| ← Ch.002 | Ch.004 → |
Lần này cô không thể để đại bá phá hỏng nữa, lão già không biết xấu hổ! Lợi ích đều bị ông ta chiếm hết, khổ sở đều do nhà cô chịu!
Lúc đó Tô Dĩnh 9 tuổi không hiểu được nhưng Tô Dĩnh 63 tuổi thì hiểu quá rõ.
Tô Dĩnh quyết định, đời này cô nhất định phải nghĩ cách đưa gia đình thoát khỏi cảnh khổ, kiếm tiền mua đồ ngon cho các em, mua sữa đặc, mua kẹo, mua trứng mua thịt, còn phải may quần áo đẹp cho mẹ, mỗi mùa đều phải may vài bộ khiến mấy bà thím lắm điều trong làng phải ghen tị 🌜·𝒽·ế·𝐭!
Còn mấy kẻ không biết xấu hổ trong làng, cũng như những người đã hại gia đình cô, không ai được thoát! Nếu không khiến họ phải khuất phục thì tên Tô Dĩnh của cô sẽ viết ngược!
Cô không còn là cái cây đậu nhỏ chỉ biết la lối, không nắm được trọng điểm nữa, giờ cô đã trải qua mấy chục năm phồn hoa, là bà lão mạnh mẽ vô địch khắp khu, Nữu Cỗ Lộc - Tô Dĩnh!
À phải rồi, còn nhà chồng của cô nữa.
Đời này cô không thể nghe lời người khác mà bỏ cuộc sớm, để ông ấy cô đơn đến hơn ba mươi tuổi mới tu thành chánh quả.
Tuy nhiên, hiện tại điều cô cần làm trước tiên là chăm sóc tốt cho em út.
Tô Dĩnh nhớ lại kiếp trước, em út đã qua đời trong hai ngày này.
Dù khi đó em út sốt liên tục nhưng không nghiêm trọng, không ai ngờ rằng em ấy không thể qua khỏi.
Đúng là trong hai ngày này, sau khi chia lương thực không lâu, sáng hôm đó khi tỉnh dậy, cơ thể em út đã lạnh ngắt.
Việc này sau đó cô suy nghĩ đi suy nghĩ lại, mấy chục năm sau vẫn thường xuyên mất ngủ cả đêm.
Tô Dĩnh luôn cảm thấy có lỗi với em út.
Tại sao cùng một mẹ sinh ra, ba anh em lớn đều có thể sống đến già, chỉ riêng em út phải c. h. ế. t sớm, thậm chí chưa kịp ngắm nhìn thế gian này.
Người trong làng đều nói em út ngốc nhưng ngốc cái gì! Sau này cô nuôi con còn không biết sao, em út chỉ là bị đói thôi! Thiếu lương thực thiếu dinh dưỡng, đứa nhỏ như vậy, cả ngày ăn không no mặc không ấm, đã ba tuổi mà xương vẫn chưa cứng, đi một bước còn lảo đảo, sao đầu óc có thể phát triển tốt được! Sao có thể lớn lên thành đứa bé thông minh được!
Tô Dĩnh cầm khoai lang bước nhanh hơn.
Chờ đó, tối nay chị cả sẽ làm đồ ngon cho mà ăn!
Tô Dĩnh dùng nước lạnh rửa sạch ba củ khoai lang, để nguyên vỏ cắt thành sợi rồi cho tất cả vào nồi.
Cắt thành sợi chủ yếu để trông nhiều hơn, lại chín nhanh tiết kiệm củi lửa.
Khi Tô Dĩnh đang nấu khoai lang, em hai Tô Mậu luôn ở bên cạnh bếp lò cùng cô, không thể để phí phạm cái ấm áp quanh bếp lò được.
Lương thực trong nhà đã đếm trên đầu ngón tay, Tô Mậu thấy chị cả nấu hết ba củ khoai lang còn lại, đứa trẻ 7 tuổi không nhịn được bắt đầu lo lắng ngày mai sẽ ăn gì.
Tô Mậu mở miệng rồi lại ngậm lại, cuối cùng cũng không nói gì, ngược lại còn vô thức nuốt nước bọt, đồng thời hạ quyết tâm, sáng mai anh sẽ lên núi tìm đồ ăn!
Tháng trước anh họ bên nhà chú hai là Lư Đản đã lén nói với anh rằng có một cây hạt dẻ trên núi phía sau sắp chín rồi.
Dù cây hạt dẻ đó có chút gần khu rừng sâu, ban đầu Tô Mậu còn do dự nhưng bây giờ anh quyết định rồi, mình là người đàn ông lớn nhất trong nhà, phải gánh vác gia đình!
Gần khu rừng sâu gì chứ, hoàn toàn không sợ! Việc hái hạt dẻ cứ để cho Tô Mậu lo!
Tô Dĩnh không đoán được những suy nghĩ trong lòng của cậu em 7 tuổi nhưng đại khái cũng chỉ có mấy chuyện đó thôi.
Tô Dĩnh vừa múc canh khoai lang vừa cố ý nghiêm mặt dọa: "Đừng có mà lén lút đi lên núi sau, trời lạnh rồi, thú dữ đều đã bị k*ch th*ch, nếu em dám chạy theo Lư Đản mà đi lung tung, mẹ không đánh em thì chị cũng đánh!"
Tâm tư nhỏ bé của Tô Mậu bị lật tẩy nhưng trước mặt chị cả thì anh thực sự không dám cứng cỏi, cả làng đứa trẻ nào mà dữ hơn chị cả chứ! Đó là người dám dùng đá đánh trong các cuộc ẩu đả!
Tô Mậu làm nũng kéo vạt áo rách của Tô Dĩnh: "Chị à~ Em chỉ đi buổi sáng thôi, anh Lư Đản đã nói với em rồi, cây hạt dẻ trên núi phía sau sắp chín rồi, người khác còn chưa biết đâu! Phải nhanh chóng đi hái thôi! Chậm thì sẽ thuộc về người khác mất!"
Sao Tô Dĩnh không biết em hai lo lắng lương thực trong nhà không đủ ăn, nhưng cô không thể nói đừng lo lắng, tối nay làng sẽ chia lương thực, cô không giải thích được tại sao cô lại biết chuyện này! Đại đội trưởng còn không biết mà cô lại biết, truyền ra ngoài chắc chắn sẽ gây rắc rối!
Tô Dĩnh liếc mắt: "Em im lặng đi, mẹ không khỏe, em không có việc gì thì đi nhặt củi dưới chân núi đi, chuyện lương thực không cần lo, chị sẽ nghĩ cách. Đừng có kéo áo chị, kéo rách rồi không phải tốn tiền vá sao!"
Quần áo của Tô Dĩnh là do Lưu Lan Hương mặc thừa lại, vá chằng vá đυ. p, đã mặc hơn chục năm rồi, khi giặt đồ cũng không dám dùng sức, sợ vải bị rách, Tô Mậu không lớn cũng không nhỏ, tay chân không có nhẹ nhàng, thực sự có thể kéo rách, đây không phải là Tô Dĩnh nói dối để lừa em trai.
Tô Mậu thấy chị cả nghiêm túc lên cũng không dám cằn nhằn nữa, sợ bị đánh, chị cả đánh đau lắm, đành ngoan ngoãn giúp lấy bát đũa.
Người ta nói trẻ con ba tuổi có thể nhìn thấy tính cách về sau, Tô Dĩnh từ nhỏ đã dữ, lớn lên mới thành bà lão mạnh mẽ.
Nói Tô Dĩnh mạnh mẽ, không phải là cô ngang ngược mà là cô không chịu thiệt.
Cái gì của người khác cô không nhớ nhưng chỉ cần là của cô thì không ai có thể cướp đi.
Thực ra tính cách này hình thành cũng có lý do lịch sử.
Tô lão tam và Lưu Lan Hương hai vợ chồng đều thật thà, thật thà đến mức đáng nể, không phàn nàn còn cần cù chịu khó.
Nếu không phải mùa Thu thu hoạch người ta tìm cách lười biếng, Tô lão tam có thể đã bị mệt c. h. ế. t sao?
Người lớn trong nhà quá thật thà, con cái muốn không bị bắt nạt thì phải có người dám đứng ra.
Tô Dĩnh chính là người đứng ra cho các em, trong làng ai dám bắt nạt mấy em trai của cô, kể cả Lư Đản con nhà chú hai thì Tô Dĩnh nhất quyết không bỏ qua, phải xin lỗi.
Nếu không muốn xin lỗi thì đánh cho phục rồi mới xin lỗi.
Vì thế danh tiếng của Tô Dĩnh trong làng có chút thị phi, ai cũng nói cô cứng đầu, không giống một cô gái chút nào.
Nhưng Tô Dĩnh trước kia không quan tâm những lời đàm tiếu không đáng kể đó, bây giờ sống lại một lần nữa lại càng không quan tâm.
Danh tiếng gì chứ, sống sao cho thoải mái mới là quan trọng nhất.
Tô Dĩnh đã nghĩ rồi, đời này cô không những phải phát triển theo hướng mạnh mẽ mà còn phải phát triển sớm.
Để sau này nếu cô có cách kiếm tiền, không bị người ta gây rắc rối, chuyện nhỏ như hạt cát cũng bị họ lôi ra nói này nói nọ, mất công đôi co với họ.
| ← Ch. 002 | Ch. 004 → |
