Truyện:Thái Tử Phi Thất Sủng - Chương 198

Thái Tử Phi Thất Sủng
Trọn bộ 303 chương
Chương 198
Phu nhân
0.00
(0 votes)


Chương (1-303)

Edit: Muỗi Vove

Thanh nhi từ khiếp sợ phục hồi tinh thân lại, nàng hung hăng trừng mắt nhìn vẻ mặt tươi cười của Tử Ảnh, bất mãn nói:

-"Cho dù ngươi là Ứng vương gia, cũng không thể đối với tiểu thư nhà ta vô lễ như thế? Ngươi...Ngươi thật sự là quá phận!"

Đối mặt với chỉ trích của Thanh nhi, Tử Ảnh cũng không buồn bực, hắn vẫn ôn hòa cười nói:

-"Thanh nhi cô nương xin đừng hiểu lầm, cho dù trong lòng ta có muốn tiểu thư nhà ngươi như thế nào, tiểu thư nhà ngươi cũng không phải là người như vậy! Được rồi, bản công tử trước hết đi ra ngoài, Thanh nhi cô nương cũng không nên quá mức buồn bực!"

Nói xong Tử Ảnh quay đầu hướng Diệp Lạc mỉm cười, sau đó sải bước ra ngoài.

Thanh nhi sau khi Tử Ảnh rời đi, liền đi tới bên cạnh Diệp Lạc, vẻ mặt áy náy nhẹ giọng nói:

-"Tiểu thư, thực xin lỗi..."

Thanh nhi sau khi nghe Tử Ảnh nói một phen, mới nhận thấy chính mình có bao nhiêu lỗ mãng, nàng mặc dù đối với nhân phẩm của Ứng vương gia chưa tin tưởng, nhưng là, nàng làm sao có thể hoài nghi tiểu thư nhà mình? Tiểu thư lại càng không là loại nữ nhân đứng núi này trông núi nọ, huống chi, đoạn đường từ hoàng cung chạy ra ngoài, tiểu thư tuy rằng cái gì cũng không nói với nàng, nhưng là, nhìn biểu tình thương tâm muốn chết kia của tiểu thư, đã biết, tiểu thư là bị thương tổn, mà người có thể làm tiểu thư thương tâm như vậy, chỉ có đương kim hoàng thượng, Tử Dạ!

Tuy rằng nàng không rõ, tiểu thư vì sao theo Ứng vương gia đến đây, thế nhưng, nàng xem tiểu thư đối với thân phận của Ứng vương gia không có điểm kinh ngạc, nàng liền biết, tiểu thư sớm đã biết Vô Ảnh công tử chính là Ứng vương gia, nghĩ đến, tiểu thư rời đi hoàng cung, rời đi hoàng thượng, nhất định là có nỗi khổ riêng.

Nghĩ đến đây, trong lòng Thanh nhi áy náy, cho nên mới hướng Diệp Lạc nhỏ giọng xin lỗi.

Diệp Lạc thở dài một hơi, vươn tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của Thanh nhi, dịu dàng nói:

-"Thanh nhi ngốc, muội đang ở đây nói cái gì đó? Ta cũng không trách muội, hơn nữa, tình cảnh vừa rồi, quả thật...Quả thật làm cho người ta dễ dàng hiểu lầm."

Nghĩ đến động tác ái muội vừa rồi của Tử Ảnh, trên mặt Diệp Lạc không khỏi hơi đỏ lên.

Thanh nhi khẽ đựa đầu vào bả vai Diệp Lạc, trầm mặc một hồi, nói:

-"Tiểu thư, người có phải hay không cùng hoàng thượng xảy ra hiểu lầm? Vì sao phải vội vàng rời đi?"

Nghe Thanh nhi nhắc đến Tử Dạ, biểu tình Diệp Lạc không khỏi trở nên ảm đạm, nàng trầm mặc thật lâu, sau mới lên tiếng nói:

-"Thanh nhi, hắn là vua của một nước, thế nhưng, ta không thể trở thành hoàng hậu của hắn, ta rời đi, có lẽ đối với chúng ta, là lựa chọn tốt nhất!"

Thanh nhi phát hiện trong mắt Diệp Lạc hiện lên một tia đau đớn, trong đầu nàng đột nhiên hiện lên hình ảnh Hương Linh công chúa cùng nụ cười hung ác của nàng ta, trong lòng vừa động, bật thốt lên nói:

-"Là vì Sở quốc công chúa sao?"

Diệp Lạc trong lòng đau xót, nàng thống khổ nhắm hai mắt lại, chậm rãi nói:

-"Thanh nhi, đừng nói nữa được chứ? Đừng nói nữa..."

Thanh nhi nhìn khóe mắt Diệp Lạc rơi lệ, cùng vẻ mặt thống khổ, trong lòng không khỏi thấy chua xót, biểu tình của Diệp Lạc đã nói ra hết thảy, Diệp Lạc vội vàng rời cung, chắc chắn cùng vị Sở quốc công chúa kiêu ngạo kia có liên quan.

Thanh nhi chợt nhớ tới lời của vị cung nữ nọ nói Tử Dạ đến Di Hương cung, mà nơi đó, chính là tẩm cung của Sở quốc công chúa!

Nghĩ đến đây, trong lòng Thanh nhi không khỏi trào lên một cỗ phẫn nộ, nàng cắn môi, tức giận nói:

-"Hoàng thượng thật sự là quá mức, hắn sao có thể đối xử với tiểu thư như vậy? Chẳng lẽ thân là hoàng thượng, thì có thể muốn làm gì thì làm sao? Cái kia Sở quốc công chúa kiêu ngạo, sao có thể xứng làm nhất quốc chi hậu?"

Diệp Lạc hít thật sâu một hơi, đè nén đau đớn trong tim, khó khăn nói:

-"Thanh nhi, đủ! Không nên nói nữa, quá khứ hết thảy, ta không muốn nhắc lại, hiện tại chúng ta đã ra khỏi hoàng cung, những sự tình kia, đã không còn can hệ nữa!"

Thanh nhi bị Diệp Lạc quát, cũng không dám nói gì thêm, nàng trầm mặc một hồi, mới nhỏ giọng hỏi:

-"Tiểu thư, không bằng chúng ta trở về Thủy Vân cung đi? Ở nơi này, có vẻ không được hay lắm..."

Diệp Lạc khóe miệng lộ ra một ý cười thê lương, nói:

-"Thanh nhi, chúng ta không thể trở về Thủy Vân cung, ta cũng không muốn trở về...Chúng ta trước mắt ở lại nơi này đi!"

Thanh nhi có điểm không hiểu nhìn Diệp Lạc, nghi hoặc hỏi:

-"Tiểu thư, người vì sao không muốn trở về? Chúng ta rời đi đã lâu như vậy, không biết Vương thẩm các nàng thế nào? Các nàng nhất định là rất nhớ tiểu thư..."

Diệp Lạc thở dài một hơi, nói:

-"Thanh nhi, muội một lát nữa viết một phong thử gửi về báo ọi người biết chúng ta bình an thôi, nói cho các nàng, bất cứ ai đến Thủy Vân cung tìm ta, cũng tuyệt đối không được tiết lộ hành tung của ta, ta...Ta vĩnh viễn không bao giờ muốn gặp hắn nữa!"

Thanh nhi giờ mới hiểu được, Diệp Lạc không trở về Thủy Vân cung, chỉ là vì muốn tránh mặt Tử Dạ, nàng lặng yên liếc mắt nhìn Diệp Lạc, khẽ thở dài một hơi, không muốn nhắc lại nữa.

Trong phòng ngủ nhất thời yên tĩnh, không khí tràn ngập áp lực cùng đè nén, nhất thời hai chủ tớ không biết nói gì.

Qua một hồi lâu, Diệp Lạc chợt nhớ tới Vân Lạc Tử, không khỏi lo lắng hỏi:

-"Thanh nhi, Tử nhi đây? Hắn ở nơi nào?"

Trong mắt của nàng hiện lên một chút hoảng hốt, từ trên giường đứng lên.

Thanh nhi vội kéo tay nàng, nói:

-"Tiểu thư, người đừng vôi, thiếu cung chủ hiện tại được bà vú ôm đi chăm sóc, một lát nữa sẽ được đưa đến!"

Nói xong, Thanh nhi dừng lại, chần chừ một chút, lại nói:

-"Tiểu thư, người nơi này đều hiểu lầm tiểu thư là phu nhân của Vương gia, còn có...Bọn họ xem thiếu cung chủ là hài tử của Ứng vương gia..."

Diệp Lạc hơi sững sờ, bất quá nàng rất nhanh liền khôi phục sự bình tĩnh, thản nhiên nói:

-"Cứ mặc bọn họ, chỉ là làm khó xử Vô Ảnh công tử rồi, hắn cũng là có ý tốt, Thanh nhi, muội về sau không nên quá vô lễ."

Thanh nhi bĩu môi không cho là đúng, nhỏ giọng nói:

-"Cái kia không có ý tốt gì đâu. Nô tỳ phỏng chừng, hắn hận không thể thật sự đem tiểu thư biến thành phu nhân của hắn đó..."

Diệp Lạc sắc mặt trầm xuống, không đợi Thanh nhi nói xong, vội ngắt lời:

-"Thanh nhi! Không nên nói hươu nói vượn!"

Thanh nhi hơi hơi thè lưỡi, không thèm nhắc lại, kỳ thật, nàng cũng không phải chán ghét Tử Ảnh, chỉ là, trong lòng cảm thấy, lần này mặc dù hoàng thượng làm tiểu thư thương tâm, thế nhưng, Tử Ảnh cũng là có ý tứ lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, cho nên, trong lòng nàng đối với hắn không khỏi có điểm bài xích. Từ đó dẫn đến hành vi đối với hắn có vẻ xem thường!

Chương (1-303)