉnh lại.

Nhìn bố cục quen thuộc cùng ánh nến trong phòng, nàng có chút hoảng hốt, cổ họng lại khô rát. Quét mắt một vòng không thấy ai, nàng tự chống người ngồi dậy, nghỉ một lát rồi bước ra ngoài.

Vừa tới bên bàn, còn chưa kịp rót trà, nàng đã nghe thấy giọng Trăn Trăn mừng rỡ:

"Nương tử, cuối cùng người cũng tỉnh rồi!"

Trăn Trăn đi tới, đặt xuống một bát thuốc đen sẫm, rồi đỡ nàng ngồi xuống, rót trà, tiếp tục nói:

"Hôm qua nương tử dọa nô tỳ sợ ch ế t khiếp. May mà đại phu đến kịp, sau này người tuyệt đối không được làm vậy nữa. Người không biết đâu..."

"Được rồi."

Giang Lạc Tri nhợt nhạt cười, cắt ngang lời nàng. Thấy Trăn Trăn vẫn còn giận, nàng dịu giọng:

"Lần sau sẽ không nữa, ta đảm bảo đây là lần đầu cũng là lần cuối."

Trăn Trăn căn bản không tin, bĩu môi, đẩy bát thuốc tới trước mặt nàng:

"Nương tử uống thuốc đi."

Nhìn bát thuốc đen đặc tỏa ra nhàn nhạt mùi đắng, trong lòng Giang Lạc Tri dâng lên chút sợ hãi, sắc mặt cũng khó coi hơn. Nàng vốn ít khi ốm đau, nào ngờ lại sơ suất đúng hôm đó, để rồi bây giờ phải đối diện bát thuốc này.

Giang Lạc Tri bày ra dáng vẻ làm nũng quen thuộc, mở to mắt nhìn Trăn Trăn:

"Trăn Trăn ngoan, ta vừa mới tỉnh, thật sự uống không nổi, hay để lát nữa được không?"

"Không được."

Trăn Trăn lúc này sắt đá vô cùng:

"Không uống thuốc thì làm sao khỏe được. Nương tử đã quyết đợi ngoài đó suốt đêm thì hẳn cũng phải đoán trước có ngày hôm nay."

Giang Lạc Tri không nản, lại mềm mỏng nói thêm vài câu, thấy Trăn Trăn vẫn không lay chuyển liền hỏi:

"Tạ Huyên đâu?"

Gương mặt lạnh lùng của Trăn Trăn cuối cùng cũng lộ ra khe hở, thoáng qua một tia tức giận rồi lại nhanh chóng siết ch ặ t:

"Nương tử đừng giở tiểu xảo, cứ yên tâm uống thuốc đi."

Giang Lạc Tri không bỏ sót biểu cảm ấy, trong lòng mơ hồ đoán ra điều gì đó, giọng nói mang theo chút buồn:

"Chàng ấy rời đi từ lúc nào?"

Trăn Trăn trầm mặc một lát, bực bội nói:

"Tối qua sau khi đại phu tới cô gia đã đi rồi, đến giờ vẫn chưa về."

Giang Lạc Tri không nói rõ được cảm giác trong lòng. Nàng hiểu Tạ Huyên hẳn là có việc gấp không thể thoát thân, nhưng nghĩ tới việc hắn cứ thế bỏ đi, trong lòng nàng vẫn dâng lên chua xót. Ánh mắt nàng chuyển sang bát thuốc đen đặc kia, bỗng nhiên cảm thấy thuốc cũng chẳng đắng đến vậy.

Giang Lạc Tri cầm bát thuốc, một hơi uống cạn. Ngay khi thuốc vừa vào miệng, nàng đã hối hận, vẫn là đắng hơn. Nhưng nàng không muốn phải nếm lại nỗi khổ này lần nữa, đành nhắm mắt uống hết.

Trăn Trăn bị hành động của nương tử nhà mình dọa sợ, vội lấy mấy viên mứt nhét vào tay nàng:

"Nương tử mau ăn mứt đi, ăn rồi sẽ bớt đắng."

Vị ngọt lan ra trong miệng, Giang Lạc Tri mới dễ chịu hơn một chút. Định với tay lấy thêm mấy viên thì bị Trăn Trăn ngăn lại.

"Nương tử, ăn nhiều mứt sẽ ảnh hưởng dược tính."

Giang Lạc Tri vừa định nói thì lại nghe Trăn Trăn tiếp lời:

"Nương tử cũng không muốn phải uống thêm mấy bát thuốc nữa đâu nhỉ?"

Giang Lạc Tri khựng lại, rốt cuộc cũng từ bỏ ý định. Lúc này nàng mới có tâm trí nghĩ tới Tạ Huyên. Dù biết hắn nhất định có việc quan trọng, nhưng nghĩ đến chuyện hắn rời đi như vậy, lòng nàng vẫn không khỏi trầm xuống.

"Nương tử, người nên nghỉ ngơi." Trăn Trăn thúc giục.

"Nhưng mà..."

Giang Lạc Tri muốn nói mình vừa tỉnh, không hề buồn ngủ, nhưng thấy Trăn Trăn nghiêm mặt, sợ nàng ấy lại đem chuyện uống thêm thuốc ra dọa, liền im bặt, đổi sang đáp một tiếng "được", rồi nhanh chóng quay vào trong.

Trăn Trăn theo vào, chỉnh lại giường chiếu cho Giang Lạc Tri xong mới rời đi.

...

Nắng vừa đẹp.

Trong Trường Phong viện, Giang Lạc Tri đang cò kè mặc cả với Trăn Trăn, cuối cùng cũng giành được quyền lợi, hai viên mứt và một lần ra ngoài đi dạo.

Tính ra đã hai ngày trôi qua kể từ đêm nàng 𝐡*ô*ⓝ mê. Một ngày Ⓜ️.ê 𝐦𝒶.𝐧, một ngày bị ép nằm trên giường, nên Giang Lạc Tri thực sự rất muốn ra ngoài hít thở.

Thế nhưng mỗi lần nàng đề nghị đi dạo trong viện, Trăn Trăn lại tỏ ra hung dữ, Giang Lạc Tri cũng ngại nhắc thêm. Hôm nay nàng thật sự không nằm nổi nữa, cuối cùng mới thỏa thuận được, đi vài bước trong Trường Phong viện.

Trước khi ra ngoài, Trăn Trăn lại kiểm tra dây áo choàng của nàng lần nữa, đảm bảo quấn ch ặ t, không để lọt gió, lúc này mới mở cửa phòng.

Thấy Trăn Trăn cẩn trọng đến mức ấy, Giang Lạc Tri vừa buồn cười lại vừa động lòng. Dù sao cũng là vì nàng, liền để mặc Trăn Trăn sắp xếp.

Giang Lạc Tri cùng Trăn Trăn dạo một vòng trong Trường Phong viện. Khi sắp tới cổng, nàng giả vờ thờ ơ nói:

"Trăn Trăn, cái viện này đi vài bước là hết, cứ vòng đi vòng lại cũng chóng mặt. Hay là chúng ta đi dọc bên ngoài một chút?"

Tâm tư của Giang Lạc Tri rõ ràng đến mức không cần nói thêm, thấy nàng nhìn chằm chằm ra ngoài, Trăn Trăn lập tức ủ rũ đồng ý.

Vừa nghe Trăn Trăn nói "được", Giang Lạc Tri liền bước ra khỏi viện, bước chân cũng nhẹ nhàng hơn hẳn.

Thư phòng nằm ngay sát Trường Phong viện. Khi nhìn thấy cánh cổng kia, bước chân Giang Lạc Tri chợt chậm lại, thần sắc cũng không còn nhẹ nhõm như trước.

Hai ngày nay Tạ Huyên vẫn chưa về. Dù mỗi ngày đều có người tới báo rằng công vụ còn dang dở, chưa thể thoát thân, trong lòng nàng vẫn không khỏi để tâm.

"Nương tử, sao vậy?" Trăn Trăn thấy nàng dừng lại liền quan tâm hỏi.

Giang Lạc Tri bình thản đáp:

"Không có gì, chỉ là hơi mệt, chúng ta về thôi."

Việc nàng chủ động quay về khiến Trăn Trăn mừng rỡ không thôi, vội vàng đồng ý, sợ nàng lại đổi ý.

Chỉ vừa xoay người, lại xảy ra biến cố.

"Lạc nương!"

Nghe giọng nói quen thuộc, Giang Lạc Tri quay đầu lại, chỉ thấy ở góc rẽ xuất hiện bóng dáng Tạ Huyên. Dáng vẻ phong trần mệt mỏi, vừa nhìn đã biết là vội vã trở về.

Hắn tới trước mặt nàng, ánh mắt sáng rực:

"Ta về rồi."

Chút buồn bực nhỏ khi nãy trong khoảnh khắc liền tan biến. Giang Lạc Tri chăm chú nhìn Tạ Huyên từ đầu đến chân, cuối cùng khi trông thấy vệt bùn chỗ gấu áo, nàng liền bật cười thành tiếng.

Tạ Huyên hoàn toàn không hay biết, nhưng vì nụ cười ấy mà nhẹ nhõm hẳn. Trước khi về, hắn vẫn luôn lo Giang Lạc Tri sẽ không vui, dù sao đổi lại là ai, khi ốm cũng mong có người thân cận kề bên cạnh. Nhưng vụ án ở Đại Lý Tự quá gấp, hắn không muốn mỗi ngày chỉ gặp nàng chốc lát rồi lại vội vã rời đi, Tạ Huyên muốn ở bên chăm sóc nàng cho tới khi nàng hoàn toàn bình phục.

Vì vậy, sau khi nghe xong đại phu chẩn bệnh, hắn lại quay về Đại Lý Tự, rốt cuộc trong hai ngày đã tìm ra manh mối, bắt được hung phạm. Phần thẩm vấn và kết án giao cho người khác xử lý, còn Tạ Huyên, hắn cần phải ở bên phu nhân mình thật tốt.

"Sao chàng vội thế?" Giang Lạc Tri mày mắt cong cong.

"Ta muốn gặp nàng." Tạ Huyên nghiêm túc nói.

Lời nói ấy khiến Giang Lạc Tri trở tay không kịp. Trước kia Tạ Huyên từng nói sẽ chờ nàng cam tâm tình nguyện ở bên mình, khi đó giống như hắn chỉ nghĩ nàng là người thích hợp để sống cùng. Nhưng câu nói này lại khiến nàng cảm nhận được tình ý sâu nặng Tạ Huyên dành cho nàng.

Tạ Huyên không nói thêm gì, chỉ bảo sẽ đi thay y phục, rồi dặn Giang Lạc Tri mau vào trong, tránh bị nhiễm lạnh.

Đợi hắn bước vào sân thư phòng, Trăn Trăn lập tức nháy mắt trêu chọc Giang Lạc Tri.

Thấy ánh mắt trêu ghẹo ấy, trong đầu Giang Lạc Tri lại vang lên câu nói ban nãy của Tạ Huyên, má nàng thoáng ửng hồng. Nàng liếc Trăn Trăn một cái vừa giận vừa ngượng, rồi quay người đi về Trường Phong viện.

Trăn Trăn cười hì hì theo sau.

...

Khi Tạ Huyên thay xong y phục tới Trường Phong viện, vừa lúc Giang Lạc Tri đang uống thuốc.

Sắc mặt nàng đã hồng hào hơn đôi chút, nhưng lúc này lại cau ch ặ t mày. Trăn Trăn đã quen với việc mỗi lần uống thuốc Giang Lạc Tri đều phải nhìn chằm chằm bát thuốc hồi lâu, nên yên lặng đứng một bên chờ đợi.

"Lạc nương, thuốc đắng lắm sao?"

Tạ Huyên bước tới, ngồi xuống bên cạnh nàng.

Giang Lạc Tri lúc này toàn bộ tâm trí đều đặt lên bát thuốc đắng, không mấy muốn nói chuyện, chỉ khẽ thở dài.

Tạ Huyên tuy đau lòng nhưng thuốc thì không thể không uống. Hắn chợt nhớ tới những quyển thoại bản Tạ Quỳnh từng đọc, trong đó mỗi khi nam chính sinh bệnh, chỉ cần nữ chính đ.ú.✝️ thuốc thì sẽ không thấy đắng nữa. Hắn quyết định bắt chước.

Tạ Huyên cầm bát thuốc, lấy thìa bên cạnh, múc một thìa đưa tới trước mặt nàng:

"Ta đú*✝️ nàng uống."

Sắc mặt Giang Lạc Tri càng thêm khó coi. Thuốc vốn đã đắng, nếu uống từng thìa một thì đúng thật dày vò. Nhưng nhìn dáng vẻ của Tạ Huyên, nàng lại không biết phải làm sao, không tiện từ chối thẳng, trong lòng nhất thời rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan.

Tạ Huyên vẫn đang nhìn nàng, chờ nàng lên tiếng.

Chương (1-21)