| ← Ch.033 | Ch.035 → |
Tô nhị bá nước mắt nước mũi lòng thòng ngẩng đầu, giọng buồn bã và oan ức: "Có phải cháu đã đi chợ đen không? Sao nãy không nói, đừng tưởng qua mặt được nhị bá! Hơn nữa nhị bá đang đau buồn thế này, cháu lại còn nghĩ đến chuyện lên núi hái hạt dẻ với Lư Đản!"
Tô Dĩnh: "..."
Trời, đầu óc của nhị bá quay nhanh thật đấy, không ngạc nhiên sao nhị bá làm kế toán đội!
Tô Dĩnh không muốn nghe nhị bá của cô lải nhải nữa, kiếp trước cô đã nghe không biết bao nhiêu lần rồi. Đặc biệt là khi nhị bá cô càng già lại càng nói nhiều, cứ lặp đi lặp lại những câu từ cũ rích, cô có thể thuộc lòng luôn rồi.
Tô Dĩnh hít một hơi sâu, quyết định chuyển chủ đề: "Đúng rồi nhị bá, chuyện này người đừng nói với mẹ cháu nhé. Tính mẹ cháu chắc nhị bá cũng biết ít nhiều, chuyện nhỏ mẹ không để ý nhưng nếu liên quan đến ba cháu thì không ổn đâu. Đừng để xảy ra chuyện gì, các em cháu còn nhỏ mà. Được rồi, cháu về nhà đây."
Nói xong, Tô Dĩnh không đợi nhị bá phản ứng, "vèo" một cái đã leo lên thang chạy mất.
Tô nhị bá: "..."
Vừa định nói Đại Nha này đã khác trước, trầm tính hơn nhiều... vậy mà chạy nhanh như thỏ!
Ông còn chưa nói hết lời!
Ừm, chờ đã...
Phải chăng lúc nãy Đại Nha kẹp d. a. o vào lưng?
Tô nhị bá: "..."
Cô mang d. a. o vào buổi tối để làm gì? Muốn làm gì? Hả!
Đứa trẻ hư... muốn hù c. h. ế. t ai đây...
Trên đường về nhà, trong lòng Tô Dĩnh đã không còn lo lắng gì nữa, cảm giác vô cùng thoải mái, bước chân cũng nhẹ nhàng hơn hẳn.
Hô, mấy ngày nay bận rộn quá, cả người mệt mỏi rã rời. May mà những việc gấp cần làm đã giải quyết gần xong.
Sức khỏe của em út sau này cứ chăm sóc tốt là được, định kỳ đến gặp thần y Lưu lão đầu kiểm tra.
Người nhà cũng chú ý bổ sung dinh dưỡng, đặc biệt là mẹ cô, Lưu Lan Hương quá kén ăn, cái gì có dinh dưỡng thì không ăn. Ừm, cô phải để ý nhiều hơn, không cho mẹ tùy tiện nữa.
Vàng nhà nhị bá cũng không bị mất nữa, lát nữa chắc chắn nhị bá sẽ chuyển chỗ giấu vàng, cô đoán được nhị bá sẽ giấu ở đâu nhưng cô không nói ra.
Còn Tô lão đại khốn kiếp này, hừ, chuyện này phải từ từ tính toán, nhưng kế hoạch động cơ gà mái đẻ trứng liên tục của ông ta thì có thể tiến hành được rồi.
Tốt lắm, Tô lão thái thái cô đây mà ra tay là không tầm thường!
Mong rằng nhị bá đừng khóc nhè nữa, một khi đã khóc trước mặt con cái thì đừng mong giữ được bộ mặt nghiêm nghị, hễ có tâm sự là uống rượu, uống rượu rồi lại khóc, khóc rồi lại lải nhải, nói đi nói lại, còn giữ không cho đi, bắt nghe hết tâm sự nữa chứ!
Ôi, lão đầu già cả rồi mà làm nũng lên thì thật đáng sợ.
Nói thật, cô có thể hiểu được tâm trạng của nhị bá, kiếp trước khi cô vừa đoán ra sự thật, cô còn khóc thảm hơn nhị bá, vì nhị bá khóc cho em trai, còn cô khóc cho cha mình.
Nhưng đối với nhị bá, em trai mới c. h. ế. t được tám, chín ngày, còn trong ký ức của Tô Dĩnh, ba cô đã c. h. ế. t hơn năm mươi năm rồi.
Hơn năm mươi năm, hơn nửa thế kỷ, dù có cảm xúc mãnh liệt đến đâu cũng đã bị bào mòn gần hết.
Cuối cùng còn lại chỉ là chấp niệm trong lòng mà thôi.
Chấp niệm gì? 𝐁á_𝑜 †𝐡_ù chứ gì!
Bởi vì kiếp trước khi biết sự thật, Tô lão đại đã c. h. ế. t già, thật không thể tin nổi! Đúng là người tốt không sống lâu, kẻ xấu sống ngàn năm, càng xấu xa lại càng sống lâu sống khỏe khiến cô tức c. h. ế. t đi được.
Hô, nhưng đó là kiếp trước, thật may mắn khi ông trời cho cô cơ hội sống lại, lần này nhất định phải có thù 𝐛_á_🅾️ ⓣ♓_ù, có oán báo oán.
Nhưng trước khi đó, cô phải lo cho người nhà trước đã, ⓑ*á*⭕ 𝖙*𝒽*ù cho cha có thể từ từ nhưng không thể làm ảnh hưởng đến cuộc sống của mẹ và các em được.
Nói vậy có chút bất hiếu với cha, nhưng trong lòng cô, hận thù với người đã c. h. ế. t không quan trọng bằng hạnh phúc của người sống.
Người đã c. h. ế. t thì không thể sống lại, dù có đau lòng đến đâu cũng không thể thay đổi sự thật.
Nhưng người sống thì vẫn có tương lai và hy vọng.
Con đường nhỏ trong thôn tối đen như mực nhưng may mà Tô Dĩnh nhắm mắt cũng có thể tìm thấy nhà, đi trong đêm tối không thành vấn đề.
Ở thôn Thanh Sơn những năm 70 không có thứ gọi là đèn đường.
Thôn Thanh Sơn khá xa xôi, điện bắt đầu có khoảng năm năm sau nhưng cũng không ổn định, đến thập niên 90 mới có điện đầy đủ.
Lúc này trên con đường nhỏ không có ai, ngay cả chó hoang cũng về ổ rồi, may mà Tô Dĩnh chạy nhanh, không lâu sau đã thấy ánh sáng vàng ấm áp yếu ớt, là mẹ cô, Lưu Lan Hương đang cầm đèn dầu đứng ở cửa đợi cô.
Lưu Lan Hương có chút lo lắng nói: "Con bé này, nói thì phải đi về đúng giờ chứ, sao đi lâu thế, mẹ định mặc áo đi tìm con rồi!"
Tô Dĩnh lao vào lòng mẹ làm nũng: "He he, nhị bá cứ muốn dạy dỗ con, nói con chắc chắn là đi... chỗ nào đó."
Haizz, cô không thể nói "mẹ, nhị bá vừa khóc đấy" được, giữ thể diện cho người lớn thật khó.
Lưu Lan Hương mạnh tay đập lên lưng Tô Dĩnh, thật ra cũng không đau lắm, chỉ là nhìn tay mạnh thôi: "Nhị bá nói đúng, lần sau còn dám dẫn em đi lung tung nữa không..."
Hai mẹ con dắt nhau vào sân, Lưu Lan Hương cài then cổng lớn, Tô Dĩnh nhìn thấy rèm rơm trong bếp đã được mẹ làm xong, dày và nặng, gió nhỏ không thể thổi bay.
Tô Dĩnh vui mừng nói: "Mẹ, tay nghề may rèm của mẹ thật là giỏi, nhìn rèm này mà xem, vừa chỉnh tề vừa chắc chắn!"
Lưu Lan Hương chỉ vào Tô Dĩnh cười: "Con bé nịnh nọt, có cần mẹ giúp không?"
Tô Dĩnh phẩy tay: "Không cần đâu, mẹ chỉ việc đợi ăn thôi!"
Nói xong, Tô Dĩnh bắt đầu đun nước, rửa tay, rửa thịt, thái thịt. Thời tiết lạnh dưới không độ là thích hợp nhất để thái thịt, thịt đông cứng vừa phải, thái không khó mà bề mặt còn mịn màng, đẹp đẽ.
Thật ra bí quyết nấu mỡ heo là phải thêm nước. Nếu chỉ cho mỡ heo vào chảo mà không có nước thì dễ bị cháy. Khi nước trong chảo lớn sôi, Tô Dĩnh đổ hết mỡ heo vào, thêm vài khúc hành và vài miếng gừng, sau đó đậy nắp đợi nước sôi lại.
Mở nắp để hơi nước mang mùi tanh của thịt bay đi. Lúc này có thể dùng lửa lớn, vì trong chảo chủ yếu là nước, cao nhất cũng chỉ 100 độ, thịt không bị cháy.
Khi bọt m. á. u và chất bẩn nổi lên bề mặt, cô vớt sạch, bỏ hành và gừng ra rồi hạ lửa nhỏ, để mỡ tự chín.
Giai đoạn này không cần can thiệp nhiều nhưng không thể rời khỏi chảo, phải thỉnh thoảng khuấy đều để nhiệt phân bố đều, tránh phần mỡ đã chín nhưng còn một số phần vẫn còn sống.
Tô Dĩnh ngồi trên ghế đẩu nhỏ cạnh bếp, không có việc gì làm bèn múc một ít bột ngô trộn với nước lạnh rồi đặt lên bếp ngâm. Bột ngô là ngô khô sau khi phơi khô được nghiền thành bột, là món ăn chính phổ biến trong mỗi gia đình thời đó.
Thật ra bột ngô nên ngâm trước vài tiếng để ngấm, nếu không khi ăn sẽ cứng, nhưng lúc này không có thời gian, Tô Dĩnh tạm thời làm như vậy.
Sau đó chỉ cần đợi, cô không dám rời bếp, ngồi xuống cạnh bếp nhìn lửa bập bùng màu cam.
Trong bếp lò có khúc củi cháy gần hết, chỉ còn chút lõi sáng yếu ớt, bên ngoài biến thành than xám hoặc đen, có khúc củi cháy to, ngọn lửa bùng lên nhưng tất cả đều đang cháy, thêm sức sống cho món ngon trong chảo.
Gió Đông Bắc ngoài sân thổi ù ù nhưng ngồi cạnh bếp lò, Tô Dĩnh thấy ấm áp, bên mũi là mùi thơm của mỡ heo, chờ thêm chút nữa sẽ có món ngon để ăn, cảnh này khiến cô thấy hạnh phúc trào dâng.
Nhìn xem, cuộc sống tốt đâu nhất thiết phải có nhiều tiền, đơn giản cũng có thể hạnh phúc!
Nhìn thêm chút nữa, Tô Dĩnh l. i. ế. m môi, không chịu nổi, hay là... lại xuống hầm?
Cô nhanh chóng leo xuống hầm, chọn vài củ khoai lang dài mảnh rồi ném vào tro trong bếp lò nướng.
Ôi trời ơi, nướng khoai lang, đã bao nhiêu năm rồi cô chưa ăn khoai lang nướng từ bếp lò, không thể nghĩ nữa, nghĩ là ch** n**c miếng rồi.
| ← Ch. 033 | Ch. 035 → |
