| ← Ch.01 | Ch.03 → |
Lúc Văn huyện thừa xử án, phụ thân ta đang quỳ trình bày trong điện, mẫu thân ta mấy lần định xông vào giúp chồng phân trần, nhưng bọn sai dịch cầm gậy dài ngăn lại, đành cùng ta đứng ngoài sảnh nghe ngóng giữa đám dân xem náo nhiệt.
Giờ thấy phụ thân ta tức giận bước ra khỏi nha môn, mẫu thân ta lập tức chạy lên, cùng ông mắng Lưu Liệp Hộ:
"Ăn nói hồ đồ! Nữ nhi nhà ta chẳng những sẽ lấy chồng, mà còn sẽ gả cao!"
"Phì! Gả cao? Giữa ban ngày mà nói mộng! Cứ chờ xem, đừng nói là gả cao, đến hai đứa Nữ nhi nhà ngươi đã gả đi cũng sớm muộn bị nhà chồng đuổi về thôi!"
Lời của Lưu Liệp Hộ độc địa, chọc đúng chỗ yếu của mẫu thân ta.
Bà tức đến đỏ mặt, п*🌀h*𝒾*ế*𝖓 𝐫*ă*ռ*🌀 rủa lại:
"Rảnh thì trông chừng con trai nhà ngươi đi! Thằng đó cao chẳng bằng ba tấc đậu hũ, vừa nhìn đã biết là cái mạng ngắn ngủi! Ngươi yên tâm, đến lúc đó ta nhất định đến tận cửa đốt thêm mấy tập giấy tiền cho nó!"
"Hừ, Vương gia các ngươi ấy à, cứng miệng thế thôi, rõ ràng đã sa sút đến mức phải đi ăn xin, còn giả bộ làm nhà giàu."
Chưa dứt lời, một chiếc giày cỏ "vút" một tiếng ném mạnh trúng trán Lưu Liệp Hộ.
"Ngươi nói ai đi ăn xin?!"
Giữa ánh mắt mọi người, phụ thân ta mắt đỏ ngầu, như dã thú bị chọc giận, lao đến một cú đạp trần chân, đá Lưu Liệp Hộ lăn ra đất, mặt mũi bầm dập.
Ta và mẫu thân đều ngây người:
"..."
Tên xui xẻo Lưu Liệp Hộ kia, ngươi nói gì không nói, lại dám nhắc đến chuyện ăn xin à?
Chuyện đó có thể nói sao?!
Tối hôm ấy, về đến đỉnh Nương Nương Lĩnh, trên bàn cơm, phụ thân ta uất ức uống liền hai bát canh mì, trong canh còn có quả trứng ốp tròn trắng bóng mà mẫu thân ta đặc biệt chuẩn bị.
"Khổ gì cơ chứ, nhìn ông xem, mặt mũi sưng tím cả rồi."
Mẫu thân vừa gắp dưa muối cho ông, vừa xót xa mà trách yêu.
Phụ thân ta l**m môi nứt nẻ, vẫn không ngừng mắng chửi:
"Cái tên Văn huyện thừa chó má! Tên Lưu Liệp Hộ tiểu nhân khốn kiếp!"
Theo luật triều ta, đôi bên đã lập ♓ô·𝓃 ước thì không được vô cớ từ ♓-ôռ-.
Vậy mà Văn huyện thừa kia, trong lúc hấp tấp, chỉ nghe mấy lời của Lưu Liệp Hộ đã phán cho Vương gia và họ Lưu hủy 𝖍.ô.𝓃., lại còn bác luôn đơn kiện đòi nợ của nhà ta.
Phụ thân ta đường đường là đại trượng phu tám thước, sao có thể không tức giận cho được?
"Ngày trước là nhà hắn mặt dày đến cầu thân, nay lại trở mặt bội tín. Loại người như thế vốn chẳng phải mối tốt, hủy 𝐡ô.𝐧 cũng là điều hay."
Mẫu thân thấy ông nổi giận, bèn khuyên giải.
"Trước khi lên công đường, ta có xem hoàng lịch, trên đó ghi 'mọi việc đều thuận', nhưng ta vẫn bất an.
Tên khốn kia nói cũng chẳng sai, ta lo rằng từ nay Xuân Hoa với Hạ Hoa ở nhà Nương đẻ khó sống yên, còn chuyện h*ô*ռ sự sau này của Đậu Nha cũng sẽ khó mà thành."
"Sao lại thế được? Nữ nhi nhà mình ra sao, tự ta còn chẳng rõ à?"
Mẫu thân tuy nói thế, nhưng sắc mặt cũng đã lo lắng.
"Ai..."
Nghĩ đến mấy đứa Nữ nhi trong nhà, phụ thân ta rốt cuộc chẳng còn lòng dạ ăn uống.
Ông thở dài một hơi, buông đũa, rồi bất ngờ quay người, "phịch" một tiếng quỳ xuống trước mặt bà nội ta.
"Nương, con làm nương, làm Vương gia mất mặt rồi."
Bà nội ta đang yên lặng ăn cơm, bị ông quỳ đột ngột như thế liền sững sờ.
"Đứng lên đi."Phúc là họa, họa là phúc", chuyện này không trách con được."
Nói rồi, bà quay sang nhìn ta, đang ở bên cạnh ⓗú.𝓅 canh rột rột.
"Đậu Nha, con cũng đừng oán cha con."
Chớ nhìn phụ thân ta cứng đầu, mẫu thân ta nóng nảy, chứ người làm chủ thật sự trong Vương gia chính là bà nội ta.
Bà tính tình điềm đạm, bình thường ít nói, nhưng một khi đã mở miệng, mọi người đều nghe theo.
Ta gật đầu lia lịa, trong miệng còn ngậm canh, mơ hồ đáp một câu:
"Bà nội yên tâm."
Trong lòng ta thì 𝐬ư*ớ*n*ℊ như hoa nở.
Đêm xuống, đèn tắt, trên giường sưởi ở phòng phía tây, tiểu cô nằm trong chăn tò mò hỏi ta:
"Lưu gia sao cứ nhất quyết phải từ ♓●ô●𝓃 vậy?"
Ta thờ ơ đáp:
"Vì con trai út nhà họ nhìn trúng cô nương què trong làng rồi."
"Cái gì? Hắn bị bệnh à!"
"Đúng là có bệnh, bệnh tham! Cô nương ấy vốn chuyện ♓ô●𝐧 sự khó khăn lắm, nhưng năm ngoái tỷ tỷ nàng làm thiếp cho viên ngoại Trương ở trấn, Trương viên ngoại ngày nào cũng 𝒸h1-ề-⛎ ch-цộn-ɢ, tiền bạc rót vào như nước.
Lưu Liệp Hộ nghe nói nàng ấy có sính lễ dày, liền động lòng, tham lam, nên mới đến để từ h●ô●𝖓 đó."
"Đồ không biết xấu hổ! Vậy chứ bốn mươi lượng bạc của nhà ta thật sự không đòi được nữa sao?"
"Hê hê, vội gì, tiền ấy không mất đi đâu."
"Vương Đậu Nha, bị người ta từ ♓_ô_ⓝ rồi, sao trông vẫn vui vậy?"
Ta cười thành tiếng hơn nữa: "Vì từ 𝐡_ô_п là tốt, con trai nhà họ trông giống Võ Đại Lang vậy, ta có muốn gả cho hắn đâu."
Tiểu cô tò mò nghiêng đầu: "Võ Đại Lang là ai? Ở làng nào?"
"Là nhân vật trong một cuốn sách kiếm hiệp tên là Thủy Hử Truyện."
"Phì, ta thấy ngươi vậy nên Lưu gia mới từ hôn! Tiểu nha đầu mà suốt ngày đọc sách vãn, hát mấy khúc, đến may lót giày cũng không biết, nhà ai rước ngươi về thì khổ cả mấy đời."
Ta bị tiểu cô chọc cười: "Ai mà là tiểu nha đầu?! Xin hỏi tiểu cô bao nhiêu tuổi?"
Tiểu cô trong đêm liếc sang ta:"Mười một, hừ, chỉ bé hơn ngươi vài tuổi, nhưng ta cũng là cô cô đàng hoàng chính hiệu."
Ban ngày theo cha Nương đi xa tới nha môn huyện, ta mệt rã rời, mắt lim dim."Cô gì? Con gì?"
"Đồ Đậu Nha vô tâm!"
Trong tiếng chửi của tiểu cô, lòng ta nhẹ như trút gánh, ngủ ngon lành.
| ← Ch. 01 | Ch. 03 → |
