Truyện:Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi - Chương 012

Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi
Hiện có 364 chương (chưa hoàn)
Chương 012
0.00
(0 votes)


Chương (1-364 )

Sau khi Tô Dĩnh trọng sinh, việc đầu tiên cô giải quyết là vấn đề bồi thường của đại đội cho Tô lão tam rồi tối nay tìm cơ hội xuống hâm mở đất.

Dù sao thì kiếp trước, Tô đại bá đã nghĩ ra cái cớ con trai kết h-ô-𝓃 không có chỗ ở để mượn ngôi nhà tôi tàn của cô và nhân cơ hội đào trộm vàng trong hầm, kiếp này cũng không chắc ông ta không nghĩ ra mánh khóe khác nên sớm chuyển vàng di thì Tô Dĩnh cũng yên tâm hơn.

Tô Dĩnh thử đào nhiêu chỗ trong hâm, cuối cùng tìm thấy một chiếc hòm gỗ mục nát rồi phá khóa mở ra, bên trong là những gói bọc đầy đất. Khi tận mắt nhìn thấy di sản của ông nội, cô không kìm được nước mắt tuôn trào.

Chỉ còn vài ngày nữa thôi, nếu cô trọng sinh sớm vài ngày thì cha cô đã không phải 🌜-h-ế-ⓣ.

Dù trong ký ức của Tô Dĩnh, Tô lão tam đã qua đời hơn năm mươi năm, hình dáng của cha cũng đã mờ nhạt, nhưng có cơ hội sống lại lân nữa, ai lại không muốn có cha mẹ bên cạnh mình, dù là một bà già 63 tuổi cũng muốn sống cùng cha mẹ.

Sự bao dung và yêu thương vô điều kiện, ai mà không muốn?

Nhưng tiếc nuối được gọi là tiếc nuối, vì không thể bù đắp.

Tô Dĩnh trấn tĩnh lại, cái c. h. ế. t của cha cô không thể thay đổi nên chỉ có thể sử dụng số vàng này để thay đổi những bi kịch của người thân chưa xảy ra.

Tô Dĩnh xốc cái bọc nặng na lên, ước chừng khoảng mấy chục cân.

Phần lớn là vàng miếng nhưng không phải loại cá vàng to nhỏ phổ biến sau này. Khi ông nội cô định cư ở thôn Thanh Sơn vào năm 1928. lúc đó chưa có cá vàng. Vì vậy những miếng vàng lớn nhỏ khác nhau trong bọc đều là do ông nội đặt làm ở tiệm vàng thời kỳ trước 🌜.á.𝖈.♓ ⓜạ.𝐧.🌀, có loại một lạng, hai lạng, nửa cân và một cân.

Dù ông nội tích trữ phần lớn là vàng nhưng cũng có một phần nhỏ là đồng bạc. Thời ông nội chạy thương, đồng bạc rất có giá trị, thổi một cái để gần tai còn kêu ong ong, ngay cả người phương Tây làm ăn cũng chấp nhận.

Tô Dĩnh nhanh chóng tính toán giá trị trong đầu, chỉ riêng cái bọc này, trong kiếp trước của cô, ít nhất cũng phải trị giá hàng triệu.

Mẹ kiếp, chẳng trách gia đình Tô đại bá có tiên di cư! Đây mới chỉ là của nhà cô, thêm vào nhà Tô đại bá và Tô nhị bá thì là bao nhiêu tiên chứ!

Chỉ cần lấy ra một đồng bạc thôi đã có thể cứu mạng cha cô rồi!

Thật là khiến cô tức c. h. ế. t mất!

Tô Dĩnh với vẻ mặt nhăn nhó ôm cái bọc ra khỏi hầm, tạm thời đặt nó trong phòng củi rồi quay lại bếp lấy một con d. a. o làm bếp nặng nề. Nhưng khi cô chuẩn bị ra khỏi sân lại thấy cậu em út đáng lẽ phải ngủ ngon trên giường đang tròn mắt nhìn con d. a. o trong tay cô...

Tô Dĩnh: "... 22!"

Tô Dụ:"... HỨ

Tô Dĩnh cố gắng trấn tĩnh, tự nhủ phải bình tĩnh! Đừng hoảng! Mình có hơn sáu mươi năm kinh nghiệm sống! Chuyện này có thể giải thích được! Hơn nữa em út mới 3 tuổi, chưa hiểu gì đâu! Rất dễ đánh lừa!

Tô Dĩnh cố gắng mỉm cười nhẹ nhàng nhưng có vẻ hung tợn: "Em út, sao em lại ở đây? Ngoài sân lạnh lắm, em vừa hết sốt, đừng để bệnh nặng thêm."

Tô Dụ cũng cố gắng giữ bình tính, tự nhủ phải kiên trì Đừng hoảng! Cậu có ba mươi năm kinh nghiệm sống làm Thái Tử! Cậu có thể làm được! Bây giờ cậu chỉ là một đứa bé 3 tuổi ngốc nghếch! Một đứa ngốc thì có ý xấu gì chứ? Không thấy tối nay chị cả và mẹ nói chuyện không giấu mình saol Cố lên! Đóng vai một đứa vô dụng dễ thôi mài

May mà mặt Tô Dụ đã lạnh đến mức tê cứng, không cần cố gắng làm ra vẻ ngây thơ vô tội, trông đơ đơ thế này lại rất hợp hoàn cảnh.

Hít sâu một hơi, Tô Dụ từ từ giơ tay phải lên, chỉ vào một vũng nhỏ cứng ngắc trong vườn rau cách đó bảy tám mét.

Tô Dĩnh liếc nhìn, hiểu ngay, cô nghĩ thâm sao trong sân lại có mùi hôi thoang thoảng.

Nhưng em út đã ở đây bao lâu rồi, sao không về nhà ngủ?

Tô Dĩnh nghiêm nghị nói: Di vệ sinh xong thì mau vào nhà ngủ, đã bảo trước khi ngủ đừng uống nửa bát nước khoai còn lại rồi mà, em không nghe, giờ tiêu chảy rồi phải không?"

Đúng vậy, dù là cô nửa đêm không ngủ cầm d. a. o bếp nhưng Tô lão thái thái vẫn có thể rất lý lẽ!

Tô Dụ: "... Ngại ngùng.

Thái Tử chưa từng ăn khoai lang ngọt thì có sao.

Thái tử thấy mình thích ăn nước khoai lang ngọt mà không tự kiểm soát được có gì khó hiểu chứ.

Tô Dụ vẫn đơ đơ với khuôn mặt tái nhợt không chút 𝐦_á_𝖚, chỉ vào người mình: "Hôi."

Tô Dĩnh:"...

Tô Dĩnh: "Em đi vệ sinh ra quần à?"

Tô Dĩnh cầm d. a. o xông đến Tô Dụ, vừa nói vừa định kiểm tra.

Tô Dụ:"...

Tô Dụ: Không phải là tôi, đừng đến đây!

Nhưng Tô Dụ yếu ớt 3 tuổi không thể kháng cự, Tô Dĩnh rất nhanh đã kéo quần của Tô Dụ xuống, khi thấy cậu không di vệ sinh ra quần mới tha cho cậu.

Tô Dĩnh nhìn cậu em út càng lúc càng đờ đẫn, nói: "Haiz, có gì mà ngại, hồi nhỏ em te 𝖉â●ⓜ chị đều giặt cho, không chỉ em mà em hai và em ba cũng là chị giặt.

Tô Dụ: Tôi không sống nổi nữa, tôi xấu hổ đến mức muốn biến mất... Tôi là ai, tôi đang ở đâu, tôi muốn làm gì?

Tô Dĩnh nghĩ một chút, chắc là thằng nhóc này đói rồi, buổi tối ăn nửa bát cháo gạo trắng thì thấm vào đâu, haiz, thời buổi này thiếu thốn thức ăn, chỉ cần một ngụm nước khoai lang thôi cũng đã thèm c. h. ế. t đi sống lại.

Tô Dĩnh bế bổng Tô Dụ vào bếp, buổi tối không thể tắt lửa bếp, lửa bếp tắt thì giường đất trong nhà sẽ lạnh, trời lạnh thế này ngủ trên giường lạnh sẽ không thể chịu nổi.

Cô mở một chút cửa bịt bếp để không khí lưu thông nhanh hơn, lửa cháy mạnh để trong bếp đỡ lạnh rồi nói với Tô Dụ: "Em ngồi trên ghế đầu đi, ngoan ngoãn ngồi đây, chị ra ngoài một lát, về sẽ mang đồ ngon cho em."

Tô Du chớp chớp mắt: Đồ ngon.

Không kìm được mà bắt đầu chép miệng.

Rồi gật đầu.

Tô Dĩnh vốn đã bước ra khỏi bếp, đột nhiên quay đầu lại: "Đúng rồi, tiện thể canh chừng sân, đừng để kẻ trộm vào, nhất là đừng để ai động vào đồ chị để trong phòng củi, biết không?"

Tô Dụ: Hừ, thử thách tôi hả?

Tô Dụ tiếp tục chớp chớp mắt do đẫn, không gật đầu cũng không lắc đầu.

Tô Dĩnh nhìn phản ứng của em trai, thâm gật đầu, ừ, xem ra em út thật sự không biết chuyện gì đã xảy ra.

May là gọi em út canh, nếu là em hai và em ba thì khó mà lừa được. Tô Dĩnh uy nghi nói: "Ngoan ngoãn đợi chi.

Rồi lân này cô thực sự rời đi.

Tô Dụ:....

Chị ấy còn cầm d. a. o bếp, không phải định lấy thịt người về cho cậu ăn chứ?

Cậu em út nhìn có vẻ ngốc nghếch nhưng thực ra rất thông minh, trong đầu đầy những tưởng tượng lung tung nhưng Tô Dĩnh không biết, cô rời khỏi nhà, lợi dụng đêm tối chạy nhanh đến ngôi nhà gạch của Tô đại bá ở đầu kia của làng rồi giắt d. a. o bếp sau lưng, trèo lên đống củi cao ở góc tường, nhanh chóng leo vào sân nhà Tô đại bá.

Chương (1-364 )