Gã hề mang mặt nạ
| ← Ch.138 | Ch.140 → |
Từ khi có ký ức, Elan đã sống trong căn nhà gỗ nhỏ dưới chân chuông Đa Luân. Cha cậu là người gõ chuông, thường bế cậu lên tầng cao nhất của tháp chuông, nắm tay cậu đặt lên mặt chuông cổ xưa, để cậu chạm vào những dấu vết thời gian.
Cậu chưa từng gặp mẹ, nhưng cũng chẳng vì thế mà buồn bã, bởi cậu có chị gái. Với cậu, chị là người dịu dàng xinh đẹp nhất trên đời.
Đáng tiếc, khung cảnh yên ổn chẳng kéo dài lâu. Sau khi cha qua đời, công việc gõ chuông bị giao cho người khác. Chị gái dắt cậu rời khỏi căn nhà gỗ ấy, chuyển đến số 13 phố Hockridge.
Băng qua lối đi hẹp tối, đập vào mắt là một dãy lều tạm thời nhếch nhác và bẩn thỉu.
"Elan, chúng ta chỉ ở tạm nơi này thôi." Anya vô thức s𝒾ế-𝐭 ↪️-ⓗặ-† tay cậu, nghiêm túc hứa hẹn, "Đợi chị có tiền rồi, chúng ta sẽ chuyển sang nhà đá ở đối diện."
Nơi dung thân của họ chỉ là một chiếc lều bạt. Mỗi khi mưa xuống, nước từ những lỗ rách trên nóc lều nhỏ xuống, làm ướt cả chăn đệm. Anya dùng tấm bạt nhựa bọc kín giường, rồi cắn răng dựng thêm một cái "lều con" bên trong lều lớn.
Nhưng tấm bạt không đủ rộng để che cả hai. Vì thế Anya nhét Elan gầy gò vào bên trong, khẽ dỗ dành: "Elan ngủ trước đi, chị không buồn ngủ."
Cậu nắm tay chị, không chịu để chị một mình dầm mưa.
Anya cười: "Đợi em ngủ say rồi, chị sẽ vào ngủ sau. Ngủ đi."
Cậu nhắm mắt lại, nhưng khi mở ra, trời đã sáng. Anya co ro ở góc lều, chống tay ngủ gật, cả người ướt sũng như chuột lột.
Cậu vội chui ra khỏi tấm bạt, kéo tay chị, định lôi chị vào trong chăn.
Anya tỉnh dậy, lắc đầu: "Không được đâu, chị sẽ làm ướt chăn mất."
Những ngày đói rét kéo dài một thời gian, cho đến khi Anya trở thành một 𝓅ⓗ_ù ✝️_𝐡_ủ_𝖞.
"Chị có tiền rồi." Anya vui vẻ nhét ổ bánh mì mới mua vào tay cậu."Bà Cecilia đã nhận chị vào học việc, bà bảo tay nghề chị không tệ, chịu khó học thì sau này sẽ có tiền đồ."
Cậu nghe vậy cũng vui theo. Trong tưởng tượng của cậu, có lẽ chẳng bao lâu nữa, họ sẽ dọn khỏi cái lều rách này, chuyển sang căn nhà đá đối diện phố.
Sau khi Anya trở thành 𝐩♓●ù ⓣ●h●ủ●🍸, cuộc sống của hai chị em khá hơn hẳn. Nhưng chị ngày càng bận rộn, rất ít khi ở bên cậu. Có lần Elan chạy đến trước cánh cửa tòa tháp duy nhất ở số 13 phố Hockridge, nhưng lại bị một nữ 🅿️●ⓗ●ù 𝖙●𝒽ủ●🍸 gác cửa chặn lại.
"Chỉ 🅿️h*ù 𝐭h*ủ*🍸 mới được vào." Người phụ nữ lạnh lùng nói.
Elan ưỡn cổ đáp: "Tôi cũng muốn trở thành 𝐩h·ù ⓣ·𝖍ủ·🍸!"
Mấy nữ 𝓅●𝐡●ù 🌴●𝐡●ủ●𝓎 phía sau bật cười.
"Không được đâu." Một người nói, "Cậu chỉ có thể trở thành p𝖍_ù т_ⓗủ_🍸 đen, đi giao kèo với ác զ𝖚_ỷ."
Một người khác cười cợt, véo má Elan: "Bộ dạng cũng được đấy, bán sang Hẻm Nhện chắc chắn sẽ rất đắt hàng."
Elan sợ hãi, nhưng không dám tránh đi, cho đến khi phía sau vang lên tiếng quát lạnh lẽo của Anya: "Buông em ấy ra!"
Anya lao tới, ôm chặt Elan vào lòng, trừng mắt nhìn mấy nữ 𝓅·ⓗ·ù t·𝐡ủ·γ kia.
Nữ 𝖕-𝖍-ù ✞-𝖍ủ-γ vừa nói lời xúc phạm nhìn thấy Anya thì khí thế lập tức xẹp xuống, cúi đầu: "Xin lỗi."
Có lẽ từ lúc đó, trong lòng Elan đã nảy sinh một nỗi chán ghét mơ hồ đối với 𝓅𝐡_ù 𝖙♓ủ_ÿ. Nhưng cậu lại nhận ơn từ họ — quần áo, chăn đệm, nồi niêu xoong chảo, từng thứ một đều do các 🅿️_ⓗ_ù т_h_ủ_𝖞 mang tới.
Họ giúp sửa lại lều, còn dựng thêm một căn chòi nhỏ bên ngoài. Họ mang cho cậu mấy món đồ chơi, dạy cậu đọc sách viết chữ, dạy cậu nghề thợ thủ công. Điều đó khiến nỗi phẫn uất trong lòng cậu không có chỗ để t𝖗ú*✞ r*a.
Cho đến một ngày, cậu bị nhốt vào kỹ viện. Một gã đàn ông mặt đầy thịt mỡ ngồi trên giường, cười híp mắt nhìn cậu, hàm răng vàng khè tỏa ra mùi tanh hôi ghê tởm.
May mà mọi chuyện còn chưa kịp xảy ra, Anya đã kịp thời xông tới.
Nhiều năm sau, khi Elan trưởng thành, có thể tự suy nghĩ, cậu cũng không rõ hôm đó rốt cuộc chỉ là một hiểu lầm, hay có kẻ cố tình sắp đặt.
Cũng từ ngày ấy, Anya dứt khoát thuê căn nhà đá đối diện, dắt cậu dọn vào đó.
Căn nhà mang số D347H, cái số không mấy may mắn nên chẳng ai muốn thuê, vừa hay được sang tay với giá rẻ cho Anya. Từ đó, họ có một mái nhà thật sự.
Elan dần dần bắt đầu nghĩ cách làm sao để giảm bớt gánh nặng cho chị. Cậu là đàn ông, lẽ ra phải là người gánh vác gia đình.
Gran xuất hiện trong tầm mắt cậu đúng vào lúc ấy.
Gã 🅿️.♓.ù 𝖙.ⓗ.ủ.y đen cao lớn cúi nhìn cậu, tiếc rẻ lắc đầu: "Chậc, rõ ràng là mầm non 𝖕𝒽.ù т.ⓗủ.ÿ đen hiếm có, vậy mà lại lăn lộn trong đám 🅿️𝒽_ù 🌴𝖍_ủ_🍸."
Một ngọn lửa giận vô cớ bùng lên trong lồng ⓝ_𝖌_ự_ⓒ Elan.
"Tôi muốn trở thành 𝓅-𝖍-ù ✝️♓-ủ-🍸 đen." Cậu nói.
Gran hơi ngạc nhiên: "Ngươi đã nghĩ kỹ chưa?"
"Rồi."
Thế là Gran khắc dấu ấn chiếc đồng hồ lên má cậu, và cậu trở thành một 𝓅●h●ù 🌴𝒽●ủ●𝖞 đen.
Tối đó về nhà, khi Anya nhìn thấy dấu ấn trên mặt cậu đã nổi giận đùng đùng.
"Em có biết giao kèo với ác զ⛎*ỷ có nghĩa là gì không?" Anya chưa từng giận dữ như vậy, nhưng giọng nói vẫn nhẹ nhàng."Sao em có thể trở thành 𝖕♓.ù ✞♓ủ.γ đen chứ?!"
Cậu thờ ơ đáp: "P-h-ù 🌴ⓗủ-🍸 đen chưa chắc đã bẩn thỉu hơn 🅿️.ⓗ.ù 𝐭.𝒽ủ.ⓨ."
Sắc mặt của Anya đã trắng bệch trong nháy mắt.
Về sau, trong rất nhiều năm sau đó, Elan vẫn nhớ đến cảnh tượng này. Gã hối hận vì đã nói với Anya như thế. Nhưng đã muộn rồi — chiếc gai ấy đã cắm sâu vào tim Anya, dù có nhổ ra cũng sẽ ɱ*á*𝖚 me đầm đìa.
Bất kể Gran có đứng sau xúi giục hay không, bi kịch giữa gã và Anya từ đó đã được gieo mầm. Vì thế, khi Anya bóp cổ gã trong biển lửa để cứu chị em của mình, gã không hề bất ngờ.
Vì cứu chị em, Anya sẵn sàng b*p ch*t chính em trai ruột của mình.
Chỉ là, gã mãi không hiểu nổi họ đã đi đến bước đường này bằng cách nào.
Gã không ⓒ♓ế*𝖙. Không những thế, gã còn vận dụng cấm thuật, giữ lại tàn hồn của Anya, rồi 🌀❗ế_𝖙 Cecilia, đưa mảnh tàn hồn ấy nhập vào ⓣ𝖍â·𝐧 𝖙·♓·ể Cecilia.
Cecilia có uy vọng rất cao trong giới 𝖕♓*ù т*𝒽*ủ*𝖞, để 🦵●ℹ️ⓝ●h h●ồ●ռ Anya trú trong thân xác bà ta, không nghi ngờ gì là an toàn nhất. Huống chi, gã vốn chẳng ưa ả 🅿️.ⓗ.ù ⓣ.𝒽.ủ.y này — tham lam thành tính, cái giao kèo đem 𝐩𝐡.ù ✝️𝐡ủ.𝐲 𝖍❗-ế-𝓃 𝖙-ế cho ⓟ-𝖍-ù 𝖙♓ủ-𝖞 đen cũng chính là do bà ta nghĩ ra. Hạng người như thế 𝐜𝒽_ế_ⓣ cũng không đáng tiếc.
Anya sống sót theo một cách khác — nhưng điều đó cần lượng 〽️·𝖆 𝓅𝐡·á·𝓅 cực lớn, trong khi mồi lửa trong chuông Đa Luân đã sớm suy yếu.
Vì vậy, gã bắt đầu một â.ⓜ Ⓜ️ư.⛎ mới.
Ép Gran rút lui chỉ là bước đầu tiên. Gã lớn mật đến mức đánh chủ ý lên cả Hỏa phượng viễn cổ — nếu có thể để hắn trở thành mồi lửa mới, sinh mệnh của mồi lửa ít nhất sẽ được kéo dài thêm trăm năm.
Gã không đánh lại Hỏa phượng, chỉ có thể dùng lời lẽ lay tình, dùng lý lẽ để ⓓ*ụ 𝖉*ỗ. Những kẻ có tình cảm vốn dễ bị khuất phục nhất — như Gran, cũng như Dực.
"... Đúng vậy, nếu mồi lửa tắt lịm, bạn bè của ngươi, những tộc nhân đã thức tỉnh kia, tất cả đều xong đời. Trên thế gian này chỉ còn lại một mình ngươi, chẳng lẽ không cô độc sao? Cho dù ngươi có đi khắp chân trời góc bể tìm được mồi lửa mới thì bạn bè của ngươi cũng sớm đã không còn sinh cơ. Không chỉ vậy, nếu trong tộc các ngươi có hậu bối mới chào đời, không còn mồi lửa nuôi dưỡng ⓜ-𝒶 ⓟ-♓á-𝓅 nguyên tố, nó sẽ vĩnh viễn không thể thức tỉnh..."
Những lời hoa mỹ ấy vốn đứng không vững, nhất là mấy câu phía sau. Hỏa phượng là dòng tộc viễn cổ, trải qua muôn vàn năm tháng e rằng chỉ còn lại duy nhất một con trước mắt này, lấy đâu ra hậu bối mới sinh? Huống chi, cho dù Hỏa phượng thật sự có con, đứa trẻ ấy sinh ra đã thức tỉnh, căn bản không cần dựa vào nguyên tố ɱ.𝖆 𝓅.𝐡á.𝖕.
Khi ấy Elan không hề biết rằng Dực thật sự có một đứa con còn đang quấn tã. Đó là con gái của hắn và Địa Tạng Chủ từ phương Đông. Đứa bé sinh ra mang thân phận loài người, chỉ khi vì tai nạn mà c♓ế.t đi một lần mới có thể chân chính thức tỉnh thành Địa Tạng. Nếu nguyên tố m●🅰️ 𝖕●ⓗá●p biến mất, đứa trẻ ấy một khi gặp nạn qua đời, sẽ vĩnh viễn không thể tỉnh lại.
Dực cam tâm tình nguyện trở thành mồi lửa mới.
Elan không khỏi đắc ý nghĩ thầm: thì ra kẻ vĩnh sinh từ thời viễn cổ cũng chỉ đến thế mà thôi.
Khi tìm được mồi lửa mới, gã bắt đầu vung dao đ*ồ ⓢ*á*𝖙 về phía những kẻ vĩnh sinh khác. Suy nghĩ của gã rất đơn giản: ɢ●𝐢●ế●🌴 bọn họ, dùng lực lượng của họ nuôi lại mồi lửa, kéo dài tuổi thọ cho mồi lửa. Trong tay gã còn nắm dung dịch xương Địa Tạng do Gran để lại — dường như cả ông trời cũng đứng về phía gã.
Trong quá trình săn ℊⓘế·✝️ kẻ vĩnh sinh, gã đã vô tình phát hiện ra Louis và Bạch Vi.
Louis bé nhỏ lao vào lòng Bạch Vi khóc đến thê thảm. Thú cưng của cậu bé đã bị tình nhân của cha g**t ch*t. Bạch Vi còn rất nhỏ, cô ôm chặt em trai, vừa dỗ dành vừa tức giận nói: "Louis đừng khóc, để chị cạo trọc đầu mụ phu nhân Bella cho em xem!"
Elan hứng thú dừng bước. Chỉ là một cô nhi sống nhờ nhà người khác, vậy mà dám cạo đầu tình nhân của một vị Tử tước?
Nhưng gã không ngờ rằng cô bé phương Đông lanh lợi ấy thật sự làm được. Tính toán chu toàn, từng bước bày mưu, khiến ả tình nhân kia câm nín không nói nên lời.
"Yêu tinh! Ả và cả người mẹ phương Đông của ả đều là yêu tinh!" Phu nhân Bella tức đến phát điên, nhưng lại không dám làm lớn chuyện, suốt mấy tháng liền không dám bước chân ra khỏi cửa.
Louis cười đến mức nổi cả bong bóng mũi.
Bạch Vi cười tít mắt nhìn Louis: "Thế nào, chị lợi hại không?"
"Lợi hại!" Louis vừa nói vừa định nắm tay chị, nhưng Bạch Vi lại giấu tay ra sau lưng, nhất quyết không cho cậu chạm vào.
Louis không nhịn được mà bĩu môi.
Nhưng Elan biết, sau trận này Bạch Vi đã bị phu nhân Liên đánh cho một trận. Lòng bàn tay lúc này đầy vết roi thước, đương nhiên không thể để Louis nhìn thấy.
Có một khoảnh khắc, khi Elan nhìn hai chị em ấy, gã bỗng như thấy lại Anya và chính mình năm xưa. Họ cũng từng nương tựa vào nhau, thân thiết không rời, nhưng rốt cuộc lại mỗi người một ngả, trở mặt thành thù.
Gã tạo ra một đôi mắt, đặt lại tại trang viên Waldorf, âm thầm dõi theo Louis và Bạch Vi. Mỗi khi rảnh rỗi lại ghé nhìn một lần, nhìn mãi thành quen, như thể nghiện lúc nào không hay.
Nhìn lâu rồi, trong lòng gã không khỏi sinh ra bất bình — dựa vào đâu mà bọn họ có thể tốt đẹp đến vậy?
Thế là ác niệm nảy sinh. Gã cố ý thúc đẩy cú ngã kia, để Bạch Vi rơi vào vòng tay của Bá tước Fisher.
Cũng chính cú ngã ấy đã mở ra cánh cổng của vô số biến cố — những điều nằm ngoài dự liệu của gã, thậm chí hoàn toàn vượt khỏi tầm kiểm soát.
Khoảnh khắc bị Gran tru sát, gã đã hối hận đến tột cùng. Nếu năm xưa không dừng chân ở trang viên Waldorf, có lẽ kết cục hôm nay đã hoàn toàn khác.
Nhưng mọi thứ đều không thể quay đầu.
Nỗi đau của cái 𝒸·ⓗế·† cũng không khiến gã suy sụp quá lâu. Ở một góc tối không ai hay biết, gã vẫn giấu được một mảnh hồn thể.
Làn sương đen suy yếu len lỏi vào Hẻm Nhện, tìm kiếm nơi dung thân cuối cùng.
Vừa ngẩng đầu lên, gã đã đụng phải tấm biển hiệu của quán rượu Đinh Ba — đây tuyệt đối không phải nơi lương thiện. Gã chỉ còn lại chút hồn thể cuối cùng, buộc phải cẩn trọng vạn phần, lập tức lao ngược về hướng đối diện.
Không biết đã xuyên qua bao lâu, khi thần trí chao đảo, gã lại quay về trước quán rượu Đinh Ba lần nữa.
Chuyện gì thế này?
Gã chợt cảnh giác.
Bỗng nhiên, gã phát hiện trên bức tường đá cách đó không xa có một con bướm đen.
Con bướm đen đang nhìn chằm chằm vào gã, trong cặp mắt sắc lạnh ẩn chứa sát ý khiến người ta lạnh sống lưng.
— Quyển V · Công chúa Falla · Hoàn —
| ← Ch. 138 | Ch. 140 → |
