Truyện:Thành Phố Sương Mù - Chương 002

Thành Phố Sương Mù
Trọn bộ 170 chương
Chương 002
Tang lễ
0.00
(0 votes)


Chương (1-170)

[Quyển I] Kẻ mổ bụng

Cơn mưa phùn này đã trút xuống Đa Luân suốt tròn một tháng.

Mặt đường ướt sũng trơn trượt, xe ngựa trên phố đều rón rén chậm rãi, chỉ riêng chiếc đang lao băng băng trên phố Nhiếp Lam thì ngang tàng bất chấp, lớn gan đến kinh người.

"Lu... Luke, chúng ta chậm lại một chút được không? Tôi thấy bánh xe sắp văng ra rồi!" Amp bám chặt đệm ghế, giọng 𝓇·𝐮·𝐧 𝖗·ẩ·🍸 như sắp khóc.

Chàng trai trẻ đánh xe phía trước không quay đầu lại: "Chậm nữa là không kịp. Chúng ta phải đến trước khi ⓣ*♓*ℹ️ ✝️𝖍*ể thứ tám bị xử lý, phải mang nó về."

"Hả?! Anh định mang xác về sở cảnh sát sao?!"

Luke cao giọng: "Đây đã là nạn nhân thứ tám của vụ án ℊ❗_ế_𝐭 người hàng loạt này. Bảy người trước đều có thân phận hiển hách, còn chưa kịp điều tra thu thập chứng cứ thì gia tộc đã đem т·𝒽·ï †♓·ể xử lý sạch sẽ. Nếu lần này chúng ta không lấy được ⓣ𝖍-ï †♓-ể thứ tám, vụ án này sẽ không thể phá, và rồi sẽ có nạn nhân thứ chín."

"Yên tâm đi, tôi đã điều tra rồi. Người thứ tám là con gái nhà Waldorf. Gia tộc Waldorf đã sa sút nhiều năm, զ𝐮a*𝖓 𝐡*ệ với cấp trên cũng khá trong sạch. Lần này chắc chắn chúng ta sẽ không tay trắng ra về."

Xe ngựa không giảm tốc mà giẫm lên màn mưa, lao thẳng về phía nhà thờ Thánh Marian ở ngoại ô.

Ra khỏi nội thành, đường xá càng lúc càng khó đi hơn. Đường đất vùng quê bị nước mưa khuấy lên nhão nhoẹt dính bết, chỉ sơ sẩy một chút là bánh xe có thể sa lầy.

Luke đang đánh xe, vừa định rẽ qua một khúc cua thì từ bên hông bất ngờ lao ra một cỗ xe khác. Luke lập tức kéo mạnh dây cương, nhưng đã muộn, vó ngựa của đối phương đạp thẳng vào thùng xe. Amp hét lên một tiếng, cùng cả xe lật nhào xuống bùn lầy.

Xe ngựa đổ nghiêng, dây cương đứt phựt, con ngựa hoảng loạn hất Luke xuống đất rồi phi nước đại biến mất.

Tai bay vạ gió khiến chủ tớ hai người choáng váng một lúc. Luke còn chưa hoàn hồn thì kẻ gây họa đã dừng xe trước mặt hắn.

Đó là một cỗ xe ngựa vô cùng hoa lệ, chủ nhân không giàu thì cũng quý.

Một cây gậy đen vân đá cẩm thạch từ trong xe vươn ra, khẽ khều cửa xe mở ra một khe.

Luke thò đầu nhìn vào trong.

Trong xe là một người đàn ông cao gầy chừng bốn mươi tuổi, ngũ quan sắc sảo, để râu quai nón. Hắn ta mặc lễ phục dài sẫm màu được may đo cầu kỳ, đội mũ dạ cashmere nhỏ, trước п·g·ự·ⓒ cài một gia huy với hoa văn tinh xảo.

Trên vai người đàn ông có một con vẹt da hổ, nó đang nghiêng đầu tò mò quan sát Luke đang lấm lem bùn đất.

"Không bị thương chứ?" Người đàn ông hỏi.

Luke đứng dậy, phủi bùn trên người: "Người thì không sao, chỉ là chiếc xe..."

"Lát nữa tôi sẽ cho người đưa tiền mua xe đến phủ của cậu."

Luke vội nói: "Xe không sao, phiền nhất là ngựa của chúng tôi chạy mất rồi."

Người đàn ông trầm ngâm một thoáng: "Lên xe đi."

Luke không ngờ đối phương lại đồng ý dứt khoát như vậy, liền kéo Amp lên xe. Ai ngờ vừa ngồi vào, hai người lại lúng túng nhìn tấm đệm nhung sạch sẽ trước mắt. Họ vừa lăn lộn trong bùn, làm bẩn chỗ ngồi đắt tiền này thì biết làm sao?

"Cứ ngồi đi." Người đàn ông nói.

Luke ngại ngùng: "Chúng tôi muốn đến nhà thờ Thánh Marian, ngài thả chúng tôi xuống ở ngã rẽ phía trước là được, chúng tôi có thể..."

Người đàn ông khoát tay: "Tôi đưa các cậu đến tận nơi."

Luke và Amp nhìn nhau, đều có chút ngoài ý muốn.

"Tôi là cảnh sát Luke, công tác tại đồn phố Nhiếp Lam, đây là trợ lý của tôi, Amp." Luke cười hì hì xoa tay, "Xin hỏi nên xưng hô với ngài thế nào?"

"Nolan."

Người đàn ông dường như không thích nói nhiều. Sau khi báo tên, hắn liền nhắm mắt nghỉ ngơi. Luke cũng không tiện bắt chuyện thêm, bèn lặng lẽ suy nghĩ xem lát nữa nên đối phó với người nhà Waldorf thế nào.

Cỗ xe này chạy êm hơn chiếc của Luke rất nhiều.

Luke tựa lưng vào ghế, mí mắt dần nặng trĩu. Ngoài cửa sổ là tiếng mưa lộp bộp, lá cây xào xạc — quả là liều thuốc ru ngủ tuyệt vời.

Không biết đã chợp mắt bao lần, Luke chợt giật mình tỉnh dậy, bất ngờ đối diện với một đôi mắt xanh như q𝖚*ỷ hỏa. Toàn thân cậu rùng mình, cơn buồn ngủ tan biến sạch. Con vẹt da hổ của Nolan không biết đã nhìn cậu bao lâu, đến khi cậu tỉnh mới chịu dời ánh mắt đi.

Luke lau mặt một cái, mới phát hiện Nolan cũng đã mở mắt từ lúc nào.

"Đến rồi." Nolan nói."Nhà thờ Thánh Marian."

Cơn mưa buổi chiều càng lúc càng lớn, xuyên qua màn mưa lờ mờ thấy được đỉnh nhọn của nhà thờ.

"Cảm ơn ngài rất nhiều." Luke kéo Amp nhảy xuống xe.

Amp nhỏ giọng lẩm bẩm: "Cảm ơn cái gì chứ, rõ ràng là ông ta đ.â.Ⓜ️ hỏng xe của chúng ta mà."

Luke liếc cậu một cái, Amp lập tức im bặt.

Luke vừa định chào tạm biệt Nolan thì thấy hắn cũng bước xuống xe.

Nolan như nhìn thấu nghi hoặc trong lòng Luke, liền nói: "Hôm nay tôi cũng đến dự một tang lễ, trùng hợp là tổ chức ngay tại nhà thờ Thánh Marian."

Trong lòng Luke khẽ giật: "Tang lễ con gái nhà Waldorf?"

"Phải." Nolan gật đầu.

Luke thầm nghĩ, chuyện này cũng trùng hợp quá mức rồi.

Nolan mở một chiếc ô đen: "Đi thôi." Con vẹt da hổ vỗ cánh, đậu xuống vai hắn.

Luke liếc mắt ra hiệu cho Amp, rồi theo sau Nolan.

Trên bãi cỏ phía sau nhà thờ Thánh Marian, tang lễ đã gần kết thúc. Luke nóng ruột trong lòng, nhưng cũng không tiện xông thẳng tới. May mà dù mục sư đã đọc xong điếu văn, cỗ quan tài trắng vẫn còn đặt nguyên tại chỗ.

Không rõ đã xảy ra biến cố gì, ⓣh·𝖎 †·ⓗ·ể trong quan tài đã rơi ra ngoài. Trước т·ⓗ·ℹ️ 𝐭·𝒽·ể là một thiếu niên mười mấy tuổi đang quỳ, khóc đến ruột gan đứt đoạn. Luke lục lại thông tin trong đầu, rất nhanh đã xác định được thân phận cậu ta: Louis — em trai cùng mẹ khác cha của người 𝖈-♓-ế-✞, con trai trưởng của tử tước Waldorf.

Louis khóc đến xé lòng xé dạ, khiến người xung quanh không đành lòng quấy rầy, vì thế trên khoảng đất trống rộng lớn chỉ còn lại một người sống và một ✝️·𝒽·i ⓣ♓·ể lạnh lẽo.

Luke nghiêng đầu, thấy Nolan cũng đang chăm chú nhìn về phía đó. Nhưng ánh mắt Nolan không dừng lại trên Louis, cũng không đặt trên ✞ⓗ●ï ✞●h●ể cô gái. Hắn tập trung nhìn vào một khoảng hư không.

Hắn ta đang nhìn gì vậy? Luke nghi hoặc, bèn lần theo ánh mắt ấy nhìn sang — nhưng nơi đó ngoài một mảnh không khí trống rỗng ra chẳng có gì cả.

Nolan không hề hứng thú với cậu thiếu niên đang khóc nức nở hay cái xác lạnh cứng dưới đất. Thứ hắn quan tâm là cô gái đứng bên cạnh cậu thiếu niên.

Đó là một cô gái vô cùng xinh đẹp, xương cốt mảnh mai cùng đường nét dịu dàng. Gương mặt nhỏ, làn da trắng, tóc đen mắt đen — đôi mắt đen sâu thẳm như vậy ở Đa Luân là cực kỳ hiếm thấy.

Rõ ràng cô biết mình đã ⓒ_𝒽_ế_т, nhưng vẻ mặt không hề hoảng loạn, tựa như đang bình thản chờ Thần ↪️*♓*ế*t đến đón mình.

Cô gái dường như cảm nhận được ánh nhìn, liền ngẩng mắt nhìn về phía hắn.

Nolan không né tránh, thản nhiên đón lấy ánh nhìn của cô, rồi thực hiện một lễ chào ngả mũ đơn giản.

Bạch Vi dù thế nào cũng không ngờ được, trên đời này lại có người có thể nhìn thấy cô.

Cô nhìn về bóng dáng cao ráo kia xuyên qua màn mưa. Trông hắn rất trẻ, hốc mắt sâu, sống mũi cao, đường nét gương mặt sắc sảo. Mái tóc xoăn màu vàng nhạt dài ngang vai, đôi đồng tử xanh nhạt đến mức gần như bạc màu, bờ môi mỏng và sắc môi nhợt nhạt, chỉ liếc qua đã biết là kiểu người lạnh lùng xa cách. Thế nhưng kỳ lạ ở chỗ, tuổi còn trẻ mà hắn lại mặc một bộ lễ phục sẫm màu già dặn, còn chống một cây gậy đen tuyền.

Trên vai người đàn ông trẻ tuổi ấy có một con vẹt da hổ đang nhắm mắt. Bạch Vi còn đang định nhìn kỹ hơn thì con vẹt đột ngột mở mắt, ♓*ⓤ*n*𝐠 ♓*ăn*𝐠 trừng cô.

Toàn thân Bạch Vi run lên, một luồng điện lạnh từ đỉnh đầu lan khắp tứ chi bách hài.

Đó là sợ hãi.

Cô... lại bị một con vẹt dọa cho khiếp vía.

Bạch Vi ổn định lại tinh thần, dời ánh mắt đi. Louis vẫn còn khóc, nước mắt như vỡ đê, làm thế nào cũng không ngừng được. Trước đây cô chưa từng thấy em trai rơi lệ, dù vào lúc khó khăn nhất, đứa trẻ ấy cũng 𝐧ℊ-𝐡-ï-ế-𝐧 𝖗ă-𝐧-𝖌 chịu đựng. Không ngờ nó lại hoàn toàn sụp đổ ngay tại tang lễ của cô.

Cô rất muốn ôm lấy cậu em nhỏ của mình, nhưng cô không làm được.

Đám đông bỗng trở nên xôn xao. Bạch Vi nghĩ, sự kiên nhẫn của những người này hẳn đã đến giới hạn. Quả nhiên, tử tước Waldorf bước tới, đặt tay lên vai Louis: "Louis, hãy nói lời tạm biệt với chị con đi."

Louis dần ngừng khóc. Gia bộc dò dẫm tiến lên, chuẩn bị chuyển t𝒽_𝒾 tⓗ_ể nằm trên đất. Lần này, Louis không ngăn cản nữa.

"Khoan đã!"

Bạch Vi ngẩng đầu lên, thấy hai thanh niên người lấm lem bùn đất từ trong đám đông chạy tới trước mặt tử tước Waldorf.

"Các cậu là ai?" Tử tước Waldorf lộ vẻ nghi hoặc.

"Tôi là cảnh sát Luke của đồn cảnh sát phố Nhiếp Lam." Luke rút thẻ công tác ra."Cái 𝖈.ⓗ.ế.✞ của tiểu thư Waldorf có liên quan đến một vụ án 𝖌ⓘ-ế-t người hàng loạt, mong ngài và gia đình phối hợp điều tra."

Sắc mặt tử tước Waldorf lập tức biến đổi: "Nói hươu nói vượn! Cái c𝒽●ế●† của Vi chỉ là gặp cướp, mà tên cướp đó đúng lúc là một kẻ hung bạo, chỉ có vậy thôi. Chuyện này không liên quan gì đến án 🌀❗*ế*т người hàng loạt!"

"Hơn nữa, cảnh sát đã kết án rồi. Cậu định lật lại kết luận của cấp trên mình sao?"

Amp lén kéo tay áo Luke. Luke giật phắt tay lại: "Hung thủ chưa bị bắt thì vụ án chưa thể kết luận. Chúng tôi sẽ mang т-𝒽-❗ т𝖍-ể đi. Phiền ngài tử tước và người nhà sau đó thu xếp thời gian, phối hợp với tôi để trả lời vài câu hỏi đơn giản." Nói xong liền ra hiệu cho Amp vác 🌴h*𝒾 т♓*ể lên.

"Tôi không cho phép các cậu mang Vi đi!" Tử tước Waldorf gầm lên. Lời còn chưa dứt, mấy gia bộc đã chắn giữa Amp và t_h_𝒾 𝐭𝒽_ể.

Hai bên giằng co không nhân nhượng, khách dự lễ không rõ bên này lại xảy ra chuyện gì nên nhao nhao xì xào bàn tán.

Sắc mặt tử tước Waldorf khó coi đến cực điểm: "Các cậu đi đi. Nơi này không hoan nghênh các cậu."

Amp xám xịt quay về bên Luke. Luke lại không rời đi, trái lại chỉ tay về phía khách dự lễ: "Tôi đi cùng với quý ngài kia." Vẻ mặt Luke không đổi, nhưng tim lại đập thình thịch. Cậu chỉ còn cách đánh cược một phen, đặt cược rằng thân phận và tước vị của Nolan cao hơn Waldorf.

Tử tước Waldorf nhìn theo hướng tay hắn chỉ, trông thấy Nolan thì lập tức sững người. Bạch Vi cũng ngẩn ra — lại là gã thanh niên trẻ tuổi với phong thái già dặn kia.

Nolan hiển nhiên không biết mình bị gọi tên. Hắn ung dung đứng tại chỗ, trêu đùa với con vẹt trên vai.

Phản ứng của Waldorf khiến Luke an tâm phần nào. Để chứng minh mình không nói dối, Luke nói thêm: "Tôi đến đây bằng xe ngựa của ngài ấy." Họ đến muộn, không ít khách mời đã thấy cậu và Amp bước xuống từ xe của Nolan.

Tử tước Waldorf do dự: "Đây là ý của ngài ấy sao?"

Luke không trả lời mà hỏi ngược lại: "Ngài nghĩ thế nào?"

"Cậu đứng chờ ở đây." Tử tước Waldorf nhìn Luke đầy nghi ngờ, rồi bước về phía Nolan.

Tim Luke lại treo lơ lửng. Lần này thì lộ tẩy rồi, Nolan hoàn toàn chưa từng cho phép cậu làm vậy. Tử tước Waldorf và Nolan đã bắt đầu nói chuyện, trong lúc đó Nolan còn liếc nhìn về phía Luke một lần. Ánh nhìn ấy phẳng lặng không 🌀ợ-n şó-ⓝ-𝖌, nhưng lại khiến Luke nuốt khan một ngụm nước bọt.

Chưa đầy một khắc, tử tước Waldorf đã quay lại.

Tim Luke đập thình thịch. Cậu đã kịp nghĩ ra mấy bộ lời lẽ ứng phó, dù thế nào cũng phải tranh thủ dành được cơ hội. Nhưng chưa kịp mở miệng, Waldorf đã lên tiếng trước.

"Cậu có thể đưa người của cậu đến, " Waldorf nói, "Nhưng không được mang ✝️-♓-ℹ️ 🌴𝒽-ể đi. Đợi tôi tiếp đãi xong khách khứa, tôi sẽ thu xếp thời gian nói chuyện với cậu."

Luke sững sờ.

"Cậu chỉ có một ngày."

"Một ngày sau, Vi sẽ được hạ táng."

Chương (1-170)