Truyện:Thành Phố Sương Mù - Chương 063

Thành Phố Sương Mù
Trọn bộ 170 chương
Chương 063
Thăm đêm
0.00
(0 votes)


Chương (1-170)

Bạch Vi mang theo một thân hơi lạnh trở về tháp. Trong phòng không thắp đèn, chỉ có ánh sáng ấm màu cam hắt sang từ nửa còn lại của không gian.

Trong phòng ngủ của Torii, Nolan khoác áo ngủ, trên đùi đắp một tấm chăn lông san hô, tựa vào chiếc ghế Windsor đọc sách. Nghe thấy động tĩnh, hắn ngẩng đầu nhìn về phía tháp, thấy Bạch Vi vừa xoa tay vừa chạy đến, vượt qua ranh giới không gian, lao thẳng tới bên hắn.

"Lại về muộn thế này?" Nolan nắm lấy đôi tay còn vương khí lạnh của cô.

"Có chút chuyện." Bạch Vi vòng tay qua cổ hắn, 𝖙●𝖍●â●ⓝ ⓜ●ậ●т đặt một nụ ⓗ·ô·ռ lên má.

Sắc mặt Nolan dịu đi đôi phần: "Nước nóng đã chuẩn bị sẵn cho em rồi."

Nhưng Bạch Vi lắc đầu: "Em còn có việc phải làm."

"Bây giờ sao?" Nolan nhíu mày.

"Leon gặp rắc rối." Bạch Vi nói, "Em phải giúp ông ấy."

Nói xong, cô hướng ra ngoài cửa sổ gọi: "Torii, làm ơn dừng ở đồn cảnh sát phố Nhiếp Lam một lát." Vừa dứt lời, không khí ngoài cửa sổ chợt đông cứng lại, cảnh vật xoay chuyển, biến thành một con hẻm nhỏ bên ngoài đồn cảnh sát phố Nhiếp Lam.

"Em định làm gì?" Nolan đã đọc báo hôm nay, biết chuyện xảy ra với ông chủ gánh xiếc Thung lũng Vàng, "Cướp ngục à?"

"Tất nhiên là không." Bạch Vi bật cười.

Chưa dứt lời, cô đã hóa thành một con mèo con toàn thân trắng như tuyết, nhảy lên bậu cửa sổ, phóng về một ô cửa sổ nào đó ở tầng ba đồn cảnh sát phố Nhiếp Lam.

Nolan chẳng lấy làm ngạc nhiên, chỉ dặn một câu "Về sớm", rồi lại cúi đầu đọc sách.

Bạch Vi trở về bản thể trong màn đêm, nhẹ nhàng nhảy lên bậu cửa sổ của đồn cảnh sát. Cô dựa theo ký ức tìm đến căn phòng mà Luke đã chỉ. Vận may không tệ, cửa sổ không khóa, cô gần như chẳng tốn chút sức lực nào đã lẻn vào trong.

Trong phòng tối om. Bạch Vi lôi từ túi ra một quả cầu tảo biển phát ra ánh huỳnh quang xanh nhạt, mượn ánh sáng đó để quan sát bài trí xung quanh. Viên cảnh sát Hall đã rời đi từ lâu, căn phòng bừa bộn đến mức khó tin: hồ sơ, tài liệu chất đầy trên bàn, những thứ bàn không chứa nổi thì xếp la liệt dưới đất, chỗ đông chỗ tây, gần như không có chỗ đặt chân.

Giá báo dường như còn chưa được chuyển tới, tất cả báo chí đều bị dồn hết lên chiếc sofa duy nhất trong phòng, chồng chất thành một ngọn núi nho nhỏ, trông vô cùng đồ sộ.

Bạch Vi dùng vài cú nhảy đã đến bên cửa, xác nhận hành lang không có ai, lúc này mới khôi phục hình dạng con người.

Ánh sáng từ quả cầu tảo biển chiếu lên tấm bảng đen ở một bên phòng. Trên đó ghim chi chít ảnh chụp, bản tin ngắn và đủ loại tài liệu khác, trong đó có một tấm ảnh chính là ảnh của Beth mà ban ngày Luke đã cho cô xem.

Ở chính giữa bảng đen là ảnh cận cảnh của Leon, trông như được cắt ra từ báo chí.

Bạch Vi cẩn thận bước qua đống tài liệu dưới đất, đi tới trước bảng đen. Cô tập trung nhìn chăm chú, cố gắng lần theo mớ thông tin chằng chịt kia để tái hiện toàn bộ vụ án ⓖ.𝖎.ế.t người này.

Nạn nhân Beth đến từ một thành phố phía bắc đại lục tên là Albion, vì theo đuổi người trong lòng mà tới Đa Luân. Theo những gì đồn cảnh sát nắm được, nơi cuối cùng Beth xuất hiện là ga King's Cross; không chỉ một người nhìn thấy cô đuổi theo một quý ông trẻ tuổi, tuấn tú trên sân ga.

Quý ông đó chính là Leon.

Bạch Vi xoa cằm. Phạm vi hoạt động của Beth ở Đa Luân chỉ giới hạn tại ga King's Cross và con phố ngay lối ra ga, điều đó có nghĩa là cô mất tích ở cửa ra phố King's Cross. Nhưng muốn bắt cóc một người sống sờ sờ giữa nơi người qua kẻ lại tấp nập như phố King's Cross thì chẳng khác nào chuyện hoang đường.

Trừ phi... cô ấy tự nguyện đi theo hung thủ.

Beth ở Đa Luân không thân thích, không quen biết, vậy ai có thể phá vỡ phòng tuyến của cô, khiến cô cam tâm tình nguyện rời đi?

Đồn cảnh sát cho rằng người đó là Leon.

Nhưng Bạch Vi lại nghĩ, nếu thật sự là Leon, thì nơi Beth xuất hiện lần cuối tuyệt đối không chỉ dừng lại ở phố King's Cross. Trong đầu cô dần phác họa hình dáng của hung thủ: đó phải là người có thể khiến Beth buông lỏng cảnh giác, có vẻ ngoài mang tính đánh lừa rất cao — có thể là một người phụ nữ yếu đuối, một người đàn ông anh tuấn, một ông lão hiền từ, hoặc thậm chí là một đứa trẻ đáng thương.

Ánh mắt Bạch Vi lại rơi vào tấm ảnh hiện trường. Từ vết thương trên hai cánh tay Beth, có thể thấy hung thủ rất hiểu cấu trúc xương người; hai nhát chém thuần thục, dứt khoát và mạnh mẽ, khiến vết cắt gọn gàng, sắc nét như một tác phẩm nghệ thuật. Người có thể ra tay như vậy hẳn là một người đàn ông đang độ tráng niên. Vì thế, cô lặng lẽ gạch bỏ trong đầu hình ảnh ông lão, đứa trẻ và phụ nữ.

Rõ ràng viên cảnh sát Hall phụ trách vụ án cũng nghĩ giống cô, hung thủ rất có thể là một quý ông tráng niên, diện mạo tuấn tú. Và điều kiện này trùng hợp thay lại chồng khít với Leon.

Bạch Vi không khỏi đau đầu, đưa tay xoa trán.

Ánh mắt cô liếc lên góc phải phía trên của bảng đen, nơi đó ghim hơn hai mươi tấm ảnh, đều là ảnh bán thân của những người phụ nữ khác nhau. Đây hẳn chính là những phụ nữ đã mất tích trước đó ở phố King's Cross. Họ đến từ các thành phố khác nhau ở phía bắc đại lục, dung mạo và vóc dáng không giống nhau, điểm chung duy nhất là tất cả đều là nữ giới, và đều đang độ xuân thì.

Hai mươi ba người phụ nữ này mất tích từ rất lâu trước Beth, khả năng cao là đã lành ít dữ nhiều.

Bên cạnh các mẩu tin cắt báo và ảnh chụp còn có những ghi chú bằng phấn với nhiều màu sắc khác nhau. Nét chữ nguệch ngoạc, phần lớn là viết tắt và ký hiệu, khiến Bạch Vi nhìn mà hoa cả mắt. Cô vô thức ghé sát lại, phát hiện trước mỗi ký tự đều có in dấu bàn tay dính phấn.

Viên cảnh sát Hall này dường như là người thuận tay trái.

Bạch Vi day day giữa mày. Cô phải tìm được căn cứ khiến đồn cảnh sát khẳng định Leon là hung thủ. Chỉ dựa vào hai điểm trên thì hoàn toàn không đủ để chụp chiếc mũ "kẻ g-𝐢-ế-🌴 người" lên đầu Leon. Vậy rốt cuộc họ còn phát hiện ra điều gì?

Bên cạnh ảnh của Leon có ghi mấy dòng phấn ngắn gọn:

Hồng Phương A,

Dao chém xương,

1673,

Ⓢá●т ⓣh●ủ.

Bạch Vi không hiểu những dòng này có ý nghĩa gì. Thấy trên bảng đen không còn manh mối hữu dụng nào khác, cô quay sang lục lọi đống hồ sơ và tài liệu bên cạnh. Nhưng tư liệu trong căn phòng này quá nhiều, chỉ dựa vào một mình cô tìm kiếm mò mẫm, e rằng dù tìm đến sáng cũng chưa chắc đã thấy thứ mình cần.

Thế là cô im lặng một lúc trong bóng tối, rồi hóa thành mèo con, nhảy vọt ra ngoài qua cửa sổ.

Bạch Vi chỉ nghe Luke mô tả vị trí ngục ngầm một lần, nhưng rất nhanh đã tìm được lối vào. Cánh cửa ngục đóng chặt, ánh đèn bên trong hắt ra qua khe cửa. Lời Luke nói quả không sai — ngục ngầm có người canh giữ suốt hai mươi bốn giờ.

Cô lặng lẽ nhảy lên một ô cửa thông gió của ngục ngầm, len người qua những song sắt chật hẹp, thuận lợi xâ-ɱ 𝓃𝐡ậ-ρ vào bên trong. Cô không biết chính xác Leon bị giam ở đâu, chỉ có thể men theo hành lang, lần lượt kiểm tra từng phòng giam.

Ánh sáng trong ngục mờ mịt, cứ cách mười bước chân mới có một ngọn đuốc c*m v** vòng sắt trên tường. Bạch Vi đi hết một vòng tới tận cuối ngục vẫn không thấy bóng dáng Leon đâu.

Chuyện gì thế này? Cô không khỏi sinh nghi, chẳng lẽ do mình sơ suất bỏ sót?

Đang định quay lại tìm từ đầu, cô chợt nhận ra dưới chân có điều bất thường. Bạch Vi cúi thấp người, áp sát mặt đất bò về phía trước. Cuối cùng, dưới một tấm ván gỗ, cô đã tìm được đáp án.

Có ánh sáng rò rỉ qua khe hở.

Bên dưới ngục ngầm... lại còn một tầng ngục ngầm khác.

Vậy lối vào ở đâu?

Bạch Vi xoay một vòng, trong góc phòng phát hiện một vòng đồng đã gỉ sét. Cô hóa lại thành người, kéo mạnh chiếc vòng ấy. Quả nhiên, mặt sàn phẳng phiu lập tức nứt ra, lộ rõ một ô vuông đen ngòm.

Cô lại biến thành mèo con, nhảy xuống theo lỗ mở.

Tầng ngục này khá sâu, lúc chạm đất Bạch Vi lăn mấy vòng mới đứng vững.

Trước mắt là một không gian xây bằng đá, bốn phía không có cửa sổ, không khí nặng nề, ô uế. Trên các giá dọc hai bên phòng bày đầy dụng cụ ✝️.𝓇.𝒶 tấ.ռ bằng sắt, những đầu nhọn phủ kín những vệt sẫm màu loang lổ.

Chỉ liếc mắt một cái, Bạch Vi đã nhận ra đó là 〽️*á*⛎ tích tụ qua năm tháng.

Đây là một phòng †ⓡ-𝖆 ✞-ấ-п.

Cô không dám ở lâu, vừa xoay người định lao ra hành lang thì phía sau đã vang lên một tràng sột soạt khe khẽ. Lớp lông toàn thân lập tức dựng đứng, ngẩng đầu lên liền đối diện thẳng với một khuôn mặt.

Cô hoàn toàn không phát hiện, trong góc phòng ⓣ_г_🅰️ тấ_ⓝ còn có một giá treo cổ, và trên đó đang trói một người đàn ông.

Người kia gầy trơ xương, gần như hòa làm một với giá gỗ. Mái tóc bẩn thỉu không còn phân biệt được màu sắc, bết thành từng lọn, rũ xuống gương mặt đầy vết thương.

"Nước..."

Bạch Vi sững người tại chỗ.

"Nước... nước..."

Lúc này cô vẫn là một con mèo, nếu người kia còn tỉnh táo hơn chút nữa, hẳn sẽ không cầu cứu một con mèo con.

Đúng lúc ấy, người đàn ông trên giá treo chậm rãi ngẩng đầu, chính xác quay về phía Bạch Vi đang đứng. Cô giật mình phát hiện, trong hốc mắt hắn... hoàn toàn không có nhãn cầu.

"Nước..."

Hắn lại một lần nữa cất tiếng. Rõ ràng đã mất đi đôi mắt, vậy mà khi "nhìn" về phía cô, lại khiến Bạch Vi sinh ra cảm giác áp bức như có gai nhọn đ-â-Ⓜ️ sau lưng.

Cô do dự trong giây lát, nhanh chóng đảo mắt nhìn quanh, rồi khôi phục hình người. Bạch Vi bước tới bên giá dụng cụ, ở đó có một vại nước, hẳn là dùng để rửa hình cụ. Nước trong vại trông không sạch sẽ gì, nhưng dù sao cũng là nguồn nước duy nhất trong ngục.

Cô dùng chiếc gáo gỗ nổi trong vại múc một gáo nước, đi tới trước giá treo, đưa sát miệng người đàn ông.

Hắn chẳng kén chọn, ghé miệng uống liền mấy ngụm, rồi há miệng nuốt ừng ực cho hết gáo. Vì uống quá gấp, nước theo khóe môi chảy xuống, làm ướt chiếc sơ mi bết đầy bùn đất và vết ɱ*á*u trên người hắn.

Trên người hắn không còn một tấc da lành lặn, gương mặt cũng bị in dấu sắt nung, khiến người ta không thể phân biệt dung mạo. Điểm duy nhất có thể nhận ra có lẽ là vết bớt dưới khóe mắt — một mảng xanh xám, trông hệt như mặt đồng hồ.

Rất nhanh, chiếc gáo đã cạn sạch.

Bạch Vi lập tức thu lại ánh nhìn. Cô lùi hai bước, đặt chiếc gáo về vại nước, rồi hóa thành mèo con, lao ra khỏi phòng ✝️*г*ⓐ тấ*𝐧. Người đàn ông trên giá treo rõ ràng không nhìn thấy gì, vậy mà khuôn mặt vẫn hướng về phía cô rời đi, không biết đang nghĩ điều gì.

Lần này, Bạch Vi rất thuận lợi tìm được Leon.

Ba ngày trong ngục khiến Leon trông nhếch nhác hơn nhiều. Ông vẫn mặc bộ âu phục xám đó, nhưng vải đã bám đầy bụi bẩn và bùn đất, chiếc sơ mi hồng bên trong bị giật rơi mấy chiếc cúc, cổ áo lệch hẳn sang một bên.

Bạch Vi thở phào nhẹ nhõm. Cô sợ Leon cũng biến thành bộ dạng như người đàn ông mù mắt trong phòng 𝖙r*𝐚 ✝️*ấ*п kia, may mà ông chỉ chịu chút khổ sở, hiển nhiên chưa bị ⓣ●𝖗●@ 🌴ấ●n nặng nề.

Leon đang tựa lưng vào tường, ngồi dưới đất ngẩng đầu ngẩn ngơ. Nghe thấy động tĩnh bên cửa, ông đầu tiên là sững lại, đến khi nhìn rõ Bạch Vi, sắc mặt lập tức trầm xuống.

"Ai cho con tới đây?" Leon túm lấy Bạch Vi, nhấc cô lên khỏi mặt đất.

Con mèo trắng vùng vẫy đôi chút trong bàn tay to lớn rồi buông xuôi, mặc cho người đàn ông vụng về phủi sạch bùn đất bám trên người cô.

Leon 🌜*ở*ï á*⭕ vest trải xuống đất, đặt mèo con lên trên.

"Ông ổn chứ?" Bạch Vi ngồi xổm trên áo vest.

Leon khoanh tay trước 𝓃·ⓖự·c, hừ một tiếng, cười nói: "Ở đây ăn không trả tiền, ở không mất phí, tốt lắm."

"Ông nghĩ kỹ xem, vì sao họ lại khăng khăng cho rằng ông là kẻ ɢı·ế·t Beth." Vì thời gian gấp gáp, Bạch Vi đi thẳng vào vấn đề.

Leon ngẩn ra một chút, lại đáp không liên quan: "Ta cứ tưởng người tới sẽ là Brian, dù có đánh ngất cũng phải vác ta ra ngoài."

Bạch Vi thở dài: "Vậy anh ấy có làm được không?"

Không. Hai người ngầm hiểu với nhau.

"Ông có biết căn cứ để họ xác định ông là hung thủ là gì không?" Bạch Vi hỏi tiếp.

Leon nghĩ hồi lâu, lắc đầu: "Không biết."

Vấn đề có chút nan giải. Bạch Vi nhíu mày: "Thời gian 🌴●ử ⓥ●🔴●п●ℊ của Beth là từ tám giờ tối đến rạng sáng thứ Tư tuần trước. Lúc đó ông ở đâu? Có ai làm chứng cho ông không?"

"Thứ Tư tuần trước ta đi săn một mình ở ngoại ô, tối thì nghỉ lại trong núi." Nói cách khác, không có nhân chứng.

Bạch Vi khựng lại: "Ông trả lời cảnh sát như vậy à?"

"Ừ, có vấn đề gì sao?" Leon nhướng mày.

Bạch Vi không khỏi im lặng. Mùa này tuyết ngoài ngoại ô còn chưa tan hết, vốn không phải thời điểm thích hợp để săn bắn, huống chi giữa trời trời đêm giá lạnh còn ngủ trong núi, chẳng khác nào tự tìm cái 𝐜●h●ế●𝖙.

Câu trả lời của Leon quá qua loa, viên cảnh sát thẩm vấn chỉ nghe qua đã có thể kết luận ông đang nói dối.

"Thứ Tư tuần trước... ông thật sự đi săn ở ngoại ô sao?"

Lần này, Leon không trả lời.

Tim Bạch Vi khẽ thót lên. Leon thật sự đang nói dối! Ông không muốn tiết lộ hành tung ngày hôm đó, nên đã qua loa bịa ra một lời nói dối ném cho cảnh sát, vô tình khiến bản thân càng thêm đáng ngờ.

"Bây giờ không phải lúc cáu kỉnh." Bạch Vi bất lực nói, "Nếu có ai có thể làm nhân chứng ngoại phạm cho ông, xin hãy nói cho con biết."

Leon lắc đầu: "Không có."

Bạch Vi nghẹn lời.

"Xin lỗi." Leon rũ mắt nhìn cô.

Nhưng thứ Bạch Vi cần không phải lời xin lỗi của Leon, mà là sự phối hợp của ông.

"Leon." Bạch Vi nhìn thẳng vào ông, "Nếu cuối cùng con không thể rửa sạch tội danh cho ông, ông có thể theo Brian rời đi không? Cùng gánh xiếc Thung lũng Vàng rời khỏi Đa Luân."

Leon trầm mặt, không nói gì.

Con mèo trắng nhỏ tiến lại gần, cọ cọ vào lòng bàn tay ông: "Xin ông nhất định phải bảo trọng."

"Đây cũng là sự ích kỷ của con." Cô nói, "Trên mảnh đất đại lục này, con đã không còn người thân nào nữa."

Niềm tin nặng trĩu ấy khiến lồng пⓖ.ự.𝖈 Leon nóng lên.

"Ta biết rồi." Ông đưa tay xoa mạnh đầu mèo con.

*

Đêm khuya, sở cảnh sát phố Nhiếp Lam tĩnh lặng như tờ, bỗng một hồi chuông điện thoại dồn dập xé toạc màn đêm yên ắng.

Trong một căn phòng ở tầng ba, một cánh tay trái thò ra khỏi đống báo chất cao trên ghế sofa, lần mò tìm ống nghe rồi nhấc máy.

"A lô?" Giọng nói khàn đục và thô ráp.

"Có phải sĩ quan Hall không? Đây là ngục ngầm."

"Là tôi, nói đi." Giọng nói khàn khàn đáp lại.

"Báo cáo ca trực đêm, không phát hiện người khả nghi ra vào ngục ngầm."

Không có người khả nghi ư? Hall nắm ống nghe, ngồi bật dậy khỏi đống báo.

Nhưng biết đâu... kẻ ra vào ngục ngầm đêm nay vốn dĩ không phải là người?

Ông ta im lặng nhìn tấm rèm cửa bị gió đêm cuốn lên. Tấm rèm trắng lay động thành từng lớp sóng, tựa như một thiếu nữ khoác váy trắng, lợi dụng màn đêm nhảy qua cửa sổ, rồi lặng lẽ biến mất không dấu vết.

Chương (1-170)