Truyện:Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi - Chương 001

Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi
Trọn bộ 457 chương
Chương 001
0.00
(0 votes)


Chương (1-457)

Tô Dụ bị mấy tiếng khóc thê thảm bên tai đánh thức.

Cậu nhíu mày, cố gắng mở hai mắt ra, đập vào mắt là một gian nhà tranh rách rưới chưa từng thấy.

Nhà tranh không có cửa sổ, trong phòng âm u lạnh lẽo lờ mờ, dưới người anh là chiếc giường đất lạnh lẽo cứng rắn, mà tiếng khóc kia là của người phụ nữ trẻ bên cạnh cùng với 3 đứa bé không lớn lắm.

Trên người bọn họ đều mặc quần áo cũ nát, bên trên có rất nhiều miếng vá, cũng không biết đã mặc bao lâu rồi.

Tô Dụ nghi hoặc, đây là có chuyện gì?

Không phải cậu đã c. h. ế. t rồi sao?

Ngay khi thái giám bên người phụ hoàng tuyên đọc thánh chỉ phế Thái tử ở trước mặt mọi người tại Đông cung thì lòng cậu như tro tàn, thổ huyết mà 𝖈♓ế*𝐭.

Đột nhiên cảm giác ♓·ô·п mê đánh tới, trong đầu Tô Dụ nhanh chóng lóe lên ký ức trong vòng ba năm về cơ thể hư nhược này.

Trong phút chốc, Tô Dụ hiểu ra. Cậu lập tức biết loại tình huống này là mượn xác hoàn hồn!

Đã từng trong hoàng cung kia...

Vì củng cố đế vị của phụ hoàng mà tranh luận cùng triều thần nhiều lần, thậm chí không để ý đến an nguy của bản thân mà ngự giá thân chinh thay phụ hoàng, khoác áo giáp ra chiến trường; Vì ổn định hậu vị của mẫu phi và để ấu đệ có thể bình an trưởng thành trong thâm cung mà cậu chăm chỉ khắc khổ không dám nói, dốc hết tâm huyết ngày đêm, không nghĩ gì đến bản thân. Nhưng thực tế chỉ khiến bản thân cảm động mà hoàn toàn không có được chút lòng yêu mến nào của người nhà, đáng thương lại thật đáng buồn cho kẻ ngốc...

Phế Thái tử Tô Dụ thực sự đã c. h. ế. t rồi.

Sau khi cậu 𝒸♓.ế.t, hồn phách đi tới một cơ thể vào ngàn năm sau, mượn thân sống lại.

Chủ nhân của cơ thể này cũng tên là Tô Dụ, chỉ có 3 tuổi, cơ thể gầy gò, cực kỳ suy dinh dưỡng. Vào trận tuyết đầu mùa hai ngày trước, tính mạng của Tiểu Tô Dụ đã cạn.

Tô Dụ mở hai mắt ra lần nữa, phát hiện phụ nữ trẻ cùng ba đứa trẻ bên người cũng không khỏe mạnh hơn Tiểu Tô Dụ bao nhiêu.

Bọn họ là người mẹ quả phụ của Tiểu Tô Dụ và ba anh chị của cậu bé.

Bốn người một nhà đều có thân hình gầy gò, chiếc áo rách không lớn lắc lư trong gió rét, trên gương mặt không có thịt, nhìn thấy toàn xương là xương, lúc ngẩng đầu, đôi mắt ảm đạm to đến dọa người.

Có vẻ như nếu có thêm một hồi gió rét kéo đến thì chắc chắn tính mệnh yếu ớt của người một nhà này cũng không giữ nổi.

Xem ra, cuộc sống sinh hoạt đời sau này cũng không tốt hơn triều đại kia bao nhiêu.

Dù Tô Dụ có ký ức ba năm của Tiểu Tô Dụ nhưng thực ra không có nhiều thông tin hữu ích.

Do Tiểu Tô Dụ suy dinh dưỡng, trí não và cơ thể phát triển chậm, trông có vẻ ngây ngô, bị người trong làng trêu chọc là đứa trẻ ngốc nghếch vô dụng.

Điều này khiến ký ức mà Tô Dụ mượn xác hoàn hồn kế thừa trở nên mơ hồ và đứt đoạn.

Điều quan trọng mà Tô Dụ hiện tại biết là người trụ cột trong gia đình này đã qua đời cách đây không lâu, sau khi đặt linh cữu, sáng nay vừa mới chôn cất, mẹ góa dẫn bốn đứa nhỏ sống ngày qua ngày, ngay cả quần áo ấm cũng chưa có.

Và dường như thời sau này không còn hoàng đế nữa, cha cậu, người ham mê quyền lực đến mức gần như cuồng loạn, dù tính toán cả đời cũng có ích gì, cuối cùng cũng như cậu, chỉ là một nắm đất vàng phủ lấp trên thế gian mà thôi.

Cái gọi là vương triều huy hoàng, cái gọi là Hoàng Đế anh minh sớm đã bị lãng quên và phủ bụi trong một góc nào đó của lịch sử rồi.

Nghĩ đến đây, khóe miệng Tô Dụ cười mà như khóc, giật giật đầy châm biếm.

Nhưng ngay sau đó, việc sử dụng trí óc quá mức khiến cơ thể cậu không thể chịu nổi, toàn thân mệt mỏi và chóng mặt lại ập đến.

Tô Dụ dùng hết sức lực mới khó khăn đặt được tay trái lên cổ tay phải của mình.

Cậu biết chút ít y lý, phát hiện mình vẫn còn sốt nhẹ nhưng nguyên nhân chính vẫn là đói và lạnh.

Bên cạnh, người phụ nữ trẻ khóc lóc thảm thiết, ba đứa trẻ nức nở nhưng Tô Dụ thực sự không còn sức để ý.

Thậm chí cậu còn không buồn để ý đến bản thân.

Sống hay 𝖈ⓗế·𝐭, mặc kệ.

Nếu cơ thể nhỏ bé của cậu không qua khỏi, cậu sẽ lại xuống đị_𝖆 p♓_ủ thêm lần nữa, chỉ mong rằng 🍳.⛎.ỷ quan đị-𝒶 🅿️h-ủ lần này đừng quên cho cậu uống canh Mạnh Bà.

Ai lại muốn nhớ về những chuyện không vui ở kiếp trước chứ, thật là chướng mắt!

Hơn nữa hoàn cảnh của gia đình này lại khó khăn như vậy, có lẽ nếu không có cậu, bà mẹ trẻ có thể nuôi dưỡng ba đứa trẻ còn lại khỏe mạnh hơn. Có lẽ trong lòng họ cũng đang thầm nghĩ như vậy.

Dù sao thì thức ăn cũng có hạn, cho đứa trẻ ngốc nghếch vô dụng này thêm một miếng, chẳng phải họ sẽ phải ăn ít đi một miếng sao?

Nhưng không sao cả, Tô Dụ không muốn bận tâm nữa, mệt quá.

Cậu trừng trừng đôi mắt tròn xoe, không có tiêu điểm nhìn chằm chằm vào mái nhà tranh rách nát phía trên.

"Mẹ, hình như em út tỉnh rồi, con đi nấu nồi súp khoai lang nhé, dưới hầm còn mấy củ, mẹ và hai em cũng có thể ăn một chút."

Phía bên phải Tô Dụ vang lên một giọng nữ khàn khàn vì khóc, chính là của chị cả Tô Dĩnh, 9 tuổi của Tiểu Tô Dụ.

Trước đây là vụ thu hoạch mùa thu trong làng, cha của Tô Dĩnh là Tô lão tam cũng trong quá trình thu hoạch đã mệt đến 𝒸𝒽ế·𝖙, sau khi đặt linh cữu cộng với việc thu hoạch và phơi thóc trong làng, vừa đúng hôm qua đã qua bảy ngày, sáng nay dưới sự giúp đỡ của người làng, Tô lão tam mới được chôn cất xong, được chôn cạnh mộ của ông nội và bà nội Tô đã mất cách đây bảy, tám năm.

Lúc này đang là chiều muộn của mùa thu, cả gia đình vừa từ trên núi về nhà chưa được bao lâu.

Ban đầu trên núi đã khóc lóc cả nửa ngày, về đến nhà không nhịn được lại khóc một hồi, đến bây giờ cả năm người chưa ai kịp ăn một miếng cơm nào.

Cha c. h. ế. t rồi, trụ cột của gia đình không còn.

Tô lão tam đã chia nhà với anh cả Tô đại bá và anh hai Tô nhị bá từ lâu, ai cũng khó khăn, không ai sẽ giúp đỡ nhà bà một cách vô điều kiện.

Vì vậy ngoại trừ Tiểu Tô Dụ đang m*ê Ⓜ️𝖆*𝐧 vì sốt, ngay cả Tô Thành 5 tuổi cũng biết rằng gia đình này hiện đang đối mặt với một khó khăn to lớn, có lẽ cả gia đình năm người của họ sẽ không qua khỏi mùa Đông này.

Cũng chính vì vậy, khi Tiểu Tô Dụ không tỉnh táo, những người còn tỉnh táo thì khóc lóc thảm thiết, không ai nhớ đến việc nấu cơm ăn.

Lúc này Tô Dĩnh thấy Tiểu Tô Dụ tỉnh lại, lo lắng cho cơ thể của em trai mới nhớ ra đi xuống hầm lấy chút ít khoai còn lại để nấu súp, ít nhất cũng làm đầy bụng, giúp cảm thấy dễ chịu hơn.

Nhưng họ không biết rằng, lúc này người mở mắt chính là Tiểu Tô Dụ nhưng l_𝐢_ⓝ_♓ ♓ồ_ⓝ bên trong đã không còn là Tiểu Tô Dụ nữa.

Chương (1-457)