| ← Ch.016 | Ch.018 → |
Tô Dĩnh định xem thêm vài thứ khác nhưng đột nhiên Tô Dụ ôm bụng không đi nổi.
Tô Dĩnh: "... Lại muốn đi vệ sinh?"
Tô Dụ nhăn mặt, г𝐮_ռ ⓡ_ẩ_ÿ gật đầu.
Tô Dĩnh vội ôm cậu lên: "Em 𝐤_ẹ_ρ 𝒸ⓗ_ặ_т đi! Tuyệt đối không được để ra ngoài! Em chỉ có một cái quần này, để ra ngoài thì mấy ngày không có quần mặc đâu, quần của anh hai và anh ba đều rộng, em mặc không vừa!"
Thực ra bụng Tô Dụ đang co thắt mạnh, cậu rất lo lắng, sợ mình không chịu nổi, sẽ xảy ra "thảm họa vàng", vì bây giờ cơ thể c** nh*, không dễ kiểm soát.
Nhưng nghe lời Tô Dĩnh nói, áp lực của Tô Dụ càng lớn, mồ hôi đầm đìa trên trán!
Tô Dĩnh cũng không thể mua đồ thêm, vội hỏi quanh xem ai biết nhà vệ sinh công cộng ở đâu rồi vội vàng đưa Tô Dụ ra khỏi chợ đen.
Qua hai con phố, cuối cùng tìm được nhà vệ sinh, Tô Dụ đặt chân xuống, ôm bụng cúi người, vừa kịp tìm được nơi đúng lúc.
Tô Dụ lau mồ hôi: ... Thật nguy hiểm!
Thực ra sáng nay khi tỉnh dậy trên xe ngựa, bụng cậu không sao nhưng sau khi ăn trứng thì có chút cảm giác, vẫn có thể chịu được nhưng vừa ăn mấy viên kẹo ngọt, không ngờ bụng lại phản ứng dữ dội thế!
Tô Dụ k** r*n trong nhà vệ sinh, Tô Dĩnh đứng chờ bên ngoài quá chán đành tính toán thời gian, thấy còn sớm nên lát nữa cô định quay lại chợ đen mua thêm gì đó, chỉ là không thể vào từ nhà Triệu lão thái, phải vào từ cổng chính của chợ đen, mất 1 hào tiền vé.
Một lát sau, Tô Dĩnh đột nhiên nghe thấy có tiếng động từ mấy con phố xa, người đi lại tấp nập.
Cô nhón chân nhìn, không thấy gì nên không để tâm, tiếp tục chờ.
Nhưng chờ lâu, Tô Dụ vẫn chưa ra, Tô Dĩnh sốt ruột, gọi vào nhà vệ sinh: "Em út, em không sao chứ? Xong chưa?"
Tô Dụ lẩm bẩm: "... Xong rồi."
Tô Dĩnh: "Xong thì mau ra đi, chị em mình còn nhiều việc phải làm lắm!"
Tô Dụ ấm ức nói: "... Không mang giấy."
Tô Dĩnh: "..."
Giờ phải làm sao đây? Cô cũng không nghĩ đến việc mang giấy!
Tô Dĩnh: "Em ở trong đó ngồi đợi, chị đi tìm đá."
Tô Dụ càng ấm ức: "..."
Cậu chưa bao giờ dùng đá để vệ sinh!
Đợi Tô Dụ hoàn thành lần đầu tiên dùng đá làm sạch cơ thể đã mất hơn nửa tiếng, Tô Dĩnh vội kéo cậu quay lại chợ đen.
Chợ đen không phải hàng hóa vô hạn, đến trễ là bị mua hết!
Nhưng khi họ đến phố chợ đen lại thấy chẳng có ai!
Tô Dĩnh:???
Cô không hiểu chuyện gì, cô chỉ rời đi không quá bốn mươi phút, sao chợ đen tan nhanh vậy?
Có lẽ đây là cô không quen quy tắc, lần sau phải đến sớm hơn.
Tô Dĩnh đang đi tới, đột nhiên Tô Dụ đứng lại.
Tô Dĩnh định hỏi có phải lại muốn không nhưng thấy em út chỉ tay về phía mấy hòn đá lớn.
Tô Dĩnh đến gần, thấy giữa hai hòn đá lớn kẹt một mảnh vải thô gấp lại.
Vải thô màu trắng ngả vàng, hòa vào mấy hòn đá ở góc tường, không nhìn kỹ sẽ không thấy, không biết làm sao em út lại phát hiện.
Tô Dĩnh thò tay vào kẽ đá lấy mảnh vải ra.
Khi lấy ra, cô thấy hình dáng vải quen thuộc, hình chữ nhật, không lớn hơn bàn tay bao nhiêu.
Nhưng khi mở ra, Tô Dĩnh chỉ nhìn một cái là nhanh chóng che lại.
Sau đó cô nhét vải vào ռ·ℊự·↪️, ôm lấy Tô Dụ chạy khỏi con hẻm!
Trái tim Tô Dĩnh đập thình thịch như thể sắp nhảy ra khỏi lồng n. g. ự. c nhưng tay cô vẫn ôm chặt Tô Dụ, đôi chân nhỏ chạy như bay.
Chạy một hơi được khoảng hai dặm, Tô Dĩnh đặt Tô Dụ xuống đất rồi ngồi phịch xuống bắt đầu th* d*c.
Tô Dụ thấy vậy cũng không hỏi gì, ngồi xuống bên cạnh Tô Dĩnh.
Tô Dụ không thấy bên trong cái gói vải nhỏ có gì nhưng cũng không khó đoán.
Chỗ họ vừa đi có lẽ là chợ không chịu sự kiểm soát của chính quyên. Nhìn phản ứng của chị cả, trong đó chắc là tiền giấy... à không, tiên mặt.
Ừ, chắc là một số tiền không nhỏ, mắt cậu đúng là tinhI
Không biết Tô Dĩnh chạy theo hướng nào, rõ ràng lúc nay xung quanh toàn nhà dân, bây giờ đã thấy đồng ngô.
Tô Dụ nhìn Tô Dĩnh †♓.ở ♓ổ.ⓝ ♓.ể.n hồi lâu vẫn chưa lấy lại sức bèn đưa cho cô một viên kẹo.
Tô Dĩnh đang loạn trong lòng, bỗng cảm thấy vị ngọt trong miệng, cúi đầu nhìn thì thấy em út đưa kẹo cho mình.
Cô xoa đầu tóc ngắn vàng ố của Tô Du: "Ha, chị đúng là không thương em vô ích."
Thực ra lúc nãy Tô Dĩnh mở gói vải ra cũng không nhìn kỹ nhưng thứ này không cân nhìn kỹ, chỉ nhìn qua cũng biết phải giấu ngay vào người và chạy!
Ôi mẹ ơi... một xấp tiền lớn! Tiền lớn là gì, là loại tiên lớn nhất có thể lưu thông giữa người dân, một tờ là mười đồng.
Đối với những gia đình làm nông kiếm điểm công như họ, làm việc cực nhọc cả năm, trong túi có được một tờ tiên lớn đã là một năm tốt đẹp rồi.
Vậy nên Tô Dĩnh đâu dám đếm, không chạy còn ở lại chờ người ta đến bắt sao?
Lần đầu làm việc mạo hiểm này, cô mệt đến không chịu nổi, đến giờ vẫn chưa hồi phục.
Lúc đầu Tô Dĩnh nghĩ chợ đen đã tan, nhưng nghĩ lại thì thấy không phải, sao tan chợ lại sạch sẽ ngay lập tức như vậy? Thường phải đợi bán hết hàng mới dần dần rời đi chứ Vậy nên khả năng nhất là bị ai đó báo cáo, tất cả bị bắt...
Ôi, Tô Dĩnh sợ hãi trong lòng, nếu bị bắt vào dịp Tết, mẹ cô, Lưu Lan Hương sẽ đau lòng lắm.
Nhưng nói gì thì nói, lân sau nếu có cơ hội đi chợ đen, cô vẫn dám đi.
Không đi thì làm sao, người nông thôn họ không có vé!
Thực ra nếu trong gói vải là tiền nhỏ thì có lẽ Tô Dĩnh sẽ không lấy, không phải vì cô cao thượng mà là kiếm được một, hai chục đồng phần lớn là người buôn bán nhỏ, cũng chỉ liều để kiếm sống, không khác gì nhà cô, Tô Dĩnh không muốn để họ mất hết vốn liếng.
Nhưng trong gói vải toàn là tiên lớn, không có tờ nào lẻ, xếp ngay ngắn, ít nhất cũng ba, năm mươi tờ, tức là ba, năm trăm đồng!
Có thể có số tiền lớn như vậy chắc chắn là người tổ chức chợ đen.
Người tổ chức chợ đen không phải ai cũng làm được, cần gan dạ, có tài nguyên, mối 🍳*⛎*🔼*𝓃 𝖍*ệ, thiếu một không xong.
Những người này không giống họ, không đấu tranh sinh tôn mà là dùng tiên dư thừa để mạo hiểm kiếm tiền lớn.
Chuyện này làm cho cô cảm thấy không lấy thì có lỗi với bản thân.
Trước khi chạy Tô Dĩnh đã nhìn, trong con hẻm lúc đó chỉ có chị em cô, chắc chắn không ai biết số tiên này trong tay cô.
Ổn định tinh thần, Tô Dĩnh quay sang Tô Dụ: "Chuyện gói vải, về nhà không được nói với ai, giấu kín trong bụng được không? Nói ra nhà mình sẽ gặp rắc rối lớn đó."
Tô Dụ ngoan ngoãn gật đầu lại khiến Tô Dĩnh xoa đầu cậu một trận.
Tô Dĩnh ngẩng đầu nhìn trời, mặt trời chưa lên đến đỉnh nhưng chắc cũng khoảng 11 giờ, cô kéo Tô Dụ đứng lên, không định nghỉ ngơi nữa. He he, cô muốn quay lại con hẻm đói
Dù việc này đã do cô làm nhưng phải làm sao để không ai phát hiện. Đúng vậy, Tô Dĩnh vẫn là một cô bé trong sáng... À không, một cô bé nhỏ nhắn, hình tượng phải giữ vững!
| ← Ch. 016 | Ch. 018 → |
