| ← Ch.010 | Ch.012 → |
Khi cậu đang nghĩ cố gắng chịu đựng thêm một lúc rồi vào nhà ngủ thì cửa nhà tranh đột nhiên mở ra.
Tô Dụ:?
Chẳng lẽ lúc nãy cậu quá vội nên quên đóng cửa?
Nhưng rất nhanh, cậu biết không phải vậy, vì từ trong cửa, một cái đầu nhỏ lông lá thò ra.
Chủ nhân của cái đầu nhỏ lông lá đó chính là chị cả Tô Dĩnh, người mà lúc nãy còn đang ngủ say trên giường.
Sân tối om, Tô Dĩnh thò đầu ra, nhìn quanh một vòng, vừa lúc không nhìn thấy Tô Dụ đang núp ở góc tường để bay mùi.
Tô Dĩnh cảm thấy không có gì lạ, lén lút bưng đèn dầu, cầm cái cuốc trong sân, nhanh chóng xuống hầm.
Tô Dụ:?
Chị cả này, chị đã khiến tôi hứng thú rồi đó.
Dù sân rất lạnh nhưng không thể thắng nổi sự tò mò muốn khám phá bí mật của cô chị cả.
Cậu bắt đầu kiên nhẫn chờ đợi, nhẫn nại chịu đựng như một con mèo muốn ăn vụng, phát huy tinh thần ẩn nấp tuyệt đối.
Thật ra Tô Dụ mơ hồ cảm thấy cô chị cả này có thể không bình thường.
Dù là trẻ con nhà nghèo sớm phải lo việc gia đình nhưng Tô Dĩnh cũng quá giỏi giang.
Những câu nói hôm nay khi gây chuyện, e rằng ngay cả mẹ Lưu Lan Hương cũng không thể nghĩ ra nhanh như vậy.
Ừm, nhưng không sao cả, bản thân cậu cũng không bình thường, vì sao người ta không thể có trường hợp đặc biệt chứ.
Mặc kệ, miễn là không ảnh hưởng đến cậu, sống tạm qua ngày thôi.
Tô Dụ lắng nghe, cảm giác trong hầm mơ hồ truyền đến tiếng đào đất.
Lát sau lại có tiếng khóc nức nở bị nén lại.
Rồi không lâu sau, Tô Dĩnh ôm một cái bọc lên.
Nhưng khi leo thang, không giữ chắc, từ trong bọc rơi ra một viên gạch vàng.
Tô Dụ: Gạch vàng...
Tô Dụ: Gạch vàng!!!
Tô Dụ: Gạch vàng???
Viên gạch vàng rơi xuống đất trong sân phát ra tiếng kêu nhỏ.
Tô Dĩnh cũng phát hiện ra, vội cúi xuống nhặt lên, lại nhét vào bọc.
Lờ mờ, Tô Dụ cảm thấy khuôn mặt Tô Dĩnh lúc này trông rất đáng sợ.
Đó tuyệt đối không phải là biểu cảm của một đứa trẻ 9 tuổi mà giống như một ác 🍳*ц*ỷ từ địa ngục bò lên, dự định 𝖇●á●⭕ t𝐡●ù.
Tô Dụ không lên tiếng, lặng lẽ nhìn Tô Dĩnh đặt lại cái cuốc vào chỗ cũ rồi ôm bọc, bưng đèn dầu vào phòng củi.
Sau một hồi tiếng động nhẹ nhàng di chuyển, Tô Dĩnh ra khỏi phòng củi nhưng bọc không còn nữa.
Cô quay đầu vào bếp, lần này ra rất nhanh nhưng tay lại cầm thêm một con d. a. o làm bếp lạnh lẽo.
Tô Dụ rất bối rối, đêm khuya cầm d. a. o làm gì?
Không lẽ định đi gϊếŧ người?
Lúc này Tô Dụ vẫn rất bình tĩnh, dù gì cậu đã từng ra trận, người c. h. ế. t cũng không ít, không có gì to tát.
Nhưng ngay lập tức, Tô Dụ không thể bình tĩnh nổi.
Vì Tô Dĩnh xoay người, vừa lúc thấy đôi mắt sáng rực của Tô Dụ dưới ánh trăng thoáng hiện qua đám mây.
Tô Dụ: "..."
Ha, đúng là số phận thích đùa giỡn con người.
***
Kiếp trước, mãi sau khi Tô đại bá đã an táng rất lâu, Tô Dĩnh nghe nói rằng ông nội cô từng để lại khá nhiều vàng cho ba người con trai của mình.
Lúc đầu Tô Dĩnh không quan tâm, nghĩ rằng nếu ông nội thực sự để lại của cải thì cha cô đã không phải làm việc vất vả đến c. h. ế. t chỉ để có miếng ăn.
Nhưng nhiều người ở cùng khu vực với họ trước đây đều nói có đầu có đuôi khiến Tô Dĩnh bắt đầu để ý.
Cô nghe được rằng nguồn gốc của tin đồn này là do anh rể của đại đường tỷ nhà Tô đại bá một lần say rượu khoe ra.
Nhưng lúc đó con trai của Tô đại bá đã phát tài lớn và di cư từ lâu, Tô Dĩnh cứ nghĩ là gia đình Tô đại bá gặp may mắn.
Sau nhiều năm tìm hiểu, Tô Dĩnh mới rõ ràng, mẹ kiếp, ông nội cô thực sự để lại của cải cho gia đình!
Mà gia đình Tô đại bá vô liêm sỉ đã chiếm đoạt tài sản của người đã khuất!
Trước đây ông nội cô là thương nhân, từ một đứa trẻ mồ côi nghèo khó vươn lên, tích lũy được không ít tài sản, lại còn có thể rút lui toàn vẹn trong thời loạn, đổi tên họ và định cư tại thôn Thanh Sơn để hưởng tuổi già. Ông ấy không thể là người không có tính toán.
Khi mới đến thôn Thanh Sơn, ông nội đã cưới bà nội của cô, xem như trở thành người địa phương.
Nhưng sau khi kết ♓*ôⓝ*, ngoài việc ông nội xây dựng một ngôi nhà gạch xanh mái ngói lớn cho gia đình, chỉ mua vài mẫu ruộng căn cỗi, nói với bên ngoài rằng tài sản đã tiêu hết, sau đó không bao giờ thể hiện sự giàu có, ăn mặc và sinh hoạt như người dân bình thường.
Đến nhiều năm sau khi Tô nhị bá kết h●ô𝓃●, nhà không đủ chỗ ở, ông nội chỉ xây cho con thứ hai một ngôi nhà đá rẻ tiền.
Khi cha của Tô Dĩnh là Tô lão tam kết 𝒽_ô_ⓝ_, đã qua nhiều năm từ khi quốc gia thành lập, ông nội xây cho con trai út ngôi nhà đất bùn mái tranh đơn giản nhất.
Nhưng điều này tạo ra vấn đề, ba người con trai ba ngôi nhà, phân tán ở các nơi khác nhau trong thôn Thanh Sơn.
Hơn nữa Tô đại bá ở trong ngôi nhà gạch xanh mái ngói tốt nhất, Tô nhị bá ở ngôi nhà đá chắc chắn hơn một chút, còn Tô lão tam ở trong ngôi nhà đất bùn mái tranh tồi tệ nhất.
Mặc dù Tô nhị bá và Tô lão tam không có mâu thuẫn gì nhưng ông nội luôn có sự công bằng trong lòng.
Hơn nữa hai ông bà nội sống cùng với con trai cả nên thường xuyên bù đắp cho họ.
Vì vậy dù di sản được chia làm ba phần, số tài sản mỗi con trai nhận được tỉ lệ nghịch với chất lượng ngôi nhà họ ở. Cha của Tô Dĩnh, Tô lão tam ở ngôi nhà tôi tệ nhất nhận được nhiêu di sản nhất, nhiều hơn so với Tô đại bá khá nhiều.
Ông nội không thích tích lũy những thứ khác như đồ gốm, ngọc bích dễ hỏng mất giá và khó bán, ông đã thấy nhiều rồi. Ông cố chấp cho rằng vàng thì lúc nào cũng sáng chói!
Thực ra Tô Dĩnh khâm phục ông nội, có thể tránh được những cuộc vơ vét của quân phiệt, thành công để lại vàng cho con trai.
Nhưng có một điều ông nội không tính đến, vì sợ bị tiết lộ, thậm chí ông giấu cả bà nội, dự định khi thời thế ổn định hơn sẽ nói cho ba người con trai, nhưng không ngờ cái c. h. ế. t đến đột ngột. Một đêm khuya năm 1962. ông nội đột nhiên cảm thấy không ổn, chỉ kịp thì thâm với Tô đại bá sống cùng một sân về chuyện này.
Lúc đó ông nội đã dặn dò Tô đại bá, nếu gia đình Tô nhị bá và Tô lão tam gặp khó khăn cần tiền cũng có thể nói sớm cho họ.
Tô đại bá giả vờ rất giỏi, sống cùng ông nội, có thể đoán được ông có của cải nên đã giả vờ hiếu thảo thương yêu anh em từ lâu.
Ông nội rất tin tưởng con trai cả nhưng không ngờ sau khi ông qua đời, Tô đại bá lại nhắm vào di sản của hai em trai.
Thực ra vàng ông nội để lại cho ba người con trai vẫn luôn nằm trong tay họ, được chôn cùng một chỗ trong hầm của mỗi nhà. Nhưng Tô lão tam không biết, vẫn coi Tô đại bá là anh trai tốt, hàng ngày khổ sở ăn cám bã kiếm công điểm nuôi gia đình.
| ← Ch. 010 | Ch. 012 → |
